Chính văn cuốn · Chương 23: Trang 23

Hứa Thiệu Dương gửi tin nhắn trước khi hết giờ nghỉ năm phút, hỏi hắn "Ở đâu?"

Dương Kế Úc sửng sốt một chút, chưa kịp hồi đáp tin nhắn thì từ xa bỗng vang lên tiếng thủy tinh vỡ loảng xoảng.

Dương Kế Úc cất điện thoại, bước nhanh về phía âm thanh phát ra, đến gần mới phát hiện cửa chính quán bar này có mấy nhân viên phục vụ vây quanh, không ngừng khom lưng cúi đầu về phía bên trong.

Dương Kế Úc nghiêng người nhìn vào trong, thấy rõ gương mặt xa lạ bên trong xong thì nhẹ nhõm thở phào.

Điện thoại lúc này lại rung lên, Dương Kế Úc mở ra thấy Hứa Thiệu Dương gửi tin nhắn "Ra ngoài đi, dì Khương muốn ta đưa em về nhà."

Dương Kế Úc không hiểu nổi mà nhìn thoáng qua tin nhắn, hồi đáp "Em bận, anh đi trước đi."

Dương Kế Úc trả lời xong liền cất điện thoại, hắn đi một vòng tầng này, sau đó loại trừ một số phòng, lúc hắn tính dùng cách gõ từng phòng còn lại thì bỗng nghe thấy tiếng rên rỉ ư ư, phảng phất truyền ra từ khe dưới cửa. Dương Kế Úc vừa mới chuẩn bị gõ cửa thì tay bất ngờ rụt trở lại, bên trong tiếng đánh chửi không ngừng, kèm theo đó là tiếng kêu ngày càng cao. Dương Kế Úc đỏ mặt gãi gãi lỗ tai, đang do dự thì Giang Thanh Trì cuối cùng cũng gửi tin nhắn cho hắn.

"Tìm được người rồi, xảy ra chút chuyện, ta đưa cậu ấy đi bệnh viện trước, em ra nhanh đi."

Dương Kế Úc trả lời xong liền đi xuống lầu, lúc chen qua đám người còn bị sờ soạng hai cái vào mông, eo cũng bị ai đó siết mạnh vài cái. Dương Kế Úc né trái tránh phải, ôm eo không quay đầu mà lao ra ngoài.

Ra khỏi quán bar vẫn còn chưa hết hồn, Dương Kế Úc kéo vạt áo thun bị kéo lệch, vừa quay đầu liền thấy Hứa Thiệu Dương đứng ở cửa.

Chương 18: Dấu Răng

Dương Kế Úc chạy chậm lại gần, hệt như gặp được cứu tinh, nhưng không đợi hắn đến trước mặt đối phương thì đã ngửi thấy mùi rượu trên người Hứa Thiệu Dương.

"Anh uống rượu à?" Dương Kế Úc chạy quá nhanh, tóc mai bị thổi tung, nhìn Hứa Thiệu Dương trên mặt vẫn còn hơi đỏ ửng vì vừa chạy.

Hứa Thiệu Dương ngẩn người, dời tầm mắt nói "Uống được một ly."

"Họ đâu?" Dương Kế Úc hỏi hắn.

"Đều về hết rồi." Hứa Thiệu Dương nói.

"Thế sao anh không về?" Dương Kế Úc có chút kỳ lạ mà nhìn hắn "Sao anh mồ hôi nhiều vậy?"

Hứa Thiệu Dương ánh mắt tối sầm, giải thích "Nóng."

Dương Kế Úc ồ một tiếng, lại hỏi hắn "Anh vừa gửi tin nhắn có ý gì?"

"Ý là đưa em về nhà." Hứa Thiệu Dương duỗi tay chặn một chiếc xe, mở cửa xe ra hiệu cho Dương Kế Úc lên xe.

Cuối cùng hai người cùng ngồi ở hàng ghế sau, lên xe xong lại không ai chịu chủ động lên tiếng nói chuyện.

