Quyển 3 · Chương 49: Thảm án diệt môn

Mai Niệm đẩy cửa viện ra, liền nhìn thấy mười hai thi thể nằm ngổn ngang. Mai Niệm nhíu mày, sao lại gặp phải thảm án diệt môn thế này. Mai Niệm đóng cửa lại, thật sự là không thể cứu được nữa, mang đi còn gây ra phiền toái không đáng có. Chờ ngày mai xem phía quan phủ nói thế nào vậy. Hung thủ tất nhiên là những kẻ áo đen lúc trước, nhưng giờ biết tìm nơi nào.

Bởi vì Phàn gia nằm ngoài trấn nhỏ, xung quanh không có nhà cửa liền kề, ít nhiều đều có khoảng cách. Thế nhưng, đến trưa ngày hôm sau, dân làng vẫn không thấy Phàn gia mở cửa. Tuy Phàn gia là gia đình giàu có, nhưng cũng phải có hạ nhân ra vào mua sắm đồ đạc chứ. Vả lại, sau nửa đêm có không ít chó sủa điên cuồng về phía Phàn gia, nhưng vì vị thế của Phàn gia nên ban đầu không ai dám lại gần xem xét.

Mãi đến giữa trưa, một dân làng gõ cửa Phàn gia, càng lại gần mùi máu tươi càng nồng nặc. Vì thế, gõ hai cái, dùng chút lực đẩy cửa ra, liền bắt gặp cảnh tượng huyết tinh, mười hai mạng người nhà họ Phàn đều chết trong nhà, không còn một người sống. Thế là nhanh chóng báo quan, trấn nhỏ không phải thành phố lớn, công sai chỉ có hai người. Hai người họ đến rất nhanh, thăm hỏi hàng xóm xung quanh nhưng không thu hoạch được gì, cuối cùng chỉ có thể hồi bẩm quan trấn.

Mai Niệm cũng muốn biết đối phương là ai, nên muốn xem công sai có thể đưa ra kết luận gì, nhưng kết quả là chẳng có gì cả. Liên tiếp mấy ngày không có kết quả, cuối cùng chỉ có thể định là đạo phỉ xâm lấn. Mai Niệm ở lại trấn nhỏ, nếu trấn nhỏ không tìm được hung thủ thì Mai Niệm cũng đành chịu, lúc này đã năm ngày kể từ vụ diệt môn, chuẩn bị ngày hôm sau lên đường.

Đêm đó, Mai Niệm ma xui quỷ khiến bay về phía Phàn gia, Mai Niệm cứ cảm thấy có chuyện sắp xảy ra. Vì vậy tính toán đêm thăm Phàn gia, nửa đêm trước không có gì xảy ra. Nhưng sau nửa đêm, một thân ảnh nhỏ nhắn nhanh chóng vượt tường vào Phàn gia. Mai Niệm có chút tò mò là ai, những kẻ áo đen lúc trước gần như đã lật tung Phàn gia, có thể nói là đào ba thước đất, rõ ràng là đang tìm kiếm thứ gì đó.

Lúc này, lại có người tới, hiển nhiên mục đích cũng không khác biệt lắm, thậm chí người này nói không chừng còn có quan hệ với Phàn gia. Nhìn thân ảnh nhỏ nhắn nhẹ nhàng lật qua tường viện, vì Phàn gia bị diệt môn nên nơi ở đã bị quan phủ thu hồi và dán niêm phong, thân ảnh kia đành phải trèo tường.

Tuy Mai Niệm phong ấn linh lực, nhưng thể chất vẫn là Nguyên Anh tu sĩ, từ xa vẫn có thể trông thấy thân ảnh kia đang làm gì. Chỉ thấy thân ảnh đó đi đến sau đại môn, ở tường viện bên phải đi vài bước, sau đó xoay người ra khỏi tường viện. Ngoài tường trồng một hàng cây mộc miên. Sau đó, dưới gốc cây thứ ba bên phải, người đó bắt đầu đào bới, chốc lát sau đã đào ra một vật bọc trong da thú.

