Chính văn cuốn · Chương 37: Trang 37
Dương Kế Úc đem chìa khóa cắm vào ổ khóa, ở giây trước khi mở cửa nói: “Hướng ngươi nên đối với hắn cứng người xin lỗi đi thôi.”
Dương Kế Úc rất ít khi nói trắng ra như thế, bởi vì hắn biết Hứa Thiệu Dương xin lỗi cũng không phải thật sự cảm thấy có lỗi, mà là hắn cảm thấy chính mình cần cái lời xin lỗi này.
Trước kia cảm thấy từng lên giường với Dương Kế Úc cần phải chịu trách nhiệm, cho nên hắn đề ra kết giao, cảm thấy Dương Kế Úc cần tình yêu của hắn, cho nên nỗ lực cho ra tình cảm, lại cảm thấy Dương Kế Úc cần nụ hôn, thế là đưa lên nụ hôn.
Đường Trác nghe được âm thanh sau bước nhanh tới cửa, gân cổ lên kêu: “Hứa bác sĩ!”
“Cái gì bác sĩ?” Khương Thu Quân ở phòng bếp theo sau hô một câu.
Đường Văn Hải theo đó ló đầu ra, nhìn đến Dương Kế Úc sau híp mắt cười nói: “Đã trở lại?”
“Chú Đường.” Dương Kế Úc gọi hắn một tiếng.
“Đây là Thiệu Dương sao?” Khương Thu Quân từ phòng bếp ra, nhìn người trước mắt còn có chút không dám nhận.
“Dì Khương, là cháu.”
“Lâu quá không gặp, lần trước gặp mặt là hai năm trước lúc mẹ cháu xuất ngoại phải không?” Khương Thu Quân nghĩ nghĩ khi đó cảnh tượng “Lúc đó cháu và Tiểu Úc không liên lạc, đây là lại liên lạc lại à?”
Hứa Thiệu Dương gật đầu đáp lại: “Lần trước tình cờ gặp.”
“Mẹ! Các mẹ quen nhau hả!?” Đường Trác trông có vẻ kinh ngạc nhất.
“Kêu to như vậy làm gì? Thiệu Dương là con của dì Lục Mạn, con nói mẹ có quen hay không?”
“Cái đó Dương Dương!?” Đường Trác nhớ lại dì Lục từng nhắc tên “Lúc nghe tên con tưởng là một đứa nhỏ cơ…”
Dương Kế Úc không nhịn được, ở bên cạnh cười một tiếng.
“Con này…” Khương Thu Quân bất đắc dĩ liếc nàng một cái, quay đầu lại cười với Hứa Thiệu Dương “Cháu đừng để ý nó, ngồi trước đi.”
Hứa Thiệu Dương dời sự chú ý khỏi khóe miệng đang cong của Dương Kế Úc, mở miệng nói: “Không sao.”
“Vậy Hứa y… Thiệu Dương ca, sao anh lại đến?” Đường Trác vừa định ngồi xuống cạnh Hứa Thiệu Dương đã bị Dương Kế Úc kéo mũ.
Đường Trác quay lưng về phía Khương Thu Quân làm với Dương Kế Úc một bộ ‘ta đều hiểu’.
“Có chuyện nói với em.” Dương Kế Úc không để ý ý tứ của nàng, quay đầu kéo người vào phòng.
“Anh yên tâm!” Đường Trác vừa vào phòng đã nhỏ giọng tỏ thái độ.
“Anh không yên tâm được.” Dương Kế Úc nói.
“Nếu anh tạm chưa muốn nói với mẹ, em tuyệt đối sẽ không lộ ra một chữ! Em thề!” Đường Trác làm một động tác thề.
“Không phải em thấy như vậy đâu, vừa rồi anh ấy đang giúp anh tìm điện thoại, lưng anh không cúi xuống được.” Dương Kế Úc biết Đường Trác muốn hiểu lầm, cho nên cố ý giải thích một câu, tránh nàng hỏi lung tung mấy câu trước mặt Hứa Thiệu Dương.
