Quyển 1 · Chương 215: Thần Huyết Hóa Công
Anh nhìn vào vết nứt đó, khóe môi anh khẽ động đậy. Nụ cười thoáng qua, rất nhạt. Những bậc thang dài vô tận. Tô Lâm đã đi ít nhất mười phút mà vẫn chưa thấy đáy. Vừa đi anh vừa đếm.
Một ngàn ba trăm hai mươi mốt bậc.
Một ngàn ba trăm hai mươi hai bậc.
Một ngàn ba trăm hai mươi ba bậc.
Những bức tranh tường hai bên liên tục thay đổi. Từ cảnh một người giết rồng, biến thành cảnh một người bước vào cung điện. Từ cảnh một người bước vào cung điện, biến thành cảnh một người quỳ trước một cuốn sách. Từ cảnh một người quỳ trước một cuốn sách, biến thành cảnh cuốn sách ấy tỏa ra ánh sáng. Ánh sáng quá chói, khiến toàn bộ bức tranh chìm trong bóng tối. Rồi bức tranh biến mất.
Tô Lâm dừng lại, nhìn chằm chằm vào bức tranh cuối cùng. Cuốn sách ấy. Anh có thể nhìn rõ màu sắc của bìa sách. Màu đen. Đen đến mức như có thể hút lấy ánh sáng. Trên bìa sách không có chữ, chỉ có một họa tiết. Một vòng tròn. Bên trong vòng tròn vẽ một người đàn ông đứng đó, một tay giơ lên, lòng bàn tay hướng lên trên. Trong lòng bàn tay có thứ gì đó đang phát sáng. Màu vàng.
Tô Lâm nhìn chằm chằm vào họa tiết ấy trong ba giây. Rồi anh tiếp tục bước xuống.
Một ngàn bốn trăm bậc.
Một ngàn năm trăm bậc.
Một ngàn sáu trăm bậc.
Cuối cùng, những bậc thang cũng kết thúc. Tô Lâm đứng trên bậc thang cuối cùng, ngẩng đầu lên. Trước mắt anh là một cánh cửa.
Cánh cửa rất lớn. Ít nhất mười mét chiều cao, năm mét chiều rộng. Cánh cửa màu đen, không phải đá, không phải kim loại, mà là thứ màu đen không thể gọi tên. Cánh cửa không có tay nắm, không có ký tự, không có gì cả. Chỉ là một cánh cửa đen, gắn vào bức tường đen.
Tô Lâm nhìn chằm chằm vào cánh cửa ấy, im lặng trong ba giây. Rồi anh đưa tay ra, đẩy nhẹ. Cánh cửa mở ra.
Chỉ cần một lực nhẹ, cánh cửa đã mở. Như thể nó luôn chờ đợi anh.
Bên kia cánh cửa là một gian đại điện rộng lớn. Rộng đến mức Tô Lâm ngẩng đầu cũng không thấy trần, nhìn ngang cũng chẳng thấy tường. Sàn nhà lát toàn đá đen, từng phiến đá được đánh bóng như gương, có thể phản chiếu bóng người. Trên những phiến đá ấy khắc đầy những ký tự, dày đặc như vô số con nòng nọc bơi lội. Bên trong ký tự có ánh sáng chảy qua, màu vàng nhạt, giống như ánh bình minh.
Ở trung tâm đại điện có một bệ đá. Không cao, chỉ khoảng nửa mét. Trên bệ đá đặt một cuốn sách. Bìa sách màu đen. Trên bìa sách vẽ một vòng tròn. Bên trong vòng tròn vẽ một người đàn ông đứng đó, một tay giơ lên, lòng bàn tay hướng lên trên, trong lòng bàn tay có thứ gì đó đang phát sáng. Giống hệt như cuốn sách anh đã nhìn thấy trên tranh tường.
Tô Lâm bước tới. Tiếng bước chân vang vọng trong không gian trống trải của đại điện, từng bước một, như nhịp đập của trái tim.
Anh đến trước bệ đá, cúi đầu nhìn cuốn sách. Cuốn sách không lớn, chỉ bằng bàn tay, bìa màu đen, sờ vào trơn láng như ngọc bích hay da thú nào đó. Anh đưa tay ra, lật trang đầu tiên.
Trang sách màu vàng, rất mỏng, như cánh ve sầu. Trên đó khắc vài dòng chữ. Không phải mực viết, mà khắc vào, lõm xuống, sờ vào có cảm giác gồ ghề. Chữ màu vàng, trong bóng tối của đại điện phát ra ánh sáng nhạt nhòa.
