Chính văn cuốn · Chương 31: Trang 31

Hiển nhiên là sẽ không, Hứa Thiệu Dương thậm chí khi nhìn thấy hắn cố ý cởi áo blouse trắng xuống, cũng làm bộ Dương Kế Úc mặt chỉ chỉ bị Dương Kế Úc kéo xuống nút thắt kia một bên, hỏi cùng nhau thực tập đồng học, nơi nào có bán loại nút thắt màu trắng này.

Dương Kế Úc làm bộ không nghe thấy, chờ người đều đi rồi mới tới gần Hứa Thiệu Dương, cũng trầm khuôn mặt không nói lời nào.

“Xảy ra chuyện gì?” Hứa Thiệu Dương dường như không có việc gì mà hỏi.

Dương Kế Úc nhận lấy áo blouse trắng của hắn, nhanh chóng vò thành một cục, lại nhìn quanh một chút, động tác hoảng loạn nhét đồ vào cặp sách Hứa Thiệu Dương đang xách.

Hứa Thiệu Dương tại chỗ nhìn hắn, hoàng hôn chiếu vào mặt Dương Kế Úc làm biểu cảm của hắn trở nên sinh động vô cùng, trên mặt cũng không biết là phơi nắng hay xấu hổ, phảng phất ửng lên một chút hồng.

Dương Kế Úc chợt khựng động tác, bỗng nhiên “Di” một tiếng, tiếp theo Hứa Thiệu Dương thấy trong tay hắn có thêm một viên kẹo.

“Đều chảy rồi,” Dương Kế Úc bị dời đi lực chú ý, đặt viên kẹo trong lòng bàn tay nhìn chằm chằm nói “Lúc nào vậy?”

Hứa Thiệu Dương sờ mũi “Lần trước đi ngang qua khoa Nhi, có một đứa bé cho.”

“Sao nó lại cho anh?” Dương Kế Úc hỏi hắn.

“Gặp nó nhiều lần, lần nào cũng đang lắp mô hình ô tô.” Hứa Thiệu Dương đưa tay lau mồ hôi trên mũi Dương Kế Úc.

Dương Kế Úc nhăn mũi, cười lên “Không nhịn được lắp xong cho nó rồi hả? Hứa Thiệu Dương, anh sẽ bị trẻ con ghét đấy.”

“Khóc một hồi lâu.” Hứa Thiệu Dương hiếm khi lộ ra vẻ bối rối “Giáo viên thực tập bảo em viết 500 chữ kiểm điểm.”

“Sao cơ?” Dương Kế Úc hỏi hắn.

“Vì thấy nó khóc em lại tháo ra, kết quả nó khóc dữ hơn.” Hứa Thiệu Dương bình thản nói.

Dương Kế Úc lần này thực sự bật cười, một lúc lâu sau mới nín được, mang theo ý cười nói “Vậy còn cho anh kẹo?”

Hứa Thiệu Dương dường như cũng không hiểu nổi nguyên do này, nên cũng không trả lời.

“Bộ mô hình tuần trước là tặng cho nó phải không?” Dương Kế Úc hỏi hắn, hỏi xong cũng không đợi hắn trả lời, mà tự mình nói tiếp “Còn có đống tài liệu gần đây anh thức đêm đọc, em nhớ anh không có đề tài hướng này mà.”

“Em có nói qua sao?” Trong mắt Dương Kế Úc mang theo thần sắc gần như kiêu ngạo, nói với Hứa Thiệu Dương “Bác sĩ Hứa, anh biết mình thực ra rất hợp với áo blouse trắng không?”

Bác sĩ Hứa từ trong hồi ức ngày đó kéo về suy nghĩ, ngắm bức chân dung nhỏ trôi nổi trên bảng đánh giá cũng chẳng thấy bóng dáng, một trăm chữ cuối cùng của Dương Kế Úc đã được gửi thành công.

