Chính văn cuốn · Chương 10: Trang 10

Lúc Hứa Thiệu Dương đi ra, tay trái anh cầm nguyên một bộ văn phòng phẩm, nách tay phải lại kẹp hai lon nước ngọt. Anh bước tới trước mặt họ, đưa lon nước qua: “Phiền các cậu đưa tôi tới đây một chuyến.”

“Khách khí thế!” Tiếu Tề hào phóng đón lấy, thân thiết bảo: “Trưa nay cùng ăn cơm nhé!”

Dương Kế Úc nhìn nhãn hiệu đồ uống quen thuộc trong tay mà ngẩn người. Mấy năm trôi qua, bao bì của loại đồ uống này đã thay đổi nhiều lần, hoàn toàn không còn dáng vẻ ban đầu, Dương Kế Úc cũng gần như sắp quên mất hương vị của nó.

Chẳng biết Hứa Thiệu Dương chỉ tùy tay lấy bừa, hay thực sự vẫn nhớ lời anh từng nói lúc nhỏ khi mê mẩn loại thức uống này: hy vọng đời này ngày nào cũng được uống nó.

Tiết thứ hai là môn Tiếng Anh, Dương Kế Úc đặt lon nước lạnh ở góc bàn phía gần Hứa Thiệu Dương, ngón tay quệt một vòng quanh thân lon. Những giọt nước ngưng tụ chảy dài xuống mặt bàn, cũng nhân tiện dính đầy đầu ngón tay Dương Kế Úc. Giáo viên Tiếng Anh đứng trên bục giảng say sưa nói về sự khác biệt trong văn hóa tặng quà giữa phương Đông và phương Tây, nhưng Dương Kế Úc chẳng lọt tai được mấy chữ, toàn bộ sự chú ý của anh đều dồn vào một nơi khác.

Sau này Dương Kế Úc nghĩ, nếu không nhờ lon nước này, có lẽ anh đã chẳng tìm cách nối lại liên lạc với Hứa Thiệu Dương; và nếu ngay từ đầu Hứa Thiệu Dương không tỏ ra lịch sự đến thế, anh cũng sẽ không hết lần này đến lần khác đi dò xét giới hạn của đối phương.

“Sao lại đưa tớ cái này?” Giọng Dương Kế Úc bị tiếng đọc bài đồng thanh của cả lớp át đi.

Hứa Thiệu Dương quay đầu nhìn anh một cái, ánh mắt xinh đẹp của Dương Kế Úc khiến anh thoáng phân tâm trong chớp mắt. Anh mở lời: “Chẳng phải cậu thích sao?”

Mùa đông ở thành phố này đến sớm, thời tiết tháng mười một đã chuyển lạnh. Một đợt không khí lạnh tràn về không chỉ kéo nhiệt độ xuống thấp, mà còn mang theo một trận cúm mùa.

Đường Trác trước khi Dương Kế Úc ra cửa có đưa cho anh một đôi găng tay màu xanh lam. Dương Kế Úc nhìn Khương Thu Quân đang ngồi xem tivi ngoài phòng khách, bèn đem đôi găng tay quàng lên cổ bà: “Mẹ đeo đi.”

Khi đến trường thì đã muộn, Dương Kế Úc kéo khóa áo đồng phục lên tận cổ, rảo bước lao vào lớp học.

Nhưng lúc Dương Kế Úc ngồi vào chỗ mới phát hiện phòng học rất trống trải, rất nhiều vị trí vẫn bỏ không, trong đó bao gồm cả Hứa Thiệu Dương, người từ trước đến nay vốn không thích đi muộn.

Cả buổi sáng Hứa Thiệu Dương không đến, hẳn là cũng không may trúng cúm rồi. Giờ ra chơi, Dương Kế Úc lục tìm trong ngăn bí mật của cặp sách chiếc điện thoại đã lâu không đụng tới. Đây là món đồ lúc trước Dương Duy Đông để lại cho anh, hiện tại dù có bấm nút nguồn cũng chẳng chút động tĩnh. Dương Kế Úc đành tận dụng năm phút ra chơi ngắn ngủi còn lại, chạy tót sang lớp của Giang Thanh Trì, nhờ cậu ấy mang lên phòng phát thanh sạc hộ chút pin.

Tiết cuối cùng là tiết sinh hoạt lớp, giáo viên chủ nhiệm giảng bài trên slide, cuối cùng không quên dặn dò về đợt cúm mùa này, trước khi đi còn nhắc nhở cả lớp nhớ mang bài tập về nhà.

