Quyển 1 · Chương 254: Luyện thành Lam cấp Thần Lực Đan
Sư Lâm nhìn chằm chằm vào bốn dòng chữ trên đơn phương thuốc, ngón tay gõ nhẹ hai cái xuống mặt bàn.
"Văn hỏa mạn hồng, trung hỏa luyện hóa, vũ hỏa cấp thiêu, văn hỏa ôn dưỡng."
Anh đọc lại mười sáu chữ ấy một lần.
"Bốn loại lửa, mỗi loại đều phải khống chế tỉ mỉ, chỉ một chút thay đổi cũng sẽ thất bại."
Anh chia những vị thuốc trong hộp gỗ ra.
Mẻ thứ nhất.
Thập thảo Thần Lực cấp Lam mười cây, Ngũ Đài Tụ Linh Hoa cấp Lam năm đóa, Tam căn Dung Linh Căn cấp Lam.
Chúng được xếp ngay ngắn trên bàn, bên trái một chồng, giữa một chồng, bên phải một chồng.
Sư Lâm nhìn ba chồng thuốc ấy, quan sát trong ba giây.
"Bắt đầu."
Anh đưa tay đặt lên thành lò.
Thần niệm tuôn ra từ giữa hai chân mày, chui vào trong lò. Ba luồng thần niệm, ba ngọn lửa. Lò dưới nhiệt độ cao, thành lò nhiệt độ trung bình, nắp lò nhiệt độ thấp. Lửa bốc lên, vững chắc như chiếc đồng hồ cũ.
Sư Lâm cầm lấy một căn Dung Linh.
Màu vàng đất của rễ cuộn tròn như một con rắn đang thu mình.
Anh nhét Dung Linh vào miệng rồng trên nắp lò.
"Bước đầu tiên, Dung Linh trước tiên vào lò, văn hỏa mạn hồng, loại bỏ tạp chất."
Văn hỏa.
Anh dùng thần niệm điều chỉnh lửa ở thành lò nhỏ lại. Nhiệt độ trung bình chuyển thành thấp, nhiệt độ thấp chuyển thành vi nhiệt.
Nhiệt độ trong lò từ từ hạ xuống.
Dung Linh nằm dưới đáy lò, được hơ bằng ngọn lửa vi nhiệt.
Sư Lâm nhìn ngọn lửa trong lò, không dám chớp mắt.
Mười hơi thở.
Hai mươi hơi thở.
Ba mươi hơi thở.
Màu sắc của Dung Linh bắt đầu thay đổi.
Từ vàng đất chuyển sang vàng nhạt, như bánh mì nướng xong.
Sư Lâm thở phào nhẹ nhõm.
"Có vẻ không khó."
Vừa dứt lời, màu sắc của Dung Linh đột nhiên đậm lên.
Từ vàng nhạt chuyển sang nâu, từ nâu chuyển sang đen, từ đen chuyển sang than.
Một mùi khét bốc ra từ miệng rồng trên nắp lò.
Cháy rồi.
Sư Lâm nhìn cây Dung Linh đã cháy đen, im lặng một giây.
"Thế à."
Anh mở nắp lò, dùng kẹp gắp than cháy ra, bỏ vào đĩa trên bàn.
"Lần đầu, chưa bắt đầu đã kết thúc."
Anh nhìn những vị thuốc trên bàn.
Vẫn còn nhiều.
"Lại làm."
Lần thứ hai.
Dung Linh vào lò, văn hỏa mạn hồng.
Lần này anh quan sát kỹ hơn.
Lửa nhỏ hơn nữa, nhiệt độ thấp hơn nữa.
Dung Linh từ vàng đất chuyển sang vàng nhạt.
Vàng nhạt kéo dài hai mươi hơi thở.
Rồi bắt đầu đậm lên.
Sư Lâm vội điều chỉnh lửa xuống thấp.
Lửa nhỏ rồi.
Nhưng màu sắc của Dung Linh vẫn tiếp tục đậm lên.
Từ vàng nhạt chuyển sang nâu, từ nâu chuyển sang đen.
Lại cháy rồi.
Sư Lâm gắp cây than cháy thứ hai ra, đặt vào đĩa cạnh cây thứ nhất.
"Lửa nhỏ quá cũng không được?"
Anh suy nghĩ.
Lửa lớn quá thì cháy. Lửa nhỏ quá cũng cháy.
