Quyển 1 · Chương 15: Uy lực tuyệt thế

Phi Vân phái mãnh thú trong rừng…

“A!” Lại một tiếng, Mạc Tiểu Huề lại lần nữa ở nháy mắt bước di động trong lúc ngã lăn, cắn chặt răng một tiếng giận dữ hét lớn: “Không được, lại đến!” Mạc Tiểu Huề bắt đầu đem niệm lực gom lại dưới chân.

Nhắm hai mắt lại, chân vừa giẫm mà chợt lóe vọt tới. Vừa mới muốn ra quyền lại lần nữa bị cục đá vướng ngã. Té một cú chổng vó, cậu một phen bò dậy hung tợn hét lớn: “Cái nháy mắt phong thạch này có phải đồ giả không! Đáng giận Đàm An!” Mạc Tiểu Huề lầm bầm. “A Chìu!” Đàm An đang cưỡi ngựa chạy như bay liền hắt xì một cái. ~ Dựa, ai đang mắng ta đấy? ~ Đàm An thầm nghĩ.

“Tiểu Huề, ta thấy ngươi nên luyện thành thạo mấy chiêu kiếm cơ bản của Huyễn Vân Kiếm rồi hãy luyện lóe, sẽ tốt hơn đấy.” Tuyết Nhi đặt ống trúc dưới gốc đại thụ nói. “Ngao!” Phi vân hổ hai huynh đệ nhìn dáng vẻ té ngã của Mạc Tiểu Huề mà suýt ngủ gật, không khỏi ngáp ngắn ngáp dài.

“Không được, lại một lần nữa.” Nói rồi Mạc Tiểu Huề lại tiếp tục dồn niệm lực dưới chân… “Ai da!” Mạc Tiểu Huề hét thảm một tiếng. Bởi vì khi phát chiêu nháy mắt bước không khống chế tốt phương hướng nên đã tông thẳng vào thân cây. Thân cây rung lên làm rơi rụng rất nhiều lá cây. Nằm bẹp trên mặt đất, Mạc Tiểu Huề nhìn những chiếc lá đang bay phần phật trong gió. Trong lòng cậu bỗng nảy ra một vấn đề - chính là bản thân luyện nháy mắt bước hoàn toàn có thể di chuyển cùng hướng với gió!

Vào khoảnh khắc này, Mạc Tiểu Huề dường như đã tìm ra manh mối - ta biết rồi, việc đầu tiên là phải đặt nháy mắt phong thạch thành một đường thẳng, luyện thật tốt nháy mắt bước theo đường thẳng trước. Trong đầu lặp đi lặp lại củng cố ký ức về nháy mắt bước đường thẳng. Thứ hai là luyện tập ra đòn nhanh chóng tại chỗ, khắc ghi quyết tâm khi ra chiêu.

Thứ ba là kết hợp nháy mắt bước và ra chiêu lại với nhau không phải là được rồi sao… ~ Nghĩ vậy, Mạc Tiểu Huề cười tủm tỉm đứng dậy như đang khiêu vũ, xếp lại đám nháy mắt phong thạch rẽ ngoằn ngoèo thành một đường thẳng tắp. Cậu nhắm mắt lại, bắt đầu dùng niệm lực cảm nhận cảnh tượng xung quanh. Mọi thứ dần trở nên rõ ràng, ~ ta cảm nhận được rồi, hướng gió thổi. Gió có vẻ rất nghịch ngợm, cứ không chịu thổi theo đúng đường thẳng của đống đá.

Nhưng Mạc Tiểu Huề không hề sốt ruột, cảnh vật xung quanh trong đầu cứ thế ngày một rõ nét. “Nha!” Đột nhiên cậu cảm thấy hướng gió và nháy mắt phong thạch trùng thành một đường thẳng. Mạc Tiểu Huề thình lình mở to hai mắt. Dồn niệm lực rồi giẫm mạnh chân xuống đất, “Soạt!” Một tiếng, bóng dáng Mạc Tiểu Huề lập tức vọt đi xa đến mấy mét.

“Ha ha, ta thành công rồi!” Mạc Tiểu Huề cao hứng nhảy cẫng lên. ~ Ôi trời ạ, Tiểu Huề thế mà lại ngộ ra được, ngộ tính này biến thái thật đấy chứ? Nhất định là ta nhìn lầm rồi! ~ Tuyết Nhi thầm nghĩ. Lại “Soạt!” một tiếng, Mạc Tiểu Huề đã vọt đến trước mặt Tuyết Nhi. “Tiểu Huề, ngươi biết dùng nháy mắt bước rồi kìa! Thật sự quá tốt!” Tuyết Nhi cười nói.

