Quyển 1 · Chương 12: Lần này xấu hổ to rồi

Mạc Tiểu Huề đang rảo bước về phòng mình. Đúng lúc ấy, Tạ Tiểu Quyên nhìn thấy liền đuổi theo hỏi: “Tiểu Huề, nghe nói đệ chọn bài khảo nghiệm nhập môn khó nhất à?”

“Đúng vậy! Có chuyện gì sao?” Mạc Tiểu Huề đáp. “Đệ phải biết trong rừng mãnh thú tụ tập thành đàn đấy! Con lợi hại nhất còn sánh ngang với người có niệm lực tầng thứ sáu, đệ không sợ sao?” Tạ Tiểu Quyên hỏi. “Sợ cái gì chứ! Mãnh thú dù lợi hại đến đâu thì trí khôn cũng thấp mà!”

“Ha ha, đệ đúng là nghé con mới sinh không sợ cọp! Dù sao mai mới đi, giờ vẫn còn sớm, chi bằng ra quảng trường luyện tập xem các đại sư huynh tu luyện đi.” Tạ Tiểu Quyên nói. Nghe tiếng cười như chuông bạc của Tạ Tiểu Quyên, Mạc Tiểu Huề tức khắc cảm thấy khoan khoái dễ chịu.

“Được thôi! Nhưng đệ không biết đường đi thế nào!” Mạc Tiểu Huề nói. “Đi, tỷ dẫn đệ đi!” Tạ Tiểu Quyên kéo tay Mạc Tiểu Huề chạy vút đi! “Thật tức chết đi được, tên này vừa thấy mỹ nữ là quên hết tất cả!” Tuyết Nhi thầm nghĩ.

Một hồi lâu sau hai người mới tới quảng trường luyện công. Lúc này mọi người đang vây thành một vòng xem đại sư huynh Vi Lâm Vân cùng nhị sư huynh Lý Phi Vũ luận bàn. “Đại sư huynh, xin chỉ giáo!” Lý Phi Vũ nói. “Vậy ta không khách khí đâu!” Vi Lâm Vân đáp.

“Xoát!” Một đạo bóng trắng chợt lóe lên đã lao tới trước mặt Lý Phi Vũ. “Oa! Thuấn Bộ của đại sư huynh thật lợi hại! Bảy tầng niệm lực mà tốc độ Thuấn Bộ lại nhanh ngang ngửa cao thủ nhất lưu!” Một đệ tử Phi Vân phái thốt lên. Hai người vừa giao thủ liền mở ra trận quyết đấu công phòng chớp nhoáng, khi thủ khi công vô cùng kịch liệt.

Ánh kiếm sắc lạnh loang loáng, kiếm ý của hai người càng lúc càng nồng đậm, đồng thanh quát lớn: “Phi Vân Kiếm - Thuấn Phong!” Cả hai đồng thời thi triển ra võ kỹ ảo diệu! “Oa mau nhìn, võ kỹ thâm sâu của Phi Vân Kiếm kìa!” Các đệ tử Phi Vân phái đồng thanh hô lớn. Không khí xung quanh tụ lại trên thân kiếm của hai người, rồi cùng lúc lóe sáng.

Gió lướt qua mái tóc dài của hai người, vang lên một tiếng “rắc” giòn giã. Kiếm của Lý Phi Vũ đã bị Vi Lâm Vân chặt đứt. “Đại sư huynh lợi hại! Đại sư huynh uy vũ!” Đệ tử Phi Vân phái lớn tiếng nịnh nọt.

Mạc Tiểu Huề thấy vậy cạn lời lắc đầu, thế này mà cũng gọi là lợi hại sao? Cứ nhìn kiếm pháp của Diêu lão sư đi, các ngươi chỉ có nước đi tong, “Ha ha, thế này cũng gọi là lợi hại ư? Ta còn tưởng đang cắt tiết gà chứ?” Mạc Tiểu Huề trợn trắng mắt nói, bụng thầm nghĩ, dám để tiểu tử ngươi làm khó ta, xem ta khiến ngươi bẽ mặt thế nào. Vi Lâm Vân nghe vậy liền trừng mắt giận dữ: “Ngươi nói cái gì!”

“Không có gì, vừa rồi thấy có người làm thịt gà. Thấy gà giãy giụa đau đớn quá, ta không kìm được mà gáy theo thôi, cục tác cục tác!…” Mạc Tiểu Huề bèn nhại tiếng gà kêu.

“Tiểu tử này muốn chết!” Trong mắt Vi Lâm Vân lóe lên một tia hung tàn. “Đại sư huynh, đừng nóng giận, tiểu tử này có đại sư thúc chống lưng, không nên làm bừa, chúng ta có thể làm thế này!…” Lý Phi Vũ ghé sát tai Vi Lâm Vân nói nhỏ.