Vậy lửa như thế nào là vừa?
Anh không biết.
Nhưng đơn phương thuốc không nói.
Sư Lâm dựa vào lưng ghế, nhìn lên trần nhà.
"Văn hỏa mạn hồng. Văn hỏa. Văn hỏa bao nhiêu thì gọi là văn?"
Bên ngoài cửa, giọng Trưởng thúc vọng vào.
Ông luôn theo dõi động tĩnh trong Thánh Diện, lo lắng lò nổ tung.
"Thái tử, văn hỏa không phải là nhiệt độ cố định. Mỗi căn Dung Linh, độ ẩm, niên đại, sản địa đều khác nhau. Nhiệt độ nước cần cũng khác nhau."
Sư Lâm quay đầu nhìn về phía cửa.
"Sao ông biết?"
"Lão thần đã từng hầu hạ một vị Luyện Đan sư. Ông ấy nói, luyện đan không có phương thuốc chết. Phương thuốc chỉ nói cho ngươi biết trước bỏ gì sau bỏ gì. Dùng loại lửa đại khái thế nào, không thể nói cho ngươi biết ngọn ngành lửa vi tế, cần ngươi tự mình mò."
Sư Lâm lẩm nhẩm câu ấy trong đầu.
"Phải tự mình mò."
"Đúng vậy."
Sư Lâm gật đầu, quay lại nhìn lò.
Lần thứ ba.
Dung Linh vào lò.
Lần này anh không nhìn màu sắc nữa.
Anh dùng thần niệm để cảm nhận chính Dung Linh.
Không phải là cảm nhận nhiệt độ của lửa, mà là cảm nhận "trạng thái" bên trong ngọc dung căn đã hòa tan.
Hơi nước đang bốc lên, tạp chất đang lắng xuống. Hắn có thể cảm nhận được điều đó.
Thần niệm như một chiếc kim châm vào bên trong ngọc dung căn đã hòa tan. Bên trong chẳng thiếu thứ gì. Có nước, có tạp chất, có dược tính.
Nước đang chảy đi, tạp chất đang chuyển động, dược tính đang co lại. Những gì hắn cần làm, là để nước chảy hết sạch, để tạp chất thoát ra ngoài, nhưng không để dược tính co lại mất hết.
Lửa lớn quá, dược tính co lại. Lửa nhỏ quá, nước chảy không hết.
Tô Lâm dùng thần niệm dán chặt vào bên trong ngọc dung căn, từng chút điều chỉnh ngọn lửa.
Lửa lớn lên một chút, dược tính bắt đầu co lại. Vội vàng hạ xuống.
Lửa nhỏ đi một chút, nước chảy chậm lại. Lại tăng lên một chút. Tăng lên một chút, hạ xuống một chút. Tăng lên một chút, hạ xuống một chút.
Giống như đang vặn một chiếc vít cực nhỏ. Quá nhiều vòng sẽ trượt, quá ít vòng sẽ lỏng.
Màu sắc của ngọc dung căn đang thay đổi. Từ vàng đất chuyển sang vàng nhạt. Vàng nhạt vẫn giữ nguyên. Không đậm thêm.
Lại qua hai mươi nhịp thở nữa. Vẫn là vàng nhạt.
Tô Lâm dùng thần niệm thâm nhập vào bên trong. Nước đã chảy hết sạch. Tạp chất cũng thoát ra ngoài. Dược tính vẫn còn nguyên vẹn.
"Thành công."
"Bước đầu tiên, đã vượt qua."
Bước thứ hai. Cho thêm thảo lực thảo vào, dùng lửa trung bình luyện hóa, lấy tinh hoa.
Tô Lâm cầm lấy mười cây thảo lực thảo. Lá xanh lam pha vàng, trên đó có những đường vân màu vàng. Lá rất mỏng, giống như cánh ve. Cầm trên tay, nhẹ tênh.
Hắn đưa thảo lực thảo vào trong lò qua miệng rồng trên nắp lò. Ngọc dung căn vẫn nằm dưới đáy lò.
Thảo lực thảo rơi xuống trên ngọc dung căn.
Tô Lâm dùng thần niệm điều chỉnh ngọn lửa dưới đáy lò to lên. Lửa nhỏ chuyển thành lửa trung.