Địa điểm liên hoan cách nhà Dương Kế Úc không gần, nửa đường sẽ đi qua Nam Giang Loan, thế là Dương Kế Úc nói với tài xế "Chú ơi, lát nữa đến Nam Giang Loan thì cho cháu xuống một chút."

"Được." Tài xế đáp.

Kết quả đến Nam Giang Loan rồi Hứa Thiệu Dương vẫn không nhúc nhích, không có ý xuống xe.

"Các cậu ai muốn xuống?" Tài xế hỏi.

"Không xuống, chú cứ chạy tiếp." Hứa Thiệu Dương nói với tài xế "Phiền chú."

Thế là không khí lại càng kỳ lạ hơn, Dương Kế Úc không được tự nhiên mà áp sát vào cửa xe, dùng dư quang nhìn thoáng qua hình ảnh phản chiếu trên kính cửa sổ, Hứa Thiệu Dương nhắm hai mắt vẫn bất động, nhìn kỹ lại cảm thấy trạng thái của hắn lúc này có chút không đúng.

"Sao anh vậy?" Dương Kế Úc lúc này mới quay đầu xem hắn "Trên đầu toàn mồ hôi."

Hứa Thiệu Dương trong tối tăm của xe mở mắt ra, khi nhìn Dương Kế Úc đáy mắt hơi đỏ, nhưng ngữ khí vẫn bình tĩnh "Không sao."

Dương Kế Úc cau mày, nương ánh đèn đường lướt qua mà thấu lại xem hắn, phát hiện hô hấp của Hứa Thiệu Dương cũng có chút nặng nề.

"Anh rốt cuộc sao vậy?" Dương Kế Úc dùng lòng bàn tay áp lên thái dương hắn, dính một tay mồ hôi.

Không chỉ mồ hôi, Dương Kế Úc có thể rõ ràng cảm nhận được, khi hắn chạm vào Hứa Thiệu Dương thì cả người đối phương run lên một cái.

Dương Kế Úc tầm mắt đưa xuống, sau khi thấy rõ phản ứng của Hứa Thiệu Dương thì sững sờ, tiếp theo liền bị điện giật mà rụt tay về.

Gương mặt tái nhợt của Hứa Thiệu Dương phảng phất lại mang theo hồng, hắn thấy phản ứng của Dương Kế Úc thì ngẩn người, tiếp theo hô hấp lại càng nặng thêm.

"Em..." Dương Kế Úc lại lùi về phía cửa sổ xe, ấp úng nửa ngày cũng không biết nên nói gì, sau mới phản ứng lại mà hỏi hắn "Anh có vào bar không?"

Hứa Thiệu Dương cam chịu.

"Uống rượu trong đó?"

Hứa Thiệu Dương lần nữa cam chịu.

Dương Kế Úc quả thực vô ngôn, thấy bộ dáng khó chịu của Hứa Thiệu Dương lại không giống giả vờ, chỉ có thể đỏ tai quan tâm hỏi "Thế anh... Anh bây giờ còn ổn không?"

Hứa Thiệu Dương không trả lời câu hỏi này, chỉ mệt mỏi nhắm mắt.

Màn hình điện thoại lúc này nhảy ra tin nhắn, Dương Kế Úc thấy Giang Thanh Trì lại gửi cho hắn một tin.

"Ta vừa ở tầng một hình như thấy Hứa Thiệu Dương, cũng đang tìm người."

Dương Kế Úc xoa xoa gương mặt nóng bừng, giọng nói trầm đục, cẩn thận lắm mới nghe rõ "Anh vào tìm em à?"

Hứa Thiệu Dương mở mắt ra khi thần sắc phảng phất không tỉnh táo, nghiêng đầu nhẹ nhàng "Ừm?" một tiếng.

Đặt câu hỏi lần nữa ra miệng với Dương Kế Úc mà nói thì không phải chuyện dễ dàng, thế là trong lúc hắn do dự, lại bỏ lỡ thời cơ.