Đường Trác rõ ràng vẫn là một bộ không tin, hời hợt đáp: “Biết rồi biết rồi.”
“Anh và anh ấy chia tay mấy năm nay vẫn chưa gặp mặt, lúc trước chia tay cũng không có hiểu lầm gì to tát, tuy có người ra đề nghị chia tay trước nhưng thực ra chúng anh đều biết nhau không hợp.”
Đường Trác ngẩn người, Dương Kế Úc hiếm khi có bộ dáng nghiêm túc như vậy trước mặt nàng, kể cả lần trước nói thật quá khứ với nàng cũng là một loại thái độ kể chuyện.
“Nhưng em thấy các anh… Rất xứng đôi mà…” Đường Trác nói càng nhỏ dần.
Dương Kế Úc biết nàng đã nghe lọt lời mình, hắn để tuýp thuốc mỡ vào ngăn kéo, qua một hồi lâu mới nói: “Anh cũng lần đầu nghe có người đánh giá anh và anh ấy như thế.”
Cuộc đối thoại nhanh chóng kết thúc, Đường Trác trở nên hứng thú thiếu, trở lại phòng khách sau cũng không lao tới hỏi đông hỏi tây Hứa Thiệu Dương.
“Sao mặt mũi này vậy?” Đường Văn Hải đeo tạp dề, lén lút lại gần hỏi Đường Trác.
“Đang nghĩ sao hoàng đế không gấp.” Đường Trác thắt dây lưng cho ông.
“Vị hoàng đế nào? Dù sao bên bếp vị kia thì gấp lắm rồi,” hai người người nói một kiểu “Đã gọi người về nhà, chắc cũng sắp đi rồi.”
“Gọi ai?” Đường Trác hỏi.
“Đừng có nhử bố, lát nữa mẹ con thế nào cũng tính sổ với bố.” Đường Văn Hải liếc Hứa Thiệu Dương và Dương Kế Úc không nhìn nhau trên sofa, như suy tư gì lắc đầu.
Ghế sofa da đã có mấy năm tuổi, vừa đủ cho ba người lớn, mà Dương Kế Úc và Hứa Thiệu Dương ngồi hai bên trái phải, hiện tại ở giữa có thể nhét hai Đường Trác.
Trong lúc Dương Kế Úc tìm Đường Trác nói chuyện riêng, Hứa Thiệu Dương đã nhận lời mời nhiệt tình của Khương Thu Quân, tính ở lại cùng ăn bữa tối.
Thấy Dương Kế Úc một bộ không muốn giao lưu, Đường Trác đành im lặng theo, nhưng bầu không khí kỳ quặc cũng không kéo dài lâu, Hứa Thiệu Dương một lát sau liền xắn tay áo vào bếp.
“Em tin lời anh nói rồi… Đúng là không tự nhiên quá!” Đường Trác thở phào khi Hứa Thiệu Dương đi rồi.
“Thái độ của em với anh ấy chuyển biến cũng rõ quá.” Dương Kế Úc đẩy trán nàng ra.
“Hả…?” Đường Trác bỗng ngượng, liếc hướng phòng bếp “Thế anh ấy có nghĩ là anh bảo em đừng để ý anh ấy không? Hứa bác sĩ có giận không?”
Dương Kế Úc bị Đường Trác chọc cười, nhưng vẫn trấn an nàng: “Có thể chọc tức anh ấy cũng coi như bản lĩnh của em đấy.”
“Thế tính tình anh ấy cũng tốt nhỉ.” Đường Trác bĩu môi.
Bên phòng khách còn chưa thảo luận ra kết luận Hứa Thiệu Dương có phải người tốt không thì Đường Văn Hải từ bếp ra.
“Tiểu Úc, ra đón tiếp Thiệu Dương đi.” Đường Văn Hải lau mồ hôi trán.
“Anh ấy không phải ở bếp…” Dương Kế Úc như nghĩ đến gì, không chắc hỏi “Anh ấy không làm cháy nồi chứ?”
