Chính văn cuốn · Chương 11: Trang 11
Hiện tại Hứa Thiệu Dương đối với Dương Kế Úc lúc tám chín tuổi thật sự là không có quá nhiều ký ức sâu sắc, sau lại từng năm trôi qua, hắn chỉ nhớ mang máng lúc trước khi chính mình sắp đi, đối phương không cầm được nước mắt cùng vạt áo bị lau đến ướt đẫm của hắn.
Mà Dương Kế Úc hiện tại, dần dần lệch khỏi quỹ đạo nhận thức của Hứa Thiệu Dương đối với cậu lúc trước.
Hứa Thiệu Dương không hiểu vì cái gì Dương Kế Úc ở trước khi hắn đi lại biểu hiện khổ sở như vậy, sau lại lại một lần cũng không liên lạc với hắn, tựa như hiện tại, Dương Kế Úc biểu hiện rất để ý đến chiếc bình an khấu, nhưng mảnh ngọc kia liền nằm ở lòng bàn tay, cậu cũng không thể nhận ra tới.
Có lẽ Dương Kế Úc vốn dĩ chính là người như vậy, Hứa Thiệu Dương nghĩ, có lẽ trước kia chỉ là bởi vì ở chung thời gian quá ngắn, chính mình cũng không tính là chân chính hiểu biết cậu.
“Cho nên là Tiểu Kha đem mảnh ngọc này cho cậu?” Dương Kế Úc lần đầu tiên xưng hô Dương Nghe Kha như vậy, cảm thấy hai chữ này từ chính miệng mình nói ra khó nghe cực kỳ.
“Bị mẹ tớ ngẫu nhiên thấy, sau lại bà ấy biết được lai lịch, trước khi về nước liền bảo tớ đem cái này mang về tới cho cậu.” Hứa Thiệu Dương trả lời cậu.
“Mảnh của cậu đâu?” Dương Kế Úc hỏi hắn.
Hứa Thiệu Dương không quá để ý mà nói: “Vứt rồi.”
Dương Kế Úc nga một tiếng, Hứa Thiệu Dương thấy ánh mắt cậu hình như có chút đáng thương mà run rẩy, thế là hiếm khi muốn giải thích một câu cũng không phải bởi vì cậu mới đem mảnh ngọc vứt bỏ.
Kết quả không đợi Hứa Thiệu Dương mở miệng, Dương Kế Úc liền đứng dậy đem chiếc bình an khấu ném vào thùng rác bên chân Hứa Thiệu Dương, phát ra một tiếng va đập nặng nề, còn ngẩng đầu đối Hứa Thiệu Dương cười cười: “Vậy tớ cũng không cần.”
====================
Chương 8 Trúng chiêu
Hứa Thiệu Dương nhiệt độ cơ thể vừa hạ xuống, Dương Kế Úc lại khởi sốt.
Ngày hôm qua là Hứa Thiệu Dương xin nghỉ, hôm nay lại biến thành Dương Kế Úc không có tới trường học.
“Hai người các cậu đây là thay phiên nhau nghỉ học à?” Tiếu Tề ngồi ở chỗ của Dương Kế Úc cùng Hứa Thiệu Dương nói chuyện phiếm: “Cậu khá hơn chút nào chưa?”
Hứa Thiệu Dương cười một chút, trả lời cậu ta: “Không có việc gì.”
“Cũng không biết Dương nhi có phải hay không sinh bệnh, đã sớm bảo cậu ấy đem điện thoại sạc pin rồi.” Tiếu Tề mới vừa nói xong cửa sổ đã bị người gõ vang, người ngoài cửa sổ đỡ đỡ mắt kính, chính cười ý bảo bọn họ mở cửa sổ.
Giang Thanh Trì chống ở bên cửa sổ, không chút để ý mà nhìn lướt qua phòng học, hỏi bọn họ: “Dương Kế Úc có ở đây không?”
“Xin nghỉ rồi,” Tiếu Tề thuần thục mà đem tay vói vào túi áo Giang Thanh Trì, thuận lợi cướp đoạt ra một viên kẹo: “Tìm cậu ấy có việc?”
