Quyển 1 · Chương 21: Chiếc lá thần kỳ

“Gà quay! Heo sữa nướng! Ta tới đây!” Tuyết Nhi từ trong ống trúc nhảy vọt ra, ngoạm một miếng thật lớn vào mông con heo sữa nướng.

“Ha ha, Tuyết Nhi, ta thật thấy tội nghiệp cho con heo này, chết rồi còn bị heo gặm! Ha ha!” Mạc Tiểu Huề cười nói ha hả.

“Hừ!” Tuyết Nhi chẳng thèm để ý tới Mạc Tiểu Huề, tiếp tục cắm cúi ăn.

~ Xem như nể tình hôm nay ngươi đã giúp ta, bổn cô nương không thèm chấp nhặt với ngươi! Ngon quá đi! ~ Tuyết Nhi thầm nghĩ. “Tuyết Nhi, ngươi không sợ bị người ta ăn thịt sao?” Mạc Tiểu Huề xấu xa hỏi.

“Sẽ không đâu!” Tuyết Nhi kiên định đáp. Mạc Tiểu Huề nghe vậy thầm nghĩ: ~ Tuyết Nhi chắc chắn đã hiểu dụng ý ta dùng gà quay để dỗ dành nàng rồi? Đúng rồi, làm sao để đối phó với lão già kia đây! Ôi... nhất thời vẫn chưa nghĩ ra cách vẹn toàn, thôi cứ đi thu dọn đồ đạc trước đã!

Vừa đi được vài bước, hắn quay đầu nhìn Tuyết Nhi dặn dò: “Tuyết Nhi, đêm nay lão già kia chắc chắn sẽ tìm tới ngươi, lát nữa ta sẽ đem ngươi đi giấu, ngươi đừng có chạy lung tung đấy! Biết chưa?” Mạc Tiểu Huề nghiêm túc nói. Tuyết Nhi cũng nghiêm túc gật đầu.

Một lát sau, Mạc Tiểu Huề đi tới phòng của Cả Ngày Côn. Hắn gõ cửa, Cả Ngày Côn ra mở. Mạc Tiểu Huề đưa tay ra, Cả Ngày Côn với khuôn mặt gầy gò nhọn hoắt cười nịnh nọt, đưa cho hắn một xấp ngân phiếu. Mạc Tiểu Huề nhận lấy xem qua, nhíu mày nói: “Cả Ngày Côn! Có phải mông ngươi lại ngứa rồi không!” Nói đoạn định ra chiêu.

“Dừng tay!” Cả Ngày Côn vội ôm lấy đầu kêu lên. “Dừng tay? Ngươi thật không biết xấu hổ! Một ngàn năm trăm lượng mà chỉ còn một ngàn lượng, năm trăm lượng nữa bay đi đâu rồi!” Mạc Tiểu Huề giận dữ quát. “Cái này... cái này...” Nhất thời Cả Ngày Côn cứng họng không nói nên lời.

Một lúc sau ~ Hiện tại ta ở Phi Vân Phái vẫn chưa đứng vững chân, đại bộ phận mọi người đều hướng về Vi Lâm Vân. Ta cần người giúp đỡ, nếu không sau này ở Phi Vân Phái chắc chắn sẽ rất khó sống. Tiểu tử này tuy có chút hèn hạ nhưng sau này vẫn có thể sai bảo làm việc được ~ Mạc Tiểu Huề nghĩ bụng rồi nói: “Được rồi! Đồ ta muốn đâu?”

Cả Ngày Côn sực tỉnh: “Đây, có đây.” Hắn chạy vào phòng lấy ra một cái bẫy chuột lớn và một con cá chép đỏ nhỏ. Mạc Tiểu Huề nhận lấy đặt xuống đất rồi nói: “Sau này có chuyện gì cũng phải nghe lời ta! Không nghe thì trả tiền đây, cho ngươi thêm hai trăm lượng nữa, sau này cứ ngoan ngoãn đi theo ca, ca sẽ không để ngươi chịu thiệt đâu!”