Bên ngoài cửa sổ xe đã có thể nhìn thấy tòa nhà cao tầng, Dương Kế Úc nhìn ra ngoài cửa sổ các loại biển quảng cáo sáng đèn, dễ dàng chọn lọc ra thông tin then chốt: dừng chân, phòng giường lớn, 98/đêm.

Nhà trọ nhanh chóng đến nơi, tài xế cuối cùng đưa họ đến đầu hẻm, theo xuống xe còn có Hứa Thiệu Dương nhất thời xúc động mà bị Dương Kế Úc kéo xuống theo.

Dương Kế Úc thậm chí không dám ngẩng đầu chính đại quang minh mà nhìn vào mắt Hứa Thiệu Dương, chỉ hàm hồ hỏi hắn "Anh thành niên chưa?"

Dương Kế Úc nghe thấy hắn "Ừ" một tiếng, thế là trong khoảnh khắc ngẩn ngơ, hắn cũng không thấy trong mắt Hứa Thiệu Dương hiện lên một tia mờ mịt.

Tiếp theo sự việc liền có chút ngầm hiểu mà không nói rõ, hai người cuối cùng ở gần đầu hẻm tìm một quán trọ trông còn sạch sẽ, ở quầy lễ tân là con trai chủ, lúc họ vừa bước vào đang chơi game cùng đồng đội than vãn cuộc sống cao ba khổ sở cuối cùng cũng kết thúc.

Tai Dương Kế Úc lại càng đỏ thêm.

Phòng đích xác cùng trong ảnh không sai biệt lắm, quét dọn còn tính sạch sẽ, chỉ là bật điều hòa lên thì tiếng ầm ầm vang lên, đèn phòng tắm cũng hơi tối mờ.

Không biết là nhịn đến đau đớn hay vì nóng, Hứa Thiệu Dương đến áo thun cũng ẩm mồ hôi, Dương Kế Úc không hiểu đối phương làm sao nhịn đến bây giờ, thậm chí sau khi hắn tắm rửa xong, Hứa Thiệu Dương lại nhẫn nại tính tình mà đi tắm rửa sạch sẽ.

Không ai nhớ là ai trước tiên gần sát đối phương.

"Nhìn không thấy." Hứa Thiệu Dương dừng động tác.

Dương Kế Úc chỉ có thể mở ra thêm một chút, cuối cùng dứt khoát đem mặt vùi vào gối đầu.

Hứa Thiệu Dương ánh mắt rất trầm, kéo eo Dương Kế Úc đem người kéo xuống một phen, buộc hắn lộ ra mặt, trong ánh mắt kinh ngạc của đối phương, đưa tay xuống duỗi.

Dương Kế Úc rất nhẹ run lên một cái, như là muốn giãy giụa, nhưng Hứa Thiệu Dương thật sự không có động tác tiếp theo, hắn lại nắm ngón tay Hứa Thiệu Dương đặt lên eo mình.

Hai người đều không quá thuần thục, thậm chí trước đó lần thân mật nhất cũng chỉ là cái ôm an ủi, cái nắm tay cùng nụ hôn trộm bị gián đoạn.

Nhưng có những thứ là không thầy cũng tự hiểu.

Dương Kế Úc rất nhẹ hít một cái mũi, nghĩ đến ngón áp út trong khe tay hắn kia, lại nghĩ đến bàn tay xương rõ ràng ấy, luôn dùng để cầm bút, đánh đàn.

Về mặt tâm lý, Hứa Thiệu Dương ngoại trừ vừa mới bắt đầu không quen, bây giờ đã có thể từ từ thích ứng loại này, cùng bình thường bất đồng của Dương Kế Úc.

"Quá kỳ lạ... Hứa Thiệu Dương..." Dương Kế Úc nói "Đừng ấn..."

Mặt Dương Kế Úc đã hồng thấu, ánh mắt nhìn về phía hắn khi, ướt át đến làm người cảm thấy đêm mùa hè này, độ ấm vô cớ bay lên mấy độ.

