Quyển 1 · Chương 165: Lõi lò xương vỡ

Dưới đáy vực biển đông lạnh tĩnh mịch. Viên đầu lâu Thanh Ngọc Tủy của lão quỷ kia lơ lửng trong làn nước đen ngòm, xương hàm không tiếng động khép mở, cột sống Thanh Ngọc Tủy thô tráng phía sau căng cứng như một cây cung đầy. Khe hở giữa các đốt xương tỏa ra làn khói lạnh lẽo, đỉnh đầu bị Đan Hỏa đốt cháy đến nứt toác.

Đan Hỏa nóng chảy thành thanh kiếm đỏ rực, thiêu đốt trên cánh tay Bùi Miểu kêu xèo xèo, ngọn lửa liếm qua khung xương sườn cháy đen của hắn, nung đến bề mặt xương bốc khói nghi ngút. Đó đâu phải là kiếm, rõ ràng là hắn tự tay tháo dỡ bản thân làm củi lửa để đốt cháy lòng lò!

Cột sống Thanh Ngọc Tủy chấn động mạnh, mười mấy chiếc gai Ngọc Tủy đông cứng trong khoang xương đột nhiên “vút vút vút” bắn ra! Chúng đâm thủng nước biển, kéo theo một chuỗi bọt khí vụn băng, mỗi chiếc to bằng cánh tay, đầu nhọn lóe lên hung quang, tựa như đàn ong độc tạc ra từ tổ băng! Mũi nhọn nhắm thẳng vào Bùi Miểu đang cầm kiếm Đan Hỏa bổ xuống!

“Cẩn thận!” Giọng Nguyệt Dệt Cơ căng thẳng tột độ, nàng muốn vung đao lao lên chắn, nhưng đôi chân đã đông cứng như cột băng, nặng trĩu không thể cử động.

Thanh Đỉnh Hầu trừng mắt nhìn những chiếc gai băng đang xé nước lao tới, móng vuốt hủ độc cắm phập vào cột xương kêu kèn kẹt: “Dù có liều cái mạng tàn này cũng phải chắn cho ngươi hai đòn!”

Bùi Miểu hoàn toàn không bận tâm! Trong cổ họng hắn trào ra bọt máu nóng bỏng, lồng ngực mở toang lộ ra miệng lòng lò đỏ rực. Hai tay hắn gồng mình chống lại áp lực nước biển khổng lồ, thanh kiếm đỏ rực thiêu đốt nước biển xung quanh kêu xèo xèo, mang theo sự điên cuồng bất chấp tất cả, nhắm thẳng vào vết nứt cháy đen trên cột sống lão quỷ mà bổ xuống!

Gai băng va chạm với hỏa kiếm!

Keng! Oanh! Xèo ——!

Tiếng va chạm chói tai vang lên cùng lúc với vụ nổ! Mấy chiếc gai băng vừa chạm vào mũi kiếm đã nổ tung thành bụi băng! Nhưng càng nhiều gai hơn đâm sầm vào thân hỏa kiếm, “xèo xèo” như bàn ủi nóng đỏ chọc vào đống tuyết! Hơi nước nóng từ gai băng tan chảy hòa quyện cùng nước biển đang sôi sục, tạo thành một màn sương mù dày đặc!

Một chiếc gai xảo quyệt nhất lách qua mép kiếm, vòng qua mũi kiếm sắc bén, “phập” một tiếng cắm vào eo trái Bùi Miểu! Hàn khí lạnh lẽo theo khe xương “vèo” một cái chui vào trong, lớp sương trắng dày đặc lập tức phủ kín vùng eo hắn!

“Ách…” Bùi Miểu rít qua kẽ răng, nửa thân người cứng đờ như bị đông chết. Động tác chém xuống khựng lại trong giây lát! Hồng quang trên thân kiếm Đan Hỏa cũng nhấp nháy theo.

Viên đầu lâu Thanh Ngọc Tủy của lão quỷ, ánh thanh quang trong hốc mắt đột nhiên sáng rực! Từ vết nứt trên cột sống, hàn khí phun trào mãnh liệt, vết nứt cháy đen kia chớp mắt đã sắp bị đóng băng trở lại!