Nói rồi hắn vỗ vỗ vai Cả Ngày Côn, sự chênh lệch chiều cao cùng biểu cảm không phù hợp với lứa tuổi khiến người ta nhìn vào không khỏi rùng mình. Cả Ngày Côn nhận ngân phiếu cười hớn hở, nói tiếp: “Tiểu Huề sư huynh, muốn trêu chọc một người, chỉ cần khiến hắn phân tâm là có thể dễ dàng thu phục được ngay!”

Mạc Tiểu Huề nghe vậy trong lòng vui vẻ: ~ Ái chà, tên này cũng khá thông minh đấy, có tiền đồ! ~ Hắn thầm nghĩ rồi cầm lấy đồ đạc, xua tay rời đi.

Trở về phòng đóng chặt cửa lại, hắn thấy trên bàn chẳng còn lại gì ngoài một đống xương. Nhìn vào trong ống trúc, Tuyết Nhi đang nằm ngửa bụng trên mặt nước! “Ha ha, Tuyết Nhi, ngươi đang làm gì vậy! Nếu người không biết nhìn vào còn tưởng ngươi đã cưỡi hạc về tây rồi đấy!” Mạc Tiểu Huề cười nói.

Tuyết Nhi lật người lại hỏi: “Tiểu Huề, đã nghĩ ra cách đối phó lão già kia chưa?” Giọng nàng có chút sợ hãi. Nhìn dáng vẻ của Tuyết Nhi, ý định trêu chọc của Mạc Tiểu Huề bỗng dịu lại, hắn dùng ngón tay gõ nhẹ lên đầu nàng, nghiêm túc nói: “Ngươi là người bạn tốt nhất của ta!” “Ừm!” Tuyết Nhi cũng nghiêm túc gật đầu...

Đông Lâm Xích Tình Quốc...

Tại phòng nghỉ của các nữ đệ tử Duyệt Hoa Phái trên núi Duyệt Hoa...

Tần Như Nhạn đang chìm trong giấc mộng...

~ “Ông nội về rồi đây, Tiểu Tử Vũ, Tiểu Tử Vũ đâu rồi? Ông mua đồ ăn ngon cho cháu này!” Một lão nhân râu hùm đầy mặt, tinh thần quắc thước nói. “Ông nội, Tiểu Tử Vũ ở đây!” Một bé gái vừa mới tập đi, bước chân lẫm chẫm, dang rộng hai tay chạy về phía lão nhân.

Dáng vẻ đi đứng của cô bé trông cực kỳ đáng yêu. “Ha ha! Tiểu Tử Vũ, mau lại đây để ông hôn một cái nào.” Lão nhân vừa nói, Tiểu Tử Vũ đột nhiên dừng lại, quay người chạy biến.

“Không muốn đâu!” Tiểu Tử Vũ vui vẻ reo lên. Lão nhân râu hùm bước nhanh tới bắt lấy cô bé, nhấc bổng lên định hôn. Tiểu Tử Vũ dùng đôi tay nhỏ bé đẩy mặt ông nội ra: “Không muốn đâu, hi hi... râu của ông đâm đau quá! Ha ha...” “Vậy để ông gãi ngứa cháu nhé.” “Ha ha ha!” Tiểu Tử Vũ cười nắc nẻ không thôi.

“Ha ha!” Hai ông cháu vui vẻ đùa nghịch cùng nhau...

Trong mơ, Tần Như Nhạn mỉm cười hạnh phúc, gương mặt lộ rõ vẻ tinh nghịch.

“Ông nội đừng mà, râu của ông đâm đau quá!” ~ Tiểu Nhạn sao vậy nhỉ? Cười vui vẻ thế kia? Ông nội? Tiểu Nhạn còn có ông nội sao! ~ Đường Kiếm Linh vẫn chưa ngủ, thầm nghĩ trong lòng.

Khi ngoài cửa sổ đom đóm bắt đầu bay múa, khiến người ta dâng lên một cảm giác nhớ nhà...

Trong giấc mơ của Tần Như Nhạn... Một làn gió thổi qua, trên thảm cỏ đầy hoa tươi, vô số cánh bướm dập dìu bay lượn.