“Trả cậu ấy di động, ngày hôm qua giúp cậu ấy đem lên phòng phát thanh sạc nhờ một lát, quay lại thì phát hiện người đã đi rồi.” Giang Thanh Trì đem viên kẹo Tiếu Tề trong tay đùa nghịch nửa ngày còn không có xé mở thu trở về, xé mở đóng gói sau đem kẹo ấn vào trong miệng Tiếu Tề: “Cậu biết nhà cậu ấy ở đâu không? Tớ tan học vừa lúc không có việc gì, đem qua cho cậu ấy.”
“Hiện tại cái nhà này tớ còn thật không biết,” Tiếu Tề ngậm kẹo quay đầu hỏi Hứa Thiệu Dương: “Cậu biết ở đâu không?”
Hứa Thiệu Dương nhìn thoáng qua di động trong tay Giang Thanh Trì, cùng hắn nói: “Đưa cho tớ đi, tớ chuyển giao cho.”
“Cũng được.” Giang Thanh Trì không nghĩ nhiều, đem điện thoại đưa cho Hứa Thiệu Dương sau nói tiếng cảm ơn.
Hứa Thiệu Dương tiếp nhận di động, người bạn phía sau Giang Thanh Trì khoác vai hắn thấp giọng trêu chọc, thanh âm không lớn, nhưng Hứa Thiệu Dương vẫn là nghe rõ lời của đối phương.
Giang Thanh Trì cười dùng khuỷu tay đẩy cậu ta ra, làm cậu ta đừng nói bậy, quay đầu lại dặn dò Hứa Thiệu Dương: “Nhớ rõ đến lúc đó bảo cậu ấy gọi lại cho tớ một cuộc điện thoại…”
Hứa Thiệu Dương về đến nhà khi trong phòng thực an tĩnh, Ngô thúc không biết đi đâu, hắn đi lên lầu mở ra cửa phòng khách, phát hiện trên giường đã trống không.
Tối hôm qua Hứa Thiệu Dương ăn cơm xong liền trở về phòng, đại khái là thân thể còn không có khỏe hẳn, mới vừa nằm xuống không bao lâu liền ngủ rồi, buổi sáng thức dậy tự nhiên cho rằng Dương Kế Úc tối hôm qua đã trở về nhà, kết quả Ngô thúc lại bảo hắn lên lầu gọi người thức dậy.
Hứa Thiệu Dương hồi tưởng lại sáng sớm, Dương Kế Úc nhắm hai mắt đẩy tay hắn ra bảo hắn đừng phiền, khuôn mặt bị thiêu đến đỏ bừng, mơ mơ màng màng đang muốn ngủ, lại bị xúc cảm lạnh lẽo trên trán làm bừng tỉnh lúc đối phương có biểu tình sắp khóc.
Hứa Thiệu Dương bởi vậy rút ra kết luận, Dương Kế Úc buổi sáng mới vừa thức dậy tính khí không tốt, hơn nữa không chịu nổi trêu chọc.
Hẳn là tỉnh lại liền về nhà rồi, Hứa Thiệu Dương trở lại phòng của mình, đem cặp sách buông xuống sau đó dựa vào bên kệ sách.
Thùng rác chất mấy tờ giấy nháp dùng qua mấy ngày trước, Hứa Thiệu Dương do dự một chút, vẫn là ngồi xổm xuống.
Nhưng mà không đợi hắn bắt đầu tìm kiếm, phía sau liền truyền đến động tĩnh.
Dương Kế Úc ngủ ở trên giường Hứa Thiệu Dương, hiện tại chính ngơ ngác mà nhìn hắn.
Hứa Thiệu Dương phản ứng vài giây, cuối cùng dường như không có việc gì mà đứng lên, đi đến bên cạnh Dương Kế Úc, duỗi tay xem xét trán cậu.
Nhiệt độ không nóng bằng buổi sáng, nhưng có thể cảm giác được vẫn chưa có lui sốt hoàn toàn.
Một lát sau, mu bàn tay Hứa Thiệu Dương bị chạm chạm.
“Tan học rồi sao? Điều hòa phòng khách hỏng rồi.” Thanh âm Dương Kế Úc khàn đến không chịu được, bị đánh thức cũng không giống buổi sáng như vậy phát giận, bởi vì sinh bệnh, làm cả người cậu nhìn qua đều lộ ra vẻ đáng thương.
Hứa Thiệu Dương ừ một tiếng, duỗi tay bật đèn đầu giường: “Uống thuốc chưa?”