[Võ kỹ: Thần Huyết Hóa Công]
[Phẩm cấp: Chưa rõ]
[Hiệu quả: Sau khi tu luyện, có thể chuyển hóa thần công kích của bản thân thành mười phần trăm thần huyết. Tức: Thần công kích = Thần huyết × 10%]
[Ghi chú: Võ kỹ này chỉ có thể tu luyện trong bí cảnh này. Trong vòng bảy ngày không tu luyện thành công, nội dung võ kỹ sẽ tự động xóa khỏi tâm trí, đồng thời không thể thu nhận lại.]
Tô Lâm nhìn chằm chằm vào mấy dòng chữ ấy, đồng tử thu hẹp lại.
Thần công kích bằng mười phần trăm thần huyết.
Hiện tại thần huyết của hắn là mười một vạn năm ngàn tỷ.
Thần công kích của hắn chỉ có hai trăm năm mươi.
Chênh lệch hơn bốn trăm tỷ lần.
Nếu học được võ kỹ này——
Sức tấn công của hắn sẽ trực tiếp tăng vọt hơn bốn trăm tỷ lần.
Tô Lâm ngừng thở một thoáng.
Rồi hắn khép quyển sách lại, cầm lấy nó.
Ngay lúc sách lọt vào tay, một tia kim quang vụt ra từ quyển sách, xuyên vào trán hắn.
Cảm giác như có ai đó đổ một cốc nước đá vào trong đầu.
Rồi tiếng nói ấy vang lên.
Lạnh lùng, vô cảm, không chút tình cảm.
Giống hệt như tiếng nói trong Thông Thiên Tháp.
【Võ kỹ: Thần Huyết Hóa Công, đã ghi nhận.】
【Thời gian luyện tập đếm ngược: 6 ngày 23 giờ 59 phút 58 giây.】
【Nếu đếm ngược kết thúc mà không luyện tập thành công, nội dung võ kỹ sẽ tự động xóa bỏ.】
Tô Lâm nhắm mắt lại.
Trong đầu hắn hiện lên toàn bộ nội dung của quyển sách.
Mỗi chữ, mỗi bức tranh, mỗi đạo huyền văn đều khắc sâu trong tâm trí hắn, rõ ràng như in.
Hắn mở mắt ra, bước đến góc điện, dựa lưng vào tường ngồi xuống.
Nhắm mắt lại, bắt đầu luyện tập.
Trên bệ đá.
Thánh Thiên Võ nằm vật bên mép lồng, nhìn chằm chằm vào vết nứt.
"Hắn vào trong bao lâu rồi?"
"Nửa tiếng."
Thánh Thiên Vân đáp.
"Vẫn chưa ra?"
"Chưa."
"Cậu nghĩ bên trong có gì?"
Thánh Thiên Vân suy nghĩ một lát:
"Phần thưởng. Chắc chắn là phần thưởng cực kỳ bá đạo."
"Bao nhiêu bá?"
"Không biết. Nhưng Mảnh Vỡ Bí Cảnh mở mười vạn năm một lần. Cậu nghĩ phần thưởng bên trong sẽ tầm thường?"
Thánh Thiên Võ không nói nữa.
Hắn biết sẽ không tầm thường.
Chính vì không tầm thường, hắn càng cảm thấy khó chịu trong lòng.
Thần Thiên Quang dựa vào tường bên cạnh, cánh tay gãy đã được quấn bằng vải nhưng máu vẫn rỉ ra.
Hắn không thèm quan tâm.
Hắn chỉ nhìn chằm chằm vào vết nứt, không chớp mắt.
"Dù hắn có lấy phần thưởng bá đạo đến đâu cũng không vượt quá cấp 120, ra khỏi bí cảnh là chết."
Giọng hắn lạnh lùng:
"Chỉ cần chúng ta ra ngoài, nói ra rằng Tô Lâm vẫn còn sống, lần này hắn nhất định không thoát."
Thái Sơ không nói.
Hắn nhìn chằm chằm vào vết nứt, trong đầu đang nghĩ đến chuyện khác.
——Tô Lâm làm thế nào mà sống sót được?
Hai năm trước, trưởng lão Thánh Huyền đích thân khám nghiệm tử thi, thậm chí đá nghiệm thi thạch cũng sáng lên.
Chết là chết.
Nhưng Tô Lâm không chết.
Và hắn mạnh hơn trước.