Đường Văn Hải lắc đầu: “Cũng không phải.”
“Phiên tiêu?” Dương Kế Úc trợn mắt.
“Hóa ra anh ấy đứng cạnh bố nãy giờ là chờ phiên tiêu à…” Đường Văn Hải lẩm bẩm một câu, rồi nói tiếp với Dương Kế Úc: “Thực ra cũng chả sao, chỉ là lúc mẹ con hầm sườn non nớt thả mấy hạt tiêu đường, đổ nhầm vào chậu nước, làm mẹ con nồi bị cháy, à, còn cắt củ khoai tây chua thành dạng khối.”
“Hơn em biết phụ giúp.” Đường Trác giơ ngón cái.
“Nên mẹ con bảo bố ra cầu cứu.” Đường Văn Hải bất lực lắc đầu.
“Không phải muốn giữ anh ấy lại ăn cơm sao, để anh ấy phụ bếp đi.” Dương Kế Úc một bộ dáng việc không liên quan tới mình, không tính ra tay.
Tiếng chuông cửa vang lên, Đường Văn Hải đột nhiên chạy vào bếp, như nói gì với Khương Thu Quân, giọng Khương Thu Quân từ bếp vọng ra: “Tiểu Úc, ra mở cửa!”
Vốn đã chạy tới cửa, Dương Kế Úc đột nhiên thấy có gì sai, nhưng vẫn mở cửa ra.
“Xin chào, xin… Xin hỏi đây là nhà dì Khương không?” Người ngoài cửa rất cao, nhìn ăn mặc chắc tuổi không lớn, biểu cảm có chút ngốc khi thấy Dương Kế Úc.
“Đúng vậy, anh là?”
“Nó là con dì Trần của con, hôm trước suýt ngã trên đường, may có nó đỡ, vào đi em Tiểu Triệu.” Khương Thu Quân đột nhiên ló ra sau, Dương Kế Úc lùi lại, quay đầu thấy Hứa Thiệu Dương cũng từ bếp ra.
Nhà hiếm khi náo nhiệt thế, Khương Thu Quân trông tâm trạng tốt, mời Tiểu Triệu ngồi sofa: “Tiểu Triệu cháu uống gì?”
“Dì Khương khỏi khách, gọi cháu là Dật Dương được ạ.” Triệu Dật Dương ngồi co quắp, bên cạnh vây quanh một vòng người, ngoại trừ cô gái ở góc, hắn nhìn hai người kia mặt, cuối cùng tìm được vài nét Khương Thu Quân trên mặt Dương Kế Úc.
“Được, vậy Dật Dương ngồi chơi lát, dì còn hai món phải chế biến,” Khương Thu Quân quay ra sau nhìn một vòng, kéo Dương Kế Úc đến sofa “Con tiếp khách nói chuyện đi.”
Sắp xếp Dương Kế Úc xong, Khương Thu Quân đuổi Đường Trác vào bếp, lại khi thấy Hứa Thiệu Dương thì rõ ràng ngẩn ra, nhưng cuối cùng vẫn để người ở phòng khách.
Thế là sofa vốn chẳng rộng bị nhét đầy người, Dương Kế Úc và Hứa Thiệu Dương giữ vị trí cũ, bây giờ ở giữa lại thêm một Triệu Dật Dương.
So với Hứa Thiệu Dương và Dương Kế Úc trầm mặc, Tiểu Triệu nói khá nhiều.
“Cậu là con trai dì Khương đúng không?” Triệu Dật Dương hỏi Dương Kế Úc.
“Nhìn không ra sao? Ai cũng nói tôi với bả giống.” Dương Kế Úc đùa.
“Ừ… Mắt và môi giống.” Triệu Dật Dương như mở máy hát, hỏi xong Dương Kế Úc lại quay đầu tìm Hứa Thiệu Dương nói chuyện.