Tiểu Tử Vũ vui sướng chạy nhảy trên cỏ như một nàng tiên nhỏ. “Hi hi!...” Cách đó không xa trên thảm cỏ có hai người đang ngồi. Người nam tử trông rất phong độ, nhưng làn da hơi ngăm đen. Trên khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt sắc bén như chim ưng đang ánh lên niềm vui, đôi lông mày đen nhánh như vệt sao băng lướt qua bầu trời.

Sống mũi cao thẳng như ngọn núi hùng vĩ. Người phụ nữ thì xinh đẹp đáng yêu, hai lúm đồng tiền sâu hoắm hiện rõ trên mặt, nụ cười mang theo nét tinh nghịch.

“Cha ơi! Mẹ ơi! Mau lại đây xem này! Nhiều bướm quá! Nha!” Tiểu Tử Vũ nhảy cẫng lên, vươn đôi tay nhỏ nhắn định bắt lấy, nhưng vì thấp quá nên không tới. Một bóng đen chợt lóe qua, Tiểu Tử Vũ vui sướng vỗ tay reo hò: “Võ công của cha lợi hại quá! Cha thật tuyệt!” Người phụ nữ tinh nghịch chậm rãi đứng dậy, chạy chậm đuổi theo những cánh bướm.

“Oa! Mẹ đẹp quá đi!” Tiểu Tử Vũ vui sướng nhảy lên. Ba người đứng cạnh nhau, nhìn vào bàn tay to lớn rắn chắc của Tạ Tăng Đại. Bàn tay hắn chậm rãi mở ra, tức thì mười mấy con bướm sặc sỡ bay vút lên, không một con nào bị tổn thương!

“Oa!...” Tiểu Tử Vũ kinh ngạc thốt lên. Nhìn những cánh bướm dập dìu, cô bé reo lên một tiếng rồi đuổi theo chúng. Tiểu Đào và Tạ Tăng Đại nhìn nhau mỉm cười đầy ý vị.

Một lát sau, “Ái chà! Ôi! Chân của con!” Tiểu Tử Vũ bật khóc. Tạ Tăng Đại nghe thấy liền vọt tới bên cạnh, ngồi xổm xuống kiểm tra chân cho cô bé. “Oa oa... đau quá!” Dáng vẻ lúc khóc của Tiểu Tử Vũ cũng thật đáng yêu. Đột nhiên tiếng khóc ngừng bặt, cô bé thấy cha đang truyền quỷ lực vào chân mình. “Sao vậy con!” Tiểu Đào lo lắng đỡ lấy Tiểu Tử Vũ.

Một lúc sau, “Tiểu Tử Vũ, không sao rồi, con đứng lên thử xem.” Tạ Tăng Đại thu hồi tay đang truyền quỷ lực. Tiểu Tử Vũ bĩu môi nói: “Vẫn còn đau lắm! Con muốn cha cõng cơ!” Thực ra chân cô bé đã hết đau từ lâu.

Nghe vậy, Tạ Tăng Đại mỉm cười nhắm mắt rồi ngồi xổm xuống, Tiểu Tử Vũ vui sướng nhảy phóc lên lưng cha. Ba người vui vẻ cùng nhau tiến về phía trước. “Nhong nhong nhong! Ngựa của ta chạy mau mau, chạy ra bờ sông tắm rửa nào...” “Ha ha! Ha ha!...” Cả ba người cùng cười vang vui vẻ.

Quay đầu nhìn lại, những cánh bướm xếp thành mấy chữ: Con yêu cha mẹ!... “Cha ơi, mẹ ơi...” Trong giấc mơ, Tần Như Nhạn khẽ lẩm bẩm...

“Tiểu Tử Vũ, lớn lên phải làm một thục nữ. Đừng có giống ông nội, hở một chút là mắng người”...

Một đôi tay chậm rãi nâng lên, xoa xoa đầu cô bé như muốn nói điều gì đó, nhưng chưa kịp thốt ra lời thì đã tắt thở...

