Chính văn cuốn · Chương 6:
Trong miếu bỗng yên tĩnh trong chớp mắt.
Trần Tẫn vốn còn đang dựa bên cạnh bàn.
Nghe thấy câu này, cả người chậm rãi ngẩng đầu.
“…… Mấy tuổi?”
Tuệ Trần như thể không nhận ra có gì không ổn, vẫn còn đang tính toán.
“Cũng xấp xỉ mà.”
“Năm nay ngươi chẳng phải đã hơn một trăm ba mươi tuổi rồi sao?”
Thái dương Thẩm Độ Xuyên hơi giật một cái.
“Câm miệng.”
Trần Tẫn nhìn chằm chằm hắn.
Vài giây sau.
“Ngươi mấy tuổi?”
Thẩm Độ Xuyên mặt không cảm xúc rít thuốc.
Hoàn toàn không có ý định trả lời.
Tuệ Trần đã bắt đầu vui sướng khi người gặp họa.
“Ôi chà, bị phát hiện rồi.”
“Ta đã bảo ngươi đừng suốt ngày giả làm đại thúc trung niên nữa mà.”
Trần Tẫn: “……”
Đầu óc hắn có hơi đứng hình.
Khoan đã.
Cho nên kẻ trước mắt râu ria không cạo, trông như dân lang thang này đã hơn một trăm tuổi?
Thẩm Độ Xuyên cuối cùng cũng mất kiên nhẫn.
Trực tiếp búng đầu thuốc về phía Tuệ Trần.
“Còn lắm lời nữa ta phá miếu của ngươi.”
Tuệ Trần thuần thục nghiêng đầu tránh.
Vẫn còn cười.
“Tính tình vẫn tệ như vậy.”
Trần Tẫn đứng tại chỗ, bỗng có cảm giác không chân thực mãnh liệt.
Hắn vốn tưởng đời mình đã đủ quái lạ.
Kết quả bây giờ lại đột nhiên lòi ra hai quái nhân không biết đã sống bao lâu.
Trong đó một kẻ còn có vẻ muốn nhận hắn làm đồ đệ.
Lúc này Tuệ Trần cuối cùng cũng hơi nghiêm túc hơn một chút.
Hắn sờ cằm, nhìn Trần Tẫn.
“Tiểu tử.”
“Có phải ngươi vẫn luôn cho rằng mình chỉ là tương đối dễ bị quỷ ám không?”
Trần Tẫn im lặng vài giây.
“Không thì sao?”
Tuệ Trần và Thẩm Độ Xuyên nhìn nhau một cái.
Cuối cùng, vẫn là Tuệ Trần chậm rãi mở miệng:
“Ngươi không phải bị quỷ ám.”
“Mà là trời sinh linh cảm quá nặng.”
Trong miếu yên tĩnh vài giây.
Tuệ Trần lê dép, chậm rãi đi tới bên cạnh bàn thờ.
“Có vài người bát tự nhẹ, cho nên thỉnh thoảng nhìn thấy được linh thể.”
“Có vài người thì hồn phách trời sinh nhạy bén, cảm nhận đặc biệt mạnh với âm khí, linh thể, tàn niệm.”
“Trước kia, thế hệ trước gọi loại người này là thể chất linh cảm.”
Hắn quay đầu nhìn về phía Trần Tẫn.
“Những thứ ngươi nhìn thấy từ nhỏ không phải ảo giác.”
“Ngươi chỉ là dễ tiếp xúc với linh thể hơn người bình thường.”
Trần Tẫn nhíu mày.
“Vậy vì sao bây giờ ngay cả âm thanh cũng nghe được?”
Tuệ Trần còn chưa mở miệng.
Bên cạnh, Thẩm Độ Xuyên đã thản nhiên nói một câu:
“Bởi vì ngươi đã lớn.”
“Linh cảm không cố định.”
“Khi còn nhỏ hồn chưa ổn, nên đầu tiên là ‘nhìn thấy’.”
“Đợi tuổi lớn dần, cảm giác sẽ ngày càng hoàn chỉnh.”
Tuệ Trần gật đầu.
“Không sai.”
