Chính văn cuốn · Chương 48: Trang 48
Dương Kế Úc nhất thời nghẹn lời, nghĩ đến cái cớ của chính mình quả thật không đứng vững chân.
“Bởi vì ta không trả lời tin nhắn liền tới gõ cửa, chỉ cho phép ngươi không trả lời câu hỏi của ta, còn ta thì buộc phải để ý đến ngươi sao?” Hứa Thiệu Dương ném điện thoại về trên giường, trong phòng lại lâm vào tối tăm, hắn tiến lại gần Dương Kế Úc, hỏi y, “Đêm nay không phải muốn đi phòng hắn sao? Còn có rảnh chú ý việc ta không trả lời tin nhắn à?”
Ngữ khí châm biếm khiến Dương Kế Úc lui về phía sau một bước, y không muốn nghe những lời khó nghe thốt ra từ miệng Hứa Thiệu Dương, thế là xoay người muốn đi.
Cổ tay bị giữ chặt, giây tiếp theo Dương Kế Úc đã bị Hứa Thiệu Dương túm vào lòng ngực.
Không có châm chọc mỉa mai như trong tưởng tượng, cũng không cố ý nói lời khó nghe nữa, Hứa Thiệu Dương chỉ vùi đầu vào bả vai Dương Kế Úc, giọng điệu ủy khuất rõ ràng: “Ngươi đừng đi.”
Dương Kế Úc không biết đêm nay hắn đã uống bao nhiêu, kẻ say rượu thường không tỉnh táo, nhưng chỉ cần nói thêm vài câu là dễ dàng bại lộ, Dương Kế Úc nghe ngữ khí mang theo vẻ ủy khuất của Hứa Thiệu Dương mới ý thức được đêm nay hắn uống không ít.
“Đừng tìm hắn.” Hứa Thiệu Dương cọ cọ vào cổ Dương Kế Úc, ôm người thật chặt.
Dương Kế Úc nhón mũi chân, bị hắn ôm hơi nhấc cách mặt đất, trên mặt cũng hiện lên vẻ không tự nhiên.
“Nếu ta cứ muốn đi thì sao?” Dương Kế Úc nói.
Người say rượu vốn không nói lý, Hứa Thiệu Dương rầu rĩ bảo: “Ta sẽ không để ngươi đi.”
Dương Kế Úc bị chọc tức đến bật cười, hỏi hắn: “Ngươi dựa vào cái gì mà làm thế?”
Hứa Thiệu Dương phảng phất như đang suy nghĩ câu hỏi này, trong lúc im lặng Dương Kế Úc chỉ có thể nghe thấy tiếng hít thở của đối phương bên tai mình, một loáng sau liền nghe hắn nói: “Ngươi là của một mình ta.”
Như thể nói vậy vẫn chưa đủ, ngữ khí Hứa Thiệu Dương trở nên nghiêm túc: “Ngươi chỉ được hôn môi với ta, cũng chỉ được đến phòng của ta.”
“Ngươi có thể ở bên người khác, còn ta thì không thể sao?” Dương Kế Úc cảm thấy buồn cười, biểu cảm trên mặt cũng lạnh xuống theo: “Ta cùng hắn ở bên nhau cũng tốt, lên giường cũng được, chẳng sợ cùng hắn chạy ra nước ngoài đăng ký kết hôn, đây đều là chuyện của ta và hắn.”
“Ngươi muốn đăng ký kết hôn với hắn?” Hứa Thiệu Dương đột ngột buông y ra.
Dương Kế Úc bị hắn hỏi đến sửng sốt, không hiểu vì sao trọng tâm câu chuyện lại bị bẻ sang hướng này, nhưng y vẫn nói: “Không liên quan đến ngươi.”
Giọng Hứa Thiệu Dương có chút khàn ách: “Vậy hai người cũng không có hiệu lực hôn nhân.”
“Không sao cả.” Dương Kế Úc nói.
“Ta có thẻ xanh, ngươi kết hôn với ta sẽ nhanh hơn.” Hứa Thiệu Dương đề nghị.
Dương Kế Úc nghẹn lời một chốc, lại bảo: “Nhưng ta không muốn kết hôn với ngươi.”
Hứa Thiệu Dương cuối cùng cũng im lặng, tranh luận với kẻ say chẳng có ý nghĩa gì, Dương Kế Úc lùi lại một bước, nói với hắn: “Ta đi trước đây.”
“Ngươi không thích hắn.”
Bước chân Dương Kế Úc hơi khựng lại, đôi mắt sau khi thích ứng với bóng tối cuối cùng cũng nhìn rõ chiếc bàn sập ở góc tường, tài liệu trên bàn rơi vãi đầy đất, ánh trăng ngoài cửa sổ chiếu vào một góc nào đó phảng phất như đang lập lòe ánh sáng.
