Quyển 1 · Chương 175: Sương đan đoạt mạng
Lưu huỳnh than đông cứng. Hố hố ngoại ba người bọc trong lớp băng, trông chẳng khác nào những miếng thịt bị đồ tể vứt trên thớt đá giữa đêm đông. Ngay tại lỗ thủng trên ngực Bùi Miểu, một viên băng cầu đang xoay tròn, phát ra ánh sáng tím âm trầm, hắt lên những tảng băng lăng khiến người ta dựng tóc gáy.
Thanh Đỉnh Hầu bị đông cứng trong vũng bùn băng xanh mướt, chỉ còn đôi nhãn cầu đảo qua đảo lại, chằm chằm nhìn thứ tà môn trên ngực Bùi Miểu đã chết. “Mẹ kiếp… cái thứ quỷ gì… lại lòi ra cái băng cầu này?” Cổ họng nàng bị vụn băng chặn đứng, chỉ có thể gào thét trong đầu. Băng cầu khẽ rung lên, hàn khí theo tròng mắt chui tọt vào trong, kích đến linh hồn nàng cũng phải run rẩy.
Nguyệt Dệt Cơ nằm nghiêng trên than, cánh tay trái cháy sém bị khóa chặt trong lớp băng cứng ngắc, máu đen đông lại thành những rãnh băng tím đen nơi khóe mắt. Ánh sáng tà dị từ băng cầu quét tới, tựa như kim châm lửa đốt xuyên qua não bộ, đau đến mức linh hồn nàng như muốn tan vỡ! Hàng mi cháy đen dưới mí mắt khẽ run lên vì bị băng quang áp chế.
Dưới đáy hố, Bùi Miểu nằm liệt đó, băng cầu trong lỗ thủng càng xoay càng sáng, ánh sáng ấy chiếu rọi cả những mẩu xương cháy đen trong lồng ngực hắn thành những bóng đen xanh xao. Bên trong vầng sáng ấy, mơ hồ hiện ra một nơi chốn!
Biển băng nổ tung thành vô số vụn băng, hòa lẫn với những bọt máu đỏ tươi! Băng vụn và huyết mạt trộn lẫn trong làn nước đen ngòm như mực, xoáy thành một tòa mộ băng! Trong mộ, một trái tim đá lạnh lẽo đang co rút, đập “ộp ộp” như tiếng cóc bị đau tim, khiến cả tòa mộ băng rung chuyển! Bên cạnh mộ băng, lờ mờ nằm la liệt những thi thể đóng băng không rõ đâu là tay chân!
“Tinh hài mộ phần, băng tâm rung động…” Một ý nghĩ lạnh lẽo xẹt qua đầu Nguyệt Dệt Cơ. Dưới cánh tay cháy đen của nàng, nơi bị lớp băng đông cứng, những tinh thể hàn sương trong khe thịt nát – vốn là bột phấn nguyệt phách của tinh hài đã chết – bỗng “vù” một tiếng sống lại dưới ánh sáng của băng cầu! Bột phấn hàn khí điên cuồng chui lên! Chúng như những lưỡi dao nhỏ xẻo vào thịt nát vụn băng! Mỗi khi tòa mộ băng trong băng cầu đập một nhịp, những tinh thể hàn sương trong sương mạch nàng lại xẻo một nhát đau đớn!
“Ách…” Nguyệt Dệt Cơ cắn chặt khớp hàm, tiếng rên rỉ bị kìm nén trong lớp băng còn đáng sợ hơn cả tiếng gào thét. Nửa thân người, từ lớp xác cháy sém đến huyết tủy đông cứng, không một tấc nào không đau đớn!
Phía Thanh Đỉnh Hầu cũng xui xẻo không kém. Vũng bùn nơi nàng nằm chứa đầy bột xương Thanh Đế và tro tàn hủ độc đan chưa cháy hết. Ánh sáng từ băng cầu chiếu vào lớp băng xanh mướt, hình ảnh bãi tha ma tinh hài bọc trong bọt máu và vụn băng in hằn vào tâm trí nàng! Đống tro hủ độc trong lồng ngực nàng như gặp lửa, “phừng” một cái bốc cháy! Độc hỏa xanh biếc không nơi thoát, thiêu đốt cốt nhục tinh túy của nàng “xèo xèo”! Ngũ tạng lục phủ co giật trong lớp băng!