Lúc này Tần Như Nhạn bừng tỉnh, nước mắt từ khóe mắt từng giọt lăn dài, trong chốc lát đã làm ướt đẫm gối...

Tự Do Giới! Một bóng người trong đêm đen đang cấp tốc ra quyền đá chân, những nơi đi qua tựa như có cuồng phong quét sạch. Đột nhiên hắn dừng lại, ngước nhìn lên bầu trời rồi hét lớn: “Ta nhất định sẽ hủy diệt hoàn toàn các ngươi! A! Thánh Giới!!!” Tiếng gầm thét chứa đựng nỗi bi thương vô tận, làm kinh động cả đàn chim đang ngủ say... “Quạ! Quạ!...”

Tây Cực Huyễn Vân Quốc, tại nhà bếp của khách điếm Tứ Hải thuộc thành Huyễn Vân...

“Món cá chép đỏ ngâm tương ngươi muốn đã làm xong rồi đây!” Đầu bếp hào hứng nói. Mạc Tiểu Huề vừa nhìn thấy liền reo lên: “Oa! Đại sư phụ, kỹ thuật của ngài thật quá đỉnh! Con cá này trông y như còn sống vậy! Cảm ơn sư phụ.” Mạc Tiểu Huề nhận lấy đĩa cá rồi chạy thẳng về phòng mình...

“Đứa nhỏ này thật là, cá nhỏ thế này cũng đòi làm món ăn. Làm mệt chết lão Trương ta rồi! Hai mươi năm công phu quả nhiên không phải hư danh! Ha ha...” Trương sư phụ cười sảng khoái.

Trở về phòng, Mạc Tiểu Huề đóng chặt cửa rồi đặt đĩa thức ăn lên bàn. ~ Ha ha, lão đạo chết tiệt, ngươi muốn cá, ta làm thành món ăn thế này chắc chắn ngươi sẽ kinh ngạc lắm đây!

Ta đặt nó ở đây, ngươi vừa vào thấy chắc chắn sẽ giật mình cho xem! Chỉ cần ngươi phân tâm, ta sẽ dùng tầng thứ hai của tuyệt kỹ Bất Khả Tư Nghị Di Quyết — Di Hồn Tiêu Ảnh cho ngươi một đòn! Ta không tin ngươi không ngất! Đến lúc đó sẽ trói gô ngươi lại!

Ha ha... Tuyết Nhi đã được ta giấu ở một nơi mà ngươi tuyệt đối không ngờ tới! ~ Mạc Tiểu Huề cười xấu xa, rút từ sau lưng ra một cây côn sắt lớn.

Trời dần tối hẳn, ăn cơm xong Mạc Tiểu Huề sớm trở về phòng, sau đó trải chăn gối cẩn thận, bên trong còn nhét thêm một chiếc ghế.

Hắn lại đóng bốn ống trúc quanh bàn, luồn một sợi tơ tằm qua các lỗ nhỏ trên ống trúc, đầu dây dẫn vào trong tủ và treo một cái lưỡi câu. ~ Ha ha, chỉ cần có người giẫm phải hoặc vướng vào sợi tơ, lưỡi câu sẽ đâm vào ngón tay làm ta đau mà tỉnh giấc. Lúc đó ta sẽ xông ra tặng cho ngươi một gậy!

Để phòng hờ ngươi vào từ mái nhà, ta đã đặt sẵn một cái bẫy chuột lớn ở đó chờ ngươi rồi! Ha ha... ~ Mạc Tiểu Huề nghĩ bụng rồi chui vào tủ, đợi vài tiếng đồng hồ thì mơ màng ngủ thiếp đi. Trong giấc mơ của hắn...

~ Ha ha, có cá cắn câu rồi, hắn dùng sức kéo cần. Một con cá lớn tức thì vọt lên khỏi mặt nước, há to miệng định nuốt chửng Mạc Tiểu Huề.