[Bác sĩ Hứa là một bác sĩ rất có trách nhiệm, ngày thường luôn chú ý tới tình trạng cơ thể bệnh nhân, và có thể kịp thời đưa ra lời khuyên. Anh ấy ân cần chăm sóc cảm xúc của bệnh nhân, động viên và giúp đỡ họ, tận lực làm tốt mọi việc trong phận sự của mình. Dưới sự chăm sóc tỉ mỉ của bác sĩ Hứa, sức khỏe của bệnh nhân được đảm bảo, kỹ thuật cao phục vụ người, đức độ cao phục lòng người.]

Những lời đánh giá khô khan phủ kín khung đánh giá, Hứa Thiệu Dương nhìn những dòng chữ không biết tham khảo từ đâu ra, chợt thấy yêu cầu số lượng một trăm chữ có hơi thừa. Nếu Dương Kế Úc muốn đối phó, hắn thậm chí có thể nhắm mắt khen vài nghìn chữ.

Cũng thế, nếu Dương Kế Úc muốn bày tỏ, hắn vẫn có thể nói ra những điều làm Hứa Thiệu Dương hài lòng, đại loại như bác sĩ Hứa bôi thuốc rất đau, Hứa Thiệu Dương như nguyện trở thành một bác sĩ Hứa rất tốt, nên hắn rất vui với lời đánh giá này.

====================

Chương 24 Sai lầm

Một tuần trôi qua rất nhanh, tiếng sửa sang dưới lầu đã lâu chưa từng vang lên, tới thứ Bảy hôm nay Dương Kế Úc tỉnh giấc mới phát hiện tuần này ngủ rất ngon, cũng chợt nhận ra quán cà phê dưới lầu hình như đã hoàn công.

Chiều tối, Dương Kế Úc ra ngoài khi liếc vào trong, cửa treo một tấm biển nhỏ tạm chưa khai trương, các thiết bị cơ bản trong quán đã hoàn thiện, đi ngang qua có thể ngửi thấy mùi thơm của hạt cà phê được xay, và thoáng thấy bóng người đang bận rộn ở quầy.

Bóng dáng quen thuộc cùng khung cảnh tương tự khiến Dương Kế Úc hoảng hốt trong giây lát, nhưng nhanh chóng nhận ra, nếu thực sự là quán của Hứa Thiệu Dương, thì với tay nghề của hắn, quán này đại khái sẽ đóng cửa sớm.

Thói quen thích uống cà phê của Dương Kế Úc được hình thành từ thời đại học, điểm này Hứa Thiệu Dương hoàn toàn trái ngược với hắn, cũng là một điểm khác biệt hiếm hoi với Hứa Thiệu Dương, anh không thích uống đồ đắng.

Hứa Thiệu Dương cũng từng tò mò về hương vị trong ly của Dương Kế Úc, cụ thể nếm ra sao thì tạm thời chưa bàn tới, tóm lại sau đó Hứa Thiệu Dương còn nghiên cứu pha chế cà phê một thời gian.

Lúc đầu Dương Kế Úc rất mong chờ, giống như hồi nhỏ nhiều người từng tưởng tượng, nhà mình mở một tiệm tạp hóa, cảm giác mong chờ kiểu đó.

Nhưng cảm xúc này nhanh chóng bị Hứa Thiệu Dương dập tắt, nguyên nhân là thành phẩm từ lòng hiếu thắng của Hứa Thiệu Dương, theo Dương Kế Úc uống vào thì không có mùi vị gì, chỉ toàn vị đắng ngắt.

Dưới sự trợ giúp của Hứa Thiệu Dương, Dương Kế Úc trong trận đó may mắn được làm người thử cà phê, về sau hắn thậm chí nghi ngờ Hứa Thiệu Dương có cố tình không, kết quả nhìn chính anh ta nếm thử mới phát hiện Hứa Thiệu Dương thực sự không phân biệt được khác biệt, xét từ hành vi định mang máy pha cà phê đến chỗ làm ở trường học, Dương Kế Úc lại nhận ra, Hứa Thiệu Dương thực sự cho rằng câu "rất ngon" của mình là đang khen anh ta.