Băng cầu xoay càng lúc càng nhanh! Vầng sáng mộ băng đập càng lúc càng mạnh!
Cánh tay cháy đen chứa đầy tinh thể hàn sương của Nguyệt Dệt Cơ – “Rắc”! Lớp băng nứt ra một đường! Bột phấn xẻo cốt dưới khe thịt nát đột nhiên trồi lên, khiến gốc cánh tay cháy sém nổ tung như ngòi nổ! Vụn băng và thịt đen bắn tung tóe khắp hố băng!
Vũng bùn chứa hủ độc đan của Thanh Đỉnh Hầu nổi lên những cái bướu to bằng miệng chén! Lớp băng căng cứng, độc hỏa xanh biếc bên trong khiến vụn băng nhảy múa loạn xạ! Nàng đau đến mức miệng lở loét phát ra tiếng “ách ách” quái dị, tròng mắt trợn ngược như muốn nứt khỏi hốc mắt!
Băng cầu treo trên lỗ thủng ngực Bùi Miểu xoay chuyển điên cuồng! Mộ phần băng tâm trong ánh sáng đập thình thịch! Thân xác Bùi Miểu đột nhiên căng thẳng! Trong lồng ngực trống rỗng không còn tim gan tì phổi, những vách xương cháy đen bị mộ phần băng tâm kéo mạnh –
“Cắc!” Ngay cạnh viên băng cầu, một chiếc xương sườn cháy đen chống bên mép lỗ thủng –
Gãy vụn!
Tiếng nứt không lớn!
Nhưng luồng băng phách lạnh lẽo tích tụ bấy lâu trong băng cầu đột nhiên bị chấn động đến vỡ tan!
Ánh sáng vỡ ra như một làn sương băng! Sương băng phản chiếu mộ phần băng tâm như tấm gương vỡ, “rầm” một tiếng, hư ảnh tan biến!
Ngay khoảnh khắc sương băng tan ra –
Băng cầu treo giữa lỗ thủng khẽ run lên! Vòng xoay dừng lại! Tại tâm điểm của viên băng cầu màu tím bạc, một vết nứt nhỏ xuất hiện! Một sợi hàn khí màu chì, trông như da cóc đông lạnh, “vù” một tiếng chui ra!
Hàn khí như có chân, nhắm thẳng vào khe hở của đoạn xương sườn gãy bên mép lỗ thủng trên ngực Bùi Miểu mà chui vào! Nó len lỏi dọc theo những khe xương cháy đen! Khi chạm vào tro tàn của kiếp hỏa trong xương –
Phốc!
Một đốm lửa đỏ sẫm đến phát đen bùng lên trong khe xương!
Ánh sáng chỉ lóe lên!
Như chút lửa tàn cuối cùng trước khi lụi tắt.
Nhưng đốm lửa ấy quá nghẹn khuất! Nó bị hàn khí chết chóc ép ra khỏi xương! Những tia lửa nổ tung “tư lạp” thiêu đốt lớp huyết mủ băng giá trên bề mặt bột xương!
Băng tra tan chảy thành giọt nước, mang theo chút huyết khí tanh nồng cuối cùng của Bùi Miểu, “lạch cạch” rơi xuống!
Rơi đúng vào…
Cạnh vết nứt nhỏ trên băng cầu!
“Tư…”
Vết nứt trên băng cầu như bị đổ than hồng vào! Đột nhiên…
Nó giãn ra một vòng!
Các góc cạnh băng nứt ra! Ánh sáng tím bạc bị vặn xoắn, ngưng tụ thành hai luồng hàn khí như những mũi dùi sương giá!
Một luồng treo ngược như rắn độc, đâm mạnh vào vị trí hư ảo của tinh đồ băng ngục phía trên!
