Chính văn cuốn · Chương 34: Trang 34

Tiếng đập cửa vang lên vào lúc này, bóng người ngoài cửa chẳng cần Hứa Thiệu Dương đồng ý, chỉ gõ mang tính tượng trưng một tiếng rồi đẩy cửa bước vào ngay giây sau.

"Hứa lão sư, anh vẫn chưa về sao?" Tầm mắt của Tạ Tri Ảnh dời từ người Hứa Thiệu Dương sang Dương Kế Úc ở bên cạnh, rất nhanh lại nhìn thấy tuýp thuốc mỡ trên tay anh, "Giờ này rồi mà vẫn còn bệnh nhân à?"

"Chưa về." Hứa Thiệu Dương trả lời câu hỏi đầu tiên trước, vừa nói vừa tìm kiếm tài liệu trên mặt bàn.

"Tìm gì thế?" Tạ Tri Ảnh đặt đồ trong tay xuống, chuẩn bị tìm giúp.

"Bệnh án giường số 1 phòng 703." Hứa Thiệu Dương nói.

"Lần trước anh để ở ngăn kéo thứ hai mà." Tạ Tri Ảnh nhắc nhở.

Dương Kế Úc đứng một bên nhìn họ, thầm nghĩ vị này hẳn là bác sĩ Tạ nhặt được súng đồ chơi mà cậu thực tập sinh vừa nãy nhắc tới.

Bác sĩ Tạ trông tuổi đời còn nhỏ, nhìn ngoại hình và cách cậu ta gọi Hứa Thiệu Dương thì chắc là nhỏ tuổi hơn hai người họ, chiếc áo blouse trắng mặc trên người có chút rộng thùng thình, đứng cùng Hứa Thiệu Dương vừa vặn cao đến cằm anh.

"Đây rồi," Tạ Tri Ảnh khom lưng tìm được cuốn sổ khám bệnh từ trong ngăn kéo đưa cho Hứa Thiệu Dương, tiếp đó lại lôi từ bên trong ra một bao thuốc lá, vẻ mặt có chút giận dữ nhìn Hứa Thiệu Dương, "Anh lại hút thuốc à?"

"Chưa bóc tem." Hứa Thiệu Dương nói.

"Mặc kệ, em vẫn phải tịch thu, nếu bị chủ nhiệm nhìn thấy anh lại bị phạt cho xem, với lại buổi tối em có đặt nhà hàng rồi, đừng quên đấy." Tạ Tri Ảnh bỏ bao thuốc vào túi, quay đầu lại mới phát hiện người phía sau vẫn chưa đi, "Ngài không đi sao? Chúng tôi sắp tan làm rồi."

Dương Kế Úc lúc này mới như sực tỉnh nhìn cậu ta một cái, áy náy nói: "Xin lỗi, tôi đi ngay đây."

Trong mắt Dương Kế Úc, điều Hứa Thiệu Dương giỏi nhất trong các mối quan hệ xã giao luôn là giữ khoảng cách, nhưng rõ ràng hiện tại anh đang dung túng cho vị bác sĩ Tạ này, nhìn phản ứng của đối phương thì hẳn đây chẳng phải lần đầu tiên.

"Dương Kế Úc." Hứa Thiệu Dương gọi giật cậu lại, thấy Dương Kế Úc ngẩng đầu nhìn mình mới nói, "Tôi đưa em về."

"Không cần đâu," Dương Kế Úc từ chối, "Tôi phải qua chỗ mẹ tôi một chuyến, không tiện đường."

Hứa Thiệu Dương khẽ nhíu mày một cái, trong lúc đó Dương Kế Úc đã bước ra khỏi văn phòng, còn lịch sự đóng cửa lại giúp anh.

Tạ Tri Ảnh sau khi Dương Kế Úc đi liền im bặt, Hứa Thiệu Dương lật hai trang bệnh án rồi lại đặt về mặt bàn, mặt lật ngửa lên cũng chẳng phải tư liệu của bệnh nhân giường số 1 phòng 703.

"Để bao thuốc lại đi, em ra ngoài trước đi." Giọng điệu của Hứa Thiệu Dương đã mang theo sự xa cách.

Bao thuốc lá bị Tạ Tri Ảnh siết chặt đến hằn vết, cậu ta có chút mất mát rũ mắt xuống, đặt đồ vật lại chỗ cũ nhưng không có ý định rời đi.

"Chia tay với em là vì anh ta sao?" Tạ Tri Ảnh hỏi.

