Quyển 1 · Chương 1: Thôn Kỳ Lân

Tại vùng Tây Bắc Trung Bộ có dãy Đại Thiên Sơn mạch, nam thấp bắc cao, trải dài mấy ngàn dặm, núi cao hiểm trở vô cùng đồ sộ.

Đoạn nam nhất của dãy núi có tòa sơn tên là Kỳ Lân, cao bảy trăm trượng, là ngọn núi cao nhất trong vòng trăm dặm, cả tòa núi như bị lửa nung qua, mang sắc đen tro tàn, đất đá trên núi cứng như bàn thạch.

Phía nam Kỳ Lân Sơn có ba tòa núi khác nằm liền kề, cao ba bốn trăm trượng không đều, xếp thành hình phẩm tự. Trái ngược với ngọn núi chính, trên ba ngọn núi này cây cối xanh tươi rợp bóng, hoa cỏ trải rộng, không thiếu các loại thảo dược, chim thú cá trùng ẩn hiện nơi rừng rậm khe suối.

Trong ba tòa núi ấy, tại chân ngọn núi nằm ở cực nam, nơi rừng cây xanh mướt, ẩn giấu một cái thôn xóm —— Kỳ Lân Thôn.

Tương truyền từ rất lâu rất lâu về trước, có thần thú Kỳ Lân hạ xuống tòa núi cao nhất phía sau thôn nên mới có tên gọi như vậy.

Tục truyền, khi thần thú giáng thế, sấm sét ầm ầm, đất rung núi chuyển, khắp núi đồi bốc cháy ngọn lửa hừng hực.

Kỳ Lân Thôn không tính là lớn, những hộ gia đình như sao sa rơi rụng giữa rừng cây xanh mướt bao phủ bởi sương mù, một con suối rộng chừng trượng uốn lượn chảy qua thôn.

Nhìn từ xa, tựa như dải bạc và trân châu rơi rụng trên tấm vải xanh, thật là đẹp mắt!

Thôn tuy mỹ lệ nhưng lại rất bần cùng, mỗi nhà mỗi hộ đều dựa vào vài mẫu đất bạc màu để duy trì sinh kế, lúc nông nhàn thì lên núi sau đốn củi, đi săn, hái thuốc trợ cấp gia dụng.

Lúc này đang là mùa thu hoạch, nhà nhà đều bận rộn ngoài đồng ruộng và sân bãi, một cảnh tượng náo nhiệt tất bật.

Thế nhưng, nằm ở phía Tây Bắc của thôn, ngôi nhà trông cũ nát nhất lại có vẻ vô cùng tĩnh lặng.

Trên giường, một người đàn ông trung niên hơn ba mươi, gần bốn mươi tuổi đang nằm đó, gương mặt vốn màu đồng cổ lúc này trông hơi trắng bệch, khóe môi vương tơ máu, hai mắt nhắm nghiền, mày thỉnh thoảng lại nhíu chặt, dường như đang chịu đựng đau đớn.

Trên chiếc ghế gỗ bên mép giường, một lão nhân dáng vẻ lang trung đang ngồi, gương mặt hiền từ, mặc một thân áo dài màu xám trắng, dáng người béo lùn, một tay đặt trên cổ tay người đàn ông, đang híp mắt chuyên chú bắt mạch.

Lão nhân họ Cù, là một lang trung đi chân đất.

Phía sau lang trung, một nam hài dựa sát vào người phụ nữ, phụ nữ một tay ôm nam hài, một tay thỉnh thoảng lại dùng ống tay áo lau nước mắt, thần sắc khổ sở.

Nam hài chừng mười mấy tuổi, dáng người so với những đứa trẻ cùng trang lứa thì hơi đơn bạc, tướng mạo bình thường, da ngăm đen, nhưng đôi mắt không nhỏ kia lại lộ ra một tia linh khí, trông vô cùng lanh lợi.

“Nương, đừng khóc, cha nhất định sẽ khá lên!” Nam hài nhón mũi chân ghé vào tai phụ nữ an ủi, như sợ ảnh hưởng đến đại phu nên nói rất khẽ.

Phụ nữ nghe xong gật gật đầu, trìu mến dùng cằm cọ cọ đầu nam hài, ôm chặt lấy nó vào lòng.