“Á, Tuyết Nhi, ngươi làm gì vậy! Sao lại muốn ăn ta?” Mạc Tiểu Huề khó hiểu hỏi. “Thực ra... thực ra Tiểu Huề là ngon nhất!” Nghe vậy, Mạc Tiểu Huề suýt chút nữa thì hộc máu! ~

Mạc Tiểu Huề giật mình tỉnh giấc. “Á! Phù, hóa ra là mơ, làm ta sợ chết khiếp. Đúng là ngày nghĩ gì đêm mơ nấy mà! Hửm? Có người!”

Mạc Tiểu Huề nhìn qua khe cửa tủ, thấy bên cửa sổ thoáng hiện một bóng đen. ~ Bất Khả Tư Nghị Di Quyết — Di Hồn Tiêu Ảnh, phát động!...

~ Ha ha, tiểu bằng hữu, vốn dĩ định cho ngươi ít tiền tiêu vặt, giờ thì hay rồi, khỏi cần cho nữa, oa ha ha! ~ Tuy bịt mặt nhưng rõ ràng có thể thấy lão già kia đang cười. Lão giả nhìn lên giường, rồi lại nhìn lên bàn, lập tức hóa đá!

“Cá của ta! Trời đất ơi! Thằng nhóc này đã làm cái gì thế?” Nhìn đĩa cá chép đỏ ngâm tương trước mắt, lão đạo giật phăng khăn che mặt, nổi giận đùng đùng lao về phía giường, dường như muốn tìm Mạc Tiểu Huề tính sổ, nhưng chưa đi được hai bước...

“Bộp!” Một tiếng, lão đạo hai chân lảo đảo, mắt trợn trắng rồi ngã ngửa ra sàn. “Cái này gọi là bọ ngựa bắt ve, chim sẻ rình sau! Oa ha ha!” Mạc Tiểu Huề ném cây côn sắt xuống, cười khoái chí.

Hắn lướt nhanh tới cạnh giường lấy sợi dây thừng to bằng ngón tay cái, rồi lại lướt về bên cạnh lão đạo, bắt đầu trói gô lão lại như bó giò!

Trong đầu lão đạo ~ Hôm nay thời tiết thật đẹp! Đúng là một ngày tốt để thưởng trà. Lão chậm rãi lấy bộ đồ trà từ phía sau ra, bắt đầu pha trà. Một lát sau, nước trong ấm trên bếp lò nhỏ đã sôi. “Ô!” Một làn hương trà thơm ngát tỏa ra.

Lão cầm ấm trà rót ra một chén nhỏ, vừa định đưa tay lên uống thì cái chén bỗng bay vút lên cao, cả chén nước trà nóng bỏng đổ ụp xuống mặt lão!

“Á á á!” Lão đạo bị bỏng mà tỉnh giấc. ~ Vừa rồi là đang nằm mơ, sao lại có nước trà thật? Hửm? Mùi gì thế này? Á! ~ Lão nhìn lại thì thấy trước mắt có người đang cười hì hì với mình!

“Phụt!” Lão đạo suýt chút nữa thì nghẹn thở vì tức.

“A, ngươi làm cái gì thế! Mau dừng tay, không ta sẽ đánh đòn ngươi đấy.” Lão nhân kích động nói, định giơ tay đánh người thì mới phát hiện mình đã bị trói chặt như bó giò, tức đến phát khóc.

“Ái chà! Ngươi tỉnh rồi à? Trà vừa rồi ngon chứ, hi hi!” Mạc Tiểu Huề kéo quần lên, một miếng ăn sạch con cá trên bàn. Lúc này mắt lão đạo không ngừng đảo quanh, dường như đang tính kế gì đó. Ăn xong cá, Mạc Tiểu Huề quay người lại, cầm một cái xương cá huơ huơ trước mắt lão đạo.

“A, ngươi ăn mất con cá chép đỏ rồi! Thật nghịch ngợm, xem ta thu thập ngươi thế nào đây!” Lão đạo quát. “Ngươi nói cái gì? Nói to lên chút xem?” Mạc Tiểu Huề chẳng thèm để tâm. Lão đạo lúc này mới nhận ra, hiện tại mình chính là cá trên thớt, mặc người xẻ thịt!

