Chính văn cuốn · Chương 56: Trang 56
Nhưng Dương Kế Úc thở không nổi, cho nên đẩy hắn ra một chút, gương mặt cũng chậm rãi nóng lên “Ngươi như vậy hôn, ta không tốt thở dốc.”
“Vậy ngươi dạy ta, muốn như thế nào hôn?” Hứa Thiệu Dương khiêm tốn thỉnh giáo.
====================
Chương 49 sẽ làm dơ
Dương Kế Úc phát giác bị trêu chọc, đẩy hắn ra sau giải khai dây an toàn, cầm bánh kem xuống xe.
Nhưng mà không đi hai bước, Hứa Thiệu Dương gọi lại hắn.
Dương Kế Úc quay đầu lại, Hứa Thiệu Dương trên tay đột nhiên biến ra một bó hoa hồng tới.
Dương Kế Úc cơ hồ là nháy mắt đỏ mặt, hắn xấu hổ không chịu nổi, không rõ Hứa Thiệu Dương từ nơi nào học được lãng mạn sai cách.
“Ta không cần.” Dương Kế Úc lui về phía sau một bước.
Hứa Thiệu Dương cũng không cảm thấy xấu hổ, ngược lại ôm hoa tới gần hắn, hỏi hắn “Ngươi không thích sao?”
Hứa Thiệu Dương cũng không phải một người lãng mạn, cho nên khi hắn làm ra hành vi lãng mạn, liền sẽ có vẻ rất ngốc.
Dương Kế Úc lúc này mới phát hiện, Hứa Thiệu Dương hôm nay mặc rất chính thức, bó hoa đứng trước mặt hắn bộ dáng cũng làm hắn không thể nói không thích.
Thế là Dương Kế Úc đành phải đi tới, ôm bó hoa vào lòng.
Dương Kế Úc lần này tới căn hộ của Hứa Thiệu Dương, tâm trạng so với lần trước khác biệt rất lớn, nhưng Hứa Thiệu Dương cũng không có cho hắn cơ hội thể nghiệm loại khác biệt này là gì.
Trong tay hoa bị đặt ở huyền quan, bánh kem cũng bị Hứa Thiệu Dương đặt ở trên bàn, còn Dương Kế Úc thì bị hắn ôm ngồi ở trên sô pha hôn.
Ngồi thẳng eo trên người Hứa Thiệu Dương tư thế rất thuận tiện cho việc hôn, Hứa Thiệu Dương động tác cũng không kịch liệt, ôn nhu hôn hắn phát ra tiếng hôn rất nhẹ, nhưng môi Dương Kế Úc vẫn bị hôn đến sưng.
“Sinh nhật vui vẻ.” Hứa Thiệu Dương ôm hắn vào lòng, sờ tay hắn.
“Ngươi không cho ta gọi điện thoại, ta đành phải trở về tự mình cùng ngươi nói.” Hứa Thiệu Dương nói.
“Ngươi mấy giờ đến?” Dương Kế Úc nắm ngón trỏ hắn.
Hứa Thiệu Dương nghĩ nghĩ thời gian, đáp “Chiều tối 6 giờ liền đến.”
Dương Kế Úc hỏi hắn “Vì sao không nói với ta?”
“Tiếu Tề là bạn trong giới, nhìn em rất vui vẻ.” Hứa Thiệu Dương móc lấy ngón tay hắn lắc lư.
“Vậy nếu ta không có gọi điện thoại, ngươi tính làm thế nào?” Dương Kế Úc nhỏ giọng hỏi.
“Không thể làm gì.” Hứa Thiệu Dương nói “Có thể phải về Đại Lặc Đảo, chờ em về lại cùng em giả vờ đáng thương.”
“Ta sẽ không mềm lòng đâu.” Dương Kế Úc nói.
Hứa Thiệu Dương cười rất nhẹ.
“Ngươi không tin.” Dương Kế Úc giả vờ muốn từ trên người hắn xuống dưới.
Hứa Thiệu Dương ôm eo hắn không cho động, ôm hắn càng chặt, nghe mùi hương trên người Dương Kế Úc, giọng trầm nói “Anh tin, cho nên sợ em về nói cho anh đáp án liền chậm, vậy anh không bằng trước tới tìm em.”
Thì ra Hứa Thiệu Dương cũng sẽ vì tình cảm giữa họ mà nỗ lực sao? Dương Kế Úc nghĩ.