Lửa trung, không đơn thuần chỉ là "nhiệt độ vừa phải" là xong. Phải để nhiệt độ trong lò vừa đủ để luyện hóa thảo lực thảo, nhưng không làm tổn hại dược tính của ngọc dung căn.
Hai loại thảo dược, cùng luyện trong một lò. Một loại đã xử lý xong, một loại vừa mới cho vào.
Cần phải chăm sóc nhiệt độ cho cả hai cùng lúc.
Thần niệm của Tô Lâm chia thành hai luồng. Một luồng dán chặt vào ngọc dung căn, một luồng dán chặt vào thảo lực thảo.
Ngọc dung căn sợ nhiệt độ cao, lửa lớn là dược tính tan biến.
Thảo lực thảo cần nhiệt độ cao, lửa nhỏ không đủ để luyện hóa.
Mâu thuẫn.
Đôi mày của Tô Lâm nhíu lại.
"Làm thế nào đây?"
Hắn thử tập trung lửa vào một bên của lò. Nhiệt độ cao ở bên trái, nhiệt độ thấp ở bên phải. Thảo lực thảo đặt bên trái, ngọc dung căn đặt bên phải.
Hai luồng thần niệm, hai ngọn lửa. Không hề giao nhau.
Thảo lực thảo dưới nhiệt độ cao bắt đầu tan chảy. Lá từ xanh lam chuyển sang trong suốt, giống như băng tan thành nước. Những đường vân vàng từ trong lá tiết ra, hòa vào khối chất lỏng trong suốt ấy.
Khối chất lỏng ngày càng nhiều, tụ lại dưới đáy lò.
Tô Lâm dán mắt nhìn khối chất lỏng ấy, không dám chớp mắt.
Ngọc dung căn ở bên kia vẫn nằm đó, màu sắc vẫn là vàng nhạt, không thay đổi.
"Cách này khả thi."
Vừa dứt lời.
Khối chất lỏng từ thảo lực thảo tan chảy đột nhiên sôi lên. Sùng sục nổi bọt. Khi bong bóng vỡ ra, dược tính cũng theo đó mà tan biến mất gần hết.
Tô Lâm dùng thần niệm thâm nhập vào bên trong. Chất lỏng vẫn còn đó, nhưng bên trong dược tính đã mất đi đến tám, chín phần.
"Hỏng rồi."
Hắn đổ hết thứ trong lò ra ngoài. Một vũng chất lỏng đục ngầu, nhớt nháp, đen sì, giống như siro bị nấu cháy.
Ngọc dung căn vẫn còn nguyên vẹn, nhưng bề mặt dính đầy thứ đen sì ấy.
Tô Lâm nhặt ngọc dung căn ấy lên, lau sạch.
"Vẫn dùng được."
Hắn đặt ngọc dung căn ấy vào đĩa, cầm lấy cây thứ hai.
Bắt đầu lại từ đầu. Lần thứ tư.
Ngọc dung căn được đưa vào lò trước, lửa nhỏ sấy từ từ. Lần này nhanh hơn nhiều. Mười lăm phút, vàng đất chuyển sang vàng nhạt. Thành công.
Thêm cỏ Thần Lực vào. Lần này hắn không tập trung lửa vào một chỗ nữa. Hắn nâng nhiệt độ toàn bộ lò lên lửa vừa.
Cỏ Thần Lực tan chảy dưới nhiệt độ cao. Rễ Dung Linh chuyển màu từ vàng nhạt sang vàng đậm, rồi từ vàng đậm sang nâu.
Tô Lâm vội vàng hạ lửa xuống.
Quá muộn.
Rễ Dung Linh dừng lại ở màu nâu.
Thuốc vẫn còn, nhưng mất đi ba phần.
Hắn đổ cả mẻ thuốc đi.
Lần thứ năm.
Rễ Dung Linh vào lò, lửa nhỏ từ từ nung.
Mười lăm phút sau, xong.
Thêm cỏ Thần Lực vào.
Lần này hắn thử một phương pháp mới.
Hắn lấy rễ Dung Linh ra ngoài trước.
Tách riêng nung chảy cỏ Thần Lực.
Sau khi cỏ Thần Lực hóa thành dung dịch, hắn mới bỏ rễ Dung Linh vào lại.
Rễ Dung Linh vừa vào dung dịch, nhiệt độ đột ngột hạ xuống.
Dung dịch cỏ Thần Lực bắt đầu đông lại.
Hắn vội vàng thêm lửa.
