Chính văn cuốn · Chương 21: Trang 21
Dương Kế Úc theo bản năng “Ừm?” một tiếng.
Hứa Thiệu Dương đem bút thả lại chỗ cũ, trong phòng học trống rỗng lại hỏi hắn một lần “Tôi nói cậu chơi đủ rồi sao?”
Dương Kế Úc phản ứng lại ý hắn, trả lời nói “Tạm thời còn chưa.”
Dương Kế Úc cảm thấy cái vỏ lịch sự của Hứa Thiệu Dương hình như bắt đầu nứt ra.
“Cậu có chút ảnh hưởng đến tôi.” Hứa Thiệu Dương nói.
“Phải không?” Dương Kế Úc ngẩng đầu.
“Nhưng nói chuyện tử tế với cậu, cậu hình như sẽ không nghe.” Hứa Thiệu Dương nghiêng người, ánh mắt nhìn về phía Dương Kế Úc không thể nói là tức giận, nhưng cũng chẳng thân thiện.
“Cậu nói đây là lựa chọn của tôi.” Dương Kế Úc phản bác.
Hứa Thiệu Dương từ chỗ ngồi đứng dậy, như lười đến cùng hắn tranh luận.
Khó được thấy đối phương ăn quả đắng, Dương Kế Úc nhanh chóng chặn cửa sau.
“Nói chuyện.” Dương Kế Úc dựa vào cửa không cho hắn đi, thấy sắc mặt Hứa Thiệu Dương càng thêm khó coi, trong mắt đắc ý suýt trào ra.
“Nếu là tôi chọn…” Dương Kế Úc kéo dài âm cuối bị cắt ngang.
Hứa Thiệu Dương không theo kịch bản ra bài, không lùi mà tiến tới, áp sát Dương Kế Úc chặn hắn ở góc.
Chiều cao ưu thế phát huy tác dụng ở chỗ này, Hứa Thiệu Dương rất nhẹ nhàng liền nhìn ra lông mi Dương Kế Úc run rẩy, hắn lại tiến gần một bước, dùng thân mình chặn đường lui của đối phương, tiếp theo dùng hổ khẩu nâng cằm Dương Kế Úc, buộc hắn ngẩng đầu.
“Là thật lòng muốn theo đuổi tôi, hay chỉ muốn tìm người hôn môi?” Hứa Thiệu Dương nói xong những lời này, mặt Dương Kế Úc lại đỏ thêm một tầng.
“Anh thấy thế nào?” Dương Kế Úc cố chống đỡ không để bản thân mất mặt “Như anh nói đó, tôi chính là hứng lên, ngày mai có lẽ lại đổi người khác theo đuổi.”
Lòng bàn tay Hứa Thiệu Dương trong lúc động tác cọ qua gương mặt Dương Kế Úc, cuối cùng mặt vô biểu tình mà di chuyển xuống môi dưới của hắn, rất nhẹ cọ qua viên chí ấy.
Cảm giác ngứa trên môi còn chưa tan, Hứa Thiệu Dương lại không có ý dừng tay, hắn buộc Dương Kế Úc ngửa đầu, hỏi hắn “Phối hợp với cậu thì cậu sẽ không đến quấy rầy tôi nữa chứ?”
Dương Kế Úc nắm lấy cổ tay hắn, ánh mắt đã pha phần tức giận, vừa rồi đắc ý sớm đã biến mất, cũng lần đầu tiên ý thức được Hứa Thiệu Dương nếu mất lịch sự thì sẽ khó chơi đến thế nào.
Thấy Dương Kế Úc vẫn cố giữ biểu tình, Hứa Thiệu Dương cười một tiếng, ác liệt hỏi hắn “Chưa đủ thì còn gì nữa? Cần tôi phối hợp cậu lên giường không?”
Dương Kế Úc nghe xong những lời này, đại não trống rỗng một giây, tiếp theo đẩy Hứa Thiệu Dương ra, lại cúi đầu không cho đối phương thấy khóe mắt có thể đã đỏ lên của mình.
Dương Kế Úc cảm thấy mình cũng không tính quá thích Hứa Thiệu Dương, nhưng hắn không biết giải thích thế nào cho nỗi khổ sở hiện tại.