Giờ nghĩ lại, họ cũng từng có những khoảnh khắc như vậy, sẽ vì đối phương làm những việc vốn không giỏi, cũng sẽ tin lời khen của đối phương là thật, lộ ra cảm xúc vui vẻ.

Chỉ là những khoảnh khắc ấy luôn mang chút sai lầm. Dương Kế Úc xưa nay không cần Hứa Thiệu Dương vì hắn mà thử những thứ không thích, bởi vì không đủ tự tin với sở thích của Hứa Thiệu Dương, nên hắn luôn cẩn thận đưa ra lời khen, mà không dám bày tỏ rõ ràng. Dương Kế Úc, người không dám bày tỏ ý nghĩ, cũng sau khi chia tay mới nhận ra, phần lớn thời gian ở bên Hứa Thiệu Dương mình đều không thực sự thẳng thắn thành khẩn.

Đầu hẻm vào giờ này luôn có rất nhiều học sinh, Dương Kế Úc nhìn họ lục tục từ cổng sau trường đại học gần đó trào ra, nhanh chóng chiếm lấy các quầy hàng.

Dương Kế Úc không ngờ sẽ thấy Dương Nghe Kha trong đám đông, khi nhận ra hắn thì đối phương đang đứng lưỡng lự trước một quầy hàng thủ công mỹ nghệ.

Phát âm tiếng Trung của Dương Nghe Kha đã rất chuẩn, không còn lạc giọng lung tung như hồi nhỏ, khi mặc cả với chủ quán Dương Kế Úc thậm chí thấy được bóng dáng của bà cô dưới lầu đi chợ mua đồ.

Nhưng biết mặc cả cũng chỉ là từ mấy đồng nhập hàng, bị chủ quán chốt giá 50 sau đó kì kèo xuống 45.

Thực ra Dương Kế Úc chưa bao giờ thực sự ghét được hắn, nên hắn đi tới ngăn động tác Dương Nghe Kha định trả tiền.

“Mười lăm.” Dương Kế Úc chỉ món đồ chơi máy pha cà phê mini trong tay Dương Nghe Kha, nói với chủ quán.

Chủ quán đương nhiên không muốn, nhưng cũng biết mình không có lý “Anh đẹp trai, vậy không được đâu, bán lỗ vốn rồi. Thế này đi, hai mươi bán cho em trai này nhé?”

“Anh trai!?” Dương Nghe Kha hoàn toàn bỏ qua lời chủ quán, chỉ ngạc nhiên há hốc mồm, rồi tiến lên như muốn ôm Dương Kế Úc, nhưng bị Dương Kế Úc thuần thục gạt ra một chút.

“Hỏi em hai mươi có mua không.” Dương Kế Úc hỏi hắn.

Dương Nghe Kha lắc đầu, nụ cười khiến người ta cảm thấy hắn vẫn là đứa nhỏ tranh sủng với Đường Trác ngày xưa “Anh trai em nói mười lăm, hai mươi em cũng chẳng thèm.”

Món đồ chơi máy pha cà phê mini cuối cùng được Dương Nghe Kha mua với giá năm đồng, trên đường đi theo Dương Kế Úc đi mua đồ ăn, hắn không lôi nó ra lần nào nữa.

“Còn nhảy không?” Dương Kế Úc thực sự không thể phớt lờ cái đuôi nhỏ mọc thêm này.

“Có ạ, vẫn nhảy,” Dương Nghe Kha giúp hắn xách túi rau xanh, không kìm được chút kiêu hãnh “Lần thi trước con nhất quán quân đó! He he.”

Thấy Dương Kế Úc quay lưng lại không có phản ứng gì, giọng Dương Nghe Kha cũng dần trầm xuống “Nhưng đúng là chưa đủ giỏi, con còn phải cố gắng.”

Dương Kế Úc làm bộ không nghe ra sự mất mát trong giọng nói của hắn, đưa tay chọn một ít trái cây, xách túi lên hỏi hắn “Thích ăn gì?”

