Chính văn cuốn · Chương 49: Trang 49

Tiếng bàn tán từ bàn bên cạnh lọt vào tai Dương Kế Úc, đại khái là đang bàn tính xem sau khi thầy Hứa đi rồi thì trình tự giảng dạy phải điều chỉnh thế nào.

Dương Kế Úc cầm chiếc thìa, thất thần khuấy bát cháo trong tay, bỗng nhiên chẳng còn chút cảm giác thèm ăn nào.

Ăn cơm xong, Dương Kế Úc chạm mặt Tạ Tri Ảnh đang chuẩn bị đi dạo bộ trên đường về ký túc xá.

Tạ Tri Ảnh chào anh từ một khoảng cách khá xa, đồng thời hỏi anh có muốn đi cùng không.

Dương Kế Úc vốn không định đồng ý, dù sao anh và Tạ Tri Ảnh cũng chẳng thân thiết gì cho cam, huống chi vì mối quan hệ với Hứa Thiệu Dương, anh cảm thấy giao lưu với Tạ Tri Ảnh có chút gượng gạo, cho dù anh biết cảm xúc này đến quá mức chủ quan, dường như bản thân còn chẳng trưởng thành bằng Tạ Tri Ảnh kém mình vài tuổi.

“Đi dạo với tôi một lát đi, một mình buồn chán lắm.” Tạ Tri Ảnh gọi anh lại.

Cảnh đêm của thành phố ven biển không mấy phồn hoa, nhưng người đi dạo dọc bờ biển lại không ít, tiếng sóng biển ban đêm truyền vào tai Dương Kế Úc càng thêm rõ mồn một, nhanh chóng khiến lòng người bình tâm trở lại.

“Tôi cứ nghĩ anh sẽ từ chối tôi chứ.” Tạ Tri Ảnh nói.

Dương Kế Úc thẳng thắn: “Vốn dĩ là tính từ chối, nhưng cậu nói cũng không sai, về sớm như vậy quả thực cũng rất buồn chán.”

“Anh thực ra rất khác so với những gì tôi tưởng tượng, tôi cứ nghĩ người như Hứa Thiệu Dương sẽ thích kiểu người quy củ, nghiêm túc, và không bao giờ dễ dàng thay đổi tâm ý.” Tạ Tri Ảnh nhắc đến Hứa Thiệu Dương một cách rất thản nhiên.

“Bây giờ cách ký túc xá cũng không xa, tôi quay đầu đi về còn có thể kịp xem phim truyền hình vừa mới phát sóng đấy.” Dương Kế Úc cười nói.

“Được rồi, tôi không nhắc đến anh ấy nữa.” Tạ Tri Ảnh làm bộ mím chặt môi.

Bỏ qua đề tài về Hứa Thiệu Dương, hai người trong một thoáng bỗng chẳng có chuyện gì để nói, Dương Kế Úc lặng lẽ đi cùng cậu một đoạn đường, cuối cùng vẫn thở dài, nói với cậu: “Muốn nói gì thì cứ nói đi, nhưng tôi không chắc là mình sẽ muốn trả lời đâu.”

Cũng may Tạ Tri Ảnh mở lời đã chuyển sang chuyện khác, cậu hỏi Dương Kế Úc: “Nghe nói trước đây anh từng nuôi mèo à?”

“Nuôi được một thời gian.” Dương Kế Úc nhớ tới Hạt Cà Phê vẫn thấy nhói lòng, lúc trước chẳng qua vì muốn nhẫn tâm từ bỏ tất cả những gì liên quan đến Hứa Thiệu Dương, giờ nghĩ lại quả thực quá mức tùy hứng.

“Nhận nuôi sao?” Tạ Tri Ảnh vừa nói vừa rút điện thoại ra, mở album ảnh cho Dương Kế Úc xem, “Gần đây tôi đang muốn nhận nuôi một con, nhưng vẫn còn do dự, có cần thủ tục gì không?.”

“Con mèo đó của tôi là nhặt được, chuyện nhận nuôi thì tôi không đưa ra lời khuyên hữu ích nào được rồi, nhưng đúng là cần phải suy nghĩ thật kỹ.” Dương Kế Úc nói xong mới tự phản ứng lại, lúc trước khi mình nhặt được Hạt Cà Phê liền đòi nuôi, quyết định ấy quả thực quá mức tùy hứng, chuỗi ngày tiếp theo đúng là giống như Hứa Thiệu Dương đã nói, anh chẳng hề có trách nhiệm với nó một cách tử tế.