Thật lâu sau, lão nhân mập mạp thu tay lại, xách hòm thuốc đặt bên ghế rồi chậm rãi đứng dậy, khẽ gật đầu ra hiệu với phụ nữ, sau đó đi thẳng ra cửa phòng nghỉ.

Ra khỏi cửa phòng là nhà chính, nói là nhà chính nhưng chỉ lớn hơn phòng đông một chút, cũng là tường đất mái tranh, phía tây nhà chính còn một gian nữa.

“Đại phu, hai ngày trước ông ấy còn đang làm việc ngoài đồng, vẫn khỏe mạnh, đúng rồi, khiêng bao đồ vật lên thì đột nhiên thành ra thế này, đại phu, rốt cuộc ông ấy mắc bệnh gì ạ?” Phụ nữ kéo nam hài đi nhanh vài bước, ra khỏi cửa vội hạ thấp giọng nôn nóng hỏi.

“Khiêng vật nặng chỉ là nguyên nhân dẫn đến phát bệnh đột ngột, thực ra là do lúc trẻ từng chịu trọng thương, chưa từng được điều trị hiệu quả. Gần đây vào mùa gặt, quá độ mệt nhọc khiến vết thương cũ tái phát, làm tổn thương nguyên khí, hao tổn tinh huyết, liên lụy đến tạng phủ.” Cù đại phu hơi cân nhắc, tay vuốt chòm râu ngắn dưới cằm đáp.

“Vậy, vậy có thể trị khỏi không ạ?” Phụ nữ vừa lau nước mắt vừa hỏi.

Nam hài bên cạnh phụ nữ đột nhiên quỳ xuống trước mặt Cù đại phu, vẻ mặt khẩn cầu nhìn ông, nước mắt đầm đìa, hạ giọng cầu xin: “Đại phu! Cầu xin ngài! Cầu xin ngài cứu cha con.”

“Ai ôi, đứa nhỏ, đừng như vậy, mau đứng lên, mau đứng lên!” Cù đại phu vội vàng đỡ nam hài dậy.

“Bệnh này trị thì có thể trị, chỉ là.... Ai!” Cù đại phu nhìn sang bức tường đất thấp bé và mái tranh trước mắt, thở dài nói tiếp: “Thế này đi, ta kê một phương thuốc, trong đó phần lớn thảo dược trên núi sau thôn đều có thể tìm thấy, cứ uống trước xem sao.” Nói xong, ông lấy giấy bút từ trong hòm thuốc ra kê đơn.

Một lát sau, Cù đại phu đưa phương thuốc đã kê xong cho phụ nữ.

“Đa tạ Cù đại phu!” Phụ nữ dùng hai tay tiếp nhận, vội vàng thi lễ.

Cù đại phu vẫy vẫy tay ý bảo không cần đa lễ, ngừng lại một chút, dường như có chút không đành lòng, do dự nói: “Ách, bệnh này trọng ở chỗ bồi bổ! Nếu muốn chữa khỏi cần dùng nhân sâm điều trị, hơn nữa phải là nhân sâm có niên đại, tốt nhất là từ trăm năm trở lên, chỉ có loại nhân sâm như vậy mới có đủ dược lực trị bệnh này!”

Nói xong, ông vừa thu dọn hòm thuốc vừa khẽ lắc đầu.

Phụ nữ vừa nghe yêu cầu phải có nhân sâm trăm năm mới cứu được mạng, mặt lập tức trắng bệch, thân mình lảo đảo.

“Nương!” Nam hài kinh hô một tiếng, vội vàng đỡ lấy.

Cù đại phu than nhẹ một tiếng, khoác hòm thuốc lên vai rồi cất bước ra cửa lớn.

Phụ nữ thấy thế vội nói: “Đại phu, đại phu, vẫn chưa đưa tiền khám bệnh cho ngài.”

Vừa nói vừa lấy túi tiền trong lòng ngực ra đưa cho nam hài bên cạnh: “Mau đưa cho Cù đại phu đi!”

Trước phòng là một cái sân, tường viện được xếp bằng những hòn đá lớn nhỏ không đều, cao chừng một người, phía tây tường viện có một căn phòng nhỏ chưa cao bằng một người, trông như ổ chó, bên cạnh chất đầy củi đã chẻ.