Trên bàn Hứa Thiệu Dương xếp đầy các xấp đề kiểm tra. Tay Dương Kế Úc đang kéo khóa cặp bỗng khựng lại một nhịp, cuối cùng anh gom hết số đề trên bàn đối phương nhét vào cặp mình.

Đi đến vịnh Nam Giang, Dương Kế Úc mới thấy bản thân có chút áp đặt chủ quan. Anh thậm chí còn chưa từng hỏi xem Hứa Thiệu Dương liệu có còn sống ở căn nhà đó nữa không. Nếu không phải, đồng nghĩa với việc chuyến này anh đi công cốc.

May mà chẳng mấy chốc đã có người ra mở cửa. Dù đã qua nhiều năm, Dương Kế Úc vẫn lập tức nhận ra quản gia Ngô. Người đàn ông từng thích xoa đầu khen anh hiểu chuyện, từng chỉ anh nhận mặt chữ lạ trong sách, nay mái đầu đã bạc trắng một nửa, nhưng nét từ ái trên gương mặt ông thì dường như chưa từng thay đổi.

Quản gia Ngô có vẻ không nhận ra Dương Kế Úc, ông nhìn lướt qua bộ đồng phục anh đang mặc, mỉm cười hỏi: “Cháu là bạn học đến tìm Hứa Thiệu Dương hả?”

Dương Kế Úc hơi hé môi định nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ khẽ gật đầu.

“Thằng bé sáng nay ngủ dậy có hơi sốt, cháu cứ vào nhà ngồi đi, bác lên lầu xem nó đã tỉnh chưa.” Quản gia Ngô dẫn anh vào cửa, giống hệt như vô số lần trước đây khi Dương Kế Úc không muốn về nhà, ông lấy nước ngọt cho anh rồi bật tivi để anh giết thời gian.

“Cháu cảm ơn.” Dương Kế Úc nhận lấy chiếc điều khiển từ tay ông, cố gắng phớt lờ chút cảm giác hụt hẫng trong lòng, tự trấn an bản thân rằng mình đã cao lên rất nhiều, ông không nhận ra cũng là chuyện thường.

Trong nhà ngoại trừ quản gia Ngô và Hứa Thiệu Dương ra có vẻ không còn ai khác. Dương Kế Úc nhìn cách bày trí của phòng khách, cảm thấy vừa xa lạ lại vừa quen thuộc.

Chẳng mấy chốc quản gia Ngô đã từ trên lầu đi xuống, áy náy bảo: “Thiệu Dương vẫn đang ngủ, cháu tìm nó có việc gì gấp không? Nếu không vội, bác sẽ chuyển lời giúp cháu, hôm nay có lẽ phải vất vả cháu chạy một chuyến rồi.”

“Cháu không có việc gì gấp đâu ạ,” Dương Kế Úc hơi gượng gạo luồn tay kéo khóa cặp, cuối cùng lấy xấp đề kiểm tra của Hứa Thiệu Dương ra đưa cho quản gia Ngô: “Sẵn tiện đường nên cháu mang đề về hộ cậu ấy thôi ạ.”

“Bác thay mặt nó cảm ơn cháu nhé,” Quản gia Ngô nhìn anh, hơi khựng lại, tổng cảm thấy đứa trẻ trước mắt có chút quen mắt: “Cháu tên là gì nhỉ? Đợi Thiệu Dương tỉnh bác sẽ bảo lại với nó.”

Dương Kế Úc ngẩn ra, cuối cùng vẫn xướng tên mình.

Quản gia Ngô như sực nhớ ra điều gì, lúc ngẩng đầu lên vẫn đượm vẻ không chắc chắn: “Cháu là Tiểu Úc sao?”

Dương Kế Úc ngơ ngác vâng một tiếng, gọi ông: “Bác Ngô.”

“Tiểu Úc vẫn còn nhận ra bác Ngô cơ đấy…” Bác Ngô cũng lộ vẻ mừng rỡ, vội vàng ngồi xuống bên cạnh Dương Kế Úc, đầy cảm khái ngắm nghía anh một hồi, cuối cùng đôi mắt hoen lệ vỗ vỗ vai anh. Dương Kế Úc chỉ lặng lẽ ngồi đó, đón nhận lời khen ngợi: “Lớn tướng thế này rồi cơ chứ…”

“Hiện tại cháu với Dương Dương học cùng lớp à?” Bác Ngô không biết nghĩ đến chuyện gì, khẽ thở dài một tiếng bất lực: “Chẳng thấy nó nhắc với bác bao giờ, giờ nó ít nói lắm.”