Dung dịch lại tan chảy.
Rễ Dung Linh ngâm trong dung dịch, màu sắc bắt đầu đậm dần.
Từ vàng nhạt sang vàng đậm.
Tô Lâm dán mắt nhìn rễ Dung Linh, tim đập nhanh.
“Đừng chuyển sang nâu, đừng chuyển sang nâu, đừng chuyển sang nâu...”
Vàng đậm.
Dừng lại.
Không chuyển sang nâu.
Tô Lâm thở phào nhẹ nhõm.
Bước hai, qua rồi.
“Khó khăn thật.”
Bước ba.
Thêm hoa Cửu Linh vào, lửa lớn thiêu đốt, ba vị thuốc hợp nhất.
Tô Lâm cầm năm đóa hoa Cửu Linh.
Cánh hoa xanh nhạt, năm cánh, như pha lê. Cầm trên tay, mát lạnh.
Hắn nhét hoa Cửu Linh vào miệng rồng trên nắp lò.
Thần niệm chia thành ba luồng.
Một luồng theo dõi rễ Dung Linh.
Một luồng theo dõi dung dịch cỏ Thần Lực.
Một luồng theo dõi hoa Cửu Linh.
Lửa dưới đáy lò chuyển từ lửa nhỏ lên lửa lớn.
Lửa lớn, lửa dữ dội.
Ngọn lửa bùng lên, nhiệt độ trong lò tăng vọt.
Dung dịch cỏ Thần Lực sôi lên, sủi bọt.
Rễ Dung Linh trong dung dịch lăn lộn, màu sắc từ vàng nhạt sang vàng đậm.
Hoa Cửu Linh dưới nhiệt độ cao bắt đầu tan chảy.
Cánh hoa từ xanh nhạt chuyển sang trong suốt, như băng tan thành nước.
Ba luồng thần niệm, ba ngọn lửa, ba loại nguyên liệu.
Bộ não Tô Lâm quay cuồng.
Mỗi giây trôi qua, lại có dữ liệu mới ùa về.
Dung dịch nhiệt độ quá cao, thuốc tính đang thoát ra ngoài.
Rễ Dung Linh nhiệt độ quá cao, màu sắc đang đậm dần.
Hoa Cửu Linh tan chảy quá nhanh, thuốc tính chưa kịp giải phóng đã bốc hơi.
Hắn điều chỉnh đồng thời ba luồng thần niệm.
Lửa cho dung dịch, hạ xuống một chút.
Lửa cho rễ Dung Linh, hạ xuống thêm một chút.
Lửa cho hoa Cửu Linh, nâng lên một chút.
Hạ xuống một chút, nâng lên một chút.
Hạ xuống một chút, nâng lên một chút.
Nhiệt độ trong lò thay đổi, trạng thái của ba nguyên liệu cũng biến chuyển.
Dung dịch không còn sôi nữa, nhưng vẫn sủi bọt nhỏ.
Màu sắc rễ Dung Linh dừng lại ở vàng đậm, không chuyển sang nâu.
Hoa Cửu Linh tan chảy hoàn toàn, hòa vào dung dịch.
Ba loại nguyên liệu trong lò quấn quýt vào nhau.
Dung dịch chuyển từ trong suốt sang xanh nhạt.
Rễ Dung Linh lăn lộn trong dung dịch xanh nhạt.
Tô Lâm dùng thần niệm thăm dò bên trong.
Thuốc tính của ba vị bắt đầu hòa hợp.
Thuốc tính cỏ Thần Lực như keo dính, gắn kết hoa Cửu Linh và rễ Dung Linh.
Thuốc tính hoa Cửu Linh như chất xúc tác, đẩy nhanh tốc độ hòa hợp.
Thuốc tính rễ Dung Linh như khung xương, nâng đỡ toàn bộ cấu trúc.
Tô Lâm nhìn chằm chằm vào những thay đổi trong lò, không dám chớp mắt.
Sự hòa hợp kéo dài khoảng hai mươi nhịp thở.
Dung dịch chuyển từ xanh nhạt sang xanh đậm.
Màu sắc rễ Dung Linh từ vàng đậm trở lại vàng nhạt.
Tô Lâm nhíu mày.
Màu sắc rễ Dung Linh quay ngược lại?
Hắn dùng thần niệm thăm dò bên trong.
Thuốc tính của rễ Dung Linh bị hút đi.
