Quyển 1 · Chương 171: Nồi sắt đỏ rực úp đỉnh núi

Than lưu huỳnh nóng rực như muốn thiêu cháy cả da mặt. Thanh Đỉnh Hầu vừa bị yêu hỏa từ lồng ngực Bùi Miểu bùng phát làm bỏng rát một tầng da, chưa kịp đau đớn đã thấy đôi mắt quét qua bóng ma tâm ma đang đông cứng thành hình hài quỷ bà xương khô kia, da đầu lập tức tê dại một hồi!

“Thao tổ tông mười tám đời nhà nó… Chết rồi còn hiện hình quấn lấy người?” Nàng gào lên bằng giọng khàn đặc, móng vuốt hủ độc không màng tất cả lao vào xé nát đám quang ảnh tâm ma đang loạn vũ của Bùi Miểu! Đầu ngón tay tỏa ra hắc lục độc khí “xèo xèo” thiêu đốt những bóng ma vặn vẹo bên cạnh quang đoàn, dù không xé nát được, nhưng cũng khiến chúng kêu thảm thiết không ngừng!

Nguyệt Dệt Cơ cũng không nhàn rỗi. Nàng nhìn thấy chính mình trong quang ảnh với bộ dạng còn thê thảm hơn cả xác chết trôi dưới biển băng, gương mặt lạnh băng cũng không giữ nổi vẻ bình thản. Nàng dùng bàn tay đông cứng moi mạnh miệng vết thương đang rỉ máu! Máu nóng bỏng hòa lẫn vụn băng đông đặc ngưng tụ trên thanh đao mẻ lỗ chỗ của nàng! Lưỡi đao lóe lên sắc đen đỏ sậm, mũi đao đâm thẳng vào tâm điểm đám tâm ma đang điên cuồng vặn vẹo nơi lồng ngực rộng mở của Bùi Miểu! “Cho ta —— tan!”

Mũi đao cắm vào giữa quang đoàn, những mảnh vỡ tâm ma đang gào thét bỗng chốc phát ra tiếng kêu thảm thiết còn thê lương và vặn vẹo hơn! Cả khối quang ảnh như bị đâm trúng chỗ hiểm, co rút lại dữ dội!

Ong ——!

Lần này tựa như dùng bàn ủi nung đỏ đâm vào động băng! Lồng ngực vốn đã hổng hoác, khối băng hỏa kiếp vốn miễn cưỡng lấp đầy, nay lại bị tâm ma chiếu rọi khiến căn cơ đan lô vốn đã rung chuyển như bị đập tan chút lý trí cuối cùng!

Phốc! Oanh ——!!!

Một luồng gió lốc nóng cháy không thuộc về bãi bùn ô trọc này đột ngột bùng nổ từ lỗ hổng trước ngực Bùi Miểu!

Không phải ngọn lửa!

Mà là —— căn nguyên của Đốt Thế Kiếp Hỏa!

Thứ nghẹn ở vực sâu xương lạnh, đổ ở miệng vết thương, va chạm vào nhiệt khí của than lưu huỳnh! Thứ đó còn hung bạo gấp mười lần dung nham nóng bỏng! Nó hòa lẫn với nỗi hận ngàn năm đổ đầy trong tâm can Bùi Miểu và nỗi đau thấu xương của băng giá! Khoảnh khắc nổ tung, than lưu huỳnh nhuộm đỏ rực cả nửa bầu trời!

Xuy lạp ——!!!

Bãi bùn khô héo trong chớp mắt! Tựa như nước lạnh đổ vào chảo nóng! Hơi nước bốc hơi sạch sẽ! Đất lưu huỳnh xám xịt dưới chân mắt thường có thể thấy được mà cháy thành màu sắt nung! Không khí nóng đến mức làm bỏng cả cổ họng!

Nguyệt Dệt Cơ và Thanh Đỉnh Hầu ở ngay gần đó, như bị hai chiếc búa tạ nung đỏ đập thẳng vào mặt!

Nguyệt Dệt Cơ bay ngược ra sau, “oanh” một tiếng đập vào vách đá lưu huỳnh đã bị nung mềm, lún sâu vào bùn nóng hơn nửa thân người! Ngực bụng bị bùn lưu huỳnh nóng chảy dán chặt, máu trong cổ họng trào ra, “phốc” một tiếng phun tung tóe xuống mặt đất đỏ rực, “xèo xèo” bốc lên làn khói trắng!

Thanh Đỉnh Hầu còn thảm hơn! Những mảnh giáp hủ độc trên người nàng bị luồng hỏa lực thuần túy mang theo lệ khí kiếp số này thiêu đốt, chẳng khác nào bị dội dầu sôi! Toàn thân giáp phiến lập tức đỏ rực tỏa sáng! Những văn độc còn sót lại trên hộ tâm cốt giáp “xèo” một tiếng đều bị thiêu thành tro! Tiếng gào thảm của nàng nghẹn lại trong cổ họng, bị dư chấn của vụ nổ hất văng, xoay tròn lăn vào vũng bùn suối lưu huỳnh đang sủi bọt bên cạnh! Bùn độc nóng bỏng bọc lấy nhiệt khí nồng nặc, trong chớp mắt thiêu nàng da tróc thịt bong!