====================
Chương 17 Nếu lợi ích phù hợp
Cùng kết quả Hứa Thiệu Dương dự đoán giống nhau, Dương Kế Úc từ ngày hôm sau liền không còn mang bữa sáng cho hắn, ly nước ấm một ngày cũng không còn như hai ngày trước giúp hắn múc nước.
Hứa Thiệu Dương xưa nay không thiếu người theo đuổi, trước đây ở nước ngoài trực tiếp hỏi hắn có muốn một đêm tình cũng không phải ít, nhưng lúc đó Hứa Thiệu Dương không hiểu, vì sao mình lại tức giận trước sự hứng lên của Dương Kế Úc, lại vì sao luôn yêu cầu Dương Kế Úc đủ thứ, không được thế này lại không được thế kia.
“Tôi nghĩ các cậu bây giờ không có việc gì thì nên nhìn bảng đen nhiều hơn, xem rõ còn lại bao nhiêu ngày, chứ không phải nhắm mắt tự lừa dối.” Chủ nhiệm lớp nói xong lời tổng kết cuối cùng, sắp bước ra khỏi cửa lớp thì lại quay lại, trong không khí bắt đầu ồn ào, Hứa Thiệu Dương vẫn nghe rõ lời hắn nói “Lý Minh Kiệt, nhớ một lát nữa đổi chỗ với Dương Kế Úc.”
Hứa Thiệu Dương viết chữ C trước câu trắc nghiệm, nhìn kỹ mới có thể phát hiện đuôi chữ cái đáng lẽ phải cong lên lại rơi xuống thừa một nét.
“Mẹ! Mày đột nhiên đổi chỗ làm gì?” Tiếu Tề tay che miệng, cúi đầu thì thầm với Dương Kế Úc “Không phải nó biết mày với Hứa…”
“Không phải chuyện này,” Dương Kế Úc cắt ngang hắn.
Liên hệ với thái độ theo đuổi của Dương Kế Úc, Tiếu Tề nhất thời không rõ hắn nói không phải chuyện này, là chỉ chủ nhiệm lớp không biết, hay chỉ hắn cũng không định nghiêm túc theo đuổi Hứa Thiệu Dương chuyện này.
Hứa Thiệu Dương mặt vô biểu tình nhìn hắn thu dọn đồ đạc, hứng lên thì theo, đụng tường thì rụt, quả thật phù hợp cách xử sự tùy hứng bất chấp hậu quả của Dương Kế Úc.
Tống Cũng Mông lúc này đi tới, nói với Dương Kế Úc “Cần giúp không?”
Dương Kế Úc cho rằng cô ta đến tìm Hứa Thiệu Dương chỉ là thuận miệng khách sáo, thế là nhường vị trí cho cô ta, từ chối nói “Không sao, không cần phiền.”
“Để tôi giúp cậu đi, bạn cùng bàn mới.” Tống Cũng Mông nói.
Dương Kế Úc khựng lại một chút, lúc nãy hắn đề nghị chủ nhiệm lớp đổi chỗ, tiện miệng bịa lý do muốn học hành tử tế, không ngờ bà liền xếp hắn ngồi cạnh học tập ủy viên.
“Một đống sách này cũng của cậu à?” Tống Cũng Mông chỉ vào đống sách gần chỗ Hứa Thiệu Dương hỏi Dương Kế Úc.
Vừa dứt lời, Hứa Thiệu Dương liền đem mấy quyển sách vốn đặt trên bàn mình cũng chất lên trên, mở miệng nói “Cái này cũng của nó.”
“Vậy tôi giúp cậu nhé?” Tống Cũng Mông lại hỏi một lần.
Dương Kế Úc không tiện từ chối ý tốt của người ta, hắn liếc nhìn đống sách không nặng lắm đó, nói với cô ta lời cảm ơn “Vậy cảm ơn cậu.”
Tống Cũng Mông cười một tiếng, xắn tay áo định bê, kết quả vừa ôm sách lên đã bị Hứa Thiệu Dương một tay giật qua.
Bản thân thu dọn cả buổi không thấy hắn giúp, giờ Tống Cũng Mông vừa động tay liền giật qua.