Dương Kế Úc trở mình, chậm rì rì mà từ trên giường ngồi dậy, ngáp một cái nói: “Buổi trưa uống rồi.”
Hứa Thiệu Dương xem cậu tinh thần tốt hơn một chút, đem điện thoại đưa cho cậu: “Người khác nhờ tớ chuyển giao.”
“Giang Thanh Trì?”
“Cậu ấy không nói tên,” Hứa Thiệu Dương ngồi trở lại trên ghế, cách bàn học nhìn về phía Dương Kế Úc: “Bất quá cậu ấy bảo cậu gọi điện thoại cho cậu ấy.”
Dương Kế Úc nga một tiếng, không bao lâu liền gọi thông điện thoại.
“Có cần lảng tránh không?” Hứa Thiệu Dương hỏi cậu.
Dương Kế Úc nghi hoặc mà nhìn hắn, không chờ
Thời gian trôi nhanh đến mức khó tin, từ khi Hứa Thiệu Dương chuyển trường tới đã được nửa năm. Dương Kế Dục có thể rõ ràng cảm nhận được sự thay đổi ngày càng được yêu mến của Hứa Thiệu Dương, đặc biệt là sau buổi tiệc tối mừng năm mới do nhà trường tổ chức, kết quả lại có phần tăng lên.
Ngày hôm đó Hứa Thiệu Dương vốn không có tiết mục biểu diễn, Dương Kế Dục dẫn cậu ngồi ở hàng cuối cùng. Vì hôm trước nằng nặc chơi game với Hứa Thiệu Dương đến khuya, nên chẳng bao lâu Dương Kế Dục đã lim dim sắp ngủ.
Sự ồn ào xung quanh lại trở thành liều thuốc thôi miên, nên khi giai điệu dương cầm từ sâu trong ký vọng lên bên tai Dương Kế Dục, cậu thậm chí không thể phân biệt được thực tại với giấc mơ.
Trong mộng có Lục A Di và Ngô thúc vây quanh khen cậu là ngôi sao nhỏ mới học, không chịu nổi sự cưng chiều đó, Hứa Thiệu Dương - cậu bé nghiêm nghị - chỉ ra mấy chỗ Dương Kế Dục đánh sai, và cuối cùng, khi hốc mắt Dương Kế Dục ngày càng đỏ hoe, điều Hứa Thiệu Dương dùng để dỗ dành cậu chính là bản nhạc đó.
Về việc cảnh tượng đó có thật sự đã xảy ra hay không, xa xăm đến mức Dương Kế Dục khó có thể xác nhận, nhưng trong khoảnh khắc ấy, Dương Kế Dục bỗng nảy sinh một cảm giác như thể họ chưa từng xa nhau.
Sau đó, khi Hứa Thiệu Dương ngồi trở lại bên cạnh cậu, Dương Kế Dục mới biết được người vốn định biểu diễn cùng lớp bỗng bị ốm, không thể lên sân khấu. Nên chủ nhiệm lớp bỗng nhớ ra trước đó từng xem hồ sơ chuyển trường của Hứa Thiệu Dương, trên đó ghi sở trường đúng lúc có đàn piano, vốn chỉ nghĩ có thể ứng phó được là tốt rồi, không ngờ hiệu quả lại ngoài mong đợi tốt.
Truyện liên quan
Tương Tiến Tửu
Lang thang bại hoại công tử bột công vs có thù tất báo mỹ nhân thụ.
Còn Có Này Chờ Chuyện Tốt?
Ô Lệnh Thiền là tam giới xa gần nổi tiếng thiên chi kiêu tử, lại Kim Đan rách nát, bí ...
Lạc Hoa Có Tình
Bạo Lực Thiên Sứ Quý Công & Uể Oải Tiểu Ác Ma Hệ Thống Thụ (Chủ Thụ). .
Lão Công, Đói Đói, Cơm Cơm [ Xuyên Thư ]
Tề Trừng không biết bản thân xuyên vào truyện sinh con. Chỉ biết hắn là bia đỡ đạn vai ác ...
Xuân Thụ Mộ Vân
Thực ấm áp, thực bình đạm, thực... Sủng chịu >//<. . Nịch sủng cái gì làm người chịu không nổi ...
Xuyên Nhanh Chi Vả Mặt Cuồng Ma
Đứng đầu hacker bị Chủ Thần lựa chọn làm mấy trăm gần ngàn thế vai ác,