“Trước kia ngươi sẽ không như vậy, ta không cần ngươi nói, ngươi chỉ biết nói tốt, sau đó bảo ta đừng đến nữa.” Dương Kế Úc nói.
“Lúc ấy em khóc thê thảm như vậy, ở bên anh thống khổ đều sắp tràn ra,” giọng Hứa Thiệu Dương hiếm thấy mang theo ủy khuất “Em nói không cần anh, em bảo anh phải làm sao?”
“Thì ra ngươi cũng có lúc không biết làm sao.” Dương Kế Úc dựa vào vai hắn, nhẹ nhàng áp mặt lên cổ hắn.
“Anh có rất nhiều chuyện bất lực,” Hứa Thiệu Dương kể “Những lúc em không muốn nói chuyện với anh, giận dỗi mấy ngày không liên lạc với anh, hay là sinh bệnh một mình đi bệnh viện không nói cho anh, anh cũng không biết phải làm sao.”
“Lần sau ngươi có thể trách ta, bảo ta đừng như vậy.” Dương Kế Úc cho hắn cách giải quyết.
Hứa Thiệu Dương ngẩn người, bắt được từ khóa trong câu hắn, hỏi “Lần sau?”
Dương Kế Úc không nói gì.
Hứa Thiệu Dương giả vờ muốn hôn hắn, Dương Kế Úc mới che miệng lại, giọng nghẹn trong lòng bàn tay “Sưng rồi.”
Hứa Thiệu Dương khóe miệng nhếch lên hôn hôn đầu ngón tay hắn, nắm tay hắn đặt trong lòng bàn tay, giây tiếp theo ngón áp út lạnh một cái chớp mắt, Dương Kế Úc cúi đầu phát hiện nhẫn.
Dương Kế Úc đưa tay nhìn chiếc nhẫn kiểu dáng đơn giản này, thấy biểu tình thấp thỏm của Hứa Thiệu Dương nhìn muốn cười, hắn hỏi Hứa Thiệu Dương “Ngươi vẫn luôn như vậy sao? Mới vừa yêu đã tặng người nhẫn?”
“Đời sống tình cảm của anh không phong phú như em tưởng, kinh nghiệm yêu đương của anh cơ bản đều từ em mà có.” Hứa Thiệu Dương nói.
“Vậy ta có thể không cho ngươi trải nghiệm yêu đương tốt đẹp gì đâu.” Dương Kế Úc nhận thức rõ ràng việc mình không biết yêu, đành phải đánh trước cho hắn một mũi thuốc dự phòng “Ta cần học rất nhiều thứ, không cam đoan học được hết.”
“Vậy việc đầu tiên em tính học gì?” Hứa Thiệu Dương cúi đầu nhìn hắn.
Dương Kế Úc quỳ gối trên sô pha, cử động nhẹ vòng eo, dán sát vào Hứa Thiệu Dương hơn, cọ vào hắn nói “Vậy ta học cách hôn trước đã.”
……
Thời gian không biết qua bao lâu, Dương Kế Úc chỉ cảm thấy mình bị Hứa Thiệu Dương ôm trong lòng, khi thì lay động lại có cảm giác kỳ quái.
Trước khi chìm vào cơn buồn ngủ, Dương Kế Úc cảm thấy mình được bế lên, hắn lầm bầm nói “Sẽ làm dơ…”
“Được… Không làm dơ.” Thế là giây tiếp theo Hứa Thiệu Dương trong tiếng rên rỉ của Dương Kế Úc cuối cùng như hắn mong muốn, ngăn chặn chất lỏng chảy ra.
====================
Chương 50 vào cửa
Từ Đại Lặc Đảo trở về, Dương Kế Úc bắt đầu kỳ nghỉ đông của hắn.
Hứa Thiệu Dương không may mắn như vậy, bệnh viện có nhiều việc phải lo, phần lớn thời gian Dương Kế Úc gọi điện cho hắn, Hứa Thiệu Dương đều đang bận.
“Hứa bác sĩ hôm nay mấy giờ tan tầm?” Dương Kế Úc ngáp một cái, vừa ngủ dậy giọng còn hơi khàn.
“Hôm nay 6 giờ chắc có thể về.” Giọng Hứa Thiệu Dương truyền tới tai Dương Kế Úc, làm ý thức vốn đã không đủ tỉnh táo của hắn lại càng thêm buồn ngủ.