Dương Kế Úc nói: “Tại sao ta không thể giống như ngươi, thử thích một người khác xem sao.”
Dương Kế Úc không muốn tiếp tục đối thoại với hắn nữa, nhưng bước chân đi ra ngoài lại đột nhiên lảo đảo một cái.
“Ta không có thích người khác…” Giọng Hứa Thiệu Dương trở nên rất nhẹ, sức lực kéo cổ tay y lại rất lớn, trọng tâm Dương Kế Úc liền mất thăng bằng, tấm lưng đập vào ván giường phát ra tiếng động trầm đục, tiếng rên rỉ vì đau đớn của Dương Kế Úc còn chưa dứt, Hứa Thiệu Dương đã cúi xuống hôn y.
Môi dưới của Dương Kế Úc bị Hứa Thiệu Dương hôn đến ẩm ướt, không đợi y kịp phản ứng, Hứa Thiệu Dương lại bắt đầu dùng đầu lưỡi cạy mở hàm răng y để luồn vào trong.
“Ưm…” Dương Kế Úc mím môi chống cự, giãy giụa nửa ngày dưới thân Hứa Thiệu Dương, nhưng Hứa Thiệu Dương lại hôn đến mức y không thể nói nổi một câu hoàn chỉnh.
Có lẽ bực bội vì Dương Kế Úc cựa quậy lung tung, nụ hôn của Hứa Thiệu Dương bắt đầu biến chất, để ngăn Dương Kế Úc né tránh, hắn dùng hổ khẩu bóp lấy cằm đối phương, chỉ cần Dương Kế Úc vừa có động tác giãy giụa thì lực đạo sẽ lập tức tăng thêm.
Việc hít thở của Dương Kế Úc cũng trở nên gian nan, thế nên đôi mắt nhanh chóng phủ một lớp sương mù.
Xúc cảm trên môi ấm áp lại mềm mại, Dương Kế Úc từ lúc bắt đầu không thể tin nổi, đến ra sức phản kháng, rồi lại đến nhận rõ hiện thực, cuối cùng theo động tác biến chất của Hứa Thiệu Dương, y ngược lại trở nên bình tĩnh.
Hứa Thiệu Dương ôm eo y hơi bế thốc lên, bàn tay còn lại thì kéo quần ngủ của Dương Kế Úc xuống.
Dương Kế Úc nâng đầu gối chống lại cánh tay đối phương, dùng những ngón tay đã nhũn ra nắm lấy cổ áo Hứa Thiệu Dương, dùng hết sức lực đẩy hắn ra.
Dương Kế Úc dùng sức lau khóe miệng, bàn tay run rẩy rụt về phía sau, phảng phất như bị Hứa Thiệu Dương làm cho hoảng sợ, y vừa thở dốc vừa chằm chằm nhìn Hứa Thiệu Dương.
Hứa Thiệu Dương sau khi bị y đẩy ra cuối cùng không có thêm động tác nào nữa, Dương Kế Úc nén lại sự xót xa nơi sống mũi, cố gắng không để giọng mình run rẩy, y khàn giọng nói với hắn: “Cùng một sai lầm chúng ta phải phạm lại lần thứ hai sao? Nếu ngươi muốn thì có thể tiếp tục, nhưng ta bảo đảm đời này đều không muốn gặp lại ngươi nữa.”
Mu bàn tay đang chống mí mắt của Hứa Thiệu Dương hơi khựng lại, một lát sau mới ôm lấy Dương Kế Úc một lần nữa, ngay khi Dương Kế Úc tưởng hắn muốn tiếp tục, y lại cảm giác hắn đã buông bỏ toàn bộ sức lực.
Cổ Dương Kế Úc trở nên ấm áp, không biết qua bao lâu Dương Kế Úc mới nghe thấy Hứa Thiệu Dương như thể nghẹn ngào một tiếng rất khẽ, âm thanh rất trầm cũng rất nhẹ, hắn nói: “Đừng không gặp ta…”
====================
Chương 40 Hâm mộ
Buổi giảng bài trên hải đảo áp dụng chế độ luân phiên, địa điểm tại hội trường bệnh viện, để lên hình đẹp, tổ ghi hình thường xuyên nhờ một vài nhân viên công tác đến hỗ trợ, lấp đầy phòng hội nghị to lớn này một chút.
Dương Kế Úc hôm nay vừa gửi số liệu về tổng bộ, lúc đang nhàn rỗi đứng phát ngốc ở hành lang thì bị Tiểu Dư kéo vào.
