Quyển 1 · Chương 6: Tình cờ gặp gỡ

Sáng sớm, Mạc Tiểu Huề đã thức dậy, vội vàng ăn chút gì rồi ra khỏi cửa.

“Ông nó này, Tiểu Huề làm sao thế? Sớm như vậy đã ra cửa, nó đi đâu làm gì?” Mạc lão nương hỏi. Mạc lão gia ngáp một cái, lấy lại bình tĩnh nói: “Trẻ con vốn ham chơi, biết đâu lại hẹn với Tiểu Cương đi đâu đó chơi rồi.”

“Chỉ có ông là biết rõ thôi, mau đi chuẩn bị sạp hàng đi!” Mạc lão nương lớn tiếng giục. “Được rồi, được rồi!” Mạc lão gia đi vào phòng bếp…

Chạy một mạch như bay tới Long Lai Bá, trèo lên tảng đá lớn ngồi xuống, nhìn khung cảnh thanh u bốn phía cùng mặt hồ phẳng lặng, trong lòng cậu tức khắc bay bổng, phiêu diêu lượn lờ giữa trời xanh.

Chim nhỏ cùng bay bên cạnh, xuyên qua từng áng mây trắng. Nhắm mắt lại cảm nhận làn gió mát rượi thổi qua gò má… “Tiểu Huề.” Diêu lão sư cất tiếng gọi. Mạc Tiểu Huề nghe thấy liền quay đầu lại, thấy Diêu lão sư mặc một bộ y phục vải trắng, khí chất tuấn tú bức người, tay đang cầm một thanh kiếm.

“Ngươi có biết vì sao ta lại gọi ngươi tới nơi này không?” Diêu lão sư hỏi. “Cái này sao? Con thật sự không biết, nhưng lão sư tìm con nhất định là có chuyện quan trọng. Hắc hắc.” Mạc Tiểu Huề cười gãi gãi sau gáy. “Ha ha…” Diêu lão sư cười khẽ một tiếng.

~ Nhìn không ra tiểu tử này lại khá lanh lợi. ~ “Năm nay ngươi mấy tuổi rồi?” Diêu lão sư hỏi. “Thưa lão sư, năm nay con vừa tròn sáu tuổi, nhưng vẫn còn thiếu mười tám ngày lẻ ba canh giờ nữa ạ.” Tiểu Huề đáp. ~ Mùng bảy tháng bảy, đó chẳng phải là ngày ta và Mộng Điệp quen biết nhau sao? Mộng Điệp, hiện giờ nàng sống có tốt không? Nếu lúc trước ta kiên định hơn một chút, có lẽ chúng ta đã ở bên nhau rồi. Con cái khôn lớn chắc cũng cỡ như Tiểu Huề thế này ~

“Ngươi hãy dùng tâm nhìn cho kỹ!” Diêu lão sư rút kiếm, thân hình bay vút lên mặt hồ.

Lúc này ánh mặt trời vừa mới ló rạng chiếu rọi vào mặt Mạc Tiểu Huề, có chút chói mắt. Một luồng kiếm khí cường đại nâng bổng Diêu lão sư lên, người đứng lơ lửng trên không trung mặt hồ. Kiếm khí màu trắng phát ra ánh lam quang trên người tựa như từng đàn cá vây quanh thân thể, nhanh chóng bơi lượn.

Không khí xung quanh cuồn cuộn đổ về phía thân kiếm của Diêu lão sư. Thật kỳ diệu! Diêu lão sư thế mà lại biết võ kỹ lợi hại đến vậy? Trông dáng vẻ còn vô cùng uy mãnh! Người gọi ta tới chẳng lẽ là muốn dạy cho ta? Mạc Tiểu Huề kích động hẳn lên, không chớp mắt nhìn chằm chằm Diêu lão sư.

“Uống! Thất Tình Kiếm -- Cuồng!” Diêu lão sư múa kiếm cực nhanh, trong nháy mắt thân ảnh bắt đầu mờ ảo. Đột nhiên trên mặt hồ xuất hiện bảy Diêu lão sư, đứng ở các vị trí khác nhau múa kiếm, rồi ngưng đọng thành một chiêu kiếm thế. Tàn ảnh của Diêu lão sư vẫn đang múa lượn thì vai Mạc Tiểu Huề bị vỗ nhẹ một cái, Mạc Tiểu Huề vừa quay đầu lại đã thấy Diêu tiên sinh đứng ở sau lưng mình.

~ Người ra phía sau ta từ lúc nào thế? ~ “Tiểu Huề, muốn học không?” Diêu lão sư hỏi. Mạc Tiểu Huề vừa định nói gì đó thì trên mặt hồ đột nhiên truyền đến một trận chấn động nhẹ, một chữ “Cuồng” mạnh mẽ cứng cáp hiện rõ trên mặt nước! Dòng nước theo vết chém kiếm khí rẽ ra từ từ chảy xuống, một hồi lâu sau mặt hồ mới khôi phục lại vẻ phẳng lặng. “Xin lão sư hãy dạy con!” Mạc Tiểu Huề kích động nói, đồng thời quỳ xuống hành lễ bái sư.