“Mới dậy?” Hứa Thiệu Dương hỏi hắn.
Dương Kế Úc úp mặt vào gối nói “Ừ, không như Hứa bác sĩ, tràn đầy sinh lực.”
Hứa Thiệu Dương biết hắn đang trách mình, nhưng cười giả ngu, hỏi “Tối nay cùng ăn cơm không?”
“Ngại quá, bị người hẹn trước rồi, tôi có hẹn.” Dương Kế Úc xốc chăn lên, cổ áo ngủ có chỗ treo mấy dấu hôn mới cũ đan xen.
“Vậy tối nay có về ngủ không?” Hứa Thiệu Dương hỏi.
“Ừ… Chắc không được, ăn xong phải ở lại nhà đối phương.” Dương Kế Úc tỏ vẻ.
“Còn phải ở lại? Mấy giờ kết thúc anh đến đón em…”
Dương Kế Úc suy tư, hỏi “Anh muốn đi không? Muốn đi thì em có thể dẫn anh đi cùng.”
Hứa Thiệu Dương ở đầu dây đồng ý ngay.
Thời tiết trở lạnh, Dương Kế Úc càng không thích ra ngoài.
Hẹn với Hứa Thiệu Dương 6 giờ, gần tới giờ hắn mới chậm chạp xuống giường, áo khoác hôm qua bị Hứa Thiệu Dương làm bẩn, Dương Kế Úc đành phải tìm áo khoác trong tủ quần áo của Hứa Thiệu Dương, cuối cùng lấy một chiếc áo khoác, kéo khóa lên tận cùng.
Tới bệnh viện mới thấy kỳ lạ, Dương Kế Úc trên đường đến văn phòng Hứa Thiệu Dương cứ thấy có ánh mắt dừng trên người mình, cho đến khi gặp Tạ Biết Ảnh giữa đường, mới hiểu ra nguyên nhân.
Tạ Biết Ảnh đánh giá hắn “Không ngờ cậu cũng là loại có tính chiếm hữu cao.”
Dương Kế Úc bị hắn nói không hiểu ra sao, chưa kịp hỏi thì Tạ Biết Ảnh đã nói “Đây là quần áo của Hứa lão sư đúng không?”
“Sao cậu biết?” Dương Kế Úc hơi ngạc nhiên, cúi đầu nhìn, trên áo cũng chẳng có ký hiệu gì đặc biệt.
“Năm ngoái có đài truyền hình tới bệnh viện chúng tôi phỏng vấn, vốn định Hứa lão sư tan làm thì bị lãnh đạo kéo lại cho đủ số, lúc đó lên hình mặc chính là cái áo này. Còn vì sao bọn tôi nhớ rõ như vậy, bởi vì lúc đó viện trưởng treo biểu ngữ cả tháng, ảnh chụp trên bảng danh dự hiện giờ vẫn còn trong tủ kính.” Tạ Biết Ảnh cười nói “Sau đó Hứa bác sĩ mỗi lần mặc áo khoác này là bị các y tá trêu chọc, rồi về sau không thấy anh ấy mặc nữa.”
Dương Kế Úc không ngờ lại ra nông nỗi này, hắn do dự một chút giữa việc quay xuống lầu và đi văn phòng Hứa Thiệu Dương, cuối cùng vẫn chọn đi tìm Hứa Thiệu Dương.
Hứa Thiệu Dương nhìn thấy chiếc áo khoác trên người hắn, trong mắt quả thật lộ ra sự ngạc nhiên. Dương Kế Úc hơi bất tự tại mà nhét tay vào túi áo, nói với hắn: "Rất nhiều đồng nghiệp của anh đều thấy rồi. Là em suy nghĩ chưa chu toàn, đáng lẽ phải hỏi anh trước. Nếu họ hỏi thì cứ nói là không phải cùng…"
Hứa Thiệu Dương nâng cằm hắn lên, cúi đầu hôn nhẹ vào khóe môi Dương Kế Úc, hỏi: "Anh vì sao lại muốn nói thế?"
Dương Kế Úc theo bản năng liếc qua hướng cửa, hạ giọng nói: "Anh chẳng phải không thích người khác biết mối quan hệ của chúng ta sao?"
"Ai nói anh không thích?" Hứa Thiệu Dương hỏi lại hắn.