Luồng còn lại đâm thẳng xuống! Chui vào sâu trong huyết nhục ngực bụng Bùi Miểu, nơi đang nóng bỏng như bùn lầy!
Luồng hàn khí đâm vào Di Hợp Đêm, “ong” một tiếng kích khởi một mảnh gợn sóng sương mù! Gợn sóng vô hình lan tỏa, khiến toàn bộ băng biển chết chóc nơi sâu thẳm của biển băng đều “kẽo kẹt” phát ra những tiếng trầm đục như sắp sụp đổ!
Luồng sương giá đâm xuống càng ác liệt hơn! Nó chui vào đống thịt nát đang sôi sùng sục! “Phụt – tư lạp!” Máu đục sôi trào hòa lẫn lưu huỳnh độc thịt lập tức đông cứng! Ngay sau đó, khí sương băng đâm thẳng vào xương cốt! Nó dán chặt vào cột sống bọc tủy, đoạn cuối cùng chưa kịp đông cứng trong khoang bụng Bùi Miểu! Tro tàn kiếp hỏa trong khe xương bị hàn khí chết chóc tấn công – “Phanh!” Nổ tung chút không khí sôi động cuối cùng trong khoang xương!
Thân hình Bùi Miểu đột nhiên co quắp!
Căng cứng thành một chiếc cung bị kéo đến cực hạn, giây tiếp theo như muốn vỡ vụn từng tấc!
Sức mạnh từ luồng sương giá nổ tung trong cơ thể và áp lực từ băng cầu treo ngoài lỗ thủng va chạm vào nhau –
“Ba” một tiếng!
Từ vết nứt, một giọt chất lỏng bắn ra!
To bằng hạt đậu, nặng trĩu, tỏa ra ánh sáng sương giá tinh khiết…
Đan Sương Tủy Tích!
Giọt “nước mắt” ấy không rơi!
Nó treo lơ lửng cách vết nứt băng cầu chưa đầy một tấc, lặng lẽ xoay tròn!
Toàn bộ lưu huỳnh than như bị đông cứng thành một khối huyền băng vĩnh cửu hàng tỷ năm! Hàn khí thấu xương! Ngay cả ánh sáng dường như cũng chậm lại, ngưng kết, đóng băng!
Giọt Đan Sương Tủy xoay tròn, khúc xạ ra vầng sáng thảm thiết, trong vầng sáng hiện ra một chiến trường băng giá hoang vu đầy máu. Thi hài xếp thành những dãy núi băng, một con đường lát bằng binh khí tàn phá và nội tạng đông cứng, dẫn đến vực sâu không đáy ở cuối bình nguyên băng.
Giọt Sương Tủy xoay.
Thời gian như bị đóng băng, không một tiếng động.
Truyện liên quan
Ta Có Một Cái Vạn Vật Không Gian, Còn Có Thể Tự Động Tu Luyện
Xuyên qua về sau, khai cục trói định vạn vật không gian hệ thống.. . "Trong không gian này, thế ...
Diệt Thế Trời Cao Chi Ngạo Thiên Cuồng Tôn
Thẩm Ngạo Thiên ban đầu một lòng chỉ mong thiên hạ bá tánh sống yên ổn. Đến trận chiến giữa ...
Mênh Mang Thế Giới
Tác phẩm mới ra mắt, hoan nghênh mọi người ghé thăm thưởng thức, hy vọng mọi người sẽ yêu thích, ...
Ngạo Kiếm Cuồng Ma
Chân lý chỉ nằm trong tầm bắn của đại pháo. Không có lợi ích ràng buộc thì không có mâu ...
Lôi Linh Đế Lộ
Mai Niệm, thiếu niên mang Lôi Linh Căn, từ nhỏ thôn trang bị diệt, nhờ ân sư chỉ điểm bước ...
Diệt Thế Thần Kiếp
Thế gian không kiếp nạn, ta liền hóa thân thành kiếp nạn.. Con đường trường sinh đứt đoạn, ta chính ...