Hứa Thiệu Dương ngoài miệng nói "Được." Trên tay động tác lại không giống lời hứa hẹn vậy.

"Anh lừa em..." Dương Kế Úc ủy khuất phát ra lời cáo tội, hắn kéo áo tắm dài, định rút lui, nhưng lực kéo đều đã mềm nhũn.

Dương Kế Úc không để ý đến hắn, chỉ quay đầu đi đem cánh tay đè lên mí mắt ướt át.

Hứa Thiệu Dương lấy tay hắn ra, dùng lòng bàn tay xoa xoa đuôi mắt hắn, giọng rất nhẹ nhắc nhở "Cơ hội của em là đây."

Hứa Thiệu Dương trầm mặc nhìn hắn, trong động tác cúi người, Dương Kế Úc quá mức thả lỏng cảnh giác, tự nhiên cho rằng động tác của Hứa Thiệu Dương là muốn hôn mình, kết quả khi môi anh sắp chạm vào, lại bị Hứa Thiệu Dương cau mày né tránh.

Dương Kế Úc hiển nhiên sửng sốt một chút, cảm giác trống vắng lập tức kéo đến, anh nóng lòng muốn xác nhận, lại như chờ mong một đáp án, thế là anh hồng mắt hỏi Hứa Thiệu Dương: “Vì sao nửa đường không xuống xe?”

Hứa Thiệu Dương nhíu mày.

“Là bởi vì cảm thấy ta sẽ chủ động giúp anh sao?” Dương Kế Úc hỏi.

“Vậy còn anh?” Hứa Thiệu Dương ấn vào vết bị người véo trên eo Dương Kế Úc, hỏi anh: “Nếu là Giang Thanh Trì nói, anh cũng sẽ kéo người xuống xe sao?”

Trước tình yêu chưa được xác định, Dương Kế Úc luôn không dám hoàn toàn mở lòng, nên anh nói: “Đương nhiên là sẽ.”

Hứa Thiệu Dương không nói nữa, như sợ sự để ý của mình bị nhìn thấu, Dương Kế Úc lại cố chấp, thế là hỏi ra câu hỏi mà anh hối hận nhất đêm nay: “Vậy còn anh, tại sao lại chọn đi cùng tôi?”

Lần này Dương Kế Úc cuối cùng cũng nghe được đáp lại, Hứa Thiệu Dương hôn lên tai anh, thì thầm bên tai: “Không phải anh rất tùy tiện sao?”

Khi nghe những lời này, mặt Dương Kế Úc trắng bệch trong nháy mắt, anh không hiểu sao mọi chuyện lại trở nên thế này. Vốn quen bất chấp hậu quả, Dương Kế Úc lần đầu tiên vì sự xúc động của mình mà cảm thấy đau khổ, anh đột nhiên ý thức được mình đã làm một việc sai trong đêm nay.

Hứa Thiệu Dương phát hiện Dương Kế Úc lại vùi mặt vào trong chăn, tay nắm chặt chăn, dùng rất nhiều sức, cũng không phát ra bất kỳ âm thanh nào.

Hắn định lấy chăn ra khỏi mặt Dương Kế Úc, nhưng trong đêm nay lần đầu tiên bị đẩy tay ra. Hứa Thiệu Dương sờ mu bàn tay anh, ý bảo anh buông tay, trong mắt đã có hoảng loạn và sự bất an khó phát hiện.

Dương Kế Úc cuối cùng cũng buông tay ra, nhưng khi Hứa Thiệu Dương giở chăn lên thì anh đưa tay tắt đèn phòng, nhưng trong khoảnh khắc đó, Hứa Thiệu Dương vẫn thấy rõ nước mắt trên mặt Dương Kế Úc.

Sau đó Hứa Thiệu Dương thử lau khô nước mắt cho anh, nhưng tay lại dính đầy ướt át, cùng dấu răng Dương Kế Úc cắn vào lòng bàn tay anh trong bóng đêm.

Truyện liên quan