“Vâng, bọn cháu học chung lớp.” Dương Kế Úc trả lời câu hỏi trước, còn việc Hứa Thiệu Dương chưa từng nhắc tới anh thì vốn đã nằm trong dự liệu.

Nghĩ đến tính khí ngày càng lãnh đạm của Hứa Thiệu Dương, bác Ngô mở lời mời: “Tối nay Tiểu Úc ở lại ăn cơm nhé? Dì Lục của cháu đang ở nước ngoài, trong nhà chỉ có hai bác cháu thôi. Dương Dương không thích người lạ ở trong nhà nên cũng chẳng thuê người giúp việc, nhưng cháu có thể nếm thử tay nghề của bác Ngô.”

Dương Kế Úc từ lâu đã qua cái tuổi biết vòi vĩnh tình thương ở nhà người khác, anh hiểu rõ bản thân không nên đồng ý mà phải lịch sự khước từ, thế nhưng anh lại mỉm cười nói với bác Ngô: “Dạ, được ạ.”

Dù sao anh vốn vẫn luôn sống tùy hứng như vậy.

Bác Ngô vui mừng nhìn anh. So với những người khác của Dương gia mà ông từng tiếp xúc, ông trước giờ vẫn quý hai đứa trẻ nhà họ Dương hơn cả. Tuy tính cách hai đứa trẻ này khác biệt rất lớn, nhưng nếu xét về nét tính cách của Tiểu Úc, so với vẻ tràn đầy sức sống của Tiểu Kha thì lại có phần giống với cậu chủ nhà mình hơn.

Có lẽ chính vì tính cách tương đồng, nên mặc dù Hứa Thiệu Dương và Dương Thính Kha có nhiều thời gian ở bên nhau hơn, nhưng sau khi về nước cũng chẳng thấy Hứa Thiệu Dương đoái hoài gì đến Dương Thính Kha. Trái lại, hồi Hứa Thiệu Dương còn nhỏ mới ra nước ngoài, cậu ấy từng vì chuyện Dương Kế Úc không gọi điện cho mình mà trốn trong phòng khóc thầm.

Tuy rằng có thể do lúc ấy tuổi còn nhỏ, nhưng bác Ngô vẫn liếc nhìn lên lầu, nói với Dương Kế Úc: “Cháu cứ trực tiếp lên lầu tìm Dương Dương đi, vẫn là căn phòng cũ đấy, bác đi chuẩn bị bữa tối.”

Có lẽ sợ Hứa Thiệu Dương sốt đến hôn mê, bác Ngô để cửa phòng cậu mở toang. Dương Kế Úc vừa nhìn đã thấy người đang nằm trên giường, nhưng anh vẫn gõ cửa theo phép lịch sự.

Hứa Thiệu Dương ngủ rất say, không hề có phản ứng gì với tiếng gõ cửa. Dương Kế Úc nhẹ bước tiến vào căn phòng này, những ký ức vốn dĩ đã nhạt nhòa bỗng chốc hiện lên mồn một, thậm chí trên bàn học vẫn còn đặt một miếng ngọc bình an quen thuộc. Dương Kế Úc vốn cũng có một miếng, là do Lục Mạn xin cho anh và Hứa Thiệu Dương.

Dương Kế Úc chưa kịp bước tới gần thì Hứa Thiệu Dương đã tỉnh giấc, lúc mở mắt ra trông cậu có vẻ vẫn còn mơ màng, chỉ ngơ ngác nhìn anh.

“Cậu ổn không?” Dương Kế Úc ngồi ngược trên ghế, cằm gác lên lưng ghế nhìn cậu.

“Tại sao lại không gọi lấy một cuộc điện thoại?” Hứa Thiệu Dương chẳng biết vừa mơ thấy gì, khàn giọng thốt ra một câu khó hiểu. Dương Kế Úc định hỏi sao giọng điệu của cậu nghe tủi thân thế, nhưng Hứa Thiệu Dương đã lập tức nhận ra mình lỡ lời.

“Tôi khỏe lắm.” Hứa Thiệu Dương nhắm mắt lại, giọng điệu đáp lời nghe qua có chút cứng nhắc.

Hứa Thiệu Dương lúc đổ bệnh rốt cuộc không thèm dùng vẻ khách sáo rập khuôn không chút tì vết để đối phó với Dương Kế Úc nữa: “Cậu đến đây làm gì?”