Vi Lâm Vân vừa định lên tiếng thì Mạc Tiểu Huề đã khiêu khích: “Sao nào, còn muốn đánh ta à?” “Tiểu Huề, đừng chọc đại sư huynh, nếu không sẽ chết thảm lắm đấy…” Tạ Tiểu Quyên kéo vạt áo Mạc Tiểu Huề, nhưng hắn vẫn chẳng hề bận tâm. “Sao ta lại chấp nhất với một đứa nhóc con còn đái dầm chứ.” Vi Lâm Vân nói rồi quay lại nhìn các đệ tử Phi Vân phái mỉm cười. Mọi người nghe xong cũng bật cười theo.

“Xem ra đại sư huynh chẳng những võ công cao cường mà lòng dạ còn rộng lượng khoan dung nữa! Hay là huynh cứ đứng yên để ta đấm một quyền xem sao?” Mạc Tiểu Huề nói.

Nghe vậy, Lý Phi Vũ lập tức cảm thấy có điểm bất thường, tiểu tử này tự tin thế ư? Chẳng lẽ có chiêu trò lợi hại gì? Không xong, tiểu tử này có vấn đề, mình phải ngăn lại… Lý Phi Vũ thầm nghĩ.

Hắn vừa định mở miệng thì Vi Lâm Vân đã cất lời: “Thế sao? Đừng nói một quyền, dẫu một trăm quyền cũng chẳng vấn đề gì! Hay là đánh một vạn quyền luôn đi? Nếu không sao thể hiện được võ công Phi Vân phái uyên thâm bác đại chứ? Nhưng nếu tay đệ có bị đau thì đừng trách ta đấy nhé! Ha ha! Mọi người thấy có đúng không!”

Vi Lâm Vân cất giọng. “Đúng thế! Nhóc con về bú sữa mẹ đi!…” “Phải đấy!” Chúng đệ tử Phi Vân phái cười ồ lên.

“Đại sư huynh đúng là người tài thì gan cũng lớn! Dù sao Tiểu Huề mới có sáu tuổi, có làm bừa cũng không trách được.” Tạ Tiểu Quyên thầm nghĩ. “Ha ha, bay càng cao thì ngã càng đau, Bất Tư Nghị Huyễn Di Quyết tầng thứ hai -- Di Hồn Huyễn Diệt! Phát động!” Hình ảnh của Mạc Tiểu Huề và một hòn đá nhỏ phía xa bắt đầu biến đổi.

“A!” Mạc Tiểu Huề bất thình lình lao vút tới.

Nhìn dáng vẻ buồn cười của Mạc Tiểu Huề, Vi Lâm Vân mỉm cười đứng trước mặt hắn với bộ dạng hoàn toàn không thèm để tâm. “Ngươi có biết ánh sáng đom đóm là gì không? Chính là ngươi đấy! Ánh đom đóm mà dám tranh sáng với trăng rằm sao? Thật là đồ nhà quê không biết sống chết.” Vi Lâm Vân nói.

“Ha ha, con nít cũng đòi đánh người kìa!” Không biết đệ tử nào của Phi Vân phái hô lên một câu. “Ha ha…” Mọi người lại cười rộ lên lần nữa.

Đúng lúc ấy, cảm giác của mọi người như thể vừa bị một con rùa ngàn năm nện vào đầu, bàng hoàng đến mức muốn đập đầu vào tường. “Hôm nay ta sẽ cho ngươi biết… A!” Vi Lâm Vân còn chưa dứt lời thì cả người đã như cánh diều đứt dây bay thẳng ra ngoài.

“A!” Mắt của các đệ tử Phi Vân phái trợn trừng to như mắt bò! “Oa!” Tạ Tiểu Quyên cũng kinh ngạc bịt chặt miệng lại. “Vãi, thằng nhóc này muốn nghịch thiên sao?” Lý Phi Vũ trố mắt há hốc mồm.

Lúc này Tư Mã Cảnh vừa vặn đi tới quảng trường luyện công, nhìn thấy Mạc Tiểu Huề đang giữ tư thế ra quyền cùng Vi Lâm Vân đang bay lơ lửng, thoạt tiên ông giật mình rồi bật cười, “Ha ha, viên thiên đan này dùng đúng chỗ rồi, tiểu tử này thế mà có thể một quyền đánh bay Vi Lâm Vân!” Một lát sau, “Sao thế này, sao mình không cử động được nữa?” Mạc Tiểu Huề thầm nghĩ.

“Rầm!” Cuối cùng Vi Lâm Vân cũng rơi phịch xuống đất, vừa nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của mọi người xung quanh, cơn thịnh nộ liền bùng lên trong lòng, hung tính trỗi dậy! “Đáng chết! Mình lại có thể bị một đứa con nít đánh bay trước mặt bao nhiêu người thế này sao?” Đứng phắt dậy, ánh mắt Vi Lâm Vân tràn ngập sát ý.

