Chính văn cuốn · Chương 4: Trang 4

Dương Kế Úc rất có lễ phép mà theo cười một tiếng, lại không lễ phép mà tính dùng sự im lặng kết thúc cuộc đối thoại.

Hứa Thiệu Dương theo ánh mắt hắn lướt qua nốt ruồi nhỏ trên môi, cuối cùng lại rơi xuống mí mắt đang cử động thong thả của Dương Kế Úc, hắn nhắc nhở: “Phía sau có phòng nghỉ.”

Nghe được phòng nghỉ, Dương Kế Úc mới phản ứng lại, Hứa Thiệu Dương nói hẳn là phòng nghỉ của bác sĩ trực ban.

Dương Kế Úc nhìn căn phòng nghỉ nhỏ này, cảm thấy hành vi trốn tránh của mình dường như thừa thãi, nhưng bây giờ xác thực cũng không thích hợp để lại đi ra ngoài, hắn đành phải ngồi ở mép giường, đem hy vọng ký thác lên người Đường Trác, hy vọng nàng lấy thuốc nhanh một chút.

Trong phòng nghỉ nhỏ, mùi nước sát trùng phai nhạt hơn, mũi bị một luồng hương gỗ như có như không khác tràn ngập, Dương Kế Úc xoa xoa mũi, ý đồ xua tan mùi hương khiến hắn cảm thấy quen thuộc này.

Ý đồ không có kết quả, Dương Kế Úc đành phải chuyển dời lực chú ý đến nơi khác, trên tủ đầu giường gần hắn nhất có để mấy cây dây sạc cùng một bộ điện thoại đang sạc, đồ đạc trên bàn rất ít, chỉ còn một góc có một cái gạt tàn thuốc nhỏ sạch sẽ.

Trong ấn tượng Hứa Thiệu Dương cũng không hút thuốc, Dương Kế Úc chủ quan cho rằng cái gạt tàn thuốc nhỏ này hẳn là của bác sĩ trực ban khác để lại, dù sao theo lẽ thường, bác sĩ Hứa chắc sẽ không lấy thân thể mình ra nói đùa.

Dương Kế Úc nhìn bốn phía lại bắt đầu chán, cuối cùng lại bị đồ vật trên bàn cách đó không xa thu hút, một tờ giấy A4 có chữ viết, nhưng bản thân nó không đáng chú ý, chỉ là vì sao lại chú ý tới nó, là bởi vì Dương Kế Úc thấy được một đoạn dây đồng hồ lộ ra bên dưới tờ giấy.

Mặt đồng hồ thật sự theo tờ giấy bị nhấc lên mà lộ ra, con cá vàng kia bây giờ nhìn có hơi cũ kỹ, nhưng lúc ấy nó thực sự đã tiêu tốn của Dương Kế Úc mấy tháng lương.

Dương Kế Úc không hiểu tại sao chiếc đồng hồ vốn nên nằm trong góc ngăn kéo phòng hắn lại xuất hiện ở đây.

Nếu nói Hứa Thiệu Dương không đến nỗi so đo với một cái đồng hồ, Dương Kế Úc cũng có thể hiểu, chẳng qua hắn nhớ mang máng, lúc ấy Hứa Thiệu Dương có vẻ không thích chiếc đồng hồ này lắm.

Rốt cuộc khi hắn vui mừng đem đồ vật đưa tới tay đối phương, biểu tình của đối phương thậm chí có thể nói là lãnh đạm, và sau đó cũng chưa từng thấy Hứa Thiệu Dương mang nó ra ngoài bao giờ.

Lúc ấy, Dương Kế Úc am hiểu an ủi chính mình rằng điều này chẳng có gì, mỗi người yêu thích khác nhau, quả thật khó suy đoán, chỉ có thể nói Hứa Thiệu Dương không thích nó như mình thôi.

Còn bây giờ, Dương Kế Úc gần ba mươi tuổi rất nhẹ nhàng là có thể hiểu được đạo lý trong đó.

