Quyển 1 · Chương 42: Hồn thú Kỳ Lân

Chỉ thấy một đầu hung thú hư ảnh dài mười mấy trượng đang bồi hồi trước cửa một sơn động trong khe núi. Hư ảnh toàn thân màu đỏ tím, đầu rồng, thân hổ, đuôi báo, khắp người bao phủ vảy cứng, đôi mắt bùng lên tử mang tựa như lôi điện, lộ ra uy nghiêm bễ nghễ vạn vật. Cái miệng rộng như chậu máu đóng mở, dường như có lửa cháy phun ra nuốt vào, không giận mà uy.

Trong giây lát nhìn thấy đầu hung thú hư ảnh hình thái quái dị, bộ mặt dữ tợn này, Cố Trần có cảm giác như đang đối mặt với tử vong.

Cứ việc hư ảnh này rất nhạt, như có như không, phảng phất tùy thời sẽ tiêu tán, nhưng ánh mắt hung thú vô ý quét tới vẫn cứ như lưỡi kiếm đoạt mạng, khiến người ta sởn tóc gáy.

“Kỳ Lân! Thú hồn!”

Cố Trần kinh hô thành tiếng.

Hắn bỗng nhiên nhớ lại, trong những cuốn sách giới thiệu về các loại yêu thú mà mình từng đọc, có giảng thuật về loài yêu thú có diện mạo quái dị này, đó chính là thần thú -- Kỳ Lân!

Biết đây là thú hồn Kỳ Lân, tim Cố Trần đập liên hồi “phanh phanh phanh”, trong mắt lóe lên những tia sáng kỳ dị.

“Không ổn! Thú hồn này xem tình hình không kiên trì được bao lâu nữa.”

Nấp ở đó lặng lẽ quan sát thú hồn Kỳ Lân, nhưng theo thời gian trôi đi, Cố Trần phát hiện hư ảnh Kỳ Lân càng lúc càng mờ nhạt, có xu thế dần dần tiêu tán, Cố Trần không khỏi lo lắng, phải nghĩ biện pháp cứu giúp.

“Nói vậy lúc này thú hồn hẳn là không còn bao nhiêu uy lực nữa.”

Cố Trần tự an ủi, tự thêm can đảm cho mình, vận chuyển chân khí đến hai chân, tùy thời chuẩn bị thi triển 《 Di Hình Đổi Ảnh 》, chậm rãi tiến lại gần hư ảnh.

“Ngao……” Một tiếng rồng ngâm trầm thấp truyền đến, thanh âm không lớn, lại đủ để kinh sợ tâm thần.

Tâm thần Cố Trần chấn động, toàn thân lông tơ dựng ngược, một luồng uy áp truyền đến khiến Cố Trần không thể tiến thêm một bước, vội lùi lại phía sau hai bước, xua tay nói:

“Kỳ Lân! Đừng kích động, ta không có ác ý, ta tới để cứu ngươi.”

Nói xong, hắn lấy từ túi trữ vật ra một chiếc bình dược màu đen, lấy từ trong đó ra một viên đan dược màu đen giơ cao lên.

Một luồng dược hương nồng đậm tràn ngập ra, hư ảnh ngửi được dược hương, hít sâu một hơi, thần sắc bạo ngược cũng dịu đi rất nhiều.

Cố Trần đốn giác trên người nhẹ bẫng, uy áp biến mất, cũng chẳng màng nó có nghe hiểu hay không, vội mở miệng nói:

“Đây là Dưỡng Hồn Đan, hẳn là có ích cho ngươi.”

Nói xong, hắn vung tay bắn đan dược về phía miệng Kỳ Lân.

Đan dược nhập khẩu liền biến thành một làn sương đen dung nhập vào hư ảnh thú hồn, thú hồn lập tức nằm bò trên mặt đất, nhắm mắt bất động, tựa như đang luyện hóa dược lực.

Cố Trần khoanh chân ngồi dưới đất, lặng lẽ quan sát.

Sau nửa canh giờ, hư ảnh Kỳ Lân trở nên ngưng thực hơn chút, không còn như có như không nữa. Hư ảnh mở mắt ra, chậm rãi đứng dậy, trong mắt tuy vẫn lộ vẻ hung lệ nhưng bộ mặt đã không còn dữ tợn.

