Chính văn cuốn · Chương 5: Trang 5

“Bên ngoài.” Hứa Thiệu Dương cúi đầu xé mở bông y tế đóng gói, nói với Dương Kếúc: “Kéo áo lên.”

Cùng một câu nói nhưng trong ngữ cảnh khác nhau thì ý nghĩa vẫn rất khác biệt. Dương Kếúc không cử động, một lát sau có chút không tự nhiên, sẵng giọng nói: “Ta mang về nhà tự rửa.”

“Tự làm?” Hứa Thiệu Dương nhìn hắn: “Tự rửa được sao?”

Dương Kếúc không quen, cũng không thích kiểu tựa như rất hiểu biết của Hứa Thiệu Dương lúc này. Đại khái là vì đột ngột bị đánh thức nên cảm xúc còn chưa kịp điều chỉnh, giọng điệu của hắn cũng trở nên không mấy hòa nhã: “Vì sao không tự rửa được?”

Giọng Hứa Thiệu Dương rất bình thản, nhưng lại khiến người ta cảm thấy như đang châm chọc: “Không sợ đau?”

“Hứa Thiệu Dương,” Dương Kếúc gọi tên hắn, nhìn hắn không nói gì.

Hứa Thiệu Dương ngừng động tác.

“Nghe không hiểu sao?” Dương Kếúc cảm thấy gặp phải Hứa Thiệu Dương thực sự không phải chuyện tốt, hơn nữa ở cùng hắn đòi hỏi phải hao tốn rất nhiều tinh lực và cảm xúc. Thế là Dương Kếúc trực tiếp, sảng khoái bày tỏ suy nghĩ của mình: “Ta không muốn ngươi giúp.”

Đôi mắt Hứa Thiệu Dương chẳng hề dao động, như thể hoàn toàn không quan tâm Dương Kếúc nói gì, đồng thời phối hợp đưa tay, đưa bông y tế cho Dương Kếúc.

“Ta về nhà sẽ…” Lời nói của Dương Kếúc bị tiếng chuông điện thoại cắt ngang, tầm mắt theo hướng âm thanh nhìn sang, lập tức nhìn rõ cuộc gọi đến.

Hứa Thiệu Dương lại như không nghe thấy, thấy Dương Kếúc không có ý định bôi thuốc, đưa ra hai lựa chọn cho hắn: “Ngươi muốn rửa ngay bây giờ, hay là ta giúp ngươi gọi Đường Trác vào.”

Hai người đều không nói thêm tiếng nào, tiếng chuông dần bình ổn. Ngay khi Hứa Thiệu Dương chuẩn bị đứng dậy gọi Đường Trác thì Dương Kếúc cúi đầu kéo vạt áo thun lên.

“Rửa vết thương trước.” Dương Kếúc ngồi ở mép giường, Hứa Thiệu Dương đứng bên cạnh nhìn động tác của hắn, giọng điệu như đang giảng bài.

Dương Kếúc một tay giữ vạt áo, tay kia loay hoay tìm trong hộp thuốc. Vất vả mới thấy rõ tên thuốc trên thân chai nhưng lại không biết lấy tư thế nào để mở nắp.

Một lát sau, Hứa Thiệu Dương nhìn hắn lần đầu tiên bỏ vạt áo xuống, mở nắp chai rồi kéo vạt áo lên lại, quay đầu lấy tăm bông lại không có tay rảnh. Cuối cùng, Dương Kếúc đặt chai thuốc lên tủ đầu giường, nghiêng người cẩn thận chấm ướt tăm bông.

Tư thế thật gượng gạo nhưng không kêu một tiếng nào, thậm chí khi nghiêng người cũng cố tình quay lưng về phía Hứa Thiệu Dương.

Nhưng với góc nhìn của Hứa Thiệu Dương, dù hắn có tránh tránh né tránh thế nào cũng không sót một chi tiết. Đường nét eo thon thả dưới những động tác lăng xăng loạn của Dương Kếúc thực sự là giấu đầu lòi đuôi.