Hứa Thiệu Dương có rất nhiều đồng hồ quý giá, tiện tay lấy ra một cái cũng đáng giá lúc ấy hắn một năm lương, cho nên hắn không cần thiết phải thích một món đồ kiểu dáng cũ kỹ, không chút thu hút trong bộ sưu tập của hắn, cũng không cần phải cảm thấy món quà đổi lấy bằng mấy tháng lương của Dương Kế Úc là tâm ý đáng quý như thế nào.

====================

Chương 4: Không cần ngươi hỗ trợ

Đường Trác chân trước vừa mới lấy xong thuốc, muốn đi vào phòng cấp cứu thì bởi vì điện thoại rung đột ngột mà quẹo một đường, ngồi xuống ghế bên ngoài.

Khương Thu Quân gọi điện cho nàng, hỏi nàng sao còn chưa về nhà.

“Mẹ, tối nay con ở nhà anh.” Đường Trác có chút ấp úng, sợ đối phương lo lắng: “Ngày mai… đã hẹn với anh ấy đi dạo phố.”

“Ngày mai con không phải đi làm sao?” Khương Thu Quân hỏi nàng: “Lại nói cuối tuần cũng cho anh con nghỉ ngơi đi.”

“Mẹ nói với con những điều này có ích gì, sao không trực tiếp nói với anh ấy?” Đường Trác nghe sự quan tâm gượng gạo này, đột nhiên cảm thấy có chút buồn cười: “Anh ở ngay bên cạnh con, muốn nói chuyện với anh ấy không?”

Khương Thu Quân xụ mặt: “Con nói với nó là được, tiện thể bảo nó ngày mai tối về nhà ăn cơm.”

“Gần đây có dấu hiệu tan băng à? Xem ra Khương nữ sĩ cuối cùng cũng chịu vứt bỏ sự cố chấp, chấp nhận sự thật con trai mình thích đàn ông rồi.” Đường Trác vốn cũng chỉ là đùa để thăm dò.

Không ngờ Khương Thu Quân khẽ hừ một tiếng rồi im lặng, một lát sau mới nhắc nhở nàng: “Tối mai khoảng bảy giờ, hai đứa đừng cho tao đến trễ, trong nhà sẽ có khách.”

“Khách gì thế?” Đường Trác liên hệ tới việc bà già trước đó hỏi nàng về Lâm Đạc, kêu lên: “Mẹ không phải định xem mắt cho anh đấy chứ?”

Đường Trác vừa thốt ra mới ý thức được thanh âm mình hơi lớn, nàng nghiêng đầu, hạ thấp giọng: “Mẹ, sự chuyển biến tư tưởng của mẹ sao không có chút quá độ nào vậy?”

“Chỉ cho con giới thiệu, không cho tao giới thiệu à?” Khương Thu Quân ở đầu dây bên kia suýt không nghe thấy mà thở dài một hơi, một lát sau mới nhắc nhở: “Nhớ nói với nó, tao cúp đây.”

Đường Trác nhìn điện thoại đã bị cúp, lại nhìn về phía tuýp thuốc mỡ đang cầm trên tay, đột nhiên nhớ lại khi nàng còn học cấp hai, Dương Kế Úc chắc học lớp mười một, có một buổi tối.

Giữa đêm nàng bị tiếng cãi vã đánh thức, ra phòng khách thấy quần áo Dương Kế Úc như vừa lăn trên đất, lem luốc lại bẩn thỉu, cổ áo hình như còn rách một lỗ, má trên mặt và trán đều thấm vết máu, ngày hôm đó Dương Kế Úc đã cãi nhau rất dữ với Khương Thu Quân với bộ dạng ấy.

Cụ thể cãi nhau chuyện gì nàng đã không nhớ, chỉ nhớ động tác Khương Thu Quân quay đầu đi lau nước mắt trộm, cùng với vẻ mặt kiên quyết không lay chuyển của Dương Kế Úc nhìn nơi khác, và cuối cùng, Khương Thu Quân đưa nước sát trùng với bông gòn cho mình, bảo nàng mang cho Dương Kế Úc với ánh mắt hối hận đau khổ và vẻ mặt cứng đờ nhất quyết không lùi bước.

