Chính văn cuốn · Chương 25: Trang 25
Ngày đó Hứa Thiệu Dương trở nên không mấy lễ phép, Dương Kế Úc khóc đến sưng mắt cũng không khiến hắn dừng lại, nếu Dương Kế Úc muốn thân thì cần phải chủ động.
Sau khi kết thúc, Dương Kế Úc ghé vào người Hứa Thiệu Dương, cùng hắn nói: “Chìa khóa đủ dùng sao? Có cần cho hắn cũng phối một cái không?”
Hứa Thiệu Dương ngẩn người, cuối cùng chỉ im lặng. Mãi đến khi thực sự kết thúc, lúc Dương Kế Úc gần như hôn mê, Hứa Thiệu Dương mới thì thầm bên tai hắn: “Chuyện chìa khóa là ngoài ý muốn, anh không có ý định để hắn vào nhà.”
Dương Kế Úc nhắm mắt, nghiêng tai qua, không hồi đáp, còn Hứa Thiệu Dương cũng không giải thích thêm.
Sau này Dương Kế Úc nghĩ lại nguyên nhân, ngày đó Hứa Thiệu Dương đại khái là có chút tức giận, sự thiếu lễ phép có lẽ là hình phạt dành cho việc hắn bất cẩn để người khác biết mối quan hệ của họ.
Dương Kế Úc sau đó có gặp lại vị học đệ này, khi ấy biểu cảm của đối phương có thể nói là khó tả xiết. Qua tìm hiểu, Dương Kế Úc mới biết đối phương từng nặc danh trong group chuyên ngành nhắc đến vấn đề giới tính của Hứa Thiệu Dương, cũng đề cập tới hắn. Những từ ngữ dùng để miêu tả Dương Kế Úc tuy không quá khó nghe, nhưng cũng khiến người ta không thoải mái.
Chuyện sau đó Dương Kế Úc không rõ lắm, chỉ biết vị học đệ này có vẻ cũng khá hối hận, nhiều lần xin lỗi Hứa Thiệu Dương nhưng không được tha thứ.
Còn hộp quà đang nằm trên sofa kia trông thực sự không giống vẻ chưa được tha thứ. Nhưng nghĩ đến tính cách Hứa Thiệu Dương, nếu món quà là do đối phương trực tiếp xin lỗi và đưa ra, thì hắn quả thật không có lý do gì để từ chối, dù sao lúc trước đối phương nặc danh nói về Hứa Thiệu Dương cũng không dùng từ quá đáng.
“Cũng không tốn tiền,” Dương Kế Úc đứng lên, liếc nhìn ngăn kéo, tùy ý nói, “Dù sao cũng dùng tiền Dương Duy Đông để lại cho tôi, không thích thì trả lại tôi đi.”
Ngày hôm sau là cuối tuần, Dương Kế Úc định sang phía tây thành phố dạy thêm. Sáng ra khỏi cửa mới cảm thấy lạnh, vì tối qua cãi nhau với Hứa Thiệu Dương không thoải mái, sáng nay hiếm khi hai người cùng ăn sáng, nhưng mỗi người đều im lặng.
Lên tàu điện ngầm không bao lâu, Dương Kế Úc đã ngủ, nghĩ bụng dù sao cũng là ga cuối, nhưng vẫn cố chống buồn ngủ cài báo thức.
Cuối cùng Dương Kế Úc bị người ta đẩy tỉnh, tỉnh dậy còn có chút mơ màng, ngẩng đầu tiện mắt lướt qua bảng ga, còn hai ga mới tới ga cuối.
“Chào bạn, chú ý ba lô của bạn, khóa kéo bị mở.”
Dương Kế Úc cảm ơn cô ấy, lấy lại tinh thần định xem điện thoại, sờ túi nhưng không thấy.
“Có chuyện gì vậy?” Cô gái hỏi hắn.
Dương Kế Úc có chút ngượng ngùng nói: “Hình như tôi mất điện thoại.”
Cô gái cũng hơi giật mình, rồi hỏi Dương Kế Úc có cần giúp đỡ không. Dương Kế Úc thấy đối phương có vẻ vội đi nên từ chối khéo.