So với trước kia thiếu tập luyện, sờ lên chỉ có một lớp thịt mềm trên bụng, bây giờ lại có thể thấy những đường cơ bắp rõ ràng.

“Bôi thuốc màu trắng trước.” Hứa Thiệu Dương hoàn toàn không có ý định giúp, chỉ dựa vào một bên nhìn những động tác dần hoảng loạn của hắn.

“Có hai loại màu trắng.” Dương Kếúc cau mày.

Hứa Thiệu Dương cúi người lại gần, dùng ngón tay móc một túi thuốc lên, nhìn rõ rồi lại ngồi dậy, nói với hắn: “Loại nhỏ.”

Dương Kếúc định lần nữa bỏ vạt áo xuống thì Hứa Thiệu Dương nhắc nhở: “Cọ vào thì phải rửa lại.”

Dương Kếúc ngẩn người, cuối cùng há miệng cắn vạt áo.

Quật cường thì chẳng ai địch nổi, Hứa Thiệu Dương thầm thở dài.

“Không cần giúp?” Hứa Thiệu Dương cúi xuống hỏi hắn.

Dương Kếúc ngẩng đầu liếc hắn một cái, vành mắt không biết là vì tức hay vì đau, Hứa Thiệu Dương tổng cảm thấy so với lúc nãy đã ướt hơn một chút.

Hứa Thiệu Dương không được tự nhiên mà sẵng giọng, nửa ngồi xổm xuống di đi tăm bông khỏi vết thương của Dương Kếúc, tiếp đó dùng tăm bông lau sạch lại một vòng. Toàn bộ động tác hoàn thành không đầy ba phút.

Ngay khi Dương Kếúc định cảm ơn, điện thoại di động của Hứa Thiệu Dương lại rung lên. Hứa Thiệu Dương rút dây sạc ra, hơi nhíu mày.

“Ngươi nghe đi,” Dương Kếúc đứng dậy vòng qua hắn, lờ đi cảm giác khó chịu trên eo, nói với hắn: “Ta về trước.”

Tầm mắt Hứa Thiệu Dương theo bóng dáng khuất dần của Dương Kếúc rồi trở về màn hình đang rung, cuối cùng tiếp nghe điện thoại.

“Đang trực?” Đầu bên kia truyền đến giọng nói nhẹ nhàng, trong trẻo của Dương Nghe Kha.

Hứa Thiệu Dương khom người ngồi xuống chỗ vừa nãy Dương Kếúc nằm, lòng bàn tay mệt mỏi chống lên mép giường, mu bàn tay bởi vì uốn cong mà nổi gân xanh rõ ràng, giọng trả lời vững vàng: “Ừ.”

“Hôm nay không bận?” Dương Nghe Kha hỏi.

“Cũng không quá bận, có việc gì?” Hứa Thiệu Dương dịch người về phía sau, đột nhiên bị thứ gì đó cộm một cái, quay đầu mới thấy trên giường nằm một chùm chìa khóa. Móc chìa khóa quen thuộc, kiểu dáng lạ lẫm. Chiếc chìa khóa duy nhất trước đây treo trên đó có thể mở căn hộ đi thuê kia, giờ đã không còn tung tích. Hứa Thiệu Dương cẩn thận hồi tưởng, cuối cùng nhớ ra nó đã đi đâu: lúc Dương Kếúc rời khỏi căn hộ năm xưa, đã đặt chìa khóa lên tủ giày.

“Bên này thi đấu của ta xong rồi, dự tính ngày mai trở lại, ngươi đoán xem ai đi cùng ta?” Dương Nghe Kha có chút hưng phấn mà hỏi.

Hứa Thiệu Dương có chút thất thần nhìn trần nhà, như không nghe rõ câu hỏi của Dương Nghe Kha, chỉ lẩm bẩm: “Hôm nay ta thấy ca của ngươi.”

Đầu dây bên kia im lặng một lúc, mới lên tiếng hỏi: “Anh ấy bây giờ thế nào? Chúng ta đã lâu không liên lạc, anh ấy có vẻ vẫn không ưa ta lắm.”