“Có vài người linh cảm nặng, về sau thậm chí không chỉ nghe thấy.”
“Còn sẽ ngửi thấy, mơ thấy, thậm chí trực tiếp chạm phải dấu vết linh thể để lại.”
Trần Tẫn nghe mà sắc mặt dần trở nên khó coi.
Bởi vì điều này có nghĩa là “những thứ kia” sau này có lẽ chỉ càng lúc càng nhiều.
Tuệ Trần lại bỗng bồi thêm một câu: “Nhưng ngươi tương đối đặc biệt.”
Trần Tẫn ngẩng đầu.
Tuệ Trần nheo mắt nhìn hắn.
“Thể chất linh cảm bình thường, nếu không có ai dẫn dắt, rất dễ gặp vấn đề về tinh thần.”
“Nghiêm trọng hơn một chút, thậm chí sẽ không phân rõ được người sống và linh thể.”
“Nhưng ngươi vậy mà tự mình chống đỡ được đến bây giờ.”
“Hơn nữa hồn còn ổn như vậy.”
Hắn càng nhìn càng thấy lạ.
“Theo lý mà nói, thể chất như ngươi lẽ ra đã sớm bị đám linh thể kia làm phiền đến phát điên rồi mới đúng.”
Bên cạnh, Thẩm Độ Xuyên bỗng thản nhiên mở miệng:
“Bởi vì từ nhỏ hắn đã quen rồi.”
“Thấy cũng không nói.”
“Nghe thấy cũng giả vờ không nghe.”
Thẩm Độ Xuyên nhìn Trần Tẫn.
“Tiểu tử này có thể sống giống người bình thường.”
“Không phải vì vận may tốt.”
“Mà vì hắn đã sớm học được cách giữ khoảng cách với linh thể.”
Trần Tẫn im lặng vài giây.
Như đang tiêu hóa những lời vừa rồi.
Một lát sau, mới nhíu mày mở miệng:
“…… Các ngươi gọi ‘loại đồ vật đó’ là linh thể?”
Tuệ Trần quay đầu nhìn hắn một cái.
“Không thì sao?”
“Chẳng lẽ phải giống trong phim gọi là quỷ?”
Thẩm Độ Xuyên đứng bên cạnh, thản nhiên bổ sung một câu:
“‘Quỷ’ là cách người sống gọi.”
“Linh thể thì chuẩn xác hơn.”
Trần Tẫn nhíu mày.
“Có khác gì nhau sao?”
Tuệ Trần lê dép đi trở lại, một lần nữa bưng bát mì gói đã sắp nở nát kia lên.
“Khác rất nhiều.”
“Chữ quỷ này, bản thân đã mang theo sợ hãi và oán khí.”
“Nhưng trên thực tế, phần lớn linh thể căn bản không đáng sợ như vậy.”
Hắn vừa ăn mì vừa nói.
“Rất nhiều chỉ là chấp niệm chưa tan.”
“Có kẻ thậm chí còn không biết mình đã chết.”
“Loại thật sự nguy hiểm chỉ là số ít.”
Thẩm Độ Xuyên thì dựa vào cây cột, giọng điệu bình thản:
“Hơn nữa những thứ ngươi nhìn thấy từ nhỏ cũng không hoàn toàn là người chết.”
Trần Tẫn hơi sững ra.
“Ý gì?”
Thẩm Độ Xuyên nhìn hắn một cái.
“Có thứ là tàn niệm.”
“Có thứ là bóng dáng do địa khí lưu lại.”
“Có thứ thậm chí chỉ là một dạng tồn tại hình thành sau khi cảm xúc nào đó tích tụ trong thời gian dài.”
“Linh thể do người sống sau khi chết hình thành chỉ là một trong số đó.”
Ngọn đèn dầu trong miếu hơi lay động.
Trần Tẫn bỗng cảm thấy.
Thế giới kia mà trước đây hắn tưởng mình đã đủ hiểu rõ.
Kết quả thật ra hắn chỉ mới chạm tới lớp ngoài cùng.
Trần Tẫn dựa vào cạnh bàn, đầu óc vẫn còn hơi rối.