“Ừ!” “Ực…” Bụng Mạc Tiểu Huề kêu lên. “Tiểu Huề, ngươi đói à?” Tuyết Nhi hỏi. “Ừ!” “Vậy để ta bảo phi vân hổ đi bắt một con hươu về!” Tuyết Nhi nói xong bèn thì thầm vài câu với phi vân hổ, một con phi vân hổ liền lặng lẽ rời đi, con còn lại tiếp tục đứng tại chỗ.

“Tuyết Nhi, ta đi kiếm chút củi đây!” Mạc Tiểu Huề nói. “Ta cũng đi!” Tuyết Nhi đáp. “Đi thôi!” Phi vân hổ thấy Mạc Tiểu Huề định đi liền muốn bước theo định bảo vệ, nhưng bị Tuyết Nhi dặn dò vài câu nên lại ngoan ngoãn ở lại trông nhà.

Chẳng mấy chốc Mạc Tiểu Huề đã kéo về một thân cây khô, lúc này phi vân hổ cũng đã bắt về một con hươu. ~ Sao lại quên mang dao rồi nhỉ, thế này thì đốn củi cắt thịt kiểu gì đây? Đúng rồi, chẳng phải có thanh Tuyết Vũ gia gia cho sao? ~

Mạc Tiểu Huề vừa động niệm, một thanh kiếm hàn quang lấp lánh liền xuất hiện ở tay phải. Tiếp theo vỏ kiếm cũng xuất hiện ở tay trái. Mạc Tiểu Huề dùng sức vung vẩy vài cái ~ Oa, kiếm này nhẹ quá đi mất! Cảm giác như chẳng cầm gì cả! ~ Nghĩ đoạn, Mạc Tiểu Huề chém một nhát vào thân cây khô, dễ dàng cắt khúc thân cây ra thành nhiều đoạn chẳng khác nào cắt đậu hũ.

Chặt củi xong, cậu xếp củi thành một đống rồi nhóm lửa. Đốt lửa xong xuôi, Mạc Tiểu Huề tiến đến chỗ con hươu, cắt từng tảng thịt hươu ra rồi xiên vào những cành cây nhỏ. Mang ra bờ suối nhỏ rửa sạch sẽ, rồi bắt đầu nướng…

“Tách!” Một giọt nước miếng rơi xuống đất. “Tiểu Huề, thơm quá đi! Chín chưa vậy?” Tuyết Nhi chẩy nước dãi nói. “Để ta xem nào…” Mạc Tiểu Huề nói rồi cắn một miếng. “Á!” Mạc Tiểu Huề hét to. “Làm sao thế, Tiểu Huề?” Tuyết Nhi hỏi. “Nóng quá!” “Ha hả…”

Sau khi ăn no. “Soạt! Soạt!” Một đạo bạch quang nhanh chóng lướt qua suối nhỏ. ~ Xem ra ta đã tìm được bí quyết rồi, bây giờ thử luyện tập mà không cần nháy mắt phong thạch xem sao. Mạc Tiểu Huề bắt đầu dồn niệm lực xuống chân, lúc này màu sắc niệm lực của cậu đã chuyển thành màu xanh biển.

“Soạt!” Tuy động tác không đi được xa như khi có nháy mắt phong thạch trợ giúp, nhưng vẫn vọt được bảy tám mét. “Ha ha, ta không cần nháy mắt phong thạch trợ giúp nữa rồi!” Mạc Tiểu Huề vui mừng cười lớn.

“Tuyết Nhi, giúp ta xem đoạn này viết gì với?” Mạc Tiểu Huề mở Huyễn Vân Kiếm Phổ ra. Tuyết Nhi nhìn một lát rồi nói: “Trên này bảo ra chiêu có ba đại yếu tố: Nhanh! Chuẩn! Tàn nhẫn! Hơn nữa lúc ra chiêu không được có chút do dự nào. Phải đạt đến cảnh giới tâm vô tạp niệm, người tức là kiếm, kiếm tức là người, người kiếm hợp nhất!”

