Chính văn cuốn · Chương 4:

Hừng đông hôm sau.

Họ hàng lục tục kéo đến bệnh viện.

Phòng bệnh trở nên thật ồn ào.

Có người liên lạc với bên dịch vụ tang lễ, có người khóc, có người bàn bạc sau này phải làm thế nào.

Trần Tẫn lại như hoàn toàn không nghe thấy.

Hắn chỉ ngồi bên cạnh giường bệnh.

Mãi nhìn vào vị trí a ma vừa đứng.

Nhưng nơi đó đã trống không.

Mấy ngày lo tang sự, cả quê cũ đều rất náo nhiệt.

Ở nông thôn, chuyện cưới hỏi ma chay vốn là như vậy.

Họ hàng xa đến mấy cũng sẽ trở về.

Trong sân dựng lều trắng.

Tiếng tụng kinh cả ngày không dứt.

Khói đốt tiền giấy cứ bay mãi lên không trung.

Trần Tẫn mặc đồ tang, lặng lẽ quỳ giữa đám người.

Rất nhiều người đều lén nhìn hắn.

Có người nói hắn đã cao lên.

Có người nói đứa nhỏ này càng ngày càng giống ba nó.

Còn có người vỗ vai hắn, bảo hắn đừng quá đau lòng.

Nhưng từ đầu đến cuối, Trần Tẫn chẳng có phản ứng gì.

Như thể cả người đã bị khoét rỗng.

Chỉ có hắn biết.

Thật ra a ma vẫn còn ở đây.

Ít nhất mấy ngày trước vẫn còn ở đây.

Đêm đầu thất.

Họ hàng trong nhà gần như đã ngủ hết.

Phòng khách chỉ chừa lại một ngọn đèn nhỏ.

Một mình Trần Tẫn ngồi trước linh đường đốt tiền giấy.

Ánh lửa khi sáng khi tối.

Tro giấy chầm chậm bay lên.

Bên ngoài rất yên tĩnh.

Chỉ thỉnh thoảng vọng lại tiếng chó sủa từ cánh đồng xa xa.

Đốt được một nửa.

Hắn bỗng nghe thấy tiếng dép lê rất quen thuộc.

Lẹp bẹp, lẹp bẹp, lẹp bẹp.

Chậm rãi vọng tới từ hành lang.

Tay Trần Tẫn khựng lại.

Hắn không quay đầu.

Bởi vì hắn biết đó là ai.

Tiếng bước chân kia dừng lại sau lưng hắn.

Giống hệt những lần nửa đêm bà thức dậy trước đây.

Qua thật lâu.

Mới có một giọng nói rất khẽ vang lên.

“Còn chưa ngủ à.”

Hốc mắt Trần Tẫn lập tức đỏ lên.

Hắn cúi đầu, nghiến chặt răng.

Nhưng nước mắt vẫn rơi vào chậu than.

Xèo một tiếng.

Hắn khàn giọng mở miệng:

“…… Không phải bà đã đi rồi sao.”

Phía sau yên lặng vài giây.

Bà lão khẽ cười.

“Người già rồi, vốn dĩ sẽ phải đi thôi.”

Trần Tẫn không nói gì.

Ánh lửa hắt lên sườn mặt hắn.

Vẫn là dáng vẻ bướng bỉnh ấy.

Nhưng bờ vai lại đang khẽ run.

Bà lão đứng phía sau nhìn hắn.

Ánh mắt không khác gì lúc còn sống.

Không âm u.

Không đáng sợ.

Chỉ giống như trước kia, nhìn đứa trẻ do chính tay mình nuôi lớn.

Một lát sau.

Trần Tẫn thấp giọng mở miệng:

“Sau này bà đi rồi, con phải làm sao đây.”

Giọng nói ấy rất khẽ.

Khẽ đến mức giống như giọng hắn gọi người khi còn nhỏ lên cơn sốt, nửa mê nửa tỉnh.

Bà lão im lặng thật lâu.

Rồi mới chậm rãi nói:

“Thì cứ sống tiếp.”

“Đói thì ăn cơm.”

“Buồn ngủ thì ngủ.”

“Bị người ta bắt nạt, thì đánh trả.”

Trần Tẫn không nhịn được bật cười một tiếng.

Nước mắt lại rơi càng dữ hơn.

Rất giống những lời a ma sẽ nói.

Bà vĩnh viễn sẽ không giảng đạo lý lớn lao gì.

Tiền giấy trong chậu than chậm rãi cháy hết.