Lý Phi Vũ thấy vậy trong lòng thầm mừng rỡ, “Xem ra giữa đại sư huynh và tiểu tử này ắt phải có một kẻ chết! Mạc Tiểu Huề chết thì đại sư thúc sẽ không tha cho Vi Lâm Vân, sư phụ cũng chẳng dung tha cho y. Xem ra ta không cần tốn công ra tay trừ khử bọn họ rồi.”

“Mạc Tiểu Huề, ta phải giết ngươi!” Một đạo bạch quang vụt sáng… “Dừng tay!” Tư Mã Cảnh kinh hãi hô lên nhưng mọi chuyện đã quá muộn. “Tiểu Huề!” Tim Tạ Tiểu Quyên như chết lặng. Vi Lâm Vân vừa lướt qua người Mạc Tiểu Huề đã liên tiếp đâm ra mười tám kiếm! Mạc Tiểu Huề lúc này không thể cử động, cũng bị khí tức nguy hiểm vừa rồi dọa cho toát mồ hôi hột!

“Sợ chết khiếp, mình đã chết chưa nhỉ?” Mạc Tiểu Huề vừa nghĩ vừa sờ lên mặt mình. Đúng lúc này một cơn gió thoảng qua! Quần áo trên người Mạc Tiểu Huề rách toạc ra từng mảnh rồi bay lả tả như cánh hoa! Ngay lập tức, một kẻ trần như nhộng hiện ra sờ sờ trước mắt mọi người!

“A!” Các nữ đệ tử nhỏ tuổi của Phi Vân phái hét lên một tiếng thất thanh vội lấy tay che mắt, chốc chốc lại hé ngón tay nhìn lén một cái, mặt mày lập tức đỏ bừng. “Ha ha…” Đám nam đệ tử thì cười nghiêng ngả.

“Làm muội sợ muốn chết, may mà Tiểu Huề không sao.” Tạ Tiểu Quyên vỗ ngực nói, sau đó “Á!” lên một tiếng rồi vội ngoảnh mặt đi! “Mất mặt quá đi mất, nếu Vi Lâm Vân nghiêm túc không khinh địch thì mình sao đánh trúng được hắn. Đáng ghét thật! Vừa dùng xong Bất Tư Nghị Huyễn Di Quyết là không nhúc nhích nổi, mình thật sự yếu thế sao? Bây giờ xấu hổ chết đi được, phải nghĩ cách thôi…” Mạc Tiểu Huề vắt óc suy tính.

“Tiểu Huề, đệ không sao chứ! Vừa rồi sát ý nồng đậm quá!” Từ ống trúc rơi dưới đất, Tuyết Nhi ló đầu ra. “Ha ha!” Thấy Mạc Tiểu Huề không một mảnh vải che thân, nàng bật cười khanh khách, rồi “Á!” lên một tiếng vội nhắm tịt mắt lại.

“Vừa rồi mình làm sao thế này? Mình giết Mạc Tiểu Huề rồi ư? Xong rồi, đại sư thúc nhất định sẽ tìm mình tính sổ, chiêu vừa rồi dồn hết toàn lực khiến tay mình còn run lên vì chấn động.

Mạc Tiểu Huề chắc chắn đã bị mình băm thành từng mảnh thịt vụn rồi, mình phải nghĩ cách mới được…” Vi Lâm Vân thầm nghĩ, không dám quay đầu lại nhìn mà vẫn giữ nguyên tư thế thu chiêu. “Có cách rồi!” Mạc Tiểu Huề giơ tay lên dõng dạc nói: “Mạc Tiểu Huề ta xin thề tại đây! Một tháng sau ta nhất định sẽ trả lại nỗi nhục này gấp bội cho Vi Lâm Vân!” Dứt lời, hắn chộp lấy ống trúc dưới đất rồi cắm đầu bỏ chạy!

Trên quảng trường luyện công lại rộ lên những tràng cười như nổ tung. “Ha ha!” Có người cười đến chảy cả nước mắt. “Ha ha, cười chết mất thôi, khụ khụ đau cả bụng rồi. Ha ha!”…

“Mạc Tiểu Huề không chết ư? Sao lại thế? Xem ra người được đại sư thúc coi trọng quả nhiên không tầm thường! Xem chừng không ngăn cản được thì phải tạo dựng quan hệ tốt, mai sau có thể thu phục về dùng!” Vi Lâm Vân thầm nghĩ rồi thở phào nhẹ nhõm. Tư Mã Cảnh cũng trút được gánh nặng trong lòng.