Dương Kếúc bây giờ thế nào?

Hứa Thiệu Dương nhớ lại đêm nay, vết thương đỏ ửng sau eo của Dương Kếúc, ánh mắt cố gắng chịu đựng nhưng đầy mệt mỏi, thái độ nóng lòng phủi sạch quan hệ.

Hứa Thiệu Dương dễ dàng đưa ra kết luận: Dương Kếúc vẫn như trước đây, không biết điều chỉnh nhịp sống, sống quá tùy tiện nên không học được cách cẩn thận, đau cũng không chịu nhịn, chạm trán hắn cũng không nghĩ đến chuyện lại gần.

Lại đèn đỏ.

Khi Dương Kếúc kịp phản ứng, hắn đã bỏ lỡ hai đèn xanh ở cùng một giao lộ, nếu không thất thần, bây giờ hắn đại khái đã tới ga tàu điện ngầm rồi.

Trong lúc chờ đợi khoảng cách, đột nhiên Dương Kếúc nhớ ra một câu:

Không cần bán ra bước chân ngay giây đầu tiên đèn xanh sáng.

Những lời này xuất phát từ miệng Hứa Thiệu Dương năm 16 tuổi, như dùng giọng điệu của người lớn để dạy kẻ từ trước đến nay luôn bán ra bước chân đầu tiên khi đèn xanh sáng là Dương Kếúc.

Yêu cầu bất ngờ này khiến Dương Kếúc năm 17 tuổi lúc đó cảm thấy không thể hiểu nổi. Hiện tại, Dương Kếúc cảm thấy vô cùng hợp lý – Hứa Thiệu Dương từ trước đến nay là người như vậy.

Khi còn nhỏ, Hứa Thiệu Dương sợ đến muộn nên sẽ chọn ra cửa trước mười phút. Sau đó lại luôn tránh né sự chủ động tiếp cận của Dương Kếúc. Kể cả những ngày sau này ở bên nhau, bao gồm cả quản gia Ngô, hắn cũng chưa từng nói về mối quan hệ của họ trước mặt người thứ ba.

Nhưng thực ra, Hứa Thiệu Dương không phải người sợ gánh chịu hậu quả, Dương Kếúc thầm nghĩ. Hắn thậm chí rất nhiều lúc khá bướng bỉnh mà nhận trách nhiệm, ví dụ như lần ngoài ý muốn tình cờ đó, ngay ngày hôm sau hắn đã hỏi ý kiến Dương Kếúc, hỏi hắn có muốn làm bạn trai của mình không.

Hứa Thiệu Dương cũng không phải người ác ý gì, chỉ là một số việc với hắn mà nói, hoàn toàn không nằm trong phạm vi suy xét của hắn.

Hắn cảm thấy làm sai thì cần chịu trách nhiệm, nhưng điều đó không có nghĩa là hắn thích Dương Kếúc. Dương Kếúc không thể trách cứ hắn, dù sao Hứa Thiệu Dương thậm chí thẳng thắn đến mức chưa bao giờ lừa hắn rằng mình thích.

Chỉ là người hậu tri hậu giác từ đầu đến cuối chỉ có mỗi Dương Kếúc mà thôi.

====================

Chương 5 Vợ của Dương Dương

Từ khi quản gia Ngô cùng Lục Mạn ra nước ngoài, Hứa Thiệu Dương đã rất lâu không về Nam Giang Loan.

Hai ngày trước có sai người quét dọn qua một lần, không có cảm giác bụi bặm hay trống vắng, như thể hôm qua mới có người ghé qua. Điều này khiến Hứa Thiệu Dương thậm chí sinh ra ảo giác.

Một cảnh tượng xa xưa, cảnh tượng thời hắn còn học trung học ở thành Nam. Trong phòng không chỉ có hắn và quản gia Ngô, mà còn có người luôn tìm cớ bám lấy nơi đây, muốn cùng hắn chia sẻ một chiếc giường – Dương Kếúc.