Bắt đầu với Tạ Tri Ảnh đúng là không tính là thuần túy, ban đầu chỉ vì lúc điểm danh gọi cậu ta đứng lên trả lời câu hỏi, ánh mắt bừng tỉnh khỏi cơn buồn ngủ của đối phương rất giống dáng vẻ Dương Kế Úc năm xưa khi đi học mang theo vẻ ngái ngủ hướng về phía anh xin giúp đỡ.

Khi đó anh và Dương Kế Úc đã xa nhau gần ba năm trời, giống như lúc đầu khi mới làm mất hạt cà phê, ngày nào Hứa Thiệu Dương ở nhà cũng mở toang cửa, thời gian dài rồi mới nhận ra, rất nhiều chuyện chỉ là uổng công.

Không loại trừ việc ôm tâm thái thử nghiệm, ở đoạn tình cảm trước, Hứa Thiệu Dương cho đến lúc kết thúc cũng không hiểu được vấn đề giữa anh và Dương Kế Úc rốt cuộc lỗi do ai nhiều hơn.

Hơn nữa khi đó Hứa Thiệu Dương cũng không cho rằng bản thân phi Dương Kế Úc thì không thể sống nổi, thế là vào năm thứ ba sau khi tách khỏi Dương Kế Úc, anh đã bắt đầu đoạn tình cảm này một cách tồi tệ và không công bằng.

Tính cách của Tạ Tri Ảnh có thể nói là hoàn toàn trái ngược với Dương Kế Úc, cảm xúc luôn bộc lộ ra ngoài, giỏi bày tỏ tình cảm, đối xử với Hứa Thiệu Dương cũng đủ thẳng thắn, chân thành.

Tháng đầu tiên, họ ở chung cũng tính là ổn thỏa, họ không tranh cãi, cũng không chiến tranh lạnh một cách vô lý, hẹn hò diễn ra như một công thức được lập trình sẵn, khi đó Hứa Thiệu Dương đã nghĩ trong lòng, quả nhiên là vậy, anh và Dương Kế Úc thật sự không hợp nhau, cái tính bướng bỉnh của Dương Kế Úc căn bản không thể nào nhịn được một tháng không cãi nhau với anh.

Hứa Thiệu Dương vốn tưởng rằng sự bình yên này có thể duy trì mãi, nhưng không ngờ người đưa ra lời chia tay trước lại là Tạ Tri Ảnh.

Ngày cậu ta nói rõ ràng với Hứa Thiệu Dương, sắc mặt không phải là sự lạnh lùng không cảm xúc, mà là một loại đau khổ đầy bất lực.

Ngày hôm đó Tạ Tri Ảnh đã nói rất nhiều ưu điểm của Hứa Thiệu Dương, nhưng cuối cùng vẫn quyết định chia tay, lý do cậu ta đưa ra cũng rất đơn giản, cậu ta nói với Hứa Thiệu Dương: "Anh làm em cảm thấy bản thân mình thật tồi tệ."

Hứa Thiệu Dương vào ngày hôm đó hiếm khi lộ ra thần sắc đau khổ và hoang mang, nhưng điều khiến anh cảm thấy bản thân càng thảm hại hơn, là sau khi nghe Tạ Tri Ảnh nói xong câu đó, điều đầu tiên anh suy nghĩ trong đầu lại không phải là lời đánh giá của Tạ Tri Ảnh.

Sự thảm hại và đau khổ của anh dường như đều đến từ những ký ức vụn vặt khi anh và Dương Kế Úc ở bên nhau trước kia, việc đánh giá quá cao bản thân khiến anh cảm thấy thảm hại, lại vì sự trì độn của chính mình mà cảm thấy đau khổ.

Kết luận rút ra từ đoạn tình cảm trước giống như một trận gió đổi hướng trong nháy mắt, Hứa Thiệu Dương bắt đầu ý thức được, việc bản thân từng thẳng thừng chê Dương Kế Úc không biết cách yêu người khác mới nực cười làm sao.

Thế là Hứa Thiệu Dương bắt đầu hiểu được những giọt nước mắt đó của Dương Kế Úc, lại hiểu được ngày cuối cùng ấy tại sao Dương Kế Úc lại đau lòng đến thế, và anh cũng không tính tiếp tục đoạn tình cảm này nữa.

Đương nhiên, điều khiến Hứa Thiệu Dương cảm thấy thảm hại đâu chỉ dừng lại ở đó.

Trong lời chất vấn của Tạ Tri Ảnh lúc ấy, Hứa Thiệu Dương cũng nhận ra rằng, cho dù Tạ Tri Ảnh có ngoan ngoãn hiểu chuyện hơn Dương Kế Úc gấp trăm lần, là một người tình thẳng thắn hơn Dương Kế Úc quá nhiều, nhưng trong phần lớn thời gian ở bên cậu ta, người anh nhớ đến lại là một Dương Kế Úc khi tức giận thì thích cắn anh để hả giận, khi đau lòng lại luôn che giấu bản thân.