Qua hồi lâu, mới nhíu mày mở miệng:
“…… Vậy ta có thể hỏi một chút, rốt cuộc các ngươi làm nghề gì không?”
Thẩm Độ Xuyên liếc hắn.
“Hỏi nhiều vậy làm gì?”
Hắn lại châm một điếu thuốc.
Khói thuốc chậm rãi bay lên.
“Sao, thật sự muốn tiếp nhận à?”
Trần Tẫn sửng sốt một chút.
Ngay sau đó trực tiếp bị chọc tức đến bật cười.
“Bây giờ ta còn không biết các ngươi là thứ gì.”
“Cũng chẳng hiểu các ngươi đang nói gì.”
“Như vậy mà có thể quyết định có tiếp nhận hay không?”
Thẩm Độ Xuyên thản nhiên thốt ra một câu:
“Có thể chứ.”
Khóe miệng Trần Tẫn giật một cái.
“Đồ thần kinh.”
Hắn ngả người dựa vào bàn cúng.
“Hơn nữa dù ngươi có muốn, ta cũng chưa chắc cần.”
Thẩm Độ Xuyên cuối cùng cũng nghiêm túc nhìn hắn.
“Ngươi tưởng ta rất muốn nhận à?”
“Loại tiểu quỷ suốt ngày trưng cái mặt thối như ngươi, cho không ta còn thấy phiền.”
Trần Tẫn lập tức cãi lại:
“Cũng như nhau thôi.”
“Loại quái đại thúc nửa đêm bắt học sinh cấp ba bay lên nóc nhà như ngươi, nhìn cũng chẳng bình thường hơn được bao nhiêu.”
Bên cạnh, Tuệ Trần vốn còn đang ăn mì gói.
Nghe đến đây suýt nữa phun ra vì cười.
“Ấy ấy ấy.”
“Hai người các ngươi lần đầu gặp mặt mà hỏa khí đã nặng vậy à?”
Thẩm Độ Xuyên cười lạnh.
“Là tiểu tử này ăn nói thiếu đòn.”
Trần Tẫn lập tức đáp:
“Rõ ràng là ngươi nói chuyện có bệnh.”
Tuệ Trần vừa húp mì vừa nhìn trái nhìn phải.
Bỗng có một cảm giác rất kỳ quái.
Cảnh tượng này vậy mà khó hiểu thay lại giống thầy trò.
Hơn nữa còn là kiểu thầy trò về sau sẽ ngày nào cũng cãi nhau.
Nghĩ đến đây, vẻ mặt hắn càng quái lạ.
Lúc này Thẩm Độ Xuyên bỗng nheo mắt.
“Bình thường ngươi nói chuyện với trưởng bối như vậy à?”
Trần Tẫn kéo khóe miệng.
“A ma ta từng nói.”
“Gặp quái nhân thì không cần quá khách khí.”
Tuệ Trần trực tiếp cười thành tiếng.
“A ma ngươi nói chuyện thật có đạo lý.”
Thái dương Thẩm Độ Xuyên hơi giật một cái.
Cả gian miếu hiếm khi náo nhiệt hẳn lên.
Ngay cả bầu không khí âm u vừa rồi cũng phai nhạt không ít.
Một lát sau.
Tuệ Trần cuối cùng mới chậm rãi thu lại nụ cười.
Nhìn Trần Tẫn.
“Nhưng mà tiểu tử.”
“Hôm nay ngươi đã có thể được Thẩm Độ Xuyên đưa vào đây.”
“Thì có nghĩa là có vài chuyện sớm muộn gì ngươi cũng phải biết.”
Gió đêm thổi vào ngôi miếu cũ.
Đèn trường minh khẽ đong đưa.
Thẩm Độ Xuyên dựa bên cạnh cột rít thuốc.
Im lặng vài giây.
Cuối cùng trầm giọng mở miệng:
“Thế giới này không bình thường như ngươi nghĩ.”
“Mà ngươi ——”
Hắn ngước mắt nhìn về phía Trần Tẫn.
“Cũng không phải người bình thường.”
Tuệ Trần đặt mì gói sang bên cạnh.