Mắt Thanh Đỉnh Hầu đỏ ngầu: “Đồ khốn!” Nàng không màng tất cả mà đấm mạnh vào ngực mình. Bộ giáp xương hủ độc vốn đã nứt vỡ vô số đường, “rắc” một tiếng, một mảng lớn vỡ vụn! Nàng dùng móng vuốt dính máu đen nắm lấy mảnh vỡ đó, dồn chút sức lực cuối cùng, hung hăng ném về phía trán lão quỷ!

Đốc!

Mảnh vỡ đập vào hộp sọ Ngọc Tủy, chẳng tạo nổi một vết lõm. Nhưng một luồng hắc khí hôi thối cực độ lập tức lan tỏa, nhuộm xanh sẫm vùng nước biển quanh đầu lâu ngọc! Thanh quang bị hắc khí đánh trúng, chợt lóe lên vài cái rồi khựng lại trong chớp mắt!

Chính là khoảnh khắc này!

Bùi Miểu gào lên một tiếng điên cuồng không giống tiếng người! Chiếc gai băng đang đóng băng vùng eo hắn thế mà bị tiếng gào ấy chấn cho nứt ra! Thân hình cứng đờ nhờ sức mạnh bộc phát từ tiếng rống mà đột ngột vươn lên!

Thanh hỏa kiếm vốn đang khựng lại, không chút hoa mỹ, vững vàng bổ thẳng vào vết nứt trên cột sống đang sắp bị hàn khí đóng băng!

Rắc —— Oanh!!!!

Tiếng nổ này không thể dùng từ nứt xương để hình dung! Nó tựa như cả đáy vực biển đông lạnh bị nổ tung nồi!

Cột sống Thanh Ngọc Tủy thô tráng của lão quỷ, từ chỗ vết nứt bị chém trúng, đột nhiên bùng lên một luồng sáng chói mắt đến mù lòa! Không phải đỏ rực, cũng chẳng phải xanh thảm! Luồng sáng ấy như thể vạn năm hàn băng và dung nham bị nghiền nát rồi đổ chung vào một cái lò! Vầng sáng chỉ lóe lên trong chớp mắt, ngay sau đó là tiếng nổ long trời lở đất!

Thân xương Ngọc Tủy tại nơi bị kiếm Đan Hỏa bổ trúng —— vỡ nát!!

Vô số mảnh vỡ lưu ly như đạn nổ, bọc lấy những mảnh năng lượng xanh đỏ hỗn tạp, “vèo vèo vèo” bắn nhanh ra bốn phía!

Bùi Miểu là người chịu đòn trực diện! Lồng ngực mở toang đối diện với điểm nổ! Cả người hắn bị luồng xung lực hủy thiên diệt địa hất văng! Lưng hắn đập mạnh vào cây cột xương chống trời cứng cáp đã đứng sừng sững không biết bao nhiêu năm phía sau!

Đông —— Rắc!

Cột xương thô tráng vỡ ra mấy đường nứt sâu hoắm! Bùi Miểu va vào rồi mềm nhũn trượt xuống, miệng lòng lò vỡ nát trên ngực, ngọn lửa Đan Hỏa đỏ rực như dầu sôi bị hắt vào, điên cuồng lay động, thiêu đốt, nướng chín cả phần da thịt còn sót lại quanh xương sườn hắn. Những đường vân cháy đen vặn vẹo quanh miệng lò đang kêu xèo xèo, rõ ràng đã nứt rộng và sâu hơn lúc nãy! Viên Đan Hạch khảm trong lòng lò nhịp đập yếu ớt, ánh sáng chập chờn như sắp tắt ngấm!

Còn lão quỷ, chỉ còn lại viên đầu lâu Thanh Ngọc Tủy trơ trọi!

Cột sống bị nổ tung từ chỗ đứt gãy văng ra xa hàng chục trượng! Đoạn xương sống từng vắt ngang qua hố bùn, kết nối đầu lâu với vật ẩn sâu bên dưới, hoàn toàn hóa thành những mảnh vụn Thanh Ngọc bay lả tả dưới đáy biển! Những mảnh vụn ấy lấp lánh ánh sáng nhạt trong làn nước biển lạnh lẽo, chìm nổi không ngừng, tựa như một trận tuyết ngọc thê lương.