Lão vội vàng đổi giọng: “Vị tiểu hiệp này, ngươi trói ta đau quá, có thể cởi trói giúp ta không? Trong túi ta có rất nhiều tiền, cho ngươi hết đấy, cá chép đỏ ta cũng không cần nữa!” “Hi hi!” Mạc Tiểu Huề cười. Lão nhân tưởng hắn đồng ý nên cũng cười theo.

“Không được!” Mạc Tiểu Huề đáp. Nụ cười trên mặt lão nhân lập tức đông cứng. ~ Đây mà là trẻ con sao? Rõ ràng là một con sói xám mà! Lạ thật, trông cứ như ta mới là đứa trẻ vậy ~ “Tại sao?” Lão đạo hỏi.

~ Lão già này biết Tuyết Nhi không phải cá thường, lại còn sẵn sàng trả giá cao để mua, chắc chắn có bí mật gì đó không thể tiết lộ. Nếu ta không khiến lão từ bỏ ý định, lần sau lão chắc chắn sẽ quay lại. Ta phải nghĩ cách giải quyết dứt điểm một lần cho xong. ~

Hắn đi đi lại lại vài vòng, rồi nảy ra ý: “Lão gia gia, hu hu... ngài không biết đâu, ông nội của con đã mất rồi...” Mạc Tiểu Huề nước mắt ngắn dài nói. Lão đạo nghe tiếng khóc, lòng bắt đầu mềm lại.

“Con cá này là ông nội tặng con nhân dịp sinh nhật, giờ ông không còn nữa. Con nhớ ông lắm, hu hu... Mỗi khi nhìn thấy con cá này, con lại cảm thấy như ông đang ở bên cạnh mình! Từ nhỏ con đã không cha không mẹ, cơ khổ không nơi nương tựa, là ông bà nội đã nuôi con khôn lớn. Những đứa trẻ khác bằng tuổi con đều được cha mẹ yêu thương.

Còn con chỉ có một mình cô độc, vậy mà đến con cá duy nhất ngài cũng muốn cướp. Con coi nó là người bạn tốt nhất, ngài có biết không có bạn bè là chuyện đau khổ thế nào không? Hu hu! Rốt cuộc con đã làm sai chuyện gì chứ? Trời cao ơi!” Mạc Tiểu Huề vừa nói vừa ôm đầu khóc nức nở.

Một lúc lâu sau, lão đạo nghe tiếng khóc mà thở dài: “Ôi! Thật đáng thương quá! Tiểu bằng hữu đừng khóc nữa, ta quả thực không nên cướp đi vật yêu quý của người khác! Nhưng mà... tại sao ngươi lại ăn thịt bạn mình?” “Con cá vừa nãy chỉ là một món ăn thôi, cá của con ở đây này.” Mạc Tiểu Huề đã có chuẩn bị từ trước, rút từ phía sau ra một con cá đặt trước mặt lão đạo.

Lão giả nhìn kỹ rồi nảy sinh nghi hoặc: ~ Hửm! Đây chỉ là một con cá bình thường mà! Chẳng lẽ mình già thật rồi sao? Mắt mờ rồi? Ôi! Đứa nhỏ này cũng không có ác ý, sao mình lại già mà không biết xấu hổ, đi tranh giành đồ chơi với trẻ con thế này? Nếu tôn tử Tiểu Kiếm của mình không bỏ nhà đi, thì giờ cũng đã mười sáu tuổi rồi... ~ Lão đạo chìm đắm trong hồi ức.

Một lát sau. “Hảo tiểu bằng hữu, ngươi đem ta buông ra đi! Về sau ta đều sẽ không ở tới đoạt ngươi cá.” Mạc Tiểu Hề từ ngón tay phùng nhìn lão đạo đầy mặt hối ý, trong lòng một trận đắc ý.