Cố Trần thấy thế vội vàng đứng lên, trong lòng nhẹ nhõm thở phào, nhưng vẫn âm thầm cảnh giác, chân khí lưu chuyển, chuẩn bị tùy thời lùi lại.

“Kỳ Lân, ngươi cảm thấy khá hơn chút nào chưa?” Cố Trần biết rõ còn hỏi một câu.

Hư ảnh Kỳ Lân dường như nghe hiểu lời Cố Trần, gật gật cái đầu to lớn, hung lệ trong ánh mắt dần tan biến.

“Vậy ngươi có muốn rời khỏi nơi này không?”

Cố Trần thấy nó có thể nghe hiểu, trong lòng vui vẻ, vội hỏi tiếp.

Hư ảnh nghe vậy rung lên, gật đầu một cái.

“Ta có biện pháp mang ngươi rời khỏi đây.”

Cố Trần nghĩ tới viên châu, trong lòng kích động, giọng nói cũng có chút run rẩy.

Hư ảnh Kỳ Lân chỉ nhìn Cố Trần một cái rồi khinh thường quay đầu đi, ý tứ rất rõ ràng: Ngươi làm không được!

Nhìn thấy thần sắc như thế của hư ảnh Kỳ Lân, tâm tư Cố Trần xoay chuyển trăm vòng: “Viên châu kia là có được ở đỉnh núi Kỳ Lân Sơn, mà hồn phách Kỳ Lân này lại bị vây ở đáy vực, hai thứ này nói không chừng có liên hệ.”

“Đối với mình mà nói, kết quả tệ nhất chẳng qua là tay không mà về, với tình trạng suy yếu như vậy của hư ảnh Kỳ Lân, hẳn là rất khó làm tổn thương mình.”

“Nếu mình rời đi, phỏng chừng chẳng bao lâu nữa hư ảnh Kỳ Lân cũng sẽ hồn phi phách tán, tiêu tán vào hư vô, bí mật mình sở hữu viên châu cũng sẽ không bị tiết lộ.”

Nghĩ đến đây, Cố Trần ngẩng đầu lớn tiếng nói: “Kỳ Lân, ngươi đừng không tin, ta từng có được một viên châu ở đỉnh ngọn núi phía nam kia, không gian bên trong to lớn vượt ngoài tưởng tượng, đừng nói là chứa ngươi, ngay cả ngọn núi này cũng chứa được.”

Nói xong, hắn khẩn trương nhìn chằm chằm hư ảnh Kỳ Lân, xem nó có phản ứng gì.

Quả nhiên, Kỳ Lân nghe được hai chữ “viên châu” sau liền kích động, bộ mặt cũng trở nên có chút dữ tợn, gầm lên hai tiếng về phía đỉnh Kỳ Lân Sơn rồi quay đầu nhìn Cố Trần, như đang dò hỏi.

Cố Trần vội lùi lại phía sau hai bước, cẩn thận gật đầu.

Tiếp đó, hắn lại lùi ra sau mười mấy trượng, lúc này mới vận thần niệm, một đạo bạch quang từ ngực nhập thể mà ra, biến ảo thành một viên châu màu trắng ngà, huyền phù trước người Cố Trần.

Nhìn thấy viên châu biến ảo từ trong thân thể Cố Trần ra, ánh mắt Kỳ Lân nhìn hắn không còn dữ tợn, cũng không còn khinh thường nữa, mà trở nên có chút giật mình.

“Bây giờ ngươi tin chưa?” Cố Trần nhìn chằm chằm Kỳ Lân lớn tiếng hỏi.

Nhìn viên châu, Kỳ Lân theo bản năng gật đầu một cái, ngược lại lại lắc đầu, thần sắc có chút mê ly như đang hồi ức.

Trong ký ức xa xăm của nó, từng có một vị đại năng đan sư thượng giới cứu mình, cùng hắn ký kết khế ước chủ tớ ngàn năm.

Trong một lần tìm kiếm thượng cổ bí cảnh, vị đại năng đó ngẫu nhiên có được viên châu này, vì sợ người khác mơ ước nên chọn cách luyện hóa trực tiếp.

Tiếc rằng tiêu phí mấy tháng vẫn không thành công, cũng chính vì lần luyện hóa bảo vật đó mà bị mấy vị đại năng tu sĩ đánh lén, trải qua khổ chiến, dùng hết pháp bảo cuối cùng không địch lại, đạo tiêu thân vẫn.