“Mang đề kiểm tra cho cậu.” Dương Kế Úc giả vờ như không nhận ra sự lạnh nhạt trong giọng điệu của cậu, chỉ chỉ về phía bàn học: “Cho tớ xem miếng ngọc bình an được không?”

Hứa Thiệu Dương nhìn theo hướng ngón tay anh, không bảo được cũng chẳng bảo không, chỉ hỏi ngược lại: “Miếng của bản thân cậu đâu?”

Lúc trước trước khi dọn nhà, Dương Duy Đông từng quét dọn biệt thự một lần. Hôm đó Dương Kế Úc đi học về thì miếng ngọc bình an đã không cánh mà bay, nhưng anh không muốn tỏ ra bản thân không biết trân trọng món đồ đó, đành đáp: “Cất ở nhà rồi.”

Hứa Thiệu Dương ngồi thẳng dậy trên giường, vò vò mái tóc rối bù sau giấc ngủ, vừa xoa thái dương vừa đứng lên, cuối cùng cầm khối ngọc trên bàn học ra đặt vào lòng bàn tay mở rộng.

Món đồ mà hồi nhỏ một bàn tay che không hết, giờ đây đã dễ dàng nằm gọn trong lòng bàn tay Hứa Thiệu Dương. Dương Kế Úc nhìn khối ngọc thạch, rồi ngước lên nhìn vào mắt đối phương, nhận được sự đồng ý qua ánh mắt mới đưa tay ra.

Thế nhưng Dương Kế Úc còn chưa kịp chạm vào khối ngọc kia, Hứa Thiệu Dương đã đột ngột đổi ý, nắm chặt bàn tay bao trọn cả khối ngọc lẫn nắm tay của anh vào lòng bàn tay mình.

“Một thứ có thể tùy tiện vứt bỏ thì có gì đáng xem?” Lực tay Hứa Thiệu Dương hơi mạnh, lòng bàn tay đang sốt tỏa ra hơi nóng hầm hập. Dương Kế Úc cảm nhận được nhiệt độ từ tay đối phương như nương theo cánh tay truyền sang người mình, khiến vành tai anh không tự chủ được mà đỏ ửng. Anh định rụt tay lại nhưng các khớp ngón tay đã bị hành động của Hứa Thiệu Dương ép chặt vào nhau.

“Tớ không có vứt bỏ nó.” Dương Kế Úc phản bác.

Nhưng Hứa Thiệu Dương dường như chẳng mấy bận tâm đến lời giải thích của anh, cậu chỉ lặng im nhìn Dương Kế Úc, một lúc sau mới buông tay anh ra, lúc quay người đi còn buông một câu: “Kẻ lừa đảo.”

Phía sau bỗng dưng lặng ngắt như tờ, Hứa Thiệu Dương xoay người nhìn biểu cảm của Dương Kế Úc. Trên mặt anh lộ vẻ hoang mang, đôi lông mày càng lúc càng nhíu chặt.

“Chẳng lẽ không phải sao?” Một khi Hứa Thiệu Dương đã trở nên gay gắt thì sẽ không còn giữ vẻ lịch sự nữa: “Đây chính là miếng của cậu, thế mà đến tận bây giờ cậu vẫn không nhận ra.”

Dương Kế Úc lúc này mới thực sự dồn toàn bộ ánh mắt vào khối ngọc thạch kia. Ký ức xa xăm vốn dĩ chẳng hề đáng tin, ban đầu anh cứ ngỡ vì quá lâu không thấy miếng ngọc của Hứa Thiệu Dương nên mới cảm thấy hoa văn của nó sao lại giống hệt miếng của mình đến thế, hóa ra đây chính là miếng của anh.

“Sao nó lại ở chỗ cậu?” Dương Kế Úc hỏi.

“Nhặt được trong phòng Tiểu Kha. Lúc chú Dương dọn dẹp đồ đạc định vứt đi thì được cậu ấy nhặt lại.” Hứa Thiệu Dương nửa tựa vào thành giường, hơi ngửa đầu đầy mệt mỏi.

Góc độ này vừa vặn có thể nhìn rõ mồn một biểu cảm của Dương Kế Úc. Hứa Thiệu Dương chăm chú nhìn vào gương mặt anh, như thể muốn tìm kiếm lại chút cảm giác quen thuộc năm xưa từ diện mạo này.

Truyện liên quan