“Ồ! Vậy để ta thử dồn niệm lực lên thân kiếm xem sao,” Mạc Tiểu Huề nói xong liền bắt đầu đẩy niệm lực vào thân kiếm! Lập tức Tuyết Vũ phát ra ánh sáng lam nhạt, không khí xung quanh như chợt mát rượi hẳn lên! “Ơ! Lạnh quá đi!” Mạc Tiểu Huề vui mừng nói.

“Tiểu Huề, trên vỏ kiếm có khắc chữ này: Hàn như tuyết, đoạn nhược sí!” Tuyết Nhi nói. ~ Niệm lực tụ tập trên thân kiếm tựa như tuyết rơi, khi vung lên lại như kiếm chắp cánh, có thể tùy tâm sở dục múa may ~ Mạc Tiểu Huề thầm nghĩ.

“Tiểu Huề, thanh kiếm này đẹp quá cơ, nếu có một ngày ta muốn, ngươi có thể tặng nó cho ta không?” Tuyết Nhi hỏi. “Ha hả! Ngươi muốn á? Cá thì dùng kiếm thế nào hả? Chẳng lẽ ngươi cắn kiếm đi chém người chắc?” Mạc Tiểu Huề nói.

“Ta mặc kệ, đằng nào thanh kiếm này sau này cũng phải cho ta!” Tuyết Nhi có hơi tức giận nói. ~ Dù sao ngươi là cá thì cũng có dùng được kiếm đâu, cho ngươi cũng vô ích, chi bằng mượn hoa dâng Phật lấy lòng Tuyết Nhi vậy ~ “Được rồi, được rồi!…” Mạc Tiểu Huề nghĩ đoạn đáp. “Tiểu Huề tốt nhất…” Tuyết Nhi vui sướng cười.

~ Làm thế nào để luyện tập chiêu Huyễn Vân Kiếm Lóa này đây nhỉ? ~ Mạc Tiểu Huề ngẩn người suy nghĩ. Một cơn gió thổi qua, một chiếc lá cây lướt qua ngay trước mắt. Trong đầu Mạc Tiểu Huề lóe lên một ý, dùng kiếm đâm xuyên qua chiếc lá, cứ thế chiếc lá xâu trên thân kiếm. ~ Ha ha, ta hiểu rồi, tung lá cây lên rồi trong khoảnh khắc chúng rơi xuống thì dùng kiếm xiên qua. Đây chẳng phải là: Nhanh! Chuẩn! Tàn nhẫn! Sao? Ha ha, ngon lành gia! ~

Nghĩ là làm, Mạc Tiểu Huề dùng ngay nháy mắt bước nhảy lên cây. Đánh rớt một chiếc lá xuống, rồi gom nhặt đám lá lại dưới gốc cây. ~ Được rồi, thử với ba chiếc trước đã ~ Mạc Tiểu Huề túm lấy ba chiếc lá tung lên không trung, nhắm mắt lại dùng niệm lực cảm nhận cảnh tượng xung quanh. Khoảnh khắc lá rơi xuống, xuất kiếm… Bất tri bất giác trời đã tối sầm, ngày thứ hai trong mãnh thú lâm bình an trôi qua.

Trong đêm tối, Mạc Tiểu Huề bình yên chìm vào giấc ngủ dưới sự bảo vệ của phi vân hổ. Trong giấc mơ, Mạc Tiểu Huề nhìn thấy ba mẹ, trên mặt nở nụ cười ngọt ngào. Trời đã sáng hẳn, Mạc Tiểu Huề ra bờ suối rửa mặt. Một lúc sau mặt trời ló dạng, ánh nắng chiếu rọi đất trời rộng lớn, trong lòng dâng lên một cảm giác hào sảng khó tả.

Chim chóc hót vang, hoa cỏ mỉm cười. Mạc Tiểu Huề ngoác miệng cười tươi hướng về phía mặt trời, lộ ra hàm răng trắng muốt. Quay người nhìn lại gốc đại thụ phía sau, lá trên cây đã rụng sạch. Đón ánh nắng phóng tầm mắt ra xa, lúc này cậu nhìn thấy đằng xa có rất nhiều quả đào ~ “Ha ha, có đào kìa! Đi hái ít về ăn thôi.”

“Soạt!” Vận dụng nháy mắt bước, Mạc Tiểu Huề nghĩ thầm ~ Ha ha, dường như nháy mắt bước của ta ngày càng dùng mượt mà hơn rồi! ~ “Soạt! Soạt!…” Một bóng người nhanh chóng lướt đi xa.

