Chính văn cuốn · Chương 46: Trang 46
Quả nhiên, Dương Kế Úc hạ câu nói: “Vậy ngươi dọn lại đây đi, ta dọn qua ở cùng Lâm Đạc cùng ngủ.”
Hứa Thiệu Dương bất đắc dĩ mà nhìn hắn, cuối cùng chỉ có thể lại lần nữa nhượng bộ.
====================
Chương 37 cùng tần
Nếu muốn chọn ra trên đảo hạng mục thú vị nhất, Dương Kế Úc sẽ bỏ phiếu cho lướt sóng, tuy rằng tuần đầu tiên hắn chỉ học được tư thế lên ván.
Mà hai tháng trôi qua, hắn đã có thể tìm được điểm sóng thích hợp, cũng đón sóng cân bằng tốt tư thế của mình.
Chỉ là, Hứa Thiệu Dương dựa vào bờ cát bên cạnh con thuyền cũ, dùng kính viễn vọng nhìn về một hướng thật lâu không động tác, qua không biết bao lâu không nhịn được khẽ cười một tiếng.
Nước biển ùa vào tai mũi, tiếng sóng biển cũng bị ngăn cách mở ra, Dương Kế Úc từ đáy biển nhìn mặt nước lóng lánh sóng nước, dưới đáy lòng thở dài, hắn đạp nước nhô lên mặt nước, khoang mũi hơi ẩm làm hắn nhịn không được bóp mũi hất đầu, cuối cùng nắm dây thừng kéo ván lướt sóng về, xoay người trèo lên giữa ván.
Tiết tấu vẫn là dễ dàng khống chế không tốt, Dương Kế Úc ghé vào trên ván lướt sóng, chống nửa người trên về phía trước lướt ván một khoảng cách, đỉnh ánh mặt trời phương Tây lại chơi nửa giờ, thẳng đến có chút mệt mỏi mới ôm ván lướt sóng trở lại bờ.
Ngày tháng trên đảo hình như luôn trôi qua nhanh hơn một chút, chạng vạng 6 giờ, mặt trời đã dọc theo đường ven biển lặn xuống một nửa, ngư dân lái thuyền về bờ, lênh đênh trên vùng biển đỏ rực, phía xa chỉ thấy chấm đen nhỏ bé lắc lư trên mặt biển, Dương Kế Úc bước lên bờ cát thoải mái nheo mắt.
Không biết đi bao lâu, Dương Kế Úc dừng bước chân, quay đầu lại nhìn về phía Hứa Thiệu Dương yên lặng đi theo sau hắn.
Hứa Thiệu Dương đưa mắt từ thân thể hắn được bọc trong bộ đồ lướt sóng màu đen chuyển qua nửa khuôn mặt hắn rơi xuống ánh chiều tà, dưới tiếng sóng biển che lấp phảng phất ngay cả tiếng tim đập cũng nhanh hơn một chút.
Phảng phất chờ đợi tuyên án, Hứa Thiệu Dương nhìn chằm chằm môi hắn tự hỏi lần này Dương Kế Úc sẽ nói ra lời cự tuyệt gì, nhưng ngoài dự đoán, Dương Kế Úc cái gì cũng chưa nói, chỉ là nhìn hắn một hồi lâu, cuối cùng lại quay đầu hướng bờ biển đi.
Thu dọn thiết bị xong từ trong tiệm ra ngoài đã trời tối, Dương Kế Úc thay lại quần áo của mình.
Giẫm lên đèn đường đi về phía khu vòi sen bãi tắm, Hứa Thiệu Dương vẫn lạc hậu vài bước đi theo sau hắn.
“Ngươi biết không? Trước kia luôn là ta đi theo sau ngươi.” Dương Kế Úc đột nhiên mở miệng.
Từ Nam Giang Loan đi trường học, từ phòng thí nghiệm của Hứa Thiệu Dương đi nhà ăn, hay là mỗi lần từ bên ngoài trở lại chung cư, Dương Kế Úc nhìn gáy của Hứa Thiệu Dương tiêu thời gian luôn là nhiều hơn.
“Hiện tại lại đổi thành ngươi tới nhìn ta,” gió biển thổi trên mặt Dương Kế Úc phảng phất làm hắn trở nên xa xôi rất nhiều “Ngươi xem, chúng ta luôn là không có biện pháp cùng tần.”