“Tôi cũng không muốn đến lúc đó lại phiền toái nhiều thầy cô cùng diễn lại một lần để lên hình cho đẹp đâu, cho nên…” Tiểu Dư cười mà không nói.
“Cho nên liền tới phiền toái ta?” Dương Kế Úc hỏi ngược lại.
Tiểu Dư chắp hai tay trước ngực cầu xin Dương Kế Úc: “Dương lão sư cứu mạng với, Lâm Đạc và hai ngày này không có ở đây nên chỉ có thể làm phiền ngài thôi…”
Thái độ thành khẩn lại kiên định, mà khi nhìn thấy người chủ giảng trên bục, Dương Kế Úc rất khó không nghi ngờ Tiểu Dư là cố ý.
Dương Kế Úc ngồi xuống không bao lâu liền cảm giác bên cạnh có thêm một người, là Tạ Tri Ảnh.
“Lần đầu tiên nghe Hứa lão sư giảng bài đúng không?” Tạ Tri Ảnh hỏi y.
Dương Kế Úc “ừ” một tiếng.
“Tiết học của Hứa lão sư trước kia ở học viện chúng tôi luôn một chỗ khó cầu, có thể chân chính học được kiến thức là một chuyện, hướng về phía gương mặt của thầy ấy mà đi cũng không ít đâu.” Tầm mắt Tạ Tri Ảnh nhìn Hứa Thiệu Dương, nhưng lời nói lại hướng về phía Dương Kế Úc.
“Hứa lão sư của các người nhân khí thật cao.” Dương Kế Úc bình luận.
“Đúng vậy,” Tạ Tri Ảnh nói đến đây lại thở dài, “Hai người ở bên nhau khá lâu rồi, tôi tò mò trước đây anh ấy cũng như vậy sao?”
Dương Kế Úc không hiểu cậu ta cụ thể chỉ cái gì, đành phải hỏi lại: “Như thế nào?”
Tạ Tri Ảnh tạm dừng một chút, ghé sát vào y: “Lúc ở bên nhau thì giống như một người yêu được thiết lập bằng lập trình, còn lúc muốn giữ khoảng cách với người ta thì tựa như nhập vào một mệnh lệnh kết thúc ở thiết bị đầu cuối, dứt khoát vô cùng.”
Dương Kế Úc hơi ngẩn ra, nhìn thoáng qua Hứa Thiệu Dương trên đài, thành thật đáp: “Ta nghĩ chắc là như vậy.”
Ngoại trừ lần biểu diễn ngẫu nhiên hồi cấp ba của Hứa Thiệu Dương, đứng ở vị trí này nhìn Hứa Thiệu Dương dưới thân phận giáo viên quả thật là lần đầu tiên.
Hứa Thiệu Dương hôm nay hiếm thấy mặc một chiếc sơ mi trắng, ống tay áo xắn lên, lúc cúi đầu điều chỉnh micro trên bục giảng, bàn tay lộ rõ vẻ góc cạnh.
Hứa Thiệu Dương muốn thu hút sự chú ý luôn rất đơn giản, có thể là lên đài tùy ý tấu một khúc nhạc, cũng có thể là trước khi mở lời trao cho dưới đài một nụ cười đơn giản.
Sự tương tác trực tiếp nhất giữa trên đài và dưới đài chính là giao lưu bằng ánh mắt, tầm mắt Hứa Thiệu Dương thường xuyên lướt qua dưới đài, nhưng lại luôn bỏ qua y.
Dương Kế Úc nghĩ, khi ánh mắt Hứa Thiệu Dương không dừng lại trên người mình, Dương Kế Úc đối với Hứa Thiệu Dương mà nói đã không còn gì đặc biệt nữa.
Phong cách phát biểu của Hứa Thiệu Dương cũng không nặng nề như trong tưởng tượng, những kiến giải độc đáo trong lĩnh vực chuyên môn là một chuyện, thỉnh thoảng tung ra vài câu chuyện cười trong ngành cũng có thể chọc người ta cười rộ lên, hoàn toàn là dáng vẻ thành thạo điêu luyện.
Sự thành thạo đâu chỉ dừng lại ở tiết học của Hứa lão sư, Dương Kế Úc nhìn cổ tay trống trơn của hắn, chiếc đồng hồ đeo tay luôn mang theo kể từ khi gặp lại Hứa Thiệu Dương đến nay, không biết đã bị hắn tháo xuống từ lúc nào.
Đã rời xa thời học sinh quá lâu, gần đây vốn dĩ lại mất ngủ, Dương Kế Úc bất tri bất giác ngủ quên mất trong giọng nói của Hứa Thiệu Dương.
Dương Kế Úc cuối cùng bị Tiểu Dư lay tỉnh, tiết học đã đi đến hồi kết, Hứa Thiệu Dương cũng đã lật đến trang PPT cuối cùng.