~ Thành công! Bất quá cũng không thể thả lỏng. Khó Lường Đổi Di Quyết —— di hồn tiêu tan ảo ảnh phát động, tầng thứ hai khai! Ha ha dám gạt ta liền lại cho ngươi một buồn côn! Dù sao Diêu lão sư liền ở cách đó không xa, ta có Khó Lường Đổi Di Quyết bảo hộ. Lượng ngươi cũng phiên không dậy nổi cái gì sóng to tới! ~

“Ân hô…” Mạc Tiểu Hề thay đổi một bộ chân thành biểu tình, nức nở giúp lão đạo giải tới năm hoa đại bàng. Lão đạo sờ sờ bị bàng sinh đau tay, nhìn còn ở nức nở Mạc Tiểu Hề nói: “Tiểu bằng hữu đừng khóc!”

“A ta hảo đáng thương a! Ô!” Mạc Tiểu Hề khóc lớn hơn nữa thanh. ~ Xem ra ta thật sự bị thương tiểu bằng hữu tâm có ta không bằng cho hắn một cái món đồ chơi ~ “Tiểu bằng hữu đừng khóc, đều là gia gia không đúng! Gia gia sai rồi!” Lúc này lão giả tâm hoàn toàn mềm hoá.

“Gia gia! Mạc Tiểu Hề ôm lấy lão đạo đùi. “Ai!” Lão giả lại lần nữa thật dài thở dài, ở trong ngực đào khởi đồ vật tới. Một lát sau lão đạo lấy ra một mảnh kim sắc lá cây tới, đưa cho Mạc Tiểu Hề.

Mạc Tiểu Hề ngẩng đầu nhìn vẻ mặt khó hiểu! “Đây là một mảnh Như Ý Diệp, chỉ cần ngươi nghĩ muốn cái gì liền có thể biến cái gì ra tới! Tuy rằng không có gì trọng dụng nhưng có thể dùng để chơi, này tặng cho ngươi!” Lão đạo nói. Mạc Tiểu Hề đình chỉ khóc thút thít. Tay tiếp nhận lá cây nhìn lên!

Trong chốc lát “Cảm ơn lão gia gia!” Mạc Tiểu Hề nói lau hạ nước mắt, cười.

~ Thật là một cái ngây thơ hài tử ~ lão giả nghĩ sờ sờ Mạc Tiểu Hề đầu. “Hảo! Ta phải đi, ngươi về sau muốn có chuyện gì có thể tới Đông Lâm Xích Tình Quốc Long Xà Cốc tìm ta!” Nói này lão giả chợt lóe không thấy.

“Lão gia gia tái kiến!” Mạc Tiểu Hề nói. Bay lên xem nói hơi hơi mỉm cười.

“Hô!” Mạc Tiểu Hề nằm ở trên giường. Xem hôm nay bàn vẽ gia gia bộ dáng ở trong đầu hiện lên ~ Gia gia ta sẽ hảo hảo chiếu cố nãi nãi, ngươi yên tâm ta nhất định sẽ tìm nói giết ngươi nhân báo thù cho ngươi! Đúng rồi này lá cây dùng như thế nào! ~

Mạc Tiểu Hề nghĩ lấy ra kim sắc lá cây nhìn lên! ~ Củ cải! ~ Trong lòng một mặc niệm “Bang!” Kim quang chợt lóe lá cây biến thành củ cải! ~ Cải trắng! ~ Qua một hồi lâu cái gì phản ứng đều không có.

Đột nhiên dùng sức nhéo nhéo ~ Xem ra này lá cây mỗi ngày chỉ có thể biến một lần. Mạc Tiểu Hề ý niệm ở vừa động củ cải biến trở về lá cây! Qua mấy cái khi thần cảm giác lão giả thật sự đi rồi, Mạc Tiểu Hề đi vào hầm rượu đem Tuyết Nhi đem ra, trở lại phòng hướng ống trúc vừa thấy, Tuyết Nhi chính đang ngủ say.

Vốn dĩ tưởng trêu cợt Tuyết Nhi nhưng xem này Tuyết Nhi ngủ dạng, vẫn là nhịn xuống. Nhìn nhìn không trung treo lên hạo nguyệt trong đầu trồi lên ba ba mụ mụ gương mặt tươi cười! Nhắm mắt lại nắm chặt nắm tay…

Truyện liên quan