Mạnh hơn không biết bao nhiêu lần.
Bàn tay Thái Sơ từ từ siết chặt lại.
Con người này, rốt cuộc còn bao nhiêu bí mật?
Trong điện.
Tô Lâm nhắm mắt, trong tâm trí hắn những trang sách đang lật.
Một bức tranh, một đoạn chữ, một đạo huyền văn.
Tất cả đều xoay chuyển trong đầu hắn.
Hắn thử vận dụng thần lực theo phương pháp trong sách.
Điều động thần huyết bên trong, chuyển hóa thành thần công kích.
Không phải như trước đây, thần huyết là thần huyết, thần công kích là thần công kích.
Mà là trực tiếp biến thần huyết thành sức tấn công.
Sách viết, thần huyết là căn bản, thần công kích chỉ là biểu hiện.
Trước đây mọi người đều đi sai đường.
Chỉ chú trọng nâng cao thần công kích, bỏ qua thuộc tính tấn công của thần huyết.
Thần huyết, vốn dĩ chính là sát thương tấn công mạnh nhất.
Lông mày Tô Lâm nhíu lại.
Hắn hiểu từng chữ trong sách.
Nhưng khi ghép lại, hắn không biết phải làm thế nào.
"Dùng huyết làm dẫn" nghĩa là gì?
"Hóa huyết thành công" nghĩa là gì?
Làm thế nào để hóa?
Làm thế nào để dẫn?
Hắn thử một lần.
Không có phản ứng.
Lại thử lần nữa.
Vẫn không có phản ứng gì. Thử lại. Vẫn không có phản ứng gì.
Tô Lâm mở mắt, nhìn chằm chằm vào trần nhà.
Điện thờ rộng lớn, mái vòm cao đến nỗi chẳng thể nhìn thấy đỉnh. Trên đó khắc đầy những ký tự huyền bí, dày đặc, ánh sáng vàng chảy lững lờ trong từng ký tự, như một dải ngân hà.
Anh nhìn chăm chú vào những ký tự ấy vài giây, rồi nhắm mắt lại.
Thử lại. Một lần. Hai lần. Mười lần. Trăm lần.
Vẫn không có phản ứng gì.
Tô Lâm hít sâu một hơi, mở mắt.
Anh đang nghĩ về một vấn đề.
Sách nói rằng, trong vòng bảy ngày phải học được, nếu không nội dung võ công sẽ bị xóa khỏi trí não.
Bảy ngày.
Với người bình thường, bảy ngày có thể chưa chạm được ngưỡng cửa.
Nhưng anh không phải người bình thường.
Anh có một ngàn phân thân.
Tô Lâm nhắm mắt, ý niệm chuyển động.
Ý thức vượt qua khoảng không vô tận, kết nối với mỗi phân thân.
Một ngàn phân thân, ở một ngàn nơi khác nhau, cùng nhận được mệnh lệnh.
— Tu luyện "Thần Huyết Hóa Công".
Một ngàn phân thân, cùng nhắm mắt.
Trong tâm trí một ngàn người, cùng hiện lên toàn bộ nội dung cuốn sách.
Từng khung hình, từng chữ, từng ký tự huyền bí.
Tất cả đều xoay chuyển trong đầu.
Tô Lâm ngồi trong góc điện, nhắm mắt, cảm nhận tiến độ tu luyện của từng phân thân.
Có người vướng ở bức tranh đầu tiên, không hiểu đường kinh mạch.
Có người vướng ở đoạn văn đầu tiên, không hiểu ý nghĩa "dùng huyết làm dẫn".
Có người vướng ở ký tự đầu tiên, mãi không vẽ đúng.
Nhưng không sao.
Một ngàn người, một ngàn bộ óc, một ngàn cách hiểu.
Có người ngay lần đầu đã tìm được cảm giác.
Tô Lâm lập tức đồng bộ cảm nhận của phân thân ấy cho tất cả phân thân khác.
Có người đến lần thứ ba mới vẽ đúng ký tự.
Tô Lâm lập tức đồng bộ cấu trúc ký tự ấy cho tất cả phân thân khác.
Có người đến lần thứ mười mới hiểu được ý nghĩa "dùng huyết làm dẫn".
Tô Lâm lập tức đồng bộ đoạn hiểu ấy cho tất cả phân thân khác.
Một ngàn phân thân, như một ngàn chiếc máy tính mắc song song.
Mỗi tiến bộ của phân thân, là tiến bộ của tất cả.