“Không cần cậu dọn.” Dương Kế Úc đưa một tay đè lên đống sách Hứa Thiệu Dương đang bê, không cho hắn động.
Hứa Thiệu Dương ngẩng đầu nhìn hắn, hai người đối mặt không ai chịu nhường.
Một lát sau Tiếu Tề ôm đống sách phóng đi, vừa chạy vừa nói “Hại… Bao lớn chuyện, để tôi dọn, tôi dọn.”
Hứa Thiệu Dương lúc này mới dời ánh mắt, lại ngồi vào chỗ, mở lại quyển đề vừa nãy chưa làm xong.
Dương Kế Úc đã đổi chỗ ngồi mới, không còn bị quấy rầy. Hứa Thiệu Dương tự nhận hiệu suất học tăng lên không ít, sẽ không bị Dương Kế Úc trong giờ học hỏi mấy câu hỏi kỳ quái như tại sao lớp học phải lắp sáu cái cửa sổ, loài động vật đào hang giỏi nhất thế giới là gì, làm phiền.
Tan học cũng sẽ không bị chặn lại trong lớp, giảng một bài đề hắn liếc mắt là ra đáp án.
Hứa Thiệu Dương liếc nhìn hàng ghế trước, Tống Cũng Mông đang kéo Dương Kế Úc giảng đề, còn Dương Kế Úc trông rất nghiêm túc, ít nhất không còn liên tục thất thần.
Ngược lại, người thất thần lại thành Tống Cũng Mông. Hứa Thiệu Dương nghĩ đến nguyên do quen biết mình với Tống Cũng Mông, ban đầu chẳng qua vì bạn học trong lớp này trông có vẻ thân với Dương Kế Úc nhất.
Điều này có lẽ không còn chính xác nữa, Hứa Thiệu Dương nghĩ, Dương Kế Úc đại khái đã sớm gạch hắn ra khỏi vòng bạn bè.
Ra khỏi cổng trường, Hứa Thiệu Dương nhanh chóng thấy Lục Mạn đứng dưới gốc cây, hắn không tỏ ra ngạc nhiên trước sự xuất hiện đột ngột của cô, chỉ bình tĩnh bước về phía cô.
Lục Mạn hôm nay mặc chiếc váy xanh nhạt, tóc tùy ý búi sau đầu, thấy Hứa Thiệu Dương đến liền cong mắt cười.
Hứa Thiệu Dương đón lấy cái ôm của cô, nhưng nhanh chóng buông tay ra.
“Gầy.” Lục Mạn định sờ đầu hắn, nhưng thấy động tác lảng tránh nhẹ của Hứa Thiệu Dương, cô vẫn buông tay.
“Đây là dì Khương.” Lục Mạn vỗ vai hắn.
Hứa Thiệu Dương lúc này mới thấy người phụ nữ bên cạnh Lục Mạn, tuy Lục Mạn không giới thiệu kỹ, nhưng nhìn gương mặt có vài phần giống Dương Kế Úc, Hứa Thiệu Dương nhanh chóng xác định thân phận đối phương.
“Dì Khương.” Hứa Thiệu Dương chào hỏi.
“Hồi họp phụ huynh trước có thấy xa xa, sau này đến thăm chú Ngô thì cháu lại không ở, nhìn gần thấy càng đẹp trai đấy.” Khương Thu Quân cười nói.
Hứa Thiệu Dương lịch sự cười đáp lại, lại thấy sắc mặt đối phương đột nhiên thay đổi.
“Dương Kế Úc.” Khương Thu Quân gọi về phía sau hắn.
Hứa Thiệu Dương ngoảnh lại, thấy Dương Kế Úc như không nghe thấy, tiếp tục đi thẳng.
“Tiểu Úc?” Lục Mạn lên tiếng gọi hắn.
Dương Kế Úc khựng bước, quay đầu nhìn người phụ nữ dịu dàng trong ký ức đã đối xử tốt với hắn.
Vì Lục Mạn và Khương Thu Quân đã hẹn trước, bốn người cuối cùng cùng nhau đến quán rượu gần đó ăn bữa cơm.