Đường Trác từng nghe Khương Thu Quân tâm sự phiền não với Đường Văn Hải, hỏi ông rốt cuộc Dương Kế Úc giống ai, Đường Văn Hải lúc ấy muốn nói lại thôi, vỗ vai nàng trấn an rằng trẻ con khó tránh khỏi giai đoạn này.

Đường Trác mũi cay cay, đột nhiên cười một tiếng, cuối cùng nàng hiểu cái muốn nói lại thôi của Đường Văn Hải. Trong mắt người ngoài cuộc tỏ tường, Dương Kế Úc giống ai, chỉ có Khương Thu Quân và bản thân Dương Kế Úc là người trong cuộc mơ hồ không rõ.

Chờ người bệnh ở cửa ra ngoài, Đường Trác mới đi vào, nhưng chỉ thấy bác sĩ Hứa một mình trong phòng khám, nàng quay đầu ngạc nhiên hỏi Hứa Thiệu Dương: “Bác sĩ Hứa, anh con đâu?”

Hứa Thiệu Dương bị thanh âm Đường Trác kéo về, day day huyệt Thái Dương: “Thấy nó mệt rã rời, cho nó vào trong nghỉ ngơi.”

“Mới mấy giờ mà nó đã buồn ngủ?” Đường Trác liếc nhìn đồng hồ, lo lắng nói: “Không phải thật sự bất tỉnh rồi chứ?”

“Chắc không phải.” Hứa Thiệu Dương nghĩ tới bộ dạng Dương Kế Úc vừa nãy, chắc chỉ là đơn thuần thiếu ngủ.

“Hôm nay nó dậy mấy giờ?” Hứa Thiệu Dương bỗng hỏi.

“Hả?” Đường Trác ngẩn ra: “Sáu bảy giờ gì đó, hôm nay nó giúp chuyển nhà.”

“Có ngủ trưa không?” Hứa Thiệu Dương lại hỏi.

“Giường còn chưa kịp giao, ngủ sao được.” Đường Trác không chút nghĩ ngợi tiết lộ: “Chắc hôm qua cũng ngủ muộn, gần đây thấy nó toàn thức khuya tăng ca.”

Hứa Thiệu Dương trầm mặc một chút, đưa ra lời dặn của bác sĩ: “Bảo nó chú ý nghỉ ngơi.”

Đường Trác nghiêm túc dạ một tiếng, nhìn quanh: “Thuốc còn chưa bôi cho nó…”

“Để tôi.” Hứa Thiệu Dương đứng dậy khỏi ghế, đi tới trước mặt nàng ra hiệu đưa thuốc cho hắn.

“Bác sĩ Hứa,” Đường Trác tay vốn đang đưa ra lại rụt về, nhìn mặt Hứa Thiệu Dương chợt nói: “Chúng ta có phải gặp nhau ở đâu rồi không?”

Hứa Thiệu Dương khẽ cười, nhớ lại Đường Trác của thuở bé.

Lần đầu gặp, Đường Trác còn học tiểu học, chỉ thích chạy theo sau Dương Kế Úc, không có ấn tượng với hắn cũng thường. Sau gặp lại khi nàng bị bệnh, lúc ấy Hứa Thiệu Dương đang giận dỗi với Dương Kế Úc, lần duy nhất tới bệnh viện thăm, thì Đường Trác lại đang nghỉ ngơi.

“Không đúng không đúng, nếu gặp cháu không thể không có ấn tượng được.” Đường Trác vừa nói vừa phủ nhận, rồi đưa đồ cho Hứa Thiệu Dương.

Hứa Thiệu Dương cũng không nói gì thêm, chỉ gật đầu với nàng.