Sau đó cô gái xuống tàu, Dương Kế Úc nghe loa thông báo ga đến thì hoảng hốt. Hắn nhìn thấy ga cuối hoàn toàn ngược với điểm đến của mình, cuối cùng bắt đầu nhận ra hôm nay mình xui xẻo.
Dương Kế Úc xuống tàu, trình bày tình hình với nhân viên, ra khỏi ga tàu điện ngầm rồi không biết phải đi đâu. Có vẻ nên gọi điện thông báo cho phụ huynh học sinh hôm nay không thể đến dạy, nhưng giờ trên người không có điện thoại.
Cuối cùng Dương Kế Úc đến một cửa hàng tiện lợi cạnh ga tàu điện ngầm. Chủ quán là một nam thanh niên, nghe xong hoàn cảnh của hắn liền đưa điện thoại cho mượn.
Dương Kế Úc trước tiên gọi cho phụ huynh học sinh, không kể sự thật, chỉ xin lỗi nói hôm nay không thể đến được. Phụ huynh tỏ vẻ thông cảm, nhưng cuối cùng nhấn mạnh lần sau có việc thì tốt nhất báo trước, việc sắp xếp của con cái bị xáo trộn cũng không tốt. Dương Kế Úc lại xin lỗi, hứa lần sau sẽ không như vậy nữa.
Gọi điện xong, Dương Kế Úc có chút ngẩn người. Chủ quán có vẻ nghe ra sự khó xử của hắn, liền ân cần hỏi còn cần giúp gì không. Dương Kế Úc lắc đầu, chỉ nói có lẽ cần gọi thêm hai cuộc điện thoại.
Dương Kế Úc chợt nhớ muốn gọi cho Tiếu Tề. Khi điện thoại được kết nối, giọng Tiếu Tề còn hơi khàn, nghe như chưa ngủ đủ.
“Là tôi.” Dương Kế Úc nói.
Tiếu Tề đầu tiên là “Ừ”, như thể đã liếc thấy số máy, cuối cùng mới xác nhận: “Chuyện gì thế này? Đổi số à?”
“Không đổi, mượn điện thoại người khác.” Dương Kế Úc nhìn người qua đường bên ngoài cửa sổ, rất nhẹ nhàng thở dài.
“Điện thoại của cậu đâu?” Bên kia Tiếu Tề có một trận ồn ào, không lâu sau liền vang lên tiếng vào WC.
“Cậu có thể đừng đi WC lúc tôi gọi điện thoại không?” Dương Kế Úc bất đắc dĩ cười.
“Không nhịn nổi!” Tiếu Tề ở đầu kia nhỏ giọng nói, “Bạn cùng phòng còn đang ngủ mà.”
“Cậu còn có mặt săn sóc như vậy à?” Dương Kế Úc nói.
“Cậu ít nói, gọi điện thoại có chuyện gì?” Tiếu Tề cũng cười theo, “Không lẽ tự dưng sáng sớm nhớ tôi?”
“Hình như đúng vậy…” Dương Kế Úc cười, đột nhiên mũi cay cay, “Cảm giác lâu lắm không gặp cậu.”
“Ai bảo cậu theo Hứa Thiệu Dương đi xa thế, giờ gặp mặt có còn khó khăn.” Tiếu Tề nói đến đó lại bắt đầu khó chịu, nhưng vẫn hỏi han, “Hai người hiện giờ thế nào?”
“Tốt,” Dương Kế Úc để giọng nhẹ nhàng, “Tiếu này, tôi mất điện thoại rồi.”
“Hả? Mất được luôn à?” Tiếu Tề quả nhiên bị thu hút sự chú ý, hỏi tiếp, “Mất ở đâu?”
“Trên tàu điện ngầm, ngủ dậy là không thấy đâu nữa.” Dương Kế Úc nói.
“Cậu bị móc mất rồi! Xem camera chưa?”
“Chưa.”
Tiếu Tề bỗng nhiên cười một tiếng, “Tự dưng tôi nhớ hồi cấp ba cậu chẳng thích dùng điện thoại, toàn không tìm được người, giờ cũng biết lo rồi à.”
“Lúc đó thì có ai để liên lạc đâu.” Dương Kế Úc nói.