Đêm càng lúc càng sâu.

Bóng dáng bà lão cũng càng lúc càng nhạt.

Cuối cùng Trần Tẫn quay đầu lại.

A ma đang đứng dưới ánh đèn mờ vàng.

Vẫn là gương mặt quen thuộc ấy.

Thậm chí nếp nhăn trên quần áo cũng y như trước.

Hắn bỗng rất muốn đưa tay ôm bà.

Nhưng tay vừa giơ lên được một nửa, lại dừng lại.

Bởi vì hắn biết.

Không chạm được.

Bà lão như nhìn thấu hắn đang nghĩ gì.

Chỉ cười nói:

“Cháu ngốc.”

“Đừng khóc.”

“A ma chỉ đi trước một bước thôi.”

Gió thổi vào linh đường.

Tấm vải trắng khẽ lay động.

Trong khoảnh khắc ấy.

Trần Tẫn bỗng nhớ lại rất nhiều chuyện nhỏ nhặt.

Nhớ mùa đông a ma lén ủ ấm chăn cho hắn.

Nhớ nửa đêm bà lấy rượu thuốc xoa đầu gối bị ngã đau cho hắn.

Nhớ mỗi lần hắn gây họa, miệng bà mắng dữ nhất, nhưng vẫn sẽ che chở cho hắn.

Hóa ra trên đời này.

Thật sự có một người, từ đầu đến cuối chưa từng sợ hắn.

Sau khi a ma qua đời.

Trần Tẫn vẫn bị cha mẹ đón về thành phố.

Năm đó hắn học lớp mười.

Hành lý không nhiều.

Vài bộ quần áo, một đôi giày bóng rổ cũ, còn có quả bóng cao su màu đỏ đã ở bên hắn từ nhỏ đến lớn.

Ngày rời khỏi nông thôn, hắn đứng ở cổng sân nhà nhìn rất lâu.

Rừng trúc vẫn còn.

Chuồng gà vẫn còn.

Ngay cả chiếc ghế tre trước cửa cũng vẫn đặt nguyên chỗ cũ.

Chỉ là sẽ không còn ai ngồi ở đó chờ hắn về nhà nữa.

Sau khi trở lại thành phố.

Hắn trở nên càng trầm mặc.

Mẹ hắn thật ra từng thử quan tâm hắn.

Sẽ hỏi hắn ăn chưa, ở trường thế nào, có muốn mua quần áo mới không.

Nhưng giữa hai người trước sau vẫn có một sự xa lạ khó nói thành lời.

Rõ ràng là người nhà.

Lại như đã cách nhau rất nhiều năm.

Còn ba hắn vẫn như cũ.

Bận công việc, hút thuốc, xem tin tức.

Thỉnh thoảng cau mày lẩm bẩm một câu:

“Suốt ngày âm u, chẳng biết giống ai.”

Trần Tẫn thường không đáp lại.

Trực tiếp trở về phòng.

Trong mắt người khác, hắn là kiểu người khó tiếp cận.

Không thích nói chuyện.

Không tham gia hoạt động.

Tan học lúc nào cũng một mình.

Ngồi ở cuối lớp, đeo tai nghe ngẩn người.

Có nữ sinh lén nói hắn rất ngầu.

Cũng có người cảm thấy hắn u ám.

Còn giáo viên thì nhận định hắn là kiểu học sinh không chịu học lại khó quản.

Nhưng chỉ có bản thân Trần Tẫn biết.

Hắn vốn không phải muốn sống tách biệt.

Chỉ là “những thứ đó” trong thành phố nhiều hơn ở nông thôn quá nhiều.

Ở nông thôn, “những thứ đó” phần lớn rất yên tĩnh.

Có khi cả năm mới gặp vài cái.

Có cái thậm chí chỉ đứng từ xa.

Không mấy khi đến gần người.

Nhưng đô thị thì khác.

Người ở đây quá đông.

Người chết cũng quá nhiều.

Ga tàu điện ngầm.

Bên ngoài bệnh viện.

Ngã tư đường.

Cầu thang trong những khu chung cư cũ.

Thậm chí trước cửa cửa hàng tiện lợi lúc đêm khuya.

Nơi đâu cũng có.

Có cái chỉ mờ mịt đứng đó.

Có cái cứ lặp đi lặp lại động tác lúc còn sống.

Có cái thì trực tiếp nhìn chằm chằm vào hắn.

Bởi vì chúng biết.

Trần Tẫn nhìn thấy được.