Cửa phòng nghỉ vang lên, mãi lâu sau vẫn không nhận được đáp lại.

Như dự đoán, Hứa Thiệu Dương nhẹ nhàng vặn tay nắm cửa, ánh sáng len lỏi từ khe cửa lọt ra.

Hắn khẽ khàng khép cửa, chậm rãi đi tới mép giường.

Vẫn ngủ được mọi nơi, Hứa Thiệu Dương nghĩ, Dương Kế Úc dường như vốn thiếu phòng bị, hành sự xốc nổi, không tính hậu quả, rõ ràng không phải không thông minh, mà lại vô cùng tin người, nên lúc nào cũng bị lừa.

“Dương Kế Úc.” Hứa Thiệu Dương đứng bên giường gọi hắn.

Người trên giường ngủ rất say, lồng ngực theo hơi thở phập phồng thật chậm, đôi mắt luôn giấu không được cảm xúc nay nhắm nghiền, chỉ để lại hàng mi hơi dài.

Tay trái Dương Kế Úc nắm lại đặt ở mép gối, tay kia buông thõng xuống mép giường.

Năm năm trôi qua, tưởng chừng chẳng thay đổi chỗ nào, lại như mọi thứ đều không giống. Vì thế Hứa Thiệu Dương chỉ có thể tìm lại một chút cảm giác quen thuộc từng có kia trong dáng ngủ của Dương Kế Úc.

Dương Kế Úc quả thực sẽ là mẫu người đa số yêu thích, Hứa Thiệu Dương nghĩ, không chỉ là đối tượng xem mắt lần trước ở nhà ăn, mà vị tối mai kia, chắc cũng sẽ rất vừa lòng và nghĩ mình nhặt được bảo bối.

Hứa Thiệu Dương dời mắt trầm ngâm một lát, cuối cùng quyết định gọi thêm hai tiếng.

“Dậy đi.”

Dương Kế Úc khó chịu nghiêng đầu, Hứa Thiệu Dương đưa tay níu tay hắn định chạm lên vết thương, nắm lấy cổ tay hắn kéo lên, lại gọi: “Dương Kế Úc.”

Dương Kế Úc hơi hé mắt lại nhắm, ý thức còn chưa tỉnh, giọng mang chút không vui mà lại chẳng chút e sợ nào: “Tránh ra.”

“Dậy trước đã,” Hứa Thiệu Dương nửa quỳ, thành thạo dùng tay khóa lấy mắt cá chân hắn, vừa không để đối phương xoay người động vào vết thương, vừa phòng hắn vì bực mình mà đạp mình một cước: “Lát nữa cho ngủ tiếp.”

Hôm nay quá đỗi mệt mỏi khiến Dương Kế Úc ngủ một giấc này quá say, lơ mơ còn làm vài giấc mơ. Bị đánh thức đột ngột, Dương Kế Úc suýt chẳng buồn nghĩ hiện tại là lúc nào.

“Vết thương của cậu cần xử lý.” Hứa Thiệu Dương buông tay, ngồi thẳng nhìn hắn.

Cảm giác lạnh buốt còn vương trên cổ tay và mắt cá chân, Dương Kế Úc dần tỉnh hẳn, mới thấy một trận ngượng nghịu, hắn cứ ngỡ mình sẽ không ngủ.

“Đưa cho tôi, cảm ơn.” Giọng Dương Kế Úc hơi khàn, ngồi dậy có chút thận trọng, cảm giác sau một giấc, vết thương cũng tỉnh theo, đau rõ rệt hơn trước, hắn theo thói quen mở khóa điện thoại trên tủ đầu giường, hiển nhiên chỉ mới hơn mười phút.

Mở ra mới ý thức không đúng, đây không phải điện thoại của hắn.

Hình nền màn hình khóa là một bức nền rất nguyên bản, hình ảnh xám xanh ấy loáng thoáng lóe lên trong đầu rồi vụt tắt, Dương Kế Úc hỏi: “Đường Trác đâu?”

Truyện liên quan