Quyển 1 · Chương 16: Nam tử áo xanh

Đang nghĩ ngợi, Cố Trần liền nghe Tôn trưởng lão dùng ngữ khí ôn nhu, cực kỳ hòa ái nói: “Cố Trần đúng không? Ân… Ta nói linh căn của ngươi thật sự là… A, cái kia có chút quá kém, ngươi nếu muốn bước lên con đường tu tiên, tiền đồ thật sự là quá mức xa vời, lưu tại bổn môn thật sự là……”

Nói đến đây, Tôn trưởng lão kéo dài âm điệu, cố ý ngừng lại.

Hắn nói lời này cũng là lời thật, người ngoài nghe tới cũng đích xác như thế. Loại linh căn có cũng như không này, dù có nhiều đan dược và linh thạch, bỏ ra bao nhiêu nỗ lực cũng chỉ là công dã tràng, đổi lại dĩ vãng căn bản sẽ không được giữ lại trong môn!

Cố Trần vừa nghe khẩu khí của Tôn trưởng lão, liền nhận định đối phương muốn mượn cớ linh căn quá kém để đuổi mình đi. Hơn nữa, nghe đám người bên cạnh ồn ào nói lưu lại cũng chỉ lãng phí tài nguyên, lại càng thêm xác định ý định đuổi người của môn phái.

Nghĩ thầm nếu thật sự bị đuổi đi, đừng nói học pháp thuật, ngay cả đan dược chữa trị thần hồn cũng không có cơ hội kiếm được, bệnh của ca ca sẽ không còn hy vọng.

Thừa dịp Tôn trưởng lão chưa nói ra lời đuổi người, Cố Trần vội vàng đau khổ cầu xin: “Tôn trưởng lão, ta biết linh căn mình kém, ta không cần tài nguyên mà bọn họ nói đâu, ta sẽ không lãng phí tài nguyên, cầu người đừng đuổi ta đi.”

Tôn trưởng lão nghe Cố Trần nói vậy, trong lòng âm thầm đắc ý.

Ông ta vốn không có ý định đuổi Cố Trần đi, làm vậy chẳng khác nào tự vả mặt mình.

Chỉ là ông ta đau lòng vì đột nhiên thiếu mất bảy phần linh khí linh thạch, luôn cảm thấy có liên quan đến tiểu tử trước mắt này, nên chỉ muốn trút bỏ oán khí trong lòng.

Thấy mục đích đã đạt, Tôn trưởng lão ra vẻ rộng lượng nói: “Nếu ngươi đã nói như vậy, vậy thì lưu lại đi.”

“Đa tạ Tôn trưởng lão.” Cố Trần liên tục chắp tay thi lễ cảm ơn.

Thanh niên kia nghe Cố Trần nói không cần tài nguyên cũng vui vẻ: “Hảo…! Ha ha ha! Cũng đỡ cho ta khó xử. Có gì hả giận hơn việc nhìn một kẻ có linh căn nhưng trơ mắt nhìn người khác tu luyện mà bản thân lại không thể?”

Thanh niên hung tợn nghĩ, trong lòng ám sảng.

Tôn trưởng lão tiếp tục giảng giải quy trình nhập môn cho người mới, Mạnh trưởng lão của Chấp Pháp Đường răn dạy về việc phải tuân thủ nghiêm ngặt môn quy, cuối cùng chưởng môn tuyên bố nghi thức kết thúc, mọi người làm chim thú tán, ai nấy làm việc nấy.

Đến đây, nghi thức nhập môn cho người mới kết thúc.

Cố Trần dọc đường đi cứ nghĩ mãi về linh căn toàn thuộc tính kém cỏi của mình, suýt chút nữa bị đuổi khỏi sơn môn. Nghĩ đến cảnh tượng thất thải hà quang mỏng manh lúc kiểm tra, hắn cũng cảm thấy chắc chắn là mình nhìn hoa mắt, làm sao bản thân có thể là Tiên linh căn ngàn năm có một.

Hắn mất hồn mất vía đi theo đám người hướng về phía chỗ đăng ký đệ tử mới ở phía sau quảng trường.