D Dương Kế Úc sửng sốt. Đôi khi hắn cũng sẽ có những lúc như thế này. Sau khi quay lại với Hứa Thiệu Dương, ký ức trước đây thỉnh thoảng vẫn bất chợt nhảy ra như vậy.
Trước đây, đại khái Hứa Thiệu Dương sẽ cam chịu lý do thoái thác của Dương Kế Úc. Nhưng giờ đây, Hứa Thiệu Dương sẽ cho Dương Kế Úc thấy tấm lòng mình, không để hắn có thêm bất an thừa thãi.
Bàn tay bị nắm dường như phát ra hơi nóng, Dương Kế Úc lạc hậu Hứa Thiệu Dương nửa bước nhỏ, bị hắn dẫn đi ngang qua chào hỏi đồng nghiệp.
Trong cùng một cảnh tượng ấy, Dương Kế Úc bỗng nhớ đến hồi xưa rất lâu trước kia, Hứa Thiệu Dương hình như cũng từng nắm tay hắn đi trên con đường nhỏ trong khuôn viên trường. Mà hồi đó muốn vùng ra, Dương Kế Úc nghĩ, là vì với Hứa Thiệu Dương không đủ niềm tin, sợ bị bỏ rơi, nên muốn buông tay trước; sợ Hứa Thiệu Dương nói với bạn bè rằng họ chỉ là bạn bè bình thường, nên muốn phủi quan hệ trước.
Dương Kế Úc nghĩ, trong những ngày đã qua, hắn và Hứa Thiệu Dương quả thật đã lãng phí quá nhiều thời gian tốt đẹp.
"Hơn nửa cái bệnh viện chắc đều biết anh có một cậu bạn trai rồi." Dương Kế Úc vừa buồn cười vừa nói.
"Em đến thêm vài lần nữa là cả bệnh viện đều biết luôn." Hứa Thiệu Dương nói nghiêm túc.
"Hứa bác sĩ nói đến chuyện yêu đương lại cao giọng thế sao?"
"Không thì trước đây anh vì sao cứ thích kéo em đi dạo khuôn viên trường." Hứa Thiệu Dương nói.
"Chuyện đi dạo khuôn viên trường ấy, em vẫn tưởng anh sẽ không biết yêu đương." Dương Kế Úc nhìn hắn.
Hứa Thiệu Dương mấp máy môi không nói gì, một lát sau lại hỏi Dương Kế Úc: "Anh thật sự rất không biết yêu đương sao?"
Câu hỏi bất ngờ khiến Dương Kế Úc trở tay không kịp, hắn ngơ ngác mà "a" một tiếng.
"Xem ra là thật sự." Hứa Thiệu Dương cau mày.
Dương Kế Úc ho khan một tiếng, nhịn nửa ngày vẫn bật cười, một lát sau lại đắc ý nói: "Xem ra anh muốn cùng em cùng nhau học tập."
Nói là cùng nhau học tập, nhưng Hứa Thiệu Dương không ngờ rằng, khoá học đầu tiên đã khiến hắn trực diện với quân địch.
Truyện liên quan
Tiến Ngục Hệ Tà Thần
Xã súc trâu ngựa Lehmann chuyển sinh dị thế giới, mới vừa vừa rơi xuống đất liền được đến một ...
Toàn Cầu Đóng Băng, Ta Dựa Không Gian Độn Vật Nằm Yên
【 song nam chủ + mạt thế + độn hóa + song trọng sinh + không gian 】. .
Lãng Mạn Vật Cách Điện
Phản lãng mạn vật cách điện pháp y (thụ) X Cực kỳ thiếu cảm giác an toàn lính cứu hỏa ...
Thế Tử Hôm Nay Cũng Ở Nhận Sai Vị Hôn Phu
Thế tử khác họ ẩn nhẫn dã tâm x Trưởng công chúa quyền nghiêng thiên hạ giả nam trang
Hương Giang Nhà Giàu Số Một Thân Thủ Nuôi Lớn, Ngược Văn Nam Chủ
Xuyên qua + niên đại Cảng Thành + cứu rỗi + vô CP. Nội dung đề cập nuôi con, có ...
Nửa Tinh Chi Tử
Toàn tinh và nửa tinh, cùng với đứa trẻ do nửa tinh sinh ra – kẻ mang dòng máu nửa ...