Mỗi đột phá của phân thân, là đột phá của tất cả.
Nửa tiếng sau.
Phân thân đầu tiên tìm được cảm giác "dùng huyết làm dẫn".
Một tiếng sau.
Phân thân thứ một trăm vẽ đúng ký tự đầu tiên.
Một tiếng rưỡi sau.
Phân thân thứ năm trăm thành công vận động được một chút thần huyết.
Hai tiếng sau.
Phân thân thứ chín trăm chín mươi chín thành công chuyển hóa chút thần huyết đầu tiên thành tấn công.
Tô Lâm đột ngột mở mắt.
Anh nhìn xuống bàn tay mình.
Lòng bàn tay, có một vệt sáng.
Không phải màu vàng, là màu đỏ máu.
Rất nhạt, như một làn sương, cuồn cuộn trong lòng bàn tay anh.
Đó là thần huyết của anh.
Đã chuyển hóa thành hình thái tấn công.
Tô Lâm nhìn chằm chằm vào vệt sáng ấy, khóe miệng khẽ động.
Được rồi.
Anh nhắm mắt, tiếp tục.
Một ngàn phân thân, cùng vận hành.
Thần huyết cuồn cuộn trong cơ thể, như sông vỡ đê, như núi lửa phun trào.
Từng sợi, từng vệt, được chuyển hóa thành hình thái tấn công.
Cơ thể Tô Lâm đang phát sáng.
Không phải màu vàng, là màu đỏ máu.
Từ dưới da thấm ra, từ kẽ xương chui ra, từ từng lỗ chân lông tuôn ra.
Ánh sáng đỏ máu bao trùm lấy anh, như một ngọn lửa máu đang bốc cháy.
Trong điện thờ, những ký tự bắt đầu cộng hưởng.
Những ký tự khắc trên sàn, trên tường, trên mái vòm, cùng bừng sáng.
Ánh sáng vàng óng và ánh sáng đỏ như máu giao thoa vào nhau, cả gian điện rộng lớn rung chuyển dữ dội. Tô Lâm chẳng buồn quan tâm. Anh vẫn tiếp tục vận hành. Một nghìn thân phân thân, một nghìn con người, cùng lúc vận hành. Thần huyết trong cơ thể cuồn cuộn chảy, như một nghìn dòng sông cùng vỡ bờ.
Rồi——
Anh nghe thấy một tiếng động.
Không phải từ bên ngoài vọng lại, mà từ chính bên trong cơ thể anh.
Khắc.
Như thể thứ gì đó vừa vỡ tan.
Khắc. Khắc. Khắc.
Từng tiếng nối tiếp nhau, như băng nứt, như xiềng xích đứt gãy, như có thứ gì đó trong người anh đang xuyên đất mà trồi lên.
Tô Lâm toàn thân run bắn.
Ánh sáng đỏ như máu đột nhiên bùng nổ.
Cả gian điện rung chuyển dữ dội.
Những ký tự trên phiến đá sáng chói đến đau mắt, bức họa trên tường tỏa ra ánh sáng, bầu trời trên vòm mái xoay chuyển.
Tất cả kéo dài khoảng mười giây.
Rồi mọi thứ trở lại yên tĩnh.
Tô Lâm mở mắt ra.
Anh nhìn xuống đôi bàn tay mình.
Trong lòng bàn tay vẫn còn đó vệt ánh sáng đỏ như máu, vẫn còn đó.
Sáng hơn mười lần so với trước, như một mặt trời nhỏ.
Anh mở bảng điều khiển.
[Tên: Tô Lâm]
[Cấp độ: 109]
[Giá trị Thần lực: 501/1000]
[Máu: 11500 triệu tỷ Thần huyết]
[Công kích: 11500 triệu tỷ Thần công kích]
[Võ thuật: Thần huyết hóa công (đã tu luyện thành công)]
[Hiệu quả: Thần công kích = Thần huyết × 10%]
Tô Lâm nhìn chằm chằm vào dòng chữ đó, đồng tử thu hẹp lại.
Một trăm mười lăm triệu tỷ.
Không phải hai trăm năm.
Là hai trăm năm mươi tỷ lần.
Anh hít một hơi thật sâu, đứng dậy.
Ánh sáng đỏ như máu từ người anh từ từ tan biến, lộ ra bên trong chiếc áo giáp nội.
Những vết nứt trên áo giáp vẫn còn đó, nhưng thêm vài đường nữa, như vừa mới bị rung chuyển mà nứt ra.