Chính nó thì liều chết bức lui địch nhân, nuốt viên châu cùng nhẫn trữ vật của vị đại năng đan sư kia vào bụng, bất chấp giới vị chế ước, xé rách hư không bước vào khe hở không gian.

Thế nhưng trong khe hở không gian, trải qua cửu tử nhất sinh, hơi thở thoi thóp đi đến nơi này, không ngờ lại rơi xuống đỉnh một ngọn núi, ngã xuống thung lũng tuyệt địa bốn bề là vách đá dựng đứng, không hề có linh khí này, cũng chính lúc đó viên châu trong bụng biến mất.

“Uy!”

Thấy Kỳ Lân thần sắc hoảng hốt, Cố Trần hô một tiếng.

Kỳ Lân nghe vậy lắc lắc cái đầu to.

“Lần này ngươi tin chưa.” Cố Trần lại truy vấn một câu.

Nhìn viên châu, hư ảnh Kỳ Lân gật đầu thật mạnh.

Tay hắn chiêu một cái, thu viên châu vào trong cơ thể.

Thấy Kỳ Lân gật đầu, Cố Trần vội vàng thừa thắng xông lên.

“Kỳ Lân, ngươi hẳn là rõ ràng viên châu này là bảo bối, ngươi cũng biết ta có thể mang ngươi rời khỏi đây, bất quá ta có một điều kiện, đó là phải nhận ta làm chủ. Chỉ có như vậy, bí mật ta có viên châu này mới không bị tiết lộ!”

Kỳ Lân vừa nghe, liên tục gầm nhẹ. Trong mắt tử mang lại bùng lên, bộ mặt lại dữ tợn, hung lệ chi khí tái hiện.

Cố Trần trong lòng căng thẳng, vội lùi lại phía sau vài bước, vội vàng mở miệng: “Kỳ Lân! Đừng kích động! Càng đừng nổi giận! Ngươi không chịu nhận ta làm chủ thì ta đi là được, đan dược vừa rồi cho ngươi coi như là bồi tội vì đã xâm nhập lãnh địa của ngươi, chỉ là ngày nào đó ngươi hồn phi phách tán, đừng ghi hận Cố Trần ta hôm nay thấy chết mà không cứu là được! Tái kiến!”

Nói xong, hắn chậm rãi lùi lại phía sau.

Kỳ Lân nghe được lời này thân mình cứng đờ, ngơ ngẩn nhìn Cố Trần.

Ngẫm lại mình bị nhốt ở đây mấy trăm năm, mới gặp được thiếu niên trước mắt này, nếu hắn thật sự đi rồi, kết quả hồn phi phách tán là không thể tránh khỏi, nhưng bảo nó thân là thần thú đi nhận một thiếu niên phàm nhân làm chủ thì thật sự quá nghẹn khuất.

Tuy nói bộ mặt vẫn còn chút dữ tợn, nhưng lệ khí trong mắt đã tan đi.

Cố Trần nhìn thấy biểu tình biến hóa của Kỳ Lân, vội tiếp lời: “Kỳ Lân, ngươi phải biết ta có linh căn, là có thể tu tiên, ta hiện tại rất yếu là thật, nhưng ngươi cũng không mạnh, ngươi nhận ta làm chủ sau, chúng ta cùng nhau biến cường không tốt sao?”

Cố Trần vừa lớn tiếng nói, vừa chậm rãi lùi lại phía sau.

Kỳ Lân nghe vậy, biểu tình vốn đang dữ tợn biến thành giãy giụa, đôi mắt gắt gao nhìn chằm chằm Cố Trần.

“Kỳ Lân! Viên bảo châu kia còn có thể nhận ta làm chủ, ngươi có gì mà không thể!”

Cố Trần hai tay rung lên, rống lớn!

Nói đến đây, Cố Trần đã càng lúc càng xa, sắp biến mất trong ánh hoàng hôn tối tăm.

Đúng lúc này, hư ảnh Kỳ Lân ngửa mặt lên trời gầm nhẹ, thân hình chậm rãi hạ thấp, phủ phục trên mặt đất tỏ ý thần phục.

Truyện liên quan