“Anh…” Triệu Dật Dương lúng túng trong ánh mắt Hứa Thiệu Dương nhìn qua, phanh gấp lại “Anh… Anh có uống nước không?”
Hứa Thiệu Dương nói: “Không uống, cảm ơn.”
“À… Vâng.” Triệu Dật Dương dịch mông, xa Hứa Thiệu Dương một chút, quay đầu lại hướng Dương Kế Úc.
“Cậu uống gì?” Dương Kế Úc hỏi.
“Nếu có món gì đó,” Triệu Dật Dương ngẫm nghĩ, “cà phê.”
Dương Kế Úc cười một chút: “Cái này có đấy, thích ngọt một chút không? Tôi pha cho cậu một ly.”
Triệu Dật Dương đi theo Dương Kế Úc đứng dậy, vòng ra sau lưng hắn, thấy Dương Kế Úc thao tác thuần thục, “Oa” một tiếng.
“Có chuyện gì thế?” Dương Kế Úc mở tủ lạnh, quay đầu lại hỏi hắn, “Muốn thêm đá không?”
“Muốn! Cậu cũng thích uống cà phê sao? Loại này tôi cũng vẫn uống, chắc cậu cũng sẽ thích nó.” Triệu Dật Dương giới thiệu cho Dương Kế Úc xem một vài nhãn hiệu cà phê khác nhau. “Nếu cậu thích vị cà phê đậm hơn, có thể thử cái này.”
Dương Kế Úc lại gần nhìn lướt qua, nhớ kỹ tên nhãn hiệu.
“Tôi gửi kết nối cho cậu nhé, tôi có bạn làm đại lý, chất lượng có bảo đảm, nhưng chúng ta có thể cần thêm một người bạn tốt,” Triệu Dật Dương gãi đầu, thấp giọng hỏi hắn, “Được không?”
“Cậu không phải chính là cái ông đại lý đó chứ?” Dương Kế Úc rút điện thoại từ tay hắn, đưa cà phê lại, mở danh sách bạn bè và nhập tài khoản của mình. “Bàn về cà phê thì được, nhưng ngày thường tôi không thích xem quảng cáo.”
“Tôi không gửi quảng cáo!” Triệu Dật Dương đảm bảo, nói xong lại thấy không ổn, “Không phải, tôi không phải đại lý…”
“Chỉ đùa thôi,” trên mặt Dương Kế Úc mang nụ cười, sau khi đưa điện thoại cho hắn, biểu cảm nghiêm túc hơn nhiều. “Cảm ơn cậu đã giúp đỡ, mẹ tôi vai không tốt, nếu thật sự ngã thì hậu quả khó lường.”
Triệu Dật Dương ngẩn người, bối rối và mất tự nhiên: “Tôi chỉ tình cờ đi ngang qua thôi.”
Truyện liên quan
Tiến Ngục Hệ Tà Thần
Xã súc trâu ngựa Lehmann chuyển sinh dị thế giới, mới vừa vừa rơi xuống đất liền được đến một ...
Toàn Cầu Đóng Băng, Ta Dựa Không Gian Độn Vật Nằm Yên
【 song nam chủ + mạt thế + độn hóa + song trọng sinh + không gian 】. .
Lãng Mạn Vật Cách Điện
Phản lãng mạn vật cách điện pháp y (thụ) X Cực kỳ thiếu cảm giác an toàn lính cứu hỏa ...
Thế Tử Hôm Nay Cũng Ở Nhận Sai Vị Hôn Phu
Thế tử khác họ ẩn nhẫn dã tâm x Trưởng công chúa quyền nghiêng thiên hạ giả nam trang
Hương Giang Nhà Giàu Số Một Thân Thủ Nuôi Lớn, Ngược Văn Nam Chủ
Xuyên qua + niên đại Cảng Thành + cứu rỗi + vô CP. Nội dung đề cập nuôi con, có ...
Nửa Tinh Chi Tử
Toàn tinh và nửa tinh, cùng với đứa trẻ do nửa tinh sinh ra – kẻ mang dòng máu nửa ...