Anh chẳng buồn quan tâm.
Anh bước đến trước bệ đá, cầm quyển sách lên.
Quyển sách đã tối đi, hình tròn trên bìa không còn phát sáng nữa, những hoa văn bên trong cũng mờ nhạt, như tấm ảnh cũ bị phai màu.
Tô Lâm đặt quyển sách trở lại trên bệ đá.
Quay người, bước về phía cửa gian điện.
Đi được hai bước, anh dừng lại.
Anh quay đầu nhìn lại gian điện.
Trống rỗng, chẳng còn gì nữa.
Chỉ còn những ký tự dưới đất vẫn phát sáng, sáng tối nhịp nhàng, như nhịp tim đập.
Tô Lâm thu ánh mắt lại, đẩy cửa bước ra ngoài.
Bậc thang thật dài.
Anh bước lên, bước đi không nhanh không chậm.
Vừa đi vừa nhìn dòng chữ trên bảng điều khiển.
Sức công kích: 11500 triệu tỷ Thần công kích.
Anh nghĩ đến con rồng ma có mười triệu tỷ Thần huyết, anh chỉ một đòn đã hạ gục nó.
Giờ đây sức công kích của anh, gấp một trăm mười lăm lần lượng máu của con rồng ma đó.
Khóe môi Tô Lâm khẽ động đậy.
Một vạn tám nghìn bậc thang.
Anh đã bước hết.
Đứng ở lối vào, gió từ hoang nguyên thổi tới, mang theo mùi tanh nồng.
Hơn một nghìn xác con tắc kè ma vẫn nằm trên đất, máu đen đã khô cứng, kết thành vỏ cứng.
Tô Lâm ngẩng đầu, nhìn về phía chiếc lồng vàng trên bệ đá.
Hơn hai mươi người vẫn chen chúc bên trong.
Thánh Thiên Võ nằm dựa ở mép lồng, người đầu tiên nhìn thấy anh.
"Ra rồi!"
Mọi người đều nhìn về phía bóng đen nơi hoang nguyên.
Tô Lâm mặc chiếc áo giáp nội đầy vết nứt, tóc vẫn xõa tung, mặt vẫn còn bám bụi.
Nhưng anh đang cười.
Không phải kiểu cười "lịch sự", mà là kiểu cười "ta vừa kiếm bội tiền".
Tim Thánh Thiên Võ đập thình thịch.
"Hắn đã nhận được phần thưởng rồi."
Giọng Thánh Thiên Vân khô khốc.
"Làm sao cậu biết?"
"Cậu nhìn mặt hắn ấy, cười như cáo trộm gà vậy."
Thánh Thiên Vũ chẳng nói năng gì nữa. Bởi vì hắn nhận ra, người sư đệ thứ sáu nói đúng.
Tô Lâm bước qua đống xác chết, giẫm lên mặt đất cháy sém, tiến về phía bệ đá.
Hắn dừng lại dưới bệ đá, ngước đầu nhìn cái lồng vàng.
Bên trong lồng, hơn hai mươi đôi mắt đang dán chặt vào hắn.
Truyện liên quan
Lần Thứ Một Vạn Trọng Sinh
Trần Lạc mắc bệnh nan y, sau khi vượt qua ba tháng cuối đời lại phát hiện mình trọng sinh ...
Thần Y, Mãn Cấp Hung Mãnh!
( Nông Thôn Đại Pháo + Song Tu Vô Địch + Nữ Chủ Toàn Thu + Kết Thúc Tinh Phẩm, ...
Ẩn Hình Dị Năng
Giữa chốn đô thị ồn ào náo nhiệt, có những con người vô cùng bình dị. Sống trong thế giới ...
Buôn bán các loại tiểu thuyết
Các thể loại đề tài tiểu thuyết; xem mục lục trước rồi hãy đọc; buông bỏ phẩm chất cá nhân, ...
749 Cục Gác Đêm Người? Ta Nãi Đạo Môn Chân Quân!
【Giai đoạn đầu hơi chậm nhiệt】【Hệ thống】【Linh khí khôi phục】【Thiên tài】【Hồn xuyên】【Nhân quả khép kín】【Điểm số mới ra, sau sẽ ...
Vai ác chơi đến bay lên, các nam chính hỏng mất
【Phản diện, Vô địch, Bụng đen, Sát phạt quyết đoán, Sảng văn thư giãn】Thẩm An Ngọc trọng sinh vào thế ...