Đa số những lúc trước mặt anh, Dương Kế Úc tính tình rất tệ, muốn gì làm nấy, làm việc không hề có kế hoạch, chưa từng biết hai chữ nghiêm túc viết như thế nào, có chuyện không giải quyết được cũng chẳng thèm nhờ anh đứng ra định đoạt.

Nhưng Hứa Thiệu Dương nghĩ, hình như anh luôn sẵn lòng nhượng bộ Dương Kế Úc, khi còn nhỏ đã vẽ thêm hai người nhỏ vào bức tranh dự thi kia, chiếc bùa bình an bị anh nhặt về, chiếc chìa khóa Nam Giang Loan cố ý đánh rơi, hay rõ ràng bản thân bị dị ứng lông mèo nhưng sau khi nhìn thấy bánh kem vẫn quyết định đón Dương Kế Úc và Cà Phê Đậu về nhà.

Hứa Thiệu Dương - người từng nghĩ mình không phải phi Dương Kế Úc thì không thể, giống như đến tận lúc đó mới chịu thừa nhận rằng, anh luôn dễ dàng thỏa hiệp trước Dương Kế Úc.

Cho nên khi Tạ Tri Ảnh hiện tại hỏi anh nguyên nhân chia tay có phải vì Dương Kế Úc hay không, Hứa Thiệu Dương biết rất rõ, cho dù không có Dương Kế Úc thì anh và Tạ Tri Ảnh cũng không thể đi đến cuối đường.

Những năm tháng đó, thứ tình cảm không thể bày tỏ trên người Dương Kế Úc, Hứa Thiệu Dương cũng không nghĩ mình có thể thực hiện nó trên người Tạ Tri Ảnh.

"Khi đó chúng tôi đã chia tay từ lâu rồi, không liên quan đến em ấy, vấn đề giữa chúng ta ngay từ đầu em đã phán đoán rất chính xác rồi." Hứa Thiệu Dương trả lời.

"Hứa Thiệu Dương," Tạ Tri Ảnh hiếm khi gọi đầy đủ cả họ lẫn tên anh, cậu ta cũng hiểu rõ việc mình nói buông tay thực ra chẳng hề thành thật, bằng không cũng đã chẳng chọn bệnh viện này sau khi tốt nghiệp, "Rốt cuộc là em không cảm nhận được tình yêu của anh, hay là anh căn bản không hề có nó?"

Hứa Thiệu Dương im lặng một lát, trước ánh mắt ngày càng uất ức của Tạ Tri Ảnh, anh vẫn thờ ơ không chút lay chuyển, Dương Kế Úc từ trước đến nay hiểu anh rất chuẩn xác, đối với những mối quan hệ cần giữ khoảng cách, anh luôn bình tĩnh và tuyệt tình hơn bất cứ ai.

Giọng điệu của Hứa Thiệu Dương rất bình thản, biểu cảm trên mặt cũng không hề lạnh lùng, nhưng lời nói ra lại tràn ngập cảm giác xa cách: "Tôi nghĩ em hỏi mấy câu này cũng không có quá nhiều ý nghĩa thực tế."

Tạ Tri Ảnh đứng trong văn phòng của Hứa Thiệu Dương rất lâu vẫn không thốt nên lời, cậu ta nhớ lại khoảng thời gian mình còn làm học trò của Hứa Thiệu Dương.

Hứa Thiệu Dương trong lúc chung sống với cậu ta luôn đối xử rất tốt, giống như sự dung túng vô bờ bến, ban đầu Tạ Tri Ảnh vì thế mà chìm đắm trong sự ngọt ngào ngắn ngủi, nhưng rất nhanh đã phát hiện ra, đằng sau sự dung túng tưởng chừng như ngọt ngào ấy của Hứa Thiệu Dương là sự hờ hững chẳng hề bận tâm.

Hứa Thiệu Dương chưa từng can thiệp vào cuộc sống của cậu ta, không quản lý bạn bè cậu ta kết giao, cũng chẳng để ý đến các hoạt động xã giao của cậu ta, không bận lòng về đoạn tình cảm trước của mình, cũng sẽ không vì có người tỏ tình với anh mà tỏ ra khó chịu, đi tụ tập với bạn học đến nửa đêm anh cũng chẳng hỏi han xem tối nay cậu ta có vì say quá mà không về được nhà hay không.