“Cho nên mới do dự đấy, thời gian là một chuyện, tôi cũng lo không biết mình có chăm sóc tốt cho nó không, có điều mèo của thầy Hứa được anh ấy nuôi tốt lắm, lần này…” Tạ Tri Ảnh nói ra mới thấy hối lỗi, “Xin lỗi nhé, tôi lại nhắc đến anh ấy rồi, nhưng tôi tuyệt đối không phải là chưa từ bỏ ý định đâu, ngay từ sau khi gặp anh là tôi đã thôi bận lòng về việc anh ấy có thích tôi hay không rồi.”

Dương Kế Úc định bụng bảo cậu nói thế ngược lại làm anh trông có vẻ thiếu thản nhiên, nhưng cuối cùng anh chỉ giữ im lặng.

Anh ngưỡng mộ những người có thể hào phóng bày tỏ tình cảm, không giống như anh, cứ vòng vo tam quốc vài bận để rồi cuối cùng lại muốn mượn cách này bắt Hứa Thiệu Dương buông tay, anh dường như cả đời này cũng chẳng thể nào thẳng thắn, thành thật được như vậy.

Trở về ký túc xá đã gần 9 giờ.

Tạ Tri Ảnh tạm biệt anh ở tầng hai, Dương Kế Úc không biết nghĩ đến điều gì, bèn hỏi cậu: “Phòng tầng hai còn trống không?”

“Có chứ,” Tạ Tri Ảnh hỏi anh, “Có chuyện gì sao?”

Dương Kế Úc lắc đầu, cười một cách chua chát, cuối cùng xoay người đi lên lầu.

Lúc đi ngang qua phòng Hứa Thiệu Dương, khe cửa phía dưới hắt ra ánh sáng.

Dương Kế Úc bất tri bất giác bước chậm lại, một lúc lâu sau mới nhận ra mình đã đứng khựng trước cửa phòng Hứa Thiệu Dương.

Làm cho mối quan hệ trở nên căng thẳng là trạng thái bình thường của hai người bọn họ, trước kia như thế, bây giờ cũng vậy, Dương Kế Úc nghĩ, mình không chọn sai, nếu có làm lại một lần nữa thì họ vẫn sẽ giẫm phải vết xe đổ mà thôi.

Mải suy nghĩ quá nhập tâm, đến nỗi khi cửa phòng mở ra Dương Kế Úc vẫn đang cúi đầu nhìn cái bóng của chính mình.

Cái bóng bị che khuất, Dương Kế Úc ngẩng đầu đối diện với ánh mắt của Hứa Thiệu Dương, một lát sau mới im lặng nhường sang bên một bước, còn Hứa Thiệu Dương thì nhìn anh một cái, cuối cùng lặng lẽ bước về phía đầu hành lang bên kia, trên tay cầm một bao thuốc lá còn lại một nửa.

====================

Chương 41: Muốn

Ngày hôm sau tỉnh dậy, Dương Kế Úc cảm nhận được rất rõ sự khó chịu của cơ thể, cả đêm gần như mất ngủ, cảm giác đầu óc choáng váng, căng nhức mãi không tan.

Mở điện thoại ra, giao diện vẫn dừng lại ở bài đăng WeChat ngày hôm qua của Tiểu Vũ, bức ảnh đi kèm là hình của Bánh Quy, nội dung viết là: [Ngày mai phải tiễn em về nhà rồi, không nỡ chút nào!!]

Hôm nay vẫn còn hai chiếc máy chưa ghi chép số liệu, Dương Kế Úc đeo khẩu trang đứng suốt một buổi sáng, đến lúc tan làm ngay cả Tiểu Dư cũng nhìn ra điểm bất thường.

“Sao môi anh lại nhợt nhạt thế kia?” Tiểu Dư hỏi anh.

Phản ứng của Dương Kế Úc đã chậm đi, anh tháo chiếc khẩu trang còn vắt trên tai xuống, nói với cô: “Không sao đâu, chỉ là tối qua ngủ không ngon thôi.”

Tiểu Dư lo lắng nhìn anh, cúi đầu không biết đang nhắn tin cho ai, ngẩng đầu lên lại hỏi một lần nữa: “Thật sự không sao chứ ạ?”

“Buổi trưa về ngủ một giấc là ổn thôi.” Dương Kế Úc day day sống mũi, “Cơm trưa tôi không đi ăn cùng cô nữa nhé.”