Đốt Thế Kiếp Hỏa nổ tung không chỉ là sóng nhiệt! Nó giống như một con Đốt Thế Viêm Long vô hình bị chọc giận đến cực điểm, sức mạnh hỏa lực thuần túy bọc lấy khí thế hủy diệt vạn vật quét ngang khắp nơi!

Ầm ầm ầm ầm ——!

Cả vách núi đá than lưu huỳnh phía sau Bùi Miểu cũng gặp họa! Vách đá gần tâm vụ nổ bị hỏa lực cuồng bạo quét trúng! Vô số khối nham thạch nóng chảy như thép lỏng tê tê chảy xuống! Hồ nhão nham thạch thiêu đốt phong tỏa toàn bộ khu vực than lưu huỳnh, nham thạch trào ra cuốn theo khói độc nóng rực bốc lên cao! Cả sườn núi biến thành một cái chảo sắt khổng lồ đặt trên liệt hỏa!

Bùi Miểu? Sau khi bùng nổ luồng Đốt Thế Kiếp Hỏa này, hắn như một chiếc bao tải rách bị rút sạch khung xương, nằm bất động. Hắn ngửa mặt trên nền cát đá nóng bỏng, lồng ngực hổng hoác rộng hơn trước! Vách lò bị đốt thành màu lưu ly nửa trong suốt quỷ dị, bên trong nào còn bóng dáng tâm ma? Ngay cả một tia lửa cũng không còn! Giống như một chiếc ấm sành vỡ trống rỗng ngửa lên trời! Sâu trong lòng lò, chút căn nguyên Đốt Thế âm u, mỏng manh đến mức gần như không cảm nhận được, sau vụ nổ kịch liệt vừa rồi đã cạn kiệt chút “ngoại cường” cuối cùng, giờ đây chỉ còn lại một chút đáy đỏ sậm như than cốc tĩnh mịch.

Không ánh sáng. Chỉ có nhiệt. Một luồng nhiệt có thể thiêu thấu thiên địa, lại tĩnh mịch đến mức khiến người ta lạnh buốt tận xương tủy, vẫn còn tàn lưu trong lồng ngực rộng mở của hắn.

Trên vách đá nung đỏ, nham thạch chảy xuống, “phác tháp phác tháp” rơi trên mặt đất nóng bỏng thành những cục lớn. Nguyệt Dệt Cơ bị bùn lưu huỳnh nóng phủ kín nửa người, chỉ còn cái đầu gác trên mặt đất nóng rực thở hổn hển, mỗi hơi thở đều như xé nát ống phổi. Thanh Đỉnh Hầu vùng vẫy trong vũng bùn lưu huỳnh vài cái rồi bất động, bọc trong bùn độc như một con cóc chết, co giật không ngừng.

Toàn bộ bãi than lưu huỳnh giống như một tấm ván sắt bị ném vào lò luyện.

Mọi âm thanh đều im lặng.

Trong sóng nhiệt tĩnh mịch, một mùi máu tươi lạnh lẽo đến cực điểm dần lan tỏa.

“Lạc… Lạc…”

Đột nhiên, trên nền cát đá nóng rực, Bùi Miểu với lồng ngực hổng hoác ngửa lên trời, trong cổ họng bỗng phát ra âm thanh kỳ quái. Không phải ho, cũng không phải thở. Giống như tiếng ống khói của chiếc nồi vỡ bị đốt quá mức, phát ra tiếng kêu quái dị của luồng khí thải cuối cùng.

Một bàn tay cháy đen của hắn, khẽ động.

Đầu ngón tay cọ vào lớp đá nóng bỏng, hướng về phía hố nham thạch đang chảy tràn gần nhất… cực kỳ chậm rãi… cọ cọ. Động tác cứng đờ như con rối gỗ bị rỉ sét.

Bên cạnh hố nham thạch, trên mảnh đất lưu huỳnh bị nướng hóa, dính một nhúm bột đen tuyền. Đám bột đó bị gió nóng thổi qua, cuốn lên làn khói đen mịn.

Đó là chút bột xương tiêu tán cuối cùng từ cột sống ngọc tủy của lão quỷ vừa rồi!

Bàn tay cháy đen kia, cọ một cái, lại cọ thêm cái nữa… Đầu ngón tay tử khí trầm trầm, chỉ còn cách đám hắc tra dính trên đất nóng vài tấc.

Nơi miệng vết thương ngực bị đốt thành màu lưu ly nửa trong suốt, ở đáy đỏ sậm tĩnh mịch, nơi sâu thẳm không ai phát hiện, như bị ánh nham thạch từ hố lưu huỳnh xa xa chiếu vào, lại như bị thứ gì đó kích thích đến bản năng cuối cùng…

Cực kỳ mỏng manh, khẽ đập một cái.

Giống như nhịp đập tuyệt vọng cuối cùng trước khi bị bóp chết.

Bùm.

Truyện liên quan