Phiền nhất chính là âm thanh.

Ở nông thôn, ban đêm ít nhất còn yên tĩnh.

Thành phố lại gần như chẳng có lúc nào thật sự yên tĩnh.

Tiếng người.

Tiếng xe.

Lại lẫn với tiếng thì thầm của “những thứ đó”.

Có đôi khi Trần Tẫn đi trên đường, bên tai sẽ đồng thời vang lên mấy loại âm thanh.

“Giúp tôi với……”

“Cậu có nhìn thấy tôi không……”

“Đây chẳng phải nhà tôi sao……”

“Con trai tôi đâu……”

Những âm thanh ấy giống như chiếc radio bị hỏng.

Không lúc nào không chui vào trong đầu hắn.

Cho nên hắn chỉ có thể tự nhốt mình lại.

Ít nói chuyện.

Ít nhìn người.

Tai nghe gần như đeo suốt cả ngày.

Dù không bật nhạc cũng vậy.

Ít nhất có thể khiến hắn cảm thấy mình bị ngăn cách với thế giới một chút.

Có lần lớp tổ chức liên hoan.

Bạn học nhất quyết kéo hắn đi.

Quán lẩu rất náo nhiệt.

Tất cả mọi người đều đang trò chuyện cười đùa.

Chỉ có Trần Tẫn ngồi ở góc trong cùng.

Bởi vì vừa bước vào quán, hắn đã thấy gần chỗ nhà vệ sinh có một người phụ nữ đang ngồi.

Toàn thân ướt sũng.

Tóc dính bết trên mặt.

Cứ cúi đầu nhìn mặt bàn.

Nhân viên phục vụ và khách khứa không ngừng đi ngang qua bên cạnh cô ta.

Không ai nhìn thấy cô ta.

Nhưng cô ta lại bỗng ngẩng đầu.

Nhìn thẳng về phía Trần Tẫn.

Trong khoảnh khắc ấy.

Trần Tẫn đặt cả đũa xuống.

Bạn học bên cạnh còn tưởng hắn tâm trạng không tốt.

“Này, hẹn được cậu đúng là khó thật đấy.”

Trần Tẫn kéo khóe miệng.

Không giải thích.

Bởi vì hắn không thể nói rằng ——

Bên cạnh các cậu bây giờ đang có một người chết ngồi đó.

Lâu dần.

Hắn bắt đầu quen với việc ở một mình.

Một mình ăn cơm.

Một mình về nhà.

Một mình lên sân thượng hóng gió.

Ít nhất như vậy, hắn không cần phân tâm ứng phó với người khác.

Cũng không cần phải cứ đè nén những âm thanh đó mãi.

Một đêm khuya nọ.

Trần Tẫn ngồi hút thuốc trên sân thượng của tòa chung cư cao tầng.

Đèn thành phố sáng đến mức chẳng thấy nổi sao trời.

Tiếng xe cộ dưới lầu vẫn chưa dứt.

Bên cạnh bỗng vang lên giọng một ông lão:

“Cậu trai trẻ, cho mượn lửa.”

Trần Tẫn đến đầu cũng không quay lại.

Chỉ lặng lẽ đẩy chiếc bật lửa sang bên.

Vài giây sau.

Giọng nói kia lại bật cười:

“Quả nhiên cậu nhìn thấy được.”

Trần Tẫn nhả ra một làn khói.

Một lúc lâu sau mới khẽ đáp:

“…… Các người phiền thật đấy.”

Gió đêm thổi qua sân thượng.

Trần Tẫn ngồi cạnh bồn nước, miệng ngậm thuốc, tai nghe vốn chẳng phát nhạc.

Chỉ là đeo theo thói quen.

Ánh đèn thành phố nhuộm bầu trời thành một màu trắng xám.

Bên cạnh còn đứng mấy “thứ như thế”.

Có một gã đàn ông cụt tay ngồi xổm bên lan can, hút điếu thuốc không hề tồn tại.

Còn có một bà lão cứ lẩm bẩm mãi chuyện con trai mình không về nhà.

Trần Tẫn đã sớm mặc kệ bọn họ.

Dù sao chỉ cần không đáp lại, chúng thường nói một lúc rồi sẽ tự rời đi.

Đúng lúc này.

Một bóng người bỗng nhảy tới từ tòa nhà đối diện.

Ban đầu Trần Tẫn cũng chẳng để ý lắm.

Dù sao hắn đã nhìn thấy quá nhiều thứ quái dị.