Sau đó thân ảnh kia biến mất khỏi Phàn gia, khi xuất hiện lại đã ở nghĩa địa Phàn gia ngoài trấn. Lúc này, người nọ tháo khăn che mặt, Mai Niệm mới phát hiện, đây chính là thiếu niên tên Dũng, đứa lớn nhất trong ba đứa trẻ. Mai Niệm lập tức phủ định kết luận này, Phàn Dũng kia chắc chắn đã chết, không thể nào qua mắt được Mai Niệm.

Quả nhiên, chỉ nghe đứa trẻ nói: “Cha mẹ, ông bà, đệ đệ, thù nhà họ Phàn ta nhất định sẽ báo, ta thề.”

Mai Niệm cảm thấy hứng thú với gã này, vì thế cũng che mặt đi ra. Đứa trẻ nhìn thấy Mai Niệm đột nhiên xuất hiện thì kinh hãi, sau đó đầy vẻ cảnh giác nhìn Mai Niệm.

Mai Niệm lên tiếng trước: “Đừng hiểu lầm, ta chỉ tò mò ngươi là ai, ngươi làm sao sống sót. Ta không phải kẻ thù của ngươi, đêm đó ta thấy những kẻ áo đen rời đi, còn nghe xa xa đối phương gọi là Phong Thành Khúc. Coi như thù lao, ngươi nói cho ta biết ngươi sống sót thế nào đi.”

Đứa trẻ vẫn không chịu mở miệng, Mai Niệm dùng hai ngón tay chỉ xuống đất, tùy tay vạch một đường, đao khí phát ra, mặt đất bị rạch một đường sâu hoắm, còn cắt qua cả bia mộ ven đường, đao khí dễ dàng xuyên thủng bia mộ. Mai Niệm có chút ngượng ngùng nói: “Xin lỗi các vị, không cẩn thận làm hỏng bia mộ của các người rồi.” Nói xong nhìn đứa trẻ giống hệt Phàn Dũng trước mắt.

Đứa trẻ nhìn Mai Niệm: “Ta tên Phàn Mặc, ngươi rất lợi hại. Ta nếu không nói cho ngươi thì chắc không sống nổi đúng không?”

Mai Niệm có chút ngoài ý muốn, còn nhỏ tuổi mà đã trực tiếp như vậy. Mai Niệm nói: “Đừng hiểu lầm, ngươi nghĩ xem, ta chắc cũng tính là cao thủ, những cao thủ như ta thường không xuất hiện ở mấy trấn nhỏ này, đa số đều là đi ngang qua. Ta thật sự chỉ tò mò thôi, dù ngươi không nói ta cũng không giết ngươi, ta giết ngươi làm gì, ta đâu có bệnh.”

Phàn Mặc nói: “Thật chứ?” Thấy Mai Niệm gật đầu, Phàn Mặc hỏi: “Vậy tại sao ngươi phải che mặt?”

Mai Niệm có chút bất đắc dĩ, ai bảo mình tò mò làm chi. Đành phải tháo khăn che mặt xuống, nói: “Giờ nói đi.” Sau đó vẻ mặt tò mò nhìn Phàn Mặc.

Phàn Mặc nói: “Ta nói cho ngươi, ngươi có thể thu ta làm đồ đệ không?”

Mai Niệm lắc đầu: “Ta không thu đồ đệ.”

Phàn Mặc nói: “Vậy ta đi theo ngươi cũng được, ngươi yên tâm, ăn mặc chi phí ta tự lo.”

Mai Niệm nói: “Cũng được, nhưng phải nói trước, ta sẽ không giúp ngươi làm bất cứ việc gì. Vả lại ta sẽ rời đi bất cứ lúc nào, tất nhiên với tư cách đồng bạn, ta sẽ báo cho ngươi.”

Phàn Mặc nói: “Được, một lời đã định.” Thấy Mai Niệm gật đầu, Phàn Mặc bắt đầu kể lại nguyên nhân. Sở dĩ cậu tin Mai Niệm là vì làm gì có cao thủ nào rảnh rỗi đến mức đi tìm nạn nhân hỏi xem tại sao đối phương sống sót. Hơn nữa trên người Mai Niệm không có chút sát khí nào, Phàn Mặc cũng là một võ giả, lại là võ giả có tư chất không tồi, nên có thể cảm nhận được sát khí.