Hứa Thiệu Dương lại gần hắn một bước, nhưng không kéo gần khoảng cách, nói với hắn “Biện pháp có rất nhiều, ta có thể bước nhanh hơn, ngươi cũng có thể hơi chút chậm bước chân, hoặc là ngươi chỉ cần quay đầu lại nhìn ta một cái.”
Dương Kế Úc cũng không đáp lại lời này, mấy giờ vận động trên mặt nước làm hắn trong ngoài đều lộ ra mệt mỏi, cũng không có ý định quay đầu lại nhìn Hứa Thiệu Dương một cái.
Giờ này tới tắm vòi sen người không nhiều lắm, toàn bộ khu vòi sen chỉ có hai người bọn họ, phòng tắm trống rỗng chỉ còn lại tiếng nước từ cách gian của Dương Kế Úc truyền ra.
Hứa Thiệu Dương ngồi ở khu chờ ngoài, đột nhiên cảm thấy thời gian trở nên dày vò hơn.
Hứa Thiệu Dương luôn không cảm thấy mình là người trọng dục, cho dù tuổi dậy thì ngẫu nhiên sẽ có dục vọng cùng xúc động, nhưng cơ bản ở mức bình thường.
Mà lần đầu tiên Hứa Thiệu Dương cảm thấy nhận thức sai lầm về bản thân là ở khoảng thời gian mới cùng Dương Kế Úc ở bên nhau, ở Nam Giang Loan trong phòng hắn luôn là đối Dương Kế Úc đòi hỏi vô độ.
Có đôi khi cũng ở phòng tắm, ở sô pha hoặc là sau rèm, hắn luôn muốn làm cho Dương Kế Úc không còn một chút sức lực, bị quấy rầy đến cuối cùng Dương Kế Úc sẽ lung tung xin tha, nhưng mặc kệ nói thế nào, Hứa Thiệu Dương vẫn làm bậy, hiện tại nghĩ lại xác thật hư đến vô độ.
Không biết qua bao lâu, có lẽ cũng rất nhanh, tiếng nước dừng lại khi, Hứa Thiệu Dương thậm chí rất khẽ thở ra nhẹ nhõm một hơi.
Dương Kế Úc tắm xong liền từ bên trong đi ra, trên người thay lại quần áo của mình, giơ tay quét tóc mái toàn bộ ra sau, lộ ra ngũ quan xinh đẹp.
“Hứa Thiệu Dương,” Dương Kế Úc gọi hắn “Ngươi theo ta một ngày.”
“Oan uổng, ngươi rời giường đã 12 giờ.” Hứa Thiệu Dương tự biện giải.
“Gần đây ta luôn suy nghĩ, vì sao ngươi đột nhiên muốn như vậy.” Dương Kế Úc đối mặt với Hứa Thiệu Dương phảng phất luôn là không có biện pháp trở nên thông minh, vấn đề đơn giản cũng luôn muốn suy đi tính lại đáp án.
Trước kia hay trốn tránh vấn đề Dương Kế Úc, hiện tại ít nhất nguyện ý chủ động nói cho hắn cảm thụ, Hứa Thiệu Dương nghĩ, tuy rằng bản thân hắn có thể không ý thức được.
“Có đôi khi thậm chí sẽ hoài nghi ngươi có phải hay không chỉ bởi vì không cam lòng.” Dương Kế Úc nói xong lại mê mang lên.
“Xem ra ta hình như giải thích chưa đủ rõ ràng.” Hứa Thiệu Dương tự kiểm điểm “Là ta chưa đủ trực tiếp.”
Dương Kế Úc vốn muốn hỏi hắn là ý gì, chợt một lực kéo hắn về phía trước, thế là Dương Kế Úc còn chưa kịp phản ứng đã ngồi trên đùi Hứa Thiệu Dương.
“Hứa… Thiệu Dương!” Dương Kế Úc bực mình muốn đẩy ra hắn, cổ tay lại bị Hứa Thiệu Dương một tay cố định sau lưng.
“Ừ.” Hứa Thiệu Dương kề sát hắn đáp lại.
“Cảm giác được sao?” Hứa Thiệu Dương hỏi hắn.
Cách vải cũng rất rõ ràng, mặt Dương Kế Úc rất nhanh đỏ lên, ngũ quan xinh đẹp nhăn lại khi lại thêm vài phần phiền não, ngay cả mắt phảng phất cũng đỏ lên một chút.