Hiếm khi hơi nghiêm túc hơn một chút.
“Thật ra phần lớn người sau khi chết, linh thể đều sẽ tự nhiên rời đi.”
“Chỉ là mỗi nơi có cách nói khác nhau mà thôi.”
Hắn chỉ lên phía trên đầu.
“Phật giáo nói đến Tây phương Cực Lạc.”
“Cơ Đốc giáo nói đến thiên đường.”
“Đạo giáo cũng có hệ thống luân hồi của riêng mình.”
“Nhưng mặc kệ gọi tên thế nào, bản chất đều không khác nhau mấy.”
“Người sau khi chết, linh thể sẽ chậm rãi thoát khỏi hiện thế, đi tới nơi nó nên đến.”
Trần Tẫn yên lặng lắng nghe.
Tuệ Trần tiếp tục nói:
“Cho nên trong tình huống bình thường, thật ra sẽ không quá dễ cứ mãi lưu lại nhân gian.”
“Những thứ bình thường ngươi nhìn thấy, phần lớn đều được xem là ‘ngoại lệ’.”
Thẩm Độ Xuyên dựa bên cạnh cột, thản nhiên bổ sung một câu:
“Có chấp niệm.”
Tuệ Trần gật đầu.
“Đúng.”
“Có kẻ là vì chấp niệm quá nặng.”
“Không buông được người, không buông được việc.”
“Có kẻ thì căn bản không biết mình đã chết.”
“Vẫn còn lặp lại hành vi cuối cùng khi còn sống.”
Hắn ngừng lại một chút.
“Còn có kẻ, là vì oán khí quá sâu.”
“Chết quá đau đớn, quá đột ngột, linh thể không cách nào ổn định lại được.”
Ngọn đèn trường minh trong miếu khẽ lay động.
Ánh lửa kéo bóng ba người lúc dài lúc ngắn.
Giọng Tuệ Trần cũng trầm xuống đôi chút.
“Đương nhiên.”
“Cũng có vài thứ, ngay từ đầu đã không phải linh thể bình thường.”
“Chỉ là hiện giờ ngươi chưa cần biết nhiều như vậy.”
Trần Tẫn nhíu mày.
“Vậy những linh thể đó… cứ ở mãi chốn nhân gian, cuối cùng sẽ ra sao?”
Tuệ Trần im lặng vài giây.
Lần này, người trả lời là Thẩm Độ Xuyên.
“Còn tùy tình hình.”
“Có kẻ sẽ chậm rãi tan biến.”
“Có kẻ sau khi tháo gỡ chấp niệm, tự nhiên sẽ rời đi.”
“Nhưng cũng có kẻ…”
Thẩm Độ Xuyên ngước mắt lên.
“Sẽ biến thành đục linh.”
Truyện liên quan
10 Ngày Chung Yên
Không hậu cung, không kịch bản, không phải vô địch, không hệ thống, không phải không có não, khó chịu ...
Ta, Dựa Diễn Kịch Thành Kinh Tủng Vai Chính Bàn Tay Vàng
【 đại lão + sắm vai + áo choàng + kinh tủng thần quái + địch hóa + khí vận ...
Danh Sách Cầu Sinh: Từ Xe Máy Đến Huyết Nhục Cự Long
Mạt thế quỷ dị, song danh sách vô hạn tiến hóa, vô địch, nhiều nữ chính.. . Vầng trăng đỏ ...
Trộm Mộ: Chế Tạo Trường Sinh Huyết Mạch Gia Tộc
Phong Thần xuyên qua trộm mộ thế giới, trở thành Xem Sơn Thái Bảo Phong Gia tộc trưởng, đáng tiếc ...
Gia Gia, Ta Là Trọng Sinh, Thật Không Phải Quỷ Thượng Thân
【Huyền nghi thần quái truyền thống】【Nữ chính đơn nhất】【Niên đại văn】【Việc tang lễ nhi tiên sinh thật lục】【Phong tục quàn ...
Thái Thượng Ngự Quỷ Sát
Trời đất mới khai hỗn độn phân, vạn yêu quỷ quái đều xưng tôn.. Nếu có học ta pháp quá ...