“Đứa nhỏ này giỏi thật, dưới đòn toàn lực của một cao thủ niệm khí tầng bảy mà vẫn lông tóc không tổn hại! Nhất định phải dốc lòng bồi dưỡng. Thời khắc Phi Vân phái uy chấn Thất Giới rốt cuộc cũng sắp tới rồi, ha ha!” Tư Mã Cảnh mỉm cười bước tới chỗ Tạ Tiểu Quyên nói: “Tiểu Quyên, con mang cho Tiểu Huề một bộ quần áo đi!” “Dạ! Con biết rồi ạ!” Tạ Tiểu Quyên ngẩn người một lát mới hoàn hồn lại, vội vàng chạy đi.

Thấy Tạ Tiểu Quyên đã đi xa, Tư Mã Cảnh nghiêm giọng quở trách Vi Lâm Vân: “Lâm Vân, vừa rồi con quá đáng lắm! Sao lại ra tay nặng như thế với một đứa trẻ con!” “Ha ha, vừa rồi con chỉ đùa với Mạc Tiểu Huề tiểu huynh đệ chút thôi mà. Ha ha…” Vi Lâm Vân ngượng ngùng cười trừ.

“Sư phụ, vừa rồi đại sư huynh chỉ đùa thôi, bằng không thì Mạc Tiểu Huề tiểu huynh đệ đã mất mạng từ lâu rồi, làm sao chỉ bị chém rách quần áo được chứ ạ!” Lý Phi Vũ phụ họa theo. “Khốn kiếp! Rõ ràng Vi Lâm Vân đã tung toàn lực, vì sao Mạc Tiểu Huề lại không chết? Xem ra có điểm kỳ quái, sau này phải để mắt kỹ đến tiểu tử này mới được.” Lý Phi Vũ thầm nghĩ.

“Hôm nay không luyện tập nữa, tất cả giải tán tự do hoạt động đi! Còn chuyện Mạc Tiểu Huề mất mặt hôm nay, từ nay về sau không ai được nhắc lại nữa!” Tư Mã Cảnh vừa dứt lời, mọi người liền lập tức tản đi như chim vỡ tổ!

Vi Lâm Vân vừa bước được vài bước thì một giọng nói lại vang lên: “Vi Lâm Vân, con đừng quên, một tháng sau Tiểu Huề sẽ tìm con báo thù đấy!” Tư Mã Cảnh nhắc nhở. “Con biết rồi ạ!” Vi Lâm Vân và Lý Phi Vũ không thèm ngoái đầu lại mà bước tiếp, “Không thể kết thành tử thù, hay là một tháng sau mình nhường nó một chút? Nhưng mình cũng không thể trần truồng trước mặt mọi người được! Mất mặt chết đi được.” Vi Lâm Vân suy tính.

“Ha ha, ta bắt đầu thấy thích tiểu tử này rồi đấy.” “Ha ha, có nó thì sau này tu luyện đỡ chán hẳn, ha ha!” “Còn cười nữa à, cẩn thận sư phụ phạt ngươi bây giờ, hừ!” Các đệ tử Phi Vân phái vừa đi vừa bàn tán rôm rả…

Trước cửa phòng Mạc Tiểu Huề.

“Cộc cộc… Tiểu Huề có ở đó không?” Tạ Tiểu Quyên gõ cửa hỏi. “Không có! Đệ không mặc quần áo đâu! Tỷ đừng có vào đấy!” Mạc Tiểu Huề trùm chăn kín mít trả lời vọng ra.

“Ha ha, sư phụ bảo tỷ mang cho đệ bộ quần áo này. Tỷ để trước cửa, đệ tự ra mà lấy nhé! Tỷ đi đây!” Tạ Tiểu Quyên nói rồi đặt quần áo trước cửa phòng Mạc Tiểu Huề, xoay người rời đi.

Hồi lâu sau, thấy bên ngoài không còn động tĩnh gì Mạc Tiểu Huề mới chui ra khỏi chăn, cầm lấy quần áo mặc vào. “Xong rồi, vừa nãy sao mình lại mạnh miệng thế cơ chứ! Đánh bay Vi Lâm Vân được là nhờ hắn không chú ý, chứ dùng lại chiêu vừa rồi để một tháng sau đánh bại hắn thì căn bản là không thể nào! Làm sao bây giờ? Thôi kệ, không nghĩ nữa, đi ngủ đã!”

Nghĩ đoạn, Mạc Tiểu Huề nằm vật ra giường nhìn lên trần nhà. “Giá mà có Diêu lão sư ở đây thì tốt biết mấy, có thể hỏi người được rồi! Võ công của người cao cường như thế…” Vừa suy nghĩ mông lung, Mạc Tiểu Huề liền dần dần chìm vào giấc ngủ…

Truyện liên quan