Hứa Thiệu Dương dùng lòng bàn tay rất nhẹ cọ cọ đuôi mắt hắn, bất đắc dĩ nói “Không cam lòng nói, sẽ không chỉ là nghĩ ngươi ở trong tắm như vậy.”
Bởi vì Hứa Thiệu Dương hành động quá mức, Dương Kế Úc trên đường về chỗ ở lại khôi phục trạng thái không nói một lời, cho dù Hứa Thiệu Dương ở bên cạnh hắn cúi đầu nhận lỗi.
“Là ta sai rồi,” Hứa Thiệu Dương khó được hoảng loạn, ngăn lại động tác muốn mở cửa của Dương Kế Úc, nhìn qua đầy vẻ xin lỗi mà cùng Dương Kế Úc đảm bảo “Lần sau sẽ được ngươi đồng ý.”
Lời xin lỗi không hề hối cải, Dương Kế Úc mím khóe miệng, nói với hắn “Tránh ra.”
Hứa Thiệu Dương ngoan ngoãn lùi một bước.
Mở cửa và đóng cửa liền mạch lưu loát, chờ Hứa Thiệu Dương hồi thần đã bị Dương Kế Úc nhốt ngoài cửa.
Trong phòng, giường ván gỗ phát ra tiếng kẽo kẹt, Dương Kế Úc tắm xong mệt mỏi nằm trên giường, mặt vùi trong gối không nhúc nhích.
Nhưng chẳng được bao lâu liền cảm thấy nóng, hắn đỏ mặt vùi mặt càng sâu, hô hấp dần trở nên dồn dập.
Dương Kế Úc không muốn đối mặt.
Từ khi chia tay với Hứa Thiệu Dương, chuyện này với hắn phảng phất cũng trở nên có thể có thể không, tâm tư nổi lên phần lớn thời gian cũng đều để nó tự nhiên biến mất, đến nỗi hắn thậm chí nhớ không nổi lần trước như vậy là lúc nào.
……
Trở nên lạ lẫm, tay trở nên vụng về, động tác lóng ngóng lại không bắt được trọng điểm, làm nửa ngày chỉ cảm thấy đau, mồ hôi theo thái dương chảy xuống cằm, Dương Kế Úc run run tay lau.
Hứa Thiệu Dương chính là cố ý, Dương Kế Úc ủy khuất nghĩ.
Mệt mỏi dường như lên đến đỉnh điểm, mắt mang theo ngái ngủ mở cũng khó khăn.
Cảm giác oi bức chậm rãi ập đến, Dương Kế Úc yếu ớt đưa tay, muốn mở quạt lại sờ soạng không thấy.
Trên mặt Dương Kế Úc còn hồng, chậm rãi mở mắt, chiếc quạt màu xanh lam đầu giường không thấy tăm hơi, khóe mắt không biết là mồ hôi hay nước mắt, Dương Kế Úc lấy mu bàn tay ấn lên mi mắt, tầm mắt nhìn thấy lại là chiếc máy lạnh mới trang trong phòng.
====================
Chương 38 thất thần
Hậu quả của việc phòng không có máy lạnh chính là, Dương Kế Úc vào tối ngày đầu đã trả thù tính bật lạnh tối đa, phảng phất muốn đền bù tâm tình bị nóng bức tỉnh suốt đêm trước.
Mà hậu quả của việc bật lạnh tối đa còn lại là Dương Kế Úc hôm sau thành công cảm mạo.
Buổi sáng đồng hồ báo thức reo lần thứ tư, Dương Kế Úc mới không tình nguyện từ trên giường ngồi dậy, cảm giác đau nhức toàn thân ập đến, Dương Kế Úc thậm chí không xác định nơi phát ra.
Dương Kế Úc che trán nằm trong ổ chăn phát ngốc, ngoài cửa truyền đến động tĩnh, hắn bước chân phản ứng chậm chạp mở cửa.
Sáng sớm 8 giờ, Hứa Thiệu Dương xách theo bữa sáng gõ cửa phòng hắn, trong mắt Dương Kế Úc hắn quả thực âm hồn bất tán, bất kể là hiện thực hay trong giấc mộng vừa tỉnh.
“Không ăn.” Giọng Dương Kế Úc mang theo mũi, nói rồi định đóng cửa.
Hứa Thiệu Dương đưa tay chắn cửa, lại ngoài ý muốn không đụng vào khung cửa, Dương Kế Úc dựa vào cửa nhìn hắn, hiển nhiên cơn giận khi ngủ dậy chưa tan hết.