“Ác!” Tuyết Nhi ngáp ngắn ngáp dài vươn đầu ra khỏi ống trúc. Đôi mắt mở to trân trân nhìn bóng dáng đang thoăn thoắt nhảy nhót ~ A! Kia chẳng phải là Tiểu Huề sao? Oa, từ bao giờ mà nháy mắt bước của hắn dùng thành thạo thế nhỉ? Ta biết rồi, lúc luyện niệm lực Tiểu Huề đã ăn cái thứ gọi là Huyễn Vân Quả kia.

Cái này cũng giống như cuộc thi chạy 100 mét mà vạch xuất phát của người ta nằm ở vạch 100 mét, còn Tiểu Huề thì xuất phát ngay từ giữa quãng đường. Không nhanh mới là lạ chứ. Ha hả… Nghĩ đến đây Tuyết Nhi vui vẻ cười.

“Hô hô!” Mạc Tiểu Huề đã nhanh chóng đến được rừng đào. ~ Dù đã học được Huyễn Vân Kiếm Lóa nhưng mới chỉ là hình thức ban đầu, xem ra sau này vẫn phải không ngừng nỗ lực luyện tập. Niệm lực hình như cũng không đủ, mới dùng có mấy chục lần nháy mắt bước mà đã thở hồng hộc rồi.

Mặc kệ đi, cứ hái đào trước đã. Đúng lúc này, Mạc Tiểu Huề nghe thấy tiếng sột soạt, tựa như có thứ gì đó đang trườn về phía mình. Mạc Tiểu Huề chợt lóe lên một linh cảm xấu, không kìm được quay đầu lại nhìn. “Thịch!” Mồ hôi lạnh túa ra đầy trán Mạc Tiểu Huề, cơ thể run lên bần bật, biểu cảm biến thành hoảng sợ.

Ngay trước mắt cậu, một con mãng xà đầu to bằng cái chậu rửa mặt đang lè lưỡi đỏ lòe ra với cậu, thân mình to lớn quấn cuộn cao ngất như một ngọn núi nhỏ. ~ Đây chắc chắn là hàn băng cự mãng trong miệng phi vân hổ rồi, sớm biết thế đã hỏi rõ địa bàn của chúng nằm ở đâu. Sao mà xui xẻo thế chứ, lại đúng ngay khu rừng đào này! ~ Mạc Tiểu Huề thầm nghĩ, bắt đầu dồn niệm lực xuống chân.

Luồng niệm lực thứ ba trong cơ thể Mạc Tiểu Huề, vì sự kinh hãi trước con cự mãng mà lập tức phá tan ba tầng, vọt thẳng lên tầng thứ năm. Niệm lực còn chưa kịp gom xong. Con cự mãng kia dường như nhìn thấu ý định muốn chạy trốn của Mạc Tiểu Huề, trong đôi mắt toát lên vẻ khinh miệt.

Mạc Tiểu Huề vừa nhúc nhích, cự mãng đã vung mạnh cái đuôi quét tới. “Oành!” Một tiếng động lớn vang lên. Mạc Tiểu Huề bị hất văng ra xa hơn chục mét. Dù đã phát động Phù Dao Di Quyết có năng lực phòng ngự biến thái, nhưng ngũ tạng lục phủ vẫn bị chấn động đến đau nhức nhối. Có thể thấy lực đánh của con cự mãng này lớn đến nhường nào.

“Phì!!” Hàn băng cự mãng phun ra một luồng hàn khí, Mạc Tiểu Huề nhanh nhẹn né tránh. Hai chân ngày một nặng trĩu, nặng như rót chì. Cuối cùng niệm lực cạn kiệt khiến cậu ngã khuỵu xuống. ~ Xong đời rồi ~ Mạc Tiểu Huề thầm nghĩ. “Tê!” Kêu lên vài tiếng, cự mãng lao thẳng về phía Mạc Tiểu Huề nhanh như mũi tên rời cung.

Đúng lúc này, hai con phi vân hổ nghe thấy tiếng động liền cắm cổ chạy bán sống bán chết về phía rừng đào. Nhìn hàn băng cự mãng mỗi lúc một đến gần, Mạc Tiểu Huề một lần nữa cảm nhận được sự nhỏ bé của bản thân.

~ Lẽ nào mình phải chết sao? Hay bị rắn ăn rồi biến thành phân thải ra ngoài? ~ Trong khoảnh khắc này, Mạc Tiểu Huề nhớ đến người mẹ tựa tiên nữ, người ba vững chãi như núi cao, cùng ông bà nhân từ hiền hậu.

