Quyển 1 · Chương 25: Quan sát pháp thuật

Ngay cả khi ngồi ở thượng phong, Cố Trần ngửi thấy mùi thịt nồng đậm cũng không nhịn được nuốt nước miếng, cảm khái rằng hơn một năm qua trù nghệ của mình đã tăng lên rất nhiều, đều đuổi kịp lão già nhỏ bé từng đưa sách cho mình.

Ngắm nhìn hướng mấy người kia, Cố Trần thầm nghĩ: Hừ, không đợi ta đếm tới hai mươi, chắc chắn có người tới!

Quả nhiên, vừa đếm tới đó, trong tai liền nghe được tiếng bước chân hỗn độn từ xa tới gần.

“Ai ở nơi đó nướng thịt, nướng thật đúng là thơm a.” Một giọng nói sang sảng truyền đến.

Cố Trần ngẩng đầu, mặt lộ vẻ sợ hãi nhìn người tới. Người tới có sáu kẻ, dẫn đầu là một thiếu niên mười sáu mười bảy tuổi, khuôn mặt đoan chính, anh khí bừng bừng, trên mặt thoáng hiện vẻ tục tằng. Đang đứng ở đó nhìn Cố Trần, Cố Trần rõ ràng cảm thấy có một đạo thần thức quét qua người mình, chỉ là giả vờ không biết.

Người này Cố Trần có ấn tượng, chính là kẻ đã thúc giục người đầu tiên xuống dưới khi kiểm tra linh căn.

“Trình sư huynh, người này ta biết, là cái tên phế vật linh căn toàn thuộc tính, kẻ từ bỏ tài nguyên tông môn… chính là tên tiểu khất cái đó!” Một thiếu niên nhỏ gầy, cơ linh giành trước nói.

Người nọ nghe vậy thầm nghĩ: Khó trách dùng thần thức xem xét mà không phát hiện trên người kẻ này có linh lực dao động.

Vẻ nghi hoặc trên mặt lập tức chuyển thành bừng tỉnh, hắn ôm quyền nói: “Ta gọi Trình Hổ! Không biết vị sư đệ này tôn tính đại danh.”

Cố Trần thấy người này không nhạo báng mình như kẻ khác, hảo cảm bỗng sinh.

Vội cầm thịt nướng đứng lên, cậu ôm quyền, có chút bất an nói: “Ta là Cố Trần, xin chào các vị sư huynh.”

Cậu vung miếng thịt nướng lên, gia vị rơi trên mặt thịt bay tán trong không trung, tức khắc mùi thịt càng đậm, chọc cho mấy kẻ kia nhìn chằm chằm miếng thịt mà liên tục nuốt nước miếng.

Trình Hổ nhìn miếng thịt nướng cũng không nhịn được nuốt một ngụm, có chút xấu hổ nói: “Ai nha, Cố Trần sư đệ, ngươi nướng thịt thật là quá thơm, thịt chúng ta nướng thật sự là… khó mà nuốt trôi, ngươi xem có thể chỉ đạo một chút tài nghệ nướng thịt cho chúng ta không.”

“Hảo hảo hảo.” Cố Trần làm bộ thụ sủng nhược kinh, liên tục đáp ứng. Thấy Cố Trần đồng ý, những người này thế nhưng hoan hô nhảy nhót, ôm lấy Trình Hổ và Cố Trần cùng đi về phía bãi cỏ.

“Này thịt nướng hỏa hậu nắm giữ là mấu chốt, không thuần thục thì thà rằng lửa nhỏ một chút, như vậy độ ấm thấp hơn, không dễ nướng cháy…” Cố Trần vừa thuần thục nướng thịt vừa nói.

“Các ngươi phải cẩn thận nghe, nhìn kỹ, học cho tốt, sau này đừng có nướng cháy, ăn thịt cháy làm gì!” Trình Hổ ra vẻ thượng vị giả quở mắng.

Rất nhanh, mùi thịt nướng phác mũi, tức khắc mọi người tinh thần tỉnh táo, cắn xé ăn ngấu nghiến, mỗi người ăn đầy tay đầy miệng toàn là dầu mỡ.