Phía đông có hai gian phòng nhỏ, dùng làm phòng bếp và chứa tạp vật.

“Cù đại phu!” Cù đại phu vừa đi đến cổng viện liền nghe tiếng một lão giả.

Tại cổng viện xuất hiện một lão giả chừng sáu mươi tuổi, mặc trường sam màu lam nhạt, dưới cằm để một chòm râu mảnh, đang ôm quyền thi lễ.

Lão giả là một tú tài, thời trẻ từng nhiều lần lên kinh thành thi cử, đến năm gần tri mệnh mới thi đỗ, nghe nói đã vào hàng tam giáp, không ngờ lại bị người khác mạo danh thế thân.

Trong lúc vạn niệm câu hôi, tính tình ông thay đổi lớn, trở nên có chút cổ quái, về quê mở tư thục dạy trẻ con trong thôn học vấn.

Nói là mở tư thục nhưng ông không chủ động dạy, toàn bộ đều do trẻ nhỏ tự giác hỏi thì ông mới đáp, nhưng trẻ nhỏ ít khi tự giác, thời gian lâu dần không còn đứa trẻ nào tới, mãi đến hai năm gần đây tính tình mới tốt hơn nhiều, tự xưng là “Lão phu tử”!

“Lão phu tử!” Cù đại phu vừa thấy vội vàng đáp lễ.

“Cù đại phu, xin hỏi bệnh tình của cháu trai nhà họ Cố thế nào rồi?” Lão phu tử lên tiếng hỏi, giọng khàn khàn, vẻ mặt quan tâm.

“Ai, là vết thương cũ năm xưa tái phát, cần nhân sâm trăm năm mới có thể trị! Nếu không có thì e là.....” Cù đại phu nói khái quát qua, cuối cùng lắc đầu.

“A! Ai...” Lão phu tử nghe xong thần sắc cứng lại, tiếp đó lắc đầu thở dài một tiếng.

Nam hài đứng cách đó không xa chờ đợi, thấy hai lão nói xong, vội đi nhanh hai bước, khom người thi lễ với lão phu tử: “Bái kiến tiên sinh!”

“Đứa nhỏ ngoan, mau đứng lên.” Lão phu tử vội vàng đỡ nam hài dậy, ánh mắt đầy trìu mến.

“Đại phu, đây là tiền khám bệnh cho ngài.” Nam hài xoay người, hai tay dâng túi tiền ra.

“Đứa nhỏ, không cần đâu, giữ lại mua chút đồ ngon bồi bổ cho cha cháu đi! Ha hả!” Cù đại phu mỉm cười xua tay.

“Cái này... phải đưa ạ.” Nam hài kiên trì.

Cù đại phu vẫn xua tay từ chối.

“Y giả cha mẹ tâm, Cù đại phu trạch tâm nhân hậu, thật là Bồ Tát tâm địa!” Lão phu tử sắc mặt nghiêm nghị, ôm quyền thi lễ sâu.

“Nào có, nào có, cũng không giúp được gì, thật xấu hổ quá, thôi, xin cáo từ tại đây.” Nói xong, Cù đại phu ôm quyền thi lễ rồi xoay người rời đi.

“Đa tạ Cù đại phu!” Nam hài cảm kích thi lễ sâu với Cù đại phu.

“Tiên sinh!” Thấy Cù đại phu đi xa, nam hài ôm chặt lấy lão phu tử òa khóc, nước mắt trong mắt cuối cùng không kìm được mà chảy đầy mặt.

“Con không dám khóc, sợ nương nghe thấy lại càng thương tâm! Hức hức.” Nam hài nức nở trong lòng lão phu tử.

“Khụ! Khổ cho con rồi.” Lão phu tử một tay ôm vai, tay kia vuốt ve đầu nam hài, đôi mắt vẩn đục ngấn lệ.

Dưới mái hiên, người phụ nữ che mặt lặng lẽ khóc thút thít.

.....

“Trần Nhi, trời sắp tối rồi, xuống ruộng gọi ca con về ăn cơm đi.” Trong phòng truyền đến tiếng phụ nữ.

“Con biết rồi, nương!” Nam hài lên tiếng, chạy ra cổng viện hướng về phía sau phòng.

Truyện liên quan