Tiểu Lộ, Tiểu Tĩnh, Tiểu Khương… Niệm lực trong cơ thể Mạc Tiểu Huề lúc này tựa như nước sôi sùng sục bắt đầu sủi bọt, từng cái, hai cái… Cuối cùng hoàn toàn sôi trào “Ực…” ~ Mộng hương phiêu bồng, giả hóa thành thật, thật càng thêm thật… ~ Lời của mẹ một lần nữa văng vẳng trong đầu.

Lần này Phù Dao Di Quyết tựa như chuyện ăn cơm ngủ nghỉ, hòa quyện hoàn toàn vào trí tuệ chứ không chỉ đơn thuần là khắc ghi trong đầu. Sự lĩnh ngộ đối với Phù Dao Di Quyết từ hai tầng sơ cấp lập tức vọt thẳng lên đỉnh cấp! Khung cảnh lúc này hoàn toàn khớp với câu nói trong Phù Dao Di Quyết: Sinh tử chi niệm nhiên đạo khả phi thăng! Bật dậy, Mạc Tiểu Huề đột ngột mở trừng hai mắt.

Trong ánh mắt không hề vương chút do dự nào, ánh nhìn trở nên thanh thiết trong suốt. Một nụ cười tà mị vương bên khóe môi, thanh Tuyết Vũ với tiếng “Soạt!” vang lên, bỗng dưng xuất hiện trong tay phải Mạc Tiểu Huề. Bấy giờ phong vân biến sắc, sấm chớp ầm ầm! “Huyễn Vân Kiếm Lóa!” Một tiếng thét gào tận trời vang lên! Một đạo bạch quang chớp lóe rồi thu kiếm, kiếm khí vẫn còn xoay tròn cắt ngang qua thân hàn băng cự mãng, con hàn băng còn chưa kịp hiểu rõ tình hình ra sao. Toàn bộ da thịt trên người đã biến mất sạch sẽ, chỉ còn trơ lại một đống xương cốt đầm đìa máu tươi.

“Xoạt” một tiếng, da thịt cự mãng bay vút lên trời, thanh kiếm trong tay Mạc Tiểu Huề biến mất, nụ cười tà mị vụt tắt, “Bộp!” một tiếng cậu ngã gục xuống đất. Da thịt của hàn băng cự mãng từ trên trời rơi xuống, tựa như đang đổ một trận mưa máu thịt. Máu tươi nhuộm đỏ toàn bộ cơ thể Mạc Tiểu Huề.

Hai con phi vân hổ đang chạy bay cắm cổ bỗng khựng lại, nhìn cảnh tượng trước mắt mà trong lòng trào dâng một thứ cảm xúc vô cùng cảm động. Đồng thời cũng thấy thật may mắn vì bản thân đã không đấu đến chết với tiểu tử này.

“Tiểu Huề!” Tuyết Nhi gào khóc tê tâm liệt phế, từ trong ống trúc một đạo hồng quang lóe lên, biến thành một tiểu nữ linh động vô cùng. Dù còn nhỏ tuổi, nhưng có thể thấy sau này lớn lên tiểu nữ hài chắc chắn sẽ là một đại mỹ nghiêng nước nghiêng thành.

Tiểu nữ hài vừa khóc lớn vừa chạy vội về phía Mạc Tiểu Huề. Lúc này cơn mưa máu thịt đã tạnh hẳn. Một viên linh đan phát sáng xuất hiện ngay bên cạnh Mạc Tiểu Huề. Nơi linh đan ngự trị, vết máu tự động nhường chỗ tạo thành một không gian vòng tròn không vấy máu. “Tiểu Huề!” Tiểu nữ hài đỡ Mạc Tiểu Huề dậy, khóc lóc đau đớn vô cùng.

“A…” Một tiếng rên ngủ ngáy vang lên.

Một lát nữa. “Đồ thối Tiểu Huề! Không có việc gì mà còn hét lớn thế làm ta sợ muốn chết!…” Tiểu nữ hài vừa mắng vừa cười trong nước mắt. Tiểu nữ hài nhẹ nhàng đặt viên linh đan kia lên chỗ hoa văn cánh hoa mai bằng vàng trên cánh tay Mạc Tiểu Huề.