“Cảm lạnh?” Hứa Thiệu Dương lại gần, áp lên trán hắn nói “Không sốt, nhưng mặt ngươi sao đỏ thế?”
Dương Kế Úc động tác rất lớn lùi về sau một chút, tay Hứa Thiệu Dương theo đó dừng giữa không trung.
“Bữa sáng, trước khi đi làm nhớ ăn hết.” Hứa Thiệu Dương đưa hộp trong tay cho hắn.
Dương Kế Úc không từ chối nữa, ngoan ngoãn nhận lấy, lại nói lời cảm tạ với hắn, phảng phất sợ hắn hỏi thêm gì nữa, khi Hứa Thiệu Dương định mở miệng liền hoảng loạn đóng cửa lại.
Trán phảng phất còn lưu lại xúc cảm khô thoáng của lòng bàn tay đối phương, Dương Kế Úc nhớ lại chuyện hoang đường tối qua, cuối cùng không mấy vui vẻ mà đổ hết trách nhiệm lên người Hứa Thiệu Dương.
Chạng vạng, khi Hứa Thiệu Dương lần thứ hai bắt gặp Dương Kế Úc ở hành lang bệnh viện, mà hắn đều đang cúi đầu lật xem tư liệu, Hứa Thiệu Dương mới nhận ra Dương Kế Úc đang trốn hắn.
Lần thứ ba, Hứa Thiệu Dương ngăn cản hắn.
"Ngươi đang trốn ta à?" Hứa Thiệu Dương hỏi hắn.
Dương Kế Úc không phủ nhận, bảo hắn: "Đúng vậy."
"Là bởi vì ngày hôm qua…"
"Không sai," Hứa Thiệu Dương nói chưa xong đã bị Dương Kế Úc cắt ngang, hắn nói: "Ta không thích ngươi có hành vi quá mức thân mật với ta."
Không phải không nghĩ, cũng không phải không cần, mà là không thích.
Hứa Thiệu Dương hiếm khi cảm thấy thất bại, khi Dương Kế Úc tính bỏ chạy liền nói với hắn câu: "Được, ta không chạm vào ngươi, nhưng ta hy vọng ngươi đừng trốn ta nữa."
Dương Kế Úc cũng không muốn tuân theo, trở nên nhẫn tâm: "Không gặp được ngươi thì ta cũng không cần trốn."
Lại một lần nữa gặp mặt, thái độ cự tuyệt của Dương Kế Úc đối với hắn vẫn rõ ràng như cũ, Hứa Thiệu Dương thừa nhận, ban đầu khi Dương Kế Úc cho hắn thấy rằng hắn không hề thích mình, hắn quả thật không coi trọng những lời ấy, cho đến mấy ngày ở Đại Lặc Đảo, Hứa Thiệu Dương mới dần cảm thấy bất an.
Vốn là để giải quyết suy nghĩ miên man của Dương Kế Úc, kết quả lại tác dụng ngược, vừa mới hòa hoãn được một chút quan hệ lại quay đầu đường.
Nhưng thỉnh thoảng cũng sẽ có những tình huống bất đắc dĩ không thể không gặp mặt.
Truyện liên quan
Tiến Ngục Hệ Tà Thần
Xã súc trâu ngựa Lehmann chuyển sinh dị thế giới, mới vừa vừa rơi xuống đất liền được đến một ...
Toàn Cầu Đóng Băng, Ta Dựa Không Gian Độn Vật Nằm Yên
【 song nam chủ + mạt thế + độn hóa + song trọng sinh + không gian 】. .
Lãng Mạn Vật Cách Điện
Phản lãng mạn vật cách điện pháp y (thụ) X Cực kỳ thiếu cảm giác an toàn lính cứu hỏa ...
Thế Tử Hôm Nay Cũng Ở Nhận Sai Vị Hôn Phu
Thế tử khác họ ẩn nhẫn dã tâm x Trưởng công chúa quyền nghiêng thiên hạ giả nam trang
Hương Giang Nhà Giàu Số Một Thân Thủ Nuôi Lớn, Ngược Văn Nam Chủ
Xuyên qua + niên đại Cảng Thành + cứu rỗi + vô CP. Nội dung đề cập nuôi con, có ...
Nửa Tinh Chi Tử
Toàn tinh và nửa tinh, cùng với đứa trẻ do nửa tinh sinh ra – kẻ mang dòng máu nửa ...