Bị cỏ Thần Lực và hoa Cửu Linh hút đi.
Nó đã cống hiến thuốc tính của mình cho toàn thể, bản thân trở thành một cái vỏ rỗng.
Khóe miệng Tô Lâm khẽ động đậy.
“Đây là sắp thành đan rồi sao?” Anh thu hồi thần niệm trở lại, chuẩn bị bước vào giai đoạn thứ tư.
Ngay lúc ấy, chất lỏng trong lò bỗng nhiên nổ tung.
Không phải nổ. Mà là “nứt ra”.
Chất lỏng xanh thẫm từ giữa nứt thành hai mảnh, giống như một khối thạch bị bẻ đôi. Một nửa hướng sang trái, một nửa hướng sang phải. Giữa hở ra một cái lỗ.
Rễ Linh nằm trong lỗ ấy, màu sắc từ vàng nhạt chuyển sang xám trắng.
Tô Lâm nhìn chằm chằm vào cảnh tượng ấy.
“Cái gì thế này?” Anh đưa thần niệm lướt vào bên trong.
Thuốc vẫn còn tác dụng, nhưng chia thành ba phần. Một phần bên trái, một phần bên phải, một phần nằm trong Rễ Linh. Ba phần thuốc, chẳng thèm quan tâm đến nhau.
“Chưa hợp tốt.” Anh đổ tất cả thứ trong lò ra ngoài.
Một vũng chất lỏng xanh thẫm nhão nhoẹt, ở giữa cắm một sợi rễ xám trắng.
Hỏng rồi.
Tô Lâm vứt đống ấy vào đĩa, xếp chung với đống phế liệu trước kia.
Anh nhắm mắt, trong đầu lần lại từng chi tiết vừa xảy ra.
Khi Rễ Linh chuyển màu trở lại, đó là lúc rút lui.
Tốc độ rút lui quá nhanh, thuốc chưa kịp hòa hợp đã tách rời.
Phải chậm lại.
Để tốc độ rút lui và tốc độ hòa hợp đồng bộ.
Đồng bộ.
Từ ấy lặp đi lặp lại trong đầu Tô Lâm.
Anh mở mắt, bắt đầu lại từ đầu.
Lần thứ sáu.
Bước một, Rễ Linh sấy lửa nhỏ từ từ. Thành công.
Bước hai, cho Thảo Lực Thảo lửa trung bình thiêu đốt. Thành công.
Bước ba, cho Hoa Tụ Linh lửa mạnh thiêu đốt gấp.
Lần này anh không vội để ba nguyên liệu hòa hợp ngay. Anh để chúng từ từ.
Thuốc của Rễ Linh dần dần rút ra ngoài, từng chút một.
Thuốc của Thảo Lực Thảo dần dần thẩm thấu vào trong, từng chút một.
Thuốc của Hoa Tụ Linh bắc cầu ở giữa, từng chút một.
Rút một chút, thẩm một chút, bắc một chút.
Nhiệt độ trong lò thay đổi.
Không thay đổi thất thường, mà vi tế, nhỏ nhen, giống như hơi thở.
Thần niệm của Tô Lâm theo sát nhiệt độ.
Nhiệt độ cao lên, anh hạ xuống. Nhiệt độ thấp xuống, anh nâng lên.
Không phải “khống chế” nhiệt độ, mà là “theo” sát nhiệt độ.
Giống như nhảy múa.
Anh không dẫn đầu phía trước, mà theo sau phía sau.
Thuốc bắt đầu hòa hợp.
Chất lỏng từ trong suốt chuyển sang xanh nhạt, rồi xanh đậm.
Màu sắc của Rễ Linh từ vàng thẫm chuyển sang vàng nhạt.
Giống hệt lần trước.
Nhưng lần này, sau vàng nhạt, không chuyển sang xám trắng.
Vàng nhạt kéo dài năm hơi thở.
Rồi biến mất.
Rễ Linh tan vào trong chất lỏng.
Không phải “biến thành vỏ rỗng”, mà là “hóa vào trong”.
Thuốc của nó hoàn toàn giải phóng, hòa quyện cùng Thảo Lực Thảo và Hoa Tụ Linh.
Chất lỏng chuyển thành xanh đậm, đặc quánh, giống như mực.
Tô Lâm nhìn chằm chằm vào khối chất lỏng ấy.
“Thành rồi?”