“Giờ thì có?” Tiếu Tề hừ lạnh, “Thế gọi điện cho tôi làm gì?”
Dương Kế Úc cười khổ.
“Thôi, tôi không nói cậu…” Tiếu Tề rất nhẹ nhàng thở dài.
“Cậu ít nói, tôi cũng bảo đây là tự tôi chọn mà.” Dương Kế Úc cười cùng hắn tán gẫu thêm vài câu, cuối cùng trước khi cúp máy đã từ chối ý định gọi giúp hắn xe của Tiếu Tề, dù sao hắn hôm nay đã xin nghỉ, có cả đống thời gian để tiêu, mà hắn cũng chẳng muốn về sớm như vậy.
Thành phố này đối với Dương Kế Úc thì mùa đông vẫn hơi lạnh, dù không phải năm đầu tiên đến, nhưng Dương Kế Úc vẫn chưa quen nổi cái mùa đông lạnh đến thấu xương nơi này.
Thực ra vốn không nên khổ sở như vậy, có điều gì to tát đâu, chỉ là ngồi nhầm tàu điện ngầm, mất điện thoại, lại lỡ việc làm thêm. Điện thoại mất có thể mua lại, tàu điện ngầm ngồi nhầm mới vé đi về, làm thêm cũng đâu đến nỗi bị đuổi, lần sau đúng giờ là được.
Sai lầm nào bù đắp được thì không tính là quá tệ, tệ nhất là những thứ không thể hối hận, hoặc nói là hối hận cũng không thể bù đắp.
Ví dụ như hắn đã điền nguyện vọng đến thành phố này, thì phải chịu cái thời tiết khắc nghiệt nơi đây. Lại như hắn đã đồng ý lời đề nghị ở bên nhau của Hứa Thiệu Dương, thì phải chấp nhận việc đối phương ngay từ đầu đã thể hiện rõ không đủ yêu thích.
Chẳng biết là vì hôm qua không vui, hay chỉ là muốn cho lựa chọn của mình đỡ hối hận, Dương Kế Úc cuối cùng vẫn gọi một cuộc cho Hứa Thiệu Dương.
Đến cuộc thứ hai mới được bắt máy. Đầu dây bên kia Hứa Thiệu Dương có vẻ hơi bận, khoảnh khắc bắt máy Dương Kế Úc nghe thấy hắn nói với người kia: “Tôi nghe điện thoại trước.”
“A lô.” Giọng Hứa Thiệu Dương từ ống nghe truyền tới tai Dương Kế Úc.
Dương Kế Úc mím chặt các đầu ngón tay vào lòng bàn tay, lên tiếng: “Là em.”
Đầu dây bên kia im lặng một chút, Dương Kế Úc ân cần xác nhận: “Dương Kế Úc đây.”
Hứa Thiệu Dương như thể đã đứng dậy chuyển sang chỗ yên tĩnh, lúc nói tiếp thiếu hẳn tạp âm: “Có chuyện gì?”
Giọng Hứa Thiệu Dương rất bình thường, cũng chẳng nghe ra chút dịu dàng nào, nhưng Dương Kế Úc vẫn bỗng đỏ hoe mắt trước câu hỏi đó. Hắn cúi đầu im lặng giây lát, lúc mở miệng lại, giọng đã nghẹn ngào: “Hứa Thiệu Dương, có thể đến đón em không?”
“Bây giờ sao?” Hứa Thiệu Dương hỏi hắn.
Dương Kế Úc gật gật đầu, nhận ra đối phương không thấy, liền “Ừ” một tiếng.
Đầu dây bên kia im bặt, không biết bao lâu sau, rất nhẹ nhàng vọng ra một tiếng thở dài, cuối cùng hắn hỏi: “Em ở đâu?”
Dương Kế Úc báo tên một địa danh, Hứa Thiệu Dương không tỏ ý ngạc nhiên, chỉ hỏi: “Ở cửa nào?”
“Cửa A.”
“Được,” Hứa Thiệu Dương nhận lời, cũng báo trước với Dương Kế Úc, “Có lẽ phải chờ một lát.”
Dương Kế Úc nhẹ nhàng xoa xoa cái mũi đang cay, nói: “Vâng.”