“Người tiếp theo, tên họ.”

“Tên họ!” Một người sau bàn, giọng nói khàn khàn đầy vẻ mất kiên nhẫn lặp lại một câu.

Cố Trần ngẩn ra, lúc này mới hoàn hồn.

“Hắn tên là phế vật, toàn năng phế vật.”

“Một kẻ dựa vào việc từ bỏ tài nguyên mới được lưu lại, đúng là phế vật!”

“Đã từ bỏ tài nguyên rồi thì không hiểu còn lưu lại làm gì!”

Từng tràng cười vang vang lên trong sân nơi phát thân phận lệnh bài và phục sức môn phái cho người mới.

Nghe thấy hai chữ “phế vật”, lão chấp sự hơn 70 tuổi với khuôn mặt đầy nếp nhăn khô gầy không khỏi run rẩy khóe miệng.

“Ách hừ!” Lão nhân ngồi thẳng người, hắng giọng một tiếng thật mạnh, trong sân mới thoáng yên tĩnh lại.

“Ta tên Cố Trần!” Cố Trần làm như điếc trước những lời châm chọc, vội vàng tiến lên thi lễ.

“Đây là thân phận lệnh bài của ngươi, thu giữ cho kỹ. Đây là bao quần áo của ngươi. Quần áo hỏng có thể tới đổi.”

Lão nhân nhìn Cố Trần đầy đồng tình, đặt một khối ngọc bài vừa ghi chép thông tin cùng một cái bao quần áo lên bàn.

Cố Trần tiếp nhận ngọc bài cẩn thận để vào trong ngực, vừa định lấy bao quần áo thì bị người khác cướp mất rồi ném vào đám đông.

“Xú khất cái, cút ngay! Cọ tới cọ lui.”

Một câu nói đầy vẻ kiêu ngạo lọt vào tai Cố Trần, một thiếu niên lớn hơn hắn hai ba tuổi đang nhìn hắn với vẻ khinh thường.

Cố Trần quay đầu nhìn người nọ một cái, rồi lặng lẽ chạy về phía bao quần áo.

Người đó Cố Trần có ấn tượng, chính là thiếu niên đầu tiên kiểm tra linh căn và đã từng tu luyện pháp thuật, sở hữu Địa linh căn thượng phẩm thuộc tính Kim, phẩm chất linh căn đứng đầu trong số đệ tử nội môn!

“Tên họ?”

“Tôn Uy.”

“Tôn Uy.” Cố Trần vừa chạy vừa mặc niệm cái tên này.

“Đi!”

Cố Trần vừa chạy đến bên bao quần áo đã bị người ta đá văng sang một bên, vừa chạy tới lại bị đá sang bên khác, một vòng xuống dưới cuối cùng bị người dùng lực đá văng sang sân bên cạnh, dẫn đến tiếng cười vang của mọi người.

Oán hận nhìn mấy kẻ đó một cái, hắn xoay người ra sân. Bình phục tâm tình, hắn gượng cười, cố gắng giữ vẻ mặt tươi tỉnh đi sang sân bên cạnh.

Trong sân không có người, rất thanh tĩnh, chỉ có một nam tử thanh bào đang khom lưng nhặt bao quần áo lên. Cố Trần thấy vậy vội vàng qua hành lễ.

“Bái kiến tiên sư.” Cố Trần học theo dáng vẻ phàm nhân ở đây bái kiến tiên nhân, còn cách xưng hô “sư huynh” giữa các tu sĩ, Cố Trần không sao gọi nổi.

Nam tử thanh bào chừng hơn ba mươi, gần bốn mươi tuổi, vóc dáng không cao nhưng rất cường tráng, tóc tai hơi hỗn độn, râu ria xồm xoàm, huyệt Thái Dương nổi cao, hai mắt như điện, thần sắc nghiêm nghị đứng đó, nhìn qua không giống tu sĩ mà giống cao thủ võ lâm trong thế tục hơn, đang cười mà không nói đánh giá Cố Trần.

“Đại thúc, bao quần áo này là của ta.” Cố Trần thi lễ, có chút khiếp đảm nói.