Anh đưa thần niệm lướt vào bên trong.
Thuốc đã hòa hợp hoàn toàn. Ba phần thuốc, nay trở thành một.
Không phân biệt đâu là đâu.
Tô Lâm hít sâu một hơi.
Bước bốn.
Lửa nhỏ dưỡng đan, chờ đan thành.
Anh điều chỉnh lửa dưới đáy lò xuống mức lửa nhỏ.
Chất lỏng trong lò không còn sôi sùng sục nữa, nằm yên tĩnh lặng.
Giống như một ao nước chết.
Tô Lâm dùng thần niệm theo dõi.
Nó đang biến đổi.
Không phải màu sắc thay đổi, mà là “chất liệu” thay đổi.
Từ chất lỏng chuyển thành dạng nhão, từ nhão chuyển thành rắn, từ rắn chuyển thành một viên tròn lẳn.
Đan dược.
Tô Lâm nhìn chằm chằm vào viên đan ấy, lòng bàn tay đầy mồ hôi.
Đan đã thành rồi sao?
Anh không dám động đậy.
Thần niệm vẫn theo dõi, lửa vẫn cháy.
Viên đan trong lò quay tròn, vòng này sang vòng khác, giống như con quay.
Quay khoảng ba mươi hơi thở.
Rồi dừng lại.
Sô Lâm đưa tay ra, mở nắp lò.
Một làn hương thuốc thoảng ra từ miệng rồng.
Không phải mùi khét, mà là mùi thơm trong trẻo.
Như cỏ mùa xuân, như hoa mùa hạ.
Hắn dùng kẹp gắp viên thuốc ra,
Đặt vào đĩa nhỏ.
Viên thuốc không lớn, chỉ bằng ngón cái.
Toàn thân màu xanh thẫm, trên bề mặt có những đường vân vàng nhạt.
Những đường vân mảnh mai, như mạng nhện, dày đặc phủ kín khắp viên thuốc.
Sô Lâm nhìn chằm chằm vào nó, quan sát trong ba giây.
Rồi hắn mỉm cười.
"Thành công rồi."
Bên ngoài cửa, giọng của Chung thúc vọng vào.
"Thái tử, thành công rồi ạ?"
"Thành công rồi."
Chung thúc im lặng rất lâu.
Rồi ông lên tiếng, giọng khô khan.
"Thái tử, thần thiếp từng hầu hạ vị lương đan sư ấy, từ khi nhận được đơn phương đến khi luyện ra mẻ thuốc đầu tiên, đã mất ba năm."
Sô Lâm không nói gì.
Hắn đưa viên thuốc sát mũi, ngửi.
Mùi thơm trong trẻo.
Hắn lại liếm thử bằng lưỡi.
Ngọt ngào, pha chút vị đắng.
【Thuốc Thần Lực Cấp Lam】
【Tác dụng: Sau khi uống tăng 1000 điểm Thần Lực】
【Chú ý: Có hiệu quả đối với những người thức tỉnh từ cấp 110 đến 119】
Truyện liên quan
Lần Thứ Một Vạn Trọng Sinh
Trần Lạc mắc bệnh nan y, sau khi vượt qua ba tháng cuối đời lại phát hiện mình trọng sinh ...
Thần Y, Mãn Cấp Hung Mãnh!
( Nông Thôn Đại Pháo + Song Tu Vô Địch + Nữ Chủ Toàn Thu + Kết Thúc Tinh Phẩm, ...
Ẩn Hình Dị Năng
Giữa chốn đô thị ồn ào náo nhiệt, có những con người vô cùng bình dị. Sống trong thế giới ...
Buôn bán các loại tiểu thuyết
Các thể loại đề tài tiểu thuyết; xem mục lục trước rồi hãy đọc; buông bỏ phẩm chất cá nhân, ...
749 Cục Gác Đêm Người? Ta Nãi Đạo Môn Chân Quân!
【Giai đoạn đầu hơi chậm nhiệt】【Hệ thống】【Linh khí khôi phục】【Thiên tài】【Hồn xuyên】【Nhân quả khép kín】【Điểm số mới ra, sau sẽ ...
Vai ác chơi đến bay lên, các nam chính hỏng mất
【Phản diện, Vô địch, Bụng đen, Sát phạt quyết đoán, Sảng văn thư giãn】Thẩm An Ngọc trọng sinh vào thế ...