Viên linh đan lập tức biến mất… Tiểu nữ hài đỡ Mạc Tiểu Huề dậy đi về phía gốc đại thụ, vừa đi vừa thầm nghĩ ~ Đồ thối Tiểu Huề, vốn định đợi đến khi quay về Vũ Giới mới dùng hơi thở này biến thành người cho ngươi xem, thế mà giờ thành ra ngươi lại bất tỉnh nhân sự rồi.

Hơi thở biến mất rồi sẽ trở lại, đến lúc đó ngươi lại chẳng thể nhìn thấy dáng vẻ của tụi ta nữa, đại đồ ngốc…~ Hai con phi vân hổ lặng lẽ bước theo sau Mạc Tiểu Huề và tiểu nữ hài. Đến dưới gốc đại thụ bên bờ sông, tiểu nữ hài đặt Mạc Tiểu Huề xuống. ~ Tiểu Huề, hơi thở của ta dùng hết rồi, ta phải biến thành cá để bảo trọng đây… ~ Đang lúc dần biến mất, tiểu nữ hài bỗng nghe thấy một câu nói - “Tuyết Nhi, ngươi là cá hay là heo thế?”

Tiểu nữ hài mím mím môi, chớp chớp đôi mắt đẹp long lanh ~ Đồ thối Tiểu Huề, ngủ mà cũng không yên giấc được, ha hả! ~ Nói rồi tiểu nữ hài mỉm cười biến mất… Trong ống trúc lại xuất hiện một con cá chép đỏ nhỏ. Hai con phi vân hổ kiên quyết tấc không rời canh giữ bên cạnh Mạc Tiểu Huề… Ngày thứ ba trong mãnh thú lâm trôi qua.

Ngày hôm sau, tại cửa ra vào của mãnh thú lâm thuộc Phi Vân phái.

“Sư phụ, Tiểu Huề không sao chứ ạ?” Tạ Tiểu Quyên hỏi. Tư Mã Cảnh vẻ mặt lo lắng không nói gì, chỉ đăm đăm nhìn vào mãnh thú lâm. “Một đứa trẻ sáu tuổi sao có thể vượt qua bài khảo nghiệm khó nhất này được chứ? Tám mươi phần trăm là bị mãnh thú ăn thịt rồi còn gì!” Một đệ tử Phi Vân phái khinh thường nói.

“Ta thấy mấy ngày nữa hắn cũng biến thành phân người thôi, ha ha!” Một đệ tử khác của Phi Vân phái hùa theo. “Ha ha…” Đám đệ tử Phi Vân phái đứng xem náo nhiệt được một trận cười vang…

“Ồn cái gì mà Ồn! Còn ồn nữa ta ném hết các ngươi vào mãnh thú trong rừng bây giờ! Nhốt lại một tháng xem các ngươi có còn cười nổi nữa không!” Tư Mã Cảnh nổi giận mắng, râu tóc dựng ngược trừng mắt nhìn đám đệ tử vô tích sự. Đám đệ tử Phi Vân phái nghe vậy liền héo rũ như cọng bắp cải gặp sương. “Sư phụ, người mau nhìn kìa, Tiểu Huề ra kìa!” Tạ Tiểu Quyên hưng phấn nhảy cẫng lên.

“Ha ha, ta biết ngay Tiểu Huề không thành vấn đề mà!” Khuôn mặt căng cứng của Tư Mã Cảnh cuối cùng cũng nở nụ cười, còn không quên vuốt vuốt chòm râu hoa râm.

“Dựa! Thế cũng được á? Bài khảo nghiệm nhập môn khó nhất của Phi Vân phái là đồ giả chắc?” Một đệ tử Phi Vân phái kinh ngạc thốt lên. “Ngươi nhìn kìa, Mạc Tiểu Huề hình như còn cưỡi thứ gì nữa thì phải?” Lại một đệ tử Phi Vân phái lên tiếng. Mạc Tiểu Huề chầm chậm tiến lại gần, lúc này mọi người mới nhìn rõ.

Mạc Tiểu Huề cưỡi trên lưng một con phi vân hổ, đằng sau còn dẫn theo một con phi vân hổ khác. ~ Dựa! Đây vẫn là con người sao? ~ Trong đầu mọi người đồng loạt bật ra ý nghĩ này.