“Đại thúc? Ha ha ha, đã bao nhiêu năm rồi không nghe thấy cách gọi này trong thế tục, hảo hảo hảo! Ta thích, cái này cho ngươi.” Nam tử thanh bào thấy Cố Trần lễ phép như vậy, cười ha ha đưa bao quần áo cho hắn, tiện tay vỗ lên vai rồi nhéo nhéo.

Cố Trần thấy thế, theo bản năng gồng vai lên chống cự.

“Ai? Còn rất có lực, hắc hắc. Không tồi không tồi.” Nam tử thanh bào thuận tay lại nhéo cánh tay Cố Trần.

“Ân! Gân cốt không tồi, đặt ở thế tục đúng là kỳ tài tập võ khó gặp.” Nam tử khen ngợi rồi nói tiếp: “Vừa rồi nghe cách vách ồn ào, ngươi tên Cố Trần, là vì từ bỏ tài nguyên tông môn mới được lưu lại?”

“Phải.” Cố Trần nhẹ giọng đáp.

“Ngươi có biết tài nguyên tông môn là vật gì không?” Nam tử hỏi.

Cố Trần lắc đầu.

“Đó là công pháp, linh thạch, đan dược mà tông môn cung cấp cho đệ tử, là vật tất yếu để bước lên con đường tu tiên. Ngươi từ bỏ nghĩa là tông môn không còn phát cho ngươi những thứ đó nữa.” Nam tử hơi thở dài.

Cố Trần cúi đầu không nói, so với việc bị đuổi khỏi sơn môn thì kết quả như vậy đã là rất tốt rồi, hắn không dám xa cầu thêm.

“Chắc chắn là Tôn trưởng lão giở trò quỷ, mỗi lần gia tộc ông ta có người nhập môn, luôn làm trò áp bức tài nguyên của những tu sĩ linh căn kém để béo bở cho tộc nhân mình. Vừa rồi ta nhận được một đạo truyền âm phù, nói là không phát công pháp tu tiên cho ngươi.” Nam tử có chút bất bình nhưng lại bất lực, chỉ là khi nói những lời này, giọng nam tử rõ ràng nhỏ đi nhiều.

Cố Trần nghe nam tử nói vậy, trong lòng dấy lên một tia hận ý với Tôn trưởng lão, bất đắc dĩ thở dài một hơi.

“Bất quá ngươi cũng đừng nản chí, vẫn còn cơ hội. Sau này nếu có duyên có thể có được công pháp, ví dụ như sư môn trưởng bối tặng, hoặc ngoài ý muốn có được, hay mua ở phường thị, chỉ cần không phải do tông môn cung cấp thì không nằm trong danh sách này, vẫn có thể học như thường.” Nam tử an ủi.

Cố Trần nghe vậy thì thấy cũng được, trong lòng không khỏi nhen nhóm lại hy vọng.

“Còn nữa, hai ngày này trong môn phát công pháp cho người mới, tuy ngươi không thể tu luyện tiên pháp, nhưng có thể thử học chút võ công phàm nhân, như vậy cũng thoáng có chút khả năng tự bảo vệ mình. Ta đối với cái này có chút hiểu biết, nếu ngươi nguyện ý thì lúc đó ta sẽ chỉ cho ngươi, a! Ha ha ha.” Nam tử nhắc nhở, dường như rất hứng thú với việc truyền thụ võ công phàm nhân.

“Cảm ơn đại thúc!”

Cố Trần cảm kích nhìn nam tử, vẻ mặt cung kính.

“Ha ha, đừng khách khí, ai bảo ngươi và ta có duyên đâu, đến lúc đó nhớ phải tới nhé! Đừng quên, nhất định phải tới đấy!” Nam tử thấy Cố Trần đồng ý thì lòng đầy vui mừng, dặn đi dặn lại.

“Vâng.” Cố Trần gật đầu.

Suốt dọc đường đi toàn nghe lời châm chọc mỉa mai, đột nhiên gặp được một người nhiệt tình lại niềm nở với mình như vậy, Cố Trần có chút cảm động, tâm tình tốt hơn nhiều.

Truyện liên quan