Nhưng giây tiếp theo, hắn chợt nhận ra có gì đó không đúng.

Thứ kia có bóng.

Trần Tẫn khẽ nhíu mày, ngẩng đầu nhìn sang.

Người nọ đứng bên mép một tòa nhà khác.

Dưới màn đêm, chỉ có thể thấy được đường nét mơ hồ.

Dáng người rất cao.

Mặc một bộ áo dài sẫm màu rất kỳ quái.

Trông giống đạo bào.

Nhưng lại không giống loại thường thấy trong các đạo quán bây giờ.

Gấu áo rất cũ, còn dính bụi.

Tóc tai rối bù, râu cũng không cạo sạch.

Cả người trông chẳng giống cao nhân gì.

Ngược lại giống một kẻ lang thang hơn.

Nhưng người nọ lại đứng bên mép tòa nhà cao mười mấy tầng, vững vàng như đang giẫm trên mặt đất bằng.

Gió thổi khiến vạt áo không ngừng lay động.

Trần Tẫn đang định nhìn kỹ hơn.

Những hồn ma bên cạnh bỗng đồng loạt im bặt.

Bà lão vừa rồi còn lẩm bẩm cũng ngừng tiếng.

Gã đàn ông cụt tay chậm rãi lùi về sau.

Như thể nhìn thấy thứ gì cực kỳ nguy hiểm.

Giây tiếp theo.

Chúng trực tiếp tan biến.

Không phải chậm rãi rời đi.

Mà giống như bị thứ gì dọa sợ, trong chớp mắt toàn bộ biến mất.

Cả sân thượng bỗng sạch sẽ đến lạ thường.

Trần Tẫn sững ra.

Đây vẫn là lần đầu tiên.

“Những thứ đó” bỏ chạy.

Người bên đối diện dường như cũng nhận ra điều gì.

Chậm rãi quay đầu.

Xuyên qua màn đêm, nhìn về phía Trần Tẫn.

Trong khoảnh khắc ấy.

Trái tim Trần Tẫn không hiểu sao lại thắt lại.

Ánh mắt đối phương rất kỳ lạ.

Như thể đã biết từ lâu hắn ở đây.

Cũng như thể…… đang xác nhận điều gì đó.

Người bình thường lúc này hẳn nên im miệng.

Nhưng Trần Tẫn từ nhỏ đã có chút tính phản nghịch.

Hắn nhíu mày, không nhịn được hô về phía đối diện:

“Này!”

Gió lùa qua những tòa nhà cao tầng.

Người nọ vẫn không nhúc nhích.

Trần Tẫn lại gọi:

“Ông đang làm gì đấy?!”

Lời vừa ra khỏi miệng.

Đối phương bỗng động.

Không lấy đà.

Không dừng lại.

Người nọ đặt một chân lên lan can, trực tiếp vượt qua khoảng cách hơn mười mét.

Như một con chim lớn màu đen.

Giây tiếp theo.

Rầm!

Người đã đáp xuống trước mặt Trần Tẫn.

Mặt sàn nứt ra vài đường nhỏ.

Trần Tẫn suýt nữa trượt khỏi ghế.

Nhìn gần càng thấy quái dị.

Người đàn ông chừng hơn bốn mươi tuổi.

Râu ria lộn xộn, quầng mắt rất sâu, trông như đã nhiều ngày không ngủ.

Bộ quần áo trên người nhìn gần càng giống đạo bào kiểu cũ, nhưng đã cũ nát, lại còn khoác lẫn áo khoác hiện đại.

Bên hông thậm chí treo một đống đồ linh tinh.

Thẻ gỗ, chỉ đỏ, chuông đồng gỉ sét.

Rất giống một nhà nghiên cứu dân tục có vấn đề về thần kinh.

Nhưng kỳ lạ là.

Khoảnh khắc ông ta đứng ở đó.

Cả tòa nhà yên tĩnh đến đáng sợ.

Những âm thanh kia đều biến mất.

Người đàn ông cúi đầu nhìn Trần Tẫn.

Trong bóng đêm đục ngầu, đôi mắt ấy sắc bén lạ thường.

Một lúc lâu sau, ông ta mới trầm giọng mở miệng.

“Thì ra vừa rồi bọn chúng tụ lại là vì cậu.”

Trần Tẫn nhìn chằm chằm ông ta.

Vài giây sau.

Lặng lẽ lấy điếu thuốc trên miệng xuống.

“…… Ông là ai?”

Truyện liên quan