“Ha ha ha, tài nghệ nướng thịt của Cố huynh đệ không thể chê, có thể nói là nhất tuyệt! So với đồ ăn trong lâu làm còn ngon hơn nhiều!” Trình Hổ ăn xong, bộ dáng thỏa mãn, ngay cả xưng hô cũng sửa lại, càng không tiếc lời khen ngợi.

“Ta chút tài mọn này tính là gì, pháp thuật thần thông của các vị sư huynh mới làm tiểu đệ hâm mộ. Ách…” Cố Trần vội xua tay nói, nói xong làm ra vẻ muốn nói lại thôi.

Trình Hổ thấy biểu tình này của Cố Trần, hào sảng vỗ mạnh vào vai cậu hỏi: “Cố huynh đệ có gì cứ nói thẳng.”

Cố Trần gãi gãi đầu xấu hổ cười: “Trình sư huynh, ngươi cũng biết linh căn ta kém, lại từ bỏ tài nguyên tông môn, vô duyên tu luyện tiên pháp. Nhưng ta đối với pháp thuật thần thông rất hướng tới, tuy không thể thi triển lại cũng muốn tận mắt chứng kiến một phen cho đã mắt.”

Nói xong, cậu vẻ mặt chờ mong nhìn Trình Hổ.

Trình Hổ vừa nghe liền cười ha ha: “Ngươi ấp a ấp úng làm ta tưởng chuyện gì lớn, muốn xem thuật pháp, đó có là gì đâu.”

Nói xong, hắn chỉ tay vào mấy người đứng bên cạnh: “Các ngươi cũng đã ăn thịt nướng của Cố huynh đệ, hiện tại Cố huynh đệ muốn xem pháp thuật, các ngươi hãy biểu diễn sở trường của mình đi.”

“Vậy ta tới trước.” Thiếu niên nhỏ gầy kia vui cười bước ra nói.

Thiếu niên này Cố Trần đã nhận ra từ trước, chính là kẻ giả ngu giả ngơ chỗ mập mạp chấp sự, cũng là tên gầy gặp ở cửa.

“Trình sư huynh, không biết vị sư huynh này tu vi bao nhiêu?”

Trình Hổ nghe vậy sửng sốt, ngược lại bừng tỉnh cười nói với thiếu niên nhỏ gầy và mọi người: “Khi Nho Nhỏ, nói ra tu vi của mình đi, còn các ngươi nữa, khi thi triển pháp thuật đều phải nói rõ tu vi.”

Thiếu niên tên Khi Nho Nhỏ nháy mắt với Cố Trần, ôm quyền nói: “Luyện khí hai tầng. Ngự Phong Thuật.”

Khi Nho Nhỏ nói xong liền véo thủ quyết, miệng lẩm bẩm.

Ít lâu sau, không khí dưới chân có dao động, Khi Nho Nhỏ thấy thế lập tức nhón chân một cái, người liền bay cách mặt đất ba thước, tốc độ rất nhanh, bay được gần hai mươi trượng mới rơi xuống đất, tiếp theo lại nhón chân bay tiếp hai mươi trượng nữa.

Cố Trần xem rất cẩn thận, từ lúc véo thủ quyết đến khi bắt đầu phi hành mất bao lâu, một hơi thở bay được bao xa đều ghi tạc trong tâm.

Không bao lâu, Khi Nho Nhỏ bay trở về, vẻ mặt đầy đắc ý.

“Khi sư huynh thật là lợi hại, bay nhanh quá.” Cố Trần vẻ mặt hâm mộ nói.

“Tiểu tử này chỉ có pháp môn chạy trốn này là sở trường nhất, trong đám chúng ta tính là nhanh nhất.” Trình Hổ chỉ vào Khi Nho Nhỏ cười nói.

Tiếp theo là tên tiểu mập mạp luyện khí hai tầng đi cùng Khi Nho Nhỏ thi triển Thổ Thứ Thuật, chỉ thấy hắn véo thủ quyết, miệng lẩm bẩm, mặt đất nơi hắn đứng hơi chấn động, một cái gai đất hình chóp cao sáu thước đột nhiên đâm ra, tốc độ cực nhanh, khiến người ta khó lòng phòng bị.