“Không vội, ngươi có học được hay không không phải do ta quyết định, mà còn phải xem niệm lực của ngươi mạnh hay yếu nữa!” Diêu lão sư nói. “Niệm lực là gì ạ?” Mạc Tiểu Huề khó hiểu hỏi. “Bây giờ ngươi hãy nhắm mắt lại, cảm nhận xem xung quanh có những gì?” Diêu lão sư bảo. Mạc Tiểu Huề nghe vậy liền vội vàng ngồi xếp bằng xuống, nhắm mắt lại bắt đầu cảm nhận, một lúc lâu sau: “Không có gì cả ạ!” Mạc Tiểu Huề nói.

“Đừng để cảm xúc phức tạp vướng bận, hãy quên hết mọi thứ để cảm thụ!” Diêu lão sư nói. Mạc Tiểu Huề lại bắt đầu cảm nhận lần nữa. Lại một lát sau: “Tối đen như mực, chẳng có gì cả ạ.” Mạc Tiểu Huề nói. “Có lẽ năng lực mỗi người mỗi khác, Tiểu Huề cứ dụng tâm cảm thụ, mười ngày sau ta sẽ lại tìm ngươi...” Diêu lão sư lắc đầu, trong nháy mắt đã phi thân rời xa.

Mạc Tiểu Huề định cất tiếng gọi nhưng nhớ lại nét mặt khi nãy của Diêu lão sư nên đành nhịn xuống! ~ Lão sư nhất định là giận rồi, không được, mình nhất định phải làm được. ~ Mạc Tiểu Huề thầm nghĩ rồi tiếp tục tập trung cảm thụ. Lúc này, từ trong rừng cây ven hồ bỗng xuất hiện một con gấu đen khổng lồ!

“Rống!” Con gấu đen gầm thét, Mạc Tiểu Huề nghe thấy liền vội mở mắt ra. Đột nhiên cậu cảm thấy một khối mềm mại áp vào người, cúi đầu nhìn thì ra là một con hồ ly trắng nhỏ bé. Mắt thấy gấu đen sắp sửa vồ tới, Mạc Tiểu Huề ôm lấy tiểu bạch hồ rồi liều mạng bỏ chạy. Gấu đen nhất thời chưa kịp phản ứng, quơ tay một cái thì thấy trống không.

Ngoảnh lại thấy Mạc Tiểu Huề, nó lắc lư thân hình béo mập đuổi theo. ~ Sao hôm nay xui xẻo thế không biết? Nhất định là lúc ra cửa không xem hoàng lịch rồi! ~ Chạy được một lúc lâu, quần áo đã bị cào rách mấy chỗ, còn bị vấp ngã một cú, gấu quần bị xé toạc một mảng vải, cậu liền lồm cồm bò dậy tiếp tục chạy.

Tiếng rống khi nãy của con gấu đen đã dẫn bầy sói đang săn mồi gần đó tới. Một con sói ngửi ngửi mảnh vải treo trên bụi gai rồi đột nhiên hú lên. Tiếp đó, cả đàn sói liền vây quanh con gấu đen to lớn, Mạc Tiểu Huề nghe thấy tiếng sói hú lại càng chạy nhanh hơn. ~ Vừa gấu vừa sói, hôm nay rốt cuộc mình đắc tội với ai chứ! ~ Chạy một lúc lâu, bỗng cảm thấy phía sau không còn động tĩnh gì nữa, cậu trèo lên một cái cây nhìn xuống. Tiểu bạch hồ trong lòng cũng thò đầu ra xem.

Bầy sói tuy vóc dáng nhỏ nhưng động tác vô cùng nhanh nhẹn, gấu tiến sói lui, gấu lui sói tiến, gấu đuổi sói thì bầy sói phía sau lao vào cắn xé. Chẳng mấy chốc, gấu đen đã ngã gục trong vũng máu. “Hú!” Bầy sói ngửa mặt lên trời hú dài, chốc lát sau đã bắt đầu xâu xé thịt gấu.

Mạc Tiểu Huề cảm thấy bầy sói sẽ không đuổi theo mình nữa mới tụt xuống cây, ngồi xổm xuống đặt con bạch hồ xuống đất: “Mau đi đi, sau này đừng chạy lung tung nữa, lần sau sẽ chẳng có ai cứu ngươi đâu.” Bạch hồ kêu khẽ mấy tiếng, dùng lưỡi liếm vài cái vào tay Mạc Tiểu Huề rồi chạy đi, lúc rời đi còn chốc chốc ngoái đầu nhìn lại.

Khắp người đau nhức nhưng Mạc Tiểu Huề chẳng hề bận tâm. ~ Mình thật sự vô dụng đến thế sao? Chuyện của cha mẹ mình phải về hỏi ông bà nội mới được, Diêu lão sư, con tuyệt đối không để người thất vọng đâu! ~ Nghĩ đoạn, cậu nắm chặt nắm đấm. Hạt giống khát vọng trở nên mạnh mẽ trong Mạc Tiểu Huề đã nảy mầm, giờ đây chỉ còn thiếu chút sương móc tưới tắm mà thôi.