“Không giống hồi nhỏ,” trên đường ăn, Lục Mạn cười trêu họ “Nếu không biết các cháu học cùng lớp, dì còn tưởng các cháu không quen biết nhau.”
Dương Kế Úc kéo khóe miệng cười gượng, cúi đầu tiếp tục ăn canh, trong lòng lại nghĩ: Đâu thể nói với dì là lần trước chúng cháu suýt hôn nhau.
“Trai tuổi này không đều thế sao.” Khương Thu Quân nói rồi nhớ lại cuộc sống cấp ba của cô và Lục Mạn.
Dương Kế Úc suốt bữa ăn chỉ ăn, nghe họ từ lúc mới quen kể đến khi từng người kết hôn sinh con, cuối cùng lại cảm thán nói, mấy chuyện đó thật lâu rồi.
“Hiện tại cháu với Hứa Triển thế nào?” Khương Thu Quân đột nhiên hỏi.
Dương Kế Úc ngẩng đầu thấy Hứa Thiệu Dương sau khi nghe xong những lời này thì thực nhẹ nhàng cười một chút.
“Lần trước ly hôn.” Lục Mạn nói.
Câu này nói xong, Dương Kế Úc cùng Khương Thu Quân đều sửng sốt một chút.
“Thu Quân kinh ngạc thì tính, tiểu Úc ngươi kinh ngạc cái gì?” Lục Mạn bị biểu tình của bọn họ chọc cười.
“Như thế nào…” Dương Kế Úc mới vừa mở miệng liền ngừng đề tài, đây cũng không phải việc có thể tùy tiện dò hỏi.
“Kỳ quái sao?” Lục Mạn nhìn thoáng qua Hứa Thiệu Dương, cuối cùng chỉ nói “Phát hiện không thích hợp thì ly.”
Đại khái là đã nhìn ra đề tài này không thích hợp để nhắc tới trước mặt trẻ con, Khương Thu Quân rất nhanh liền dời đi đề tài.
Thế là chỉ còn lại Dương Kế Úc chìm trong tin tức Lục Mạn cùng Hứa Triển ly hôn chưa kịp hoàn hồn.
Sau khi ăn xong, Lục Mạn cùng Khương Thu Quân nói còn muốn dạo một chút, hỏi bọn họ có muốn đi cùng không, Hứa Thiệu Dương cùng Dương Kế Úc đều từ chối đề nghị này.
“Dương Dương, đem tiểu Úc đưa về nhà.” Lúc đi Lục Mạn dặn dò Hứa Thiệu Dương.
Tháng tư sơ độ ấm, một ngày xuống vẫn lấy mát mẻ làm chủ, đặc biệt là tới buổi tối, gió thổi qua kéo theo những chiếc lá lả tả, còn có vẻ không được tự nhiên trên người Dương Kế Úc.
“Cho nên ngươi là bởi vì bọn họ ly hôn mới trở về?” Dương Kế Úc cuối cùng nói với Hứa Thiệu Dương câu đầu tiên mấy ngày nay.
Truyện liên quan
Tương Tiến Tửu
Lang thang bại hoại công tử bột công vs có thù tất báo mỹ nhân thụ.
Còn Có Này Chờ Chuyện Tốt?
Ô Lệnh Thiền là tam giới xa gần nổi tiếng thiên chi kiêu tử, lại Kim Đan rách nát, bí ...
Lạc Hoa Có Tình
Bạo Lực Thiên Sứ Quý Công & Uể Oải Tiểu Ác Ma Hệ Thống Thụ (Chủ Thụ). .
Lão Công, Đói Đói, Cơm Cơm [ Xuyên Thư ]
Tề Trừng không biết bản thân xuyên vào truyện sinh con. Chỉ biết hắn là bia đỡ đạn vai ác ...
Xuân Thụ Mộ Vân
Thực ấm áp, thực bình đạm, thực... Sủng chịu >//<. . Nịch sủng cái gì làm người chịu không nổi ...
Xuyên Nhanh Chi Vả Mặt Cuồng Ma
Đứng đầu hacker bị Chủ Thần lựa chọn làm mấy trăm gần ngàn thế vai ác,