Tiểu Dư không mấy tán đồng: “Vẫn phải ăn cơm chứ anh, ít nhất cũng phải lót dạ cái gì đã.”

Dương Kế Úc biết không lay chuyển được cô, đành phải cùng cô đi đến nhà ăn.

Ở nhà ăn lại chạm mặt nhóm người Tạ Tri Ảnh, Dương Kế Úc chào cậu một tiếng, ánh mắt thu hồi từ đám đông đó, nhìn kỹ mới thấy được sự mất mác trong đôi mắt ấy.

Từ sáng sớm ngủ dậy đã không còn thấy người đâu, đại khái là đã rời đảo rồi.

Sau khi ngủ bù một giấc vào buổi trưa, trạng thái của Dương Kế Úc dường như có tốt lên đôi chút, ít nhất đầu óc không còn quay cuồng nữa, thậm chí có phần tỉnh táo một cách bất thường.

Nhưng không biết do buổi chiều lại vùi đầu vào sắp xếp số liệu suốt cả buổi hay do chưa ngủ đủ giấc, đến khoảng thời gian cận giờ tan tầm chạng vạng tối, cảm giác khó chịu lại kéo đến, thậm chí còn nghiêm trọng hơn cả buổi sáng.

Dương Kế Úc gửi cho Tiểu Dư một tin nhắn, rồi trở về ký túc xá nhân viên trước giờ tan làm nửa tiếng.

Anh kéo rèm cửa lại, theo thói quen bật điều hòa xuống mức thấp nhất, thay một bộ đồ ngủ rồi rúc vào trong chăn, cảm giác buồn ngủ không có nhiều, chỉ có thái dương cứ giật lên từng cơn đau nhức, thế nên ngay cả việc vào giấc cũng trở nên gian nan.

Trong trạng thái cơ thể không khỏe, tâm lý dường như cũng dễ nảy sinh những vết rạn nứt, Dương Kế Úc đè xuống mí mắt đang bắt đầu nóng rực, thầm nghĩ, Hứa Thiệu Dương thật đúng là chẳng biết lịch sự.

Dù có tức giận đi chăng nữa, lúc đi ít nhất cũng nên chào anh một tiếng chứ.

Giấc ngủ bù này đau đớn đến cực điểm, khó vào giấc, đầu óc mê man đi kèm với cơn đau nhói ở huyệt thái dương, khiến cho Dương Kế Úc ngay cả việc mình ngủ thiếp đi từ lúc nào cũng chẳng rõ, chỉ cảm thấy dù đã ngủ rồi dường như cũng chẳng mấy dễ chịu.

Dương Kế Úc mơ thấy căn căn hộ mà anh và Hứa Thiệu Dương từng chung sống vài năm, những bài trí trong căn hộ ngay cả trong tiềm thức anh cũng thấy xa lạ.

Hứa Thiệu Dương quay lưng về phía anh, trên người lại mặc bộ đồng phục cấp ba, Dương Kế Úc muốn gọi tên anh ta, nhưng thế nào cũng không mở được miệng, mãi mới thấy đối phương xoay người lại, nhưng lại giống như hoàn toàn không nhìn thấy Dương Kế Úc mà đi thẳng lướt qua.

Dương Kế Úc quay người đuổi theo, Hứa Thiệu Dương đang ôm hôn một người trên ghế sofa, anh lao đến kéo hai người họ ra, lúc này Hứa Thiệu Dương mới ngẩng đầu nhìn anh, anh hỏi đây là ai, Hứa Thiệu Dương lại hỏi ngược lại anh thế anh hy vọng đó là ai.

Trong giấc mơ Dương Kế Úc thấy tủi thân vô cùng, nhưng vẫn cứ không mở được miệng, thế rồi người trong lòng Hứa Thiệu Dương dần biến thành một khuôn mặt mà Dương Kế Úc chưa từng thấy qua.

Về sau giấc mơ trở nên hỗn độn, dường như mơ thấy vịnh Nam Giang, mơ thấy chú Ngô bảo anh lên lầu gọi Hứa Thiệu Dương dậy, rồi lại mơ thấy anh và Hứa Thiệu Dương ngồi sóng đôi bên nhau cùng giải một bài toán có điểm tranh cãi, hai người trong mơ vẫn cứ không ai nhường ai, cãi vã đến cuối cùng lại dừng lại ở hình ảnh chiếc bùa bình an rơi xuống thùng rác.