Về đến nhà, Mạc Tiểu Huề đi thẳng vào phòng. “Tiểu Huề, hôm nay đi đâu thế? Sao chẳng dẫn ta theo cùng?” Tuyết Nhi hỏi. “Đừng nói nữa, vừa gặp gấu vừa gặp sói, suýt chút nữa là không về được rồi!” Mạc Tiểu Huề vừa nói vừa bắt đầu thay quần áo. “Thế chẳng phải vui lắm sao, ngày mai dẫn ta đi với nhé!” “Được thôi!”

Buổi tối, ông bà nội của Mạc Tiểu Huề đã về… “Ông nội, cha mẹ con rốt cuộc là ai ạ?” Đang lúc ăn cơm, Mạc Tiểu Huề cất tiếng hỏi. Mạc lão nương cùng Mạc lão gia đang ăn cơm liền giật nảy mình. “Tiểu Huề, sao hôm nay tự nhiên lại hỏi chuyện này? Không phải đã nói với cháu rồi sao? Cháu là trẻ mồ côi.” Mạc lão gia nói.

Mạc lão nương trừng mắt lườm Mạc lão gia một cái rồi nói: “Tiểu Huề à! Nghĩ ngợi gì thế? Mau ăn cá đi!” Mạc lão nương gắp cho Mạc Tiểu Huề một miếng cá. ~ Cái gì, Mạc Tiểu Huề muốn ăn thịt mình sao? Xong rồi… ~ Tuyết Nhi sợ hãi chui tọt xuống đáy thùng nước. “Bà nội, con muốn biết một chút chuyện từ lúc con sinh ra đến nay, bởi vì con mơ thấy mẹ con! Hình như người rất đau khổ!” Mạc Tiểu Huề rơi nước mắt.

“Thôi đi bà nó!” Mạc lão gia lớn tiếng nói. Mạc lão nương mang vẻ mặt muốn nói lại thôi. “Tiểu Huề, thực ra cháu được nhặt về từ một bãi đất trống trên Thám Vân Sơn. Ta còn nhớ ngày đó gió rít gào thét, sấm sét ầm ầm. Cháu nằm ngay dưới chân một bức tượng đá, chuyện trước kia ta cũng không rõ. Sau đó ta liền bế cháu về nhà!”

Mạc lão gia nói rồi thở dài. ~ Thân thế đứa trẻ này nhất định không hề tầm thường, biết đâu lại là thiếu gia của gia tộc giàu có nào đó, có khả năng do bị trả thù mà lưu lạc đến nơi đây. Vốn dĩ định đợi nó lớn lên rồi mới nói cho nó biết.

Hy vọng khi còn nhỏ tuổi thế này nó không bị thù hận làm mê muội bản thân. Xem ra đây đúng là ý trời rồi!... “Đây là tã lót bọc cháu hồi nhỏ đấy!” Mạc lão nương từ trong tủ lấy ra một tấm tã lót. Mạc Tiểu Huề nhận lấy, ngắm nhìn rồi ôm chặt vào lòng.

Ngẩng đầu nhìn thấy mái tóc hoa râm của ông bà nội, cậu bỗng cảm thấy bản thân dường như đã trưởng thành chỉ trong khoảnh khắc. Cậu thốt ra một câu vô cùng chín chắn: “Ông nội! Bà nội! Sau này dù Tiểu Huề có ra sao, con vẫn mãi là cháu nội của hai người!”

Nói xong, cậu quay người lặng lẽ đi vào phòng. “Hu hu… Ông nó ơi, tôi có lỗi với ông quá! Bao nhiêu năm qua, đến một quả trứng tôi cũng chẳng đẻ nổi cho ông...” Mạc lão nương vừa khóc vừa nói. “Có gì đâu chứ, chúng ta chẳng phải đã có Tiểu Huề rồi sao? Thằng bé này thông minh giống tôi, tương lai nhất định sẽ có tiền đồ!” Mạc lão gia ôm lấy Mạc lão nương an ủi. “Vâng!”

Vào trong phòng, Mạc Tiểu Huề gối đầu lên tấm tã lót nằm xuống. ~ Cha mẹ, hai người đang ở nơi nào? Con nhớ hai người lắm! ~ Nghĩ đến đây, nước mắt cậu tuôn rơi. “Tiểu Huề, lúc nãy có phải cậu muốn ăn thịt ta không?” Tuyết Nhi hỏi. Hồi lâu sau, thấy Tiểu Huề không đáp lời, ngỡ rằng cậu đã ngủ say nên Tuyết Nhi cũng không nói thêm nữa.

Trong giấc mộng, Mạc Tiểu Huề rơi lệ, hoa văn ma dực màu vàng kim ẩn giấu trên tay trái cậu khẽ sáng lên...

Truyện liên quan