Và điều khiến Tạ Tri Ảnh cảm thấy đau lòng nhất là Hứa Thiệu Dương thậm chí không thích những hành vi thân mật với cậu ta, rất hiếm khi chủ động nắm tay cậu ta, cái ôm cũng luôn là cậu ta chủ động trước, lúc Tạ Tri Ảnh chủ động hôn môi, anh cũng sẽ nhíu mày theo bản năng.

Dần dần Tạ Tri Ảnh tỉnh táo lại, cậu ta hiểu ra một Hứa Thiệu Dương trông có vẻ ôn nhu thực chất lại lạnh lùng và xa cách hơn bất cứ ai.

Ban đầu Tạ Tri Ảnh tưởng rằng Hứa Thiệu Dương đối xử với ai cũng bằng thái độ này, cho đến biểu hiện của Hứa Thiệu Dương ở phòng cấp cứu đêm hôm đó.

Hôm nay không phải lần đầu tiên Tạ Tri Ảnh nhìn thấy Dương Kế Úc, đêm hôm đó cậu ta cũng có mặt, khi Dương Kế Úc bước vào, hoặc có thể nói là đối phương còn chưa bước chân vào cửa, chỉ mới có giọng nói từ bên ngoài truyền vào, Hứa Thiệu Dương đã rõ ràng khựng lại một chút.

Biểu cảm của Hứa Thiệu Dương thực ra không khác mấy so với ngày thường, nhưng Tạ Tri Ảnh vẫn chú ý tới lúc anh điền thông tin cho bệnh nhân trước đó, anh đã phạm phải một sai lầm vô cùng rõ ràng.

Bởi vì vừa vặn bị đồng nghiệp gọi ra ngoài nên những chuyện sau đó Tạ Tri Ảnh cũng không rõ lắm, đến khi cậu ta trở lại văn phòng cấp cứu thì ca khám bệnh đã kết thúc, Tạ Tri Ảnh liếc nhìn cuốn sổ khám bệnh mà người thanh niên tên Dương Kế Úc kia mang tới, nội dung viết trong cột bác sĩ nguệch ngoạc và thiếu chuyên nghiệp đến mức thậm chí còn không bằng cuốn bệnh án đầu tiên cậu ta viết thời thực tập.

Ngày hôm đó Tạ Tri Ảnh chịu đả kích nặng nề, nhưng lại không chắc chắn liệu có thật sự liên quan đến Dương Kế Úc hay không, cũng hoàn toàn không dám chắc giữa Hứa Thiệu Dương và người kia có phải từng có một đoạn quá khứ hay không, cho đến khi cậu ta định vào phòng trực nghỉ ngơi thì được thông báo giường của Hứa Thiệu Dương đã có người ngủ rồi, bảo cậu ta đi đứng nhẹ nhàng một chút, lý do là người bệnh bên trong có chứng gắt ngủ khá nghiêm trọng.

Sau đó vị bệnh nhân này với sắc mặt tồi tệ bước ra khỏi bệnh viện, Hứa Thiệu Dương mười phút sau cũng đi ra ngoài một chuyến, nhưng rất nhanh đã trở lại, chỉ là khi trở lại phòng nghỉ, trong tay anh có thêm một bao thuốc lá, mà trước đó, Hứa Thiệu Dương đã gần nửa năm không hề đụng vào điếu thuốc nào.

====================

Chương 27: Nguyên tắc

Trời đã sang thu, Dương Kế Úc đi ra khỏi bệnh viện không lập tức gọi taxi về khu tập thể, lời nói dối lại một lần nữa thốt ra theo bản năng trong lúc trốn chạy, Dương Kế Úc cảm thấy bản thân mình quả thực chẳng tiến bộ chút nào.

Bên cạnh bệnh viện có một con đường trồng cây ngô đồng, những chiếc lá rụng úa vàng bị bánh xe cuốn vào gầm, sau khi xe lao vút qua liền xoay tròn giữa không trung, cuối cùng lại đáp vững chãi xuống mặt đất.

Dương Kế Úc đột nhiên muốn đi dạo dọc theo con đường này, lúc chạng vạng tối, ánh hoàng hôn gần như đã tắt hẳn, chỉ để lại một vệt màu cam cuối trời, tiếp đó cậu bị thu hút sự chú ý bởi một sạp hàng nơi góc đường, tiếng rao hàng quen thuộc truyền đến, tiếng loa không lớn lắm, thỉnh thoảng còn vì pin tiếp xúc kém mà phát ra âm thanh rè rè ngắt quãng, lặp đi lặp lại một cách máy móc hết lần này đến lần khác trên con đường ngô đồng vắng vẻ.

Truyện liên quan