Dương Kế Úc bị người ta đẩy tỉnh khi đang cố nhào người cứu lấy chiếc bùa bình an trong giấc mơ, hình ảnh cuối cùng được thay thế bằng gương mặt đang nhíu chặt mày của Tạ Tri Ảnh.

“Anh sốt rồi.” Tạ Tri Ảnh nói.

“Tôi không…” Dương Kế Úc thốt lên bằng giọng khàn đặc như vịt đực, mới nói được hai chữ cổ họng đã đau rát.

“Anh đừng nói chuyện vội,” Tạ Tri Ảnh đỡ anh ngồi dậy, giơ tay chỉnh nhiệt độ điều hòa cao lên một chút, tốc độ gió cũng chỉnh về mức thấp nhất, làm xong những việc này mới mở chiếc túi trong tay ra, đưa nhiệt kế cho anh, “Đo thử xem.”

Trong khoảng thời gian chờ đợi kết quả đo, Dương Kế Úc gần như không gượng nổi thân mình, tựa vào đầu giường nhắm nghiền hai mắt, lộ rõ vẻ mặt đau đớn.

Tạ Tri Ảnh tranh thủ lúc anh không chú ý, động tác rất nhanh chụp một bức ảnh.

39 độ, Tạ Tri Ảnh nhíu mày, lục tìm trong túi đồ, sau khi tìm thấy thuốc hạ sốt bèn bẻ một viên đưa cho anh: “Anh uống trước một viên này đi, số còn lại đợi ăn cháo xong rồi uống.”

Dương Kế Úc nhìn viên thuốc trong tay cậu mà nhíu mày, nhưng cuối cùng vẫn giơ tay nhận lấy, ngậm nước nuốt xuống.

“Khó chịu bao lâu rồi?” Tạ Tri Ảnh hỏi anh.

“Từ buổi sáng bắt đầu thấy hơi chóng mặt, buổi trưa ngủ một giấc đỡ hơn nhiều, chiều lại nghiêm trọng hơn.” Dương Kế Úc nói rất chậm, dường như cả người đều rệu rã, nhức mỏi.

“Cũng may là Tiểu Dư nhờ tôi mang cơm tối qua cho anh, nếu không có khi anh sốt ngất đi lúc nào cũng chẳng ai hay,” Tạ Tri Ảnh vẫn còn sợ hãi, giọng điệu cũng nghiêm túc hơn nhiều, “Khi cơ thể đã cảm thấy rõ ràng là không khỏe thì đừng có lúc nào cũng nghĩ ngủ một giấc là sẽ khỏi.”

“Bác sĩ Tạ nói phải.” Dương Kế Úc nhắm mắt gật đầu.

Tạ Tri Ảnh vốn định phê bình anh thêm vài câu, nhưng nghĩ lại thôi, dáng vẻ hiện tại của Dương Kế Úc trông đúng là đáng thương thật, thế nên dặn dò anh vài câu rồi bảo anh mau húp cháo trước.

Trong lúc Dương Kế Úc ăn cháo, Tạ Tri Ảnh ở một bên chuẩn bị sẵn số thuốc Dương Kế Úc lát nữa cần uống, chẳng mấy chốc tiếng chuông điện thoại vang lên, Tạ Tri Ảnh ấn mở loa ngoài đặt sang một bên, rồi lại tiếp tục động tác trên tay.

“Thầy Hứa.” Tạ Tri Ảnh chào một tiếng.

Động tác húp cháo của Dương Kế Úc khựng lại một nhịp, giây tiếp theo từ đầu dây bên kia điện thoại truyền đến giọng nói của Hứa Thiệu Dương: “Ừ, cậu đang ở đâu thế?”

“Tại chỗ Dương Lão Sư, hắn sốt tới 39 độ, mới uống xong thuốc hạ sốt.” Tạ biết y trả lời hắn.

Hứa Thiệu Dương ở đầu dây kia trầm mặc chốc lát, cuối cùng phảng phất không hề nghe thấy những lời nói đó, chỉ nói với hắn: “Nhớ gửi lịch trình cho ta xem một chút, không có việc gì ta gác máy trước.”

Tâm tư tàn nhẫn của Hứa Thiệu Dương luôn làm người ta khó chịu, Dương Kế Úc cúi đầu, đại khái vì thân thể không thoải mái, khiến hắn nhịn không được nháy mắt, mũi chua xót, hai hốc mắt cũng bốc hơi sương mù.

Truyện liên quan