Những người kế tiếp đều là luyện khí nhị, tam tầng, lần lượt thi triển “Hỏa Đạn Thuật”, “Băng Đạn Thuật”, “Thủy Tiễn Thuật”.

Cố Trần tỉ mỉ xem xong bọn họ thi triển các loại pháp thuật, mỗi loại từ lúc niệm chú đến khi pháp thuật hình thành mất bao lâu, tốc độ, uy lực đều ghi nhớ trong lòng.

“Trình sư huynh, những pháp thuật thần thông này thật lợi hại.” Cố Trần vẻ mặt sùng bái, ngược lại có chút nghi hoặc hỏi: “Những cái này dường như đều là pháp thuật tiến công, nếu có người tấn công thì làm sao phòng thủ?”

“Không ngờ Cố huynh đệ cũng biết đạo công phòng này. Không tồi, có tiến công sẽ có phòng ngự, còn về pháp thuật phòng ngự, ngu huynh thi triển cho ngươi xem. Tu vi của ngu huynh là luyện khí ba tầng, đang chuẩn bị đột phá tầng bốn, Kim Quang Tráo.” Trình Hổ vỗ ngực nói.

Nói xong hắn véo thủ quyết, môi khẽ nhúc nhích, chỉ thấy thân thể Trình Hổ chấn động, một luồng linh khí từ trong cơ thể tỏa ra, hình thành một màn hào quang màu vàng bao bọc kín mít lấy hắn.

Cố Trần vừa thấy liền lắp bắp kinh hãi.

“Oa! Pháp thuật của Trình sư huynh thật quá lợi hại! Có màn hào quang phòng hộ này, còn ai có thể làm bị thương ngươi!”

Cố Trần vừa tán thưởng vừa duỗi tay ấn lên màn hào quang, cảm thụ độ mạnh yếu của nó.

“Lực phòng ngự của Kim Quang Tráo này tuy không bằng pháp thuật thổ thuộc tính, nhưng cũng có thể phòng ngự được đôi chút.” Trình Hổ thu màn hào quang, ha ha cười nói.

“Ai nha! Pháp thuật tiên gia này quả nhiên thần kỳ!” Cố Trần cảm khái, ngược lại thần sắc tối sầm lại thở dài: “Ai! Đáng tiếc ta vô duyên tu luyện!”

Thần sắc Cố Trần trở nên có chút hoảng hốt, vẻ mặt cô đơn và bất đắc dĩ, đây là cảm xúc chân thật trong lòng Cố Trần lúc này.

Ít lâu sau, Cố Trần than nhẹ một tiếng, thu hồi vẻ cô đơn, ôm quyền nói với Trình Hổ: “Đa tạ Trình sư huynh thành toàn, cho ta mở rộng tầm mắt! Tiểu đệ cáo từ!” Nói xong cậu chắp tay với mọi người rồi xoay người rời đi.

Trình Hổ nhìn bóng lưng Cố Trần lắc đầu than nhẹ, Khi Nho Nhỏ cũng thở dài một hơi nói: “Hắn cũng đủ xui xẻo, ở trong tông môn lại không thể tu luyện pháp thuật, người đều khí đến ngẩn ngơ, bất quá thịt hắn nướng thật là thơm.”

Mọi người nghe vậy cũng thổn thức không thôi.

Trong thạch thất, Cố Trần khoanh chân ngồi trên giường đá, cẩn thận nhớ lại các loại thần thông mọi người thi triển ban ngày, thần sắc ngưng trọng...

“Pháp thuật tiên gia này quả nhiên không phải võ công phàm nhân có thể chống lại, đặc biệt là ‘Hỏa Đạn Thuật’.”

Hồi tưởng lại “Hỏa Đạn Thuật” kia, Cố Trần vẫn còn sợ hãi, hỏa đạn lớn bằng ánh nến đánh ra sau thế nhưng không gì không đốt, một cây đại thụ nháy mắt có thể biến thành tro tàn.

Truyện liên quan