====================
Chương 20: Không đáng yêu
Hứa Thiệu Dương đến cửa ga tàu điện ngầm thì Dương Kế Úc đang cúi người định chui vào bụi hoa, Hứa Thiệu Dương ôm lấy eo hắn kéo lại một cái, rồi ngoảnh mặt ra ngoài, thấy ngoài Dương Kế Úc còn có một con mèo hề hề.
Hứa Thiệu Dương rất khẽ cau mày.
“Đáng yêu nhỉ.” Giọng Dương Kế Úc đã không còn vẻ khổ sở như lúc nãy trên điện thoại, ngoại trừ mắt vẫn còn hơi đỏ, cơ bản không thấy dấu vết đã khóc.
Hứa Thiệu Dương thở phào nhẹ nhõm một hơi, mắt lại chuyển xuống những đầu ngón tay đã lạnh đến đỏ của Dương Kế Úc, đáp: “Không đáng yêu.”
Dương Kế Úc không mấy vui vẻ nhìn hắn một cái, rồi dẫn mèo quay sang hướng khác.
“Không về nhà à?” Hứa Thiệu Dương hỏi hắn.
Dương Kế Úc nhìn thoáng qua con mèo trong lòng ngực, lại nhìn về phía Hứa Thiệu Dương, trong mắt dò hỏi rất rõ ràng.
Hứa Thiệu Dương cự tuyệt nói: “Không thể.”
“Vì sao?” Dương Kế Úc hỏi hắn.
“Dơ.” Hứa Thiệu Dương trả lời.
“Sẽ không, ta dẫn nó đi tắm rửa.” Dương Kế Úc thương lượng với hắn.
Hứa Thiệu Dương vẫn cự tuyệt: “Không thể thương lượng.”
Nhưng lần này Dương Kế Úc thái độ cũng rất kiên quyết: “Ta sẽ quản nó.”
“Dương Kế Úc.” Hứa Thiệu Dương gọi hắn.
Gọi cả họ lẫn tên, Hứa Thiệu Dương tính toán cùng hắn giảng đạo lý, Dương Kế Úc không tính toán để ý đến hắn, tiếp tục vuốt ve con mèo đang run nhè nhẹ trong lòng ngực.
“Ngươi không thể lúc nào cũng muốn gì được nấy.” Hứa Thiệu Dương đánh giá hắn: “Ngươi căn bản không biết phải nuôi một con mèo như thế nào.”
Dương Kế Úc mắt điếc tai ngơ, dùng ngón trỏ gãi gãi cằm mèo, khi con mèo há mồm muốn cắn đầu ngón tay hắn thì bị Hứa Thiệu Dương kéo tay ra.
“Nó đang chơi với ta, sẽ không dùng sức cắn.” Dương Kế Úc nói thay con mèo.
“Chúng ta có thể mang nó tới trạm cứu trợ thú cưng.” Hứa Thiệu Dương đề nghị.
Dương Kế Úc nghiêng thân mình, thái độ cường ngạnh: “Không cần.”
Truyện liên quan
Tương Tiến Tửu
Lang thang bại hoại công tử bột công vs có thù tất báo mỹ nhân thụ.
Còn Có Này Chờ Chuyện Tốt?
Ô Lệnh Thiền là tam giới xa gần nổi tiếng thiên chi kiêu tử, lại Kim Đan rách nát, bí ...
Lạc Hoa Có Tình
Bạo Lực Thiên Sứ Quý Công & Uể Oải Tiểu Ác Ma Hệ Thống Thụ (Chủ Thụ). .
Lão Công, Đói Đói, Cơm Cơm [ Xuyên Thư ]
Tề Trừng không biết bản thân xuyên vào truyện sinh con. Chỉ biết hắn là bia đỡ đạn vai ác ...
Xuân Thụ Mộ Vân
Thực ấm áp, thực bình đạm, thực... Sủng chịu >//<. . Nịch sủng cái gì làm người chịu không nổi ...
Xuyên Nhanh Chi Vả Mặt Cuồng Ma
Đứng đầu hacker bị Chủ Thần lựa chọn làm mấy trăm gần ngàn thế vai ác,