“Lát nữa anh có muốn lên chụp ảnh chung với Hứa lão sư không?” Tiểu Dư nhỏ giọng hỏi y.
Ánh mắt ngái ngủ của Dương Kế Úc dần dần tỉnh táo, đại não chậm chạp suy nghĩ lời cô nói.
“Ta lên đó làm gì?” Dương Kế Úc nói.
“Buổi giảng bài kết thúc sẽ có phần chụp ảnh chung, lần trước Hứa lão sư tìm tôi bảo tôi đưa anh lên đài đấy.” Tiểu Dư thấy y không phối hợp, đem chuyện Hứa Thiệu Dương nhờ vả nói ra hết sạch.
Dương Kế Úc còn đang tiêu hóa lời cô nói, Tiểu Dư lại như không đợi kịp nữa mà lắc lắc vai y, dặn dò: “Lát nữa Hứa lão sư gọi anh thì nhớ lên đài đấy.”
Nói xong Tiểu Dư chạy biến mất tăm, để lại Dương Kế Úc một mình phát ngốc và suy nghĩ đối sách.
Phòng hội nghị to lớn sau khi kết thúc tiết học trở nên đông nghịt người, cũng không biết Tiểu Dư đã cầu xin bao nhiêu người tới hỗ trợ mới lấp đầy được chỗ ngồi, Dương Kế Úc ngồi ở trong góc, không đứng dậy rời đi như đại bộ phận mọi người.
Không biết đã đợi bao lâu, hội trường mới dần dần trống rỗng xuống, các thành viên tổ chuyên gia vây quanh bàn thảo luận phía trên đài, Hứa Thiệu Dương thỉnh thoảng gật đầu.
Tiểu Dư chạy tới gọi hắn, Hứa Thiệu Dương nghiêng đầu nghe nàng nói chuyện, một lát sau theo tầm mắt nàng liếc nhìn Dương Kế Uc.
Tiểu Dư cầm camera trở về vị trí ban đầu, Hứa Thiệu Dương ngồi dậy, quay đầu nhìn về phía Dương Kế Uc, thản nhiên mở miệng: "Triết Ấn, lại đây chụp ảnh chung."
Vốn định chờ dòng người đi hết sẽ đứng dậy, Tạ Triết Ấn bước chân khựng lại, chỉ vào chính mình, vẻ mặt hoài nghi như đang hỏi Hứa Thiệu Dương có nhầm không.
Hứa Thiệu Dương hướng hắn vẫy vẫy tay, nói với Tạ Triết Ấn: "Lại đây đi."
Tạ Triết Ấn đành phải đi xuống bậc thang.
Tiểu Dư dường như vẫn chưa kịp phản ứng, liếc nhìn Dương Kế Uc, khẽ hé miệng, cuối cùng vẫn không nói gì.
Dương Kế Uc nhìn bọn họ sóng vai đứng chung một chỗ, những người nán lại chụp ảnh đều là giáo sư tổ chuyên gia cùng đồng môn chung chí hướng, không hợp nhau hóa ra lại là hắn. Dương Kế Uc rũ mí mắt, yên lặng từ vị trí đứng dậy, xoay người rời đi hội trường.
Biết được tin tức Hứa Thiệu Dương ngày mai phải đi, lúc đó Dương Kế Uc đang ở căng tin bệnh viện ăn cơm.
Truyện liên quan
Tiến Ngục Hệ Tà Thần
Xã súc trâu ngựa Lehmann chuyển sinh dị thế giới, mới vừa vừa rơi xuống đất liền được đến một ...
Toàn Cầu Đóng Băng, Ta Dựa Không Gian Độn Vật Nằm Yên
【 song nam chủ + mạt thế + độn hóa + song trọng sinh + không gian 】. .
Lãng Mạn Vật Cách Điện
Phản lãng mạn vật cách điện pháp y (thụ) X Cực kỳ thiếu cảm giác an toàn lính cứu hỏa ...
Thế Tử Hôm Nay Cũng Ở Nhận Sai Vị Hôn Phu
Thế tử khác họ ẩn nhẫn dã tâm x Trưởng công chúa quyền nghiêng thiên hạ giả nam trang
Hương Giang Nhà Giàu Số Một Thân Thủ Nuôi Lớn, Ngược Văn Nam Chủ
Xuyên qua + niên đại Cảng Thành + cứu rỗi + vô CP. Nội dung đề cập nuôi con, có ...
Nửa Tinh Chi Tử
Toàn tinh và nửa tinh, cùng với đứa trẻ do nửa tinh sinh ra – kẻ mang dòng máu nửa ...