Dương Nghe Kha ngẩn ra một chút, rồi trả lời “Thịt chua ngọt, cải thảo chua, cá kho tộ, bò nấu cay, thịt viên sốt, cà chua xào…”

“Nói vài món thích nhất thôi.” Dương Kế Úc ngắt lời hắn.

“Là làm cho con ăn sao?” Niềm vui của Dương Nghe Kha trước nay chẳng hề che giấu.

Dương Kế Úc khó lòng chối cãi, thế nên hắn nói “Thưởng cho con hạng nhất.”

Dẫn Dương Nghe Kha về tới nhà, Dương Kế Úc mới thấy không ổn.

Dương Kế Úc nhìn Dương Nghe Kha luống cuống tay chân đang rửa rau, bỗng hỏi “Sao con lại xuất hiện ở đầu hẻm?”

“À con tới để cho…” Dương Nghe Kha ngập ngừng một chút, sợ ba chữ Hứa Thiệu Dương này sẽ khiến Dương Kế Úc ghét lây cả mình, nên cười hì hì “Cho bạn quà ạ.”

“Quà đâu,” Dương Kế Úc hỏi hắn “Cái máy pha cà phê 45 đồng đó hả?”

Dương Nghe Kha ngượng ngùng ừ một tiếng, đặt rau đã rửa sạch trước mặt Dương Kế Úc “Bạn con mới mở quán cà phê, tính tặng cho nó.”

“Quán cà phê?” Dương Kế Úc thấy dạo này người mở quán cà phê nhiều thật “Ở đây à?”

“Chắc vậy, con chưa đi bao giờ. Vốn đã hẹn hôm nay…” Dương Nghe Kha lau tay, hoảng hốt liếc điện thoại “Con quên nói với nó là con không đi!”

“Gần đây mà, con có thể ghé qua trước, cơm chưa nhanh xong đâu.” Dương Kế Úc gợi ý.

“Vậy con hỏi nó một chút.” Dương Nghe Kha ra khỏi bếp, bò lên ghế sofa bắt đầu nhắn tin.

Dương Kế Úc nhìn tư thế không hề khách khí của hắn, ngẩn người, tiếp theo thấy hắn đứng dậy chuẩn bị ra ngoài, tới cửa còn hét to một câu “Anh! Con về nhanh thôi!”

“Sao anh lại mở quán ở đây?” Dương Nghe Kha từ khi ra cửa đến lúc thấy Hứa Thiệu Dương dưới lầu, thậm chí chưa tới hai phút.

“Vị trí đẹp.” Hứa Thiệu Dương không để ý ánh mắt không tin tưởng của hắn.

“Anh trai em biết không?” Dương Nghe Kha hỏi hắn.

Dương Nghe Kha là một trong số ít người biết Dương Kế Úc từng qua lại với Hứa Thiệu Dương, tuy rằng biết được một cách tình cờ.

Hứa Thiệu Dương xoa đầu con mèo đang nằm trên đùi hắn, giọng nói cũng dịu hơn không ít “Chắc là không biết. Anh cũng không định mở dưới nhà nó, lần này thực sự là tình cờ.”

“Không phải cố ý?” Dương Nghe Kha vẫn chưa tin tưởng hắn lắm, nhìn con mèo trong lòng hắn rồi nói “Anh không dị ứng à?”

“Cơ bản không ảnh hưởng.” Hứa Thiệu Dương véo mặt mèo, không ngẩng đầu lên nói.

“Khi còn nhỏ, rõ ràng một chút cũng chạm không được.” Dương Nghe Kha lẩm bẩm, “Con mèo nhỏ ta nuôi đó, ngươi trước nay vẫn chưa chạm qua.”

Hứa Thiệu Dương không đáp lại sự bất mãn của Dương Nghe Kha, một lát sau hỏi hắn: “Anh ngươi mang ngươi về nhà?”

Truyện liên quan