Phàn Mặc kể, cậu và Phàn Dũng là song sinh, cậu là anh, tư chất cực cao. Phàn Dũng không có tư chất, nên từ khi sinh ra đã bị ông nội Phàn Quý sắp xếp ở căn nhà nhỏ trong thôn, do một lão giả tên Trọng Bá nuôi nấng.

Vì nơi họ ở nằm cạnh thôn, Phàn Mặc chưa bao giờ xuất hiện ở thôn, hoặc nếu cậu xuất hiện thì Phàn Dũng phải ở trong nhà. Có lẽ mọi thông minh tài trí đều dồn hết vào Phàn Mặc, Phàn Dũng có chút dại khờ, nói thẳng ra là một kẻ ngốc, ngày nào cũng không khóc không nháo.

Vì vậy, trước năm tuổi, Phàn Mặc sống cùng cha mẹ, sau năm tuổi, chỉ có buổi tối cha mẹ và ông bà mới đến thăm, còn dạy cậu võ công, đến nay đã được 5 năm. Phàn Mặc không phụ kỳ vọng, đã là tam giai võ giả.

Vì Phàn Mặc và Phàn Dũng chưa bao giờ cùng xuất hiện ở trấn nhỏ tên Phàn Gia Trấn này, nên không ai biết Phàn gia có bốn người cháu, chỉ biết ba người. Mà Phàn Quý cũng từng dặn Phàn Mặc, một ngày nào đó họ bị giết, cậu không được ở lại Phàn Gia Trấn, phải rời đi, khi đi nhất định phải mang theo 《 Tà Dương 》. Về cách tìm 《 Tà Dương 》, Phàn Quý đã dặn từ một năm trước, đó là lý do có cảnh Phàn Mặc ra vào Phàn gia lúc trước.

Còn về Tà Dương đao, đã biến mất, tối hôm công sai vào Phàn gia, Trọng Bá đã nói với Phàn Mặc. Trọng Bá là người câm điếc, Phàn Mặc có thể giao lưu đơn giản với ông. Vì vậy cậu sai Trọng Bá đến Phàn gia xem qua, nên Phàn Mặc biết Tà Dương đao đã bị lấy đi.

Đêm nay, Phàn Mặc đến để lấy đao phổ 《 Tà Dương 》, Phàn Quý vốn định hai năm nữa mới cho Phàn Mặc luyện, không ngờ tai họa ập đến quá nhanh. 《 Tà Dương 》 chính là tương lai của Phàn Mặc, vì vậy Phàn Quý không báo cho người thứ ba, ngay cả cha mẹ cậu cũng chỉ biết mình không có thiên phú. Tương lai Phàn gia phải dựa vào Phàn Mặc, vì vậy thà chết cũng không muốn tiết lộ tin tức, dù cha mẹ cậu không biết hết mọi chuyện về 《 Tà Dương 》.

Mai Niệm có chút khó hiểu, một cuốn bí tịch mà phải đánh đổi cả nhà. Phàn Mặc có lẽ nhìn thấy sự nghi hoặc của Mai Niệm, lại nói: “《 Tà Dương 》 là đao pháp dành cho tu sĩ, uy lực vô cùng mạnh mẽ. Vả lại tiền bối sáng tạo ra đao phổ này đã dung hợp phương thức tu hành của võ giả bình thường, đao phổ này không chỉ cho võ giả bình thường luyện, mà còn có thể khiến cửu phẩm võ giả có năng lực sát thương tông sư. Vì vậy vô cùng nghịch thiên.

Ông nội biết đao phổ này quan trọng nên dặn ta, một khi Phàn gia xảy ra chuyện phải rời đi ngay. Có lẽ Tà Dương đao cũng là vũ khí mà tu sĩ có thể sử dụng.” Nghe xong, Mai Niệm đại khái đã hiểu. Mai Niệm nói: “Được rồi, ta không làm phiền ngươi nữa, ngày mai ta đợi ngươi ở Phúc Nguyên khách điếm trong trấn, trước trưa ngươi đến thì xuất phát, không đến thì ta chỉ đợi đến trưa thôi.” Nói xong biến mất ở nghĩa địa.

Truyện liên quan