Đầu lâu Ngọc Tủy mất đi điểm tựa, đột nhiên rơi xuống! Trong hốc mắt trống rỗng, ánh thanh tủy đã nhảy múa không biết bao nhiêu năm tháng, cuồng loạn chớp động vài cái như ngọn nến tàn trước gió. Phía dưới đầu lâu, tại nơi sâu nhất của hố bùn, luồng sáng xanh đỏ vốn được Bùi Miểu nhét vào những nút thắt dây leo, cuối cùng dẫn đến vụ nổ lò, giờ phút này chỉ còn le lói một chút —— như lời tuyên cáo cho kết cục của trận tiêu hao tàn khốc này.

Khoảnh khắc luồng sáng tắt ngấm, ánh thanh quang trong hốc mắt đầu lâu Ngọc Tủy cũng hoàn toàn lụi tàn. Chỉ còn lại sắc ngọc thuần túy, tĩnh mịch, không còn một tia linh động.

Cái đầu chậm rãi chìm xuống vùng bùn đất đầy băng bẩn và những mảnh dây leo vỡ nát.

Mọi âm thanh đều biến mất.

Chỉ còn lại cảm giác áp bách khủng khiếp của biển sâu và tiếng ma sát mỏng manh của những mảnh vụn đang chậm rãi chìm xuống.

Thanh Đỉnh Hầu bám vào một khung xương nghiêng ngả bên cạnh, mệt đến mức ngay cả sức để chửi thề cũng không còn. Nguyệt Dệt Cơ kéo đôi chân đông cứng, từng chút một dịch đến bên cạnh Bùi Miểu đang mềm nhũn dựa vào cột xương. Nàng cúi người, những ngón tay lạnh băng kiểm tra cổ Bùi Miểu đang nóng bỏng vì thiêu đốt. Nhịp đập mỏng manh nơi đầu ngón tay khiến nàng rụt tay lại.

Miệng lòng lò mở toang, vầng sáng tàn của Đan Hỏa cháy đen phản chiếu gương mặt Bùi Miểu, người đã bị băng hỏa hành hạ đến không còn hình dạng. Lông mi hắn phủ đầy sương giá, hơi thở mỏng manh như thể sắp đứt đoạn.

“Chống đỡ đi.” Giọng Nguyệt Dệt Cơ khô khốc nghẹn ngào, như tiếng cưa lướt trên mặt băng thô ráp, “Kiếp số ở cái nơi quỷ quái này… vẫn chưa kết thúc đâu.”

Nàng xé một góc vạt áo đông cứng, băng bó bàn tay đang nứt nẻ chảy máu không ngừng, nghiến răng, dùng sức đỡ lấy thân hình rũ rượi của Bùi Miểu. Sức nặng đè xuống khiến nàng loạng choạng, đầu gối đông cứng gần như quỳ rạp xuống lớp bùn đất ô uế dưới đáy biển.

Nước biển bên cạnh xao động. Thanh Đỉnh Hầu chống khung xương xiêu vẹo đứng dậy, móng vuốt hủ độc bám lấy một cột xương gãy khác, từng chút dịch lại gần. Nàng không nói gì, chỉ vươn bàn tay ô uế, cùng Nguyệt Dệt Cơ đỡ lấy thân hình nóng bỏng của Bùi Miểu.

Dòng nước lạnh nơi vực sâu lặng lẽ kích động, khuấy động những mảnh xương vụn và bụi băng chưa kịp lắng xuống. Phía trên, trần băng bị oanh tạc sụp đổ để lại một lỗ hổng lớn, từ xa thỉnh thoảng truyền đến tiếng ầm ầm của lớp băng đang sụp đổ.

Họ dìu hắn, gian nan di chuyển về phía lỗ hổng lớn như cửa thành vừa bị nổ tung. Mỗi bước đi đều như đang lội trong lớp nhựa đường lạnh lẽo, đặc quánh.

Truyện liên quan