Cuối cùng cũng đến sát cổng, Mạc Tiểu Huề trèo xuống lưng hổ. Cậu vừa đứng vững thì con phi vân hổ chở cậu cúi đầu xuống, Mạc Tiểu Huề liền đưa tay xoa đầu nó. Con còn lại thì đưa mông húc về phía Mạc Tiểu Huề. Mạc Tiểu Huề vỗ bốp một cái vào mông phi vân hổ, con hổ vui sướng chạy vụt về phía sâu trong mãnh thú lâm.

~ Ai bảo mông hổ không sờ được cơ chứ! Một đứa trẻ sáu tuổi thế mà còn dám vỗ nữa chứ! Quái vật thần thánh nào đây trời! ~ Mọi người lại một lần nữa gào thét trong lòng…

Chậm rãi bước ra khỏi cổng mãnh thú lâm, mọi người vẫn chưa hoàn hồn sau cơn kinh ngạc. “Sư phụ!” Mạc Tiểu Huề gọi lớn. “Ồ, Tiểu Huề à! Thật không tồi! Khụ, hừ!” Tư Mã Cảnh hắng giọng một tiếng. Đám đệ tử Phi Vân phái lúc này mới bừng tỉnh.

Ánh mắt nhìn cậu từ sự nghi ngờ chuyển thẳng thành sùng bái! “Ta nay chính thức tuyên bố! Mạc Tiểu Huề trở thành đệ tử chính thức của Phi Vân phái! Trừ ba vị Đại sư huynh và Tiểu Quyên ra, Mạc Tiểu Huề có vai vế lớn nhất!” Tư Mã Cảnh lớn tiếng tuyên bố. “Tiểu Huề, ngươi đỉnh quá đi!” Tạ Tiểu Quyên vui vẻ cười.

Ngay lập tức đám đông vây quanh Mạc Tiểu Huề tranh nhau hỏi huyên náo: “Tiểu Huề sư huynh, ngươi đã vượt qua ba ngày đó thế nào vậy…” “Mạc Tiểu Huề bỗng lộ ra ánh mắt khinh bỉ ~ Bọn người này lúc thấy ta mất mặt thì cười vui vẻ lắm cơ mà, ta phải tìm cách trêu chọc bọn họ một trận mới được.

“Mọi người có muốn nghe không?” Mạc Tiểu Huề lớn tiếng hỏi. Đám đệ tử Phi Vân phái đồng thanh đáp: “Muốn!”. Tư Mã Cảnh cười tủm tỉm ~ Tiểu tử này không đơn giản chút nào! Lòng dạ đệ tử Phi Vân phái phen này đều ngả về phía nó rồi đây ~ Tư Mã Cảnh thầm nghĩ. “Tiểu Quyên sư tỷ, ngươi đi lấy cái bao tải lại đây cho ta!” Mạc Tiểu Huề bảo. Tạ Tiểu Quyên ngơ ngác nhưng vẫn đi lấy.

Chẳng mấy chốc Tạ Tiểu Quyên đã quay lại. “Tiểu Huề, đây!” “Cảm ơn, Tiểu Quyên sư tỷ!” Mạc Tiểu Huề nói. Tạ Tiểu Quyên mỉm cười nhẹ nhàng. “Được rồi, ai muốn nghe thì đóng một lượng bạc!” “A! Ồ…” Nhắc đến tiền ai nấy đều thừ người ra một nhịp.

“Tiểu Huề, của ta một lượng đây!” Tạ Tiểu Quyên lấy từ trong túi tiền ở thắt lưng ra một lượng bạc ném vào bao tải. “Ta cũng muốn nghe!” Tư Mã Cảnh cũng móc ra một lượng bạc thảy vào bao. Thấy Tạ Tiểu Quyên và Tư Mã Cảnh làm vậy, mọi người nhao nhao: “Ta muốn nghe, ta muốn nghe!”.

Lập tức chiếc bao tải trong tay Mạc Tiểu Huề đã nặng trĩu bạc. “Kể đi chứ! Tiểu Huề sư huynh!” Mọi người háo hức chờ đợi câu trả lời. “Một đạo bạch quang chớp lóe, Mạc Tiểu Huề chuồn mất tiêu! “Ha ha!” Tư Mã Cảnh cười, Tạ Tiểu Quyên cũng cười! Một lát sau “Đáng giận, chúng ta bị lừa rồi, mau đuổi theo!” Toàn bộ đệ tử Phi Vân phái sau tiếng hét của một người mới bừng tỉnh, cắm cổ đuổi theo…

Truyện liên quan