Lúc đó, Hứa Thiệu Dương không nhận ra mình luôn có sự dung túng không thể giải thích với hắn, chỉ cảm thấy Dương Kếúc không giống một học sinh trung học bận rộn. Hắn sẽ xuất hiện vào những lúc rảnh rỗi của Hứa Thiệu Dương, đôi khi là cuối tuần, đôi khi là lúc Hứa Thiệu dương vừa làm xong bài thi chuẩn bị chợp mắt một chút.

Chính vì vậy mà lúc đó Hứa Thiệu Dương cảm thấy Dương Kếúc thần long kiến thủ bất kiến vĩ, đa số thời gian tìm cớ níu lại thật nhạt nhẽo và vô cớ gây sự, cũng cảm thấy hắn phiền người khác thật sự không làm cho người ta thích.

Lầu hai có ba phòng, Hứa Thiệu Dương đặc biệt dặn dò cô giúp việc không cần dọn dẹp phòng cuối hành lang.

Đồ đạc trong phòng dường như chưa bao giờ di chuyển vị trí. Hứa Thiệu Dương cuối cùng đã tìm được một chút ký ức cũ trong căn phòng này.

Hắn cầm trên tay quyển vở bài sai từ thời trung học đã ố vàng, trên bìa dòng chữ “Toán học” mà Dương Kếúc viết cho hắn đã nhạt màu rất nhiều.

Ký ức liên quan đến căn hộ này với Hứa Thiệu Dương thường được chia thành ba giai đoạn: trước chín tuổi là căn cứ đầy đồ chơi cá nhân, lúc mười mấy tuổi về nước dùng làm nơi ngủ, và sau đó là nơi bị Dương Kếúc chiếm nửa chỗ ở nhờ.

Bây giờ nhìn lại, dấu vết cuộc sống để lại trong căn phòng này nhiều hơn lại là của Dương Kếúc. Giá sách chiếm một dãy truyện tranh, tủ quần áo đầy áo ngủ, thậm chí còn có tờ rơi làm thêm mang về nhà, giờ vẫn yên lặng nằm trong ngăn kéo.

Hứa Thiệu Dương cầm tờ rơi lên xem qua, là của một cửa hàng ăn uống vài năm trước, giờ đã như mong muốn của Dương Kếúc trước đây mà đóng cửa.

Lời phàn nàn của Dương Kếúc dường như còn vang vọng như hôm qua, Hứa Thiệu Dương bây giờ còn nhớ đó là kỳ nghỉ trước khi khai giảng một tuần, sáng sớm Dương Kếúc bỗng nói muốn đi làm thêm, tối về biệt thự thì mặt mày cau có nhét một xấp tờ rơi vào ngăn kéo.

Đối mặt với sự dò hỏi của Hứa Thiệu Dương, hắn chỉ nói mình bị lừa, và mong cửa hàng này ngày mai sẽ đóng cửa.

Cho đến sau này, khi họ đi ngang qua một cửa hàng trang trí tương tự giống hệt vào năm nhất đại học, lúc đó Dương Kếúc không còn cảm xúc bực bội, mới thẳng thắn với Hứa Thiệu Dương: “Hắn bắt ta phát tờ rơi xong thì vào ăn cơm, lúc đó còn thấy ông chủ tốt, kết quả ăn xong hắn trừ tiền công, còn bắt ta trả thêm tiền bữa tráng miệng sau bữa. Cái bánh kem đó ngon lắm, ta chỉ ăn một miếng, hết 30.”

Ngày đó vì vội về trường, Hứa Thiệu Dương đã mua cho hắn một chiếc bánh kem trị giá cao gấp mấy chục lần 30 trước khi đi, nhưng Dương Kếúc lại không tỏ ra vui vẻ lắm, mà hỏi Hứa Thiệu Dương tại sao lại tặng bánh kem cho hắn.

Lúc đó Hứa Thiệu Dương không đưa ra lý do, thực ra cũng không có lý do đặc biệt gì, hắn chỉ cảm thấy Dương Kếúc muốn ăn một chiếc bánh kem ngon.

Top

Truyện liên quan