Quyển 1 · Chương 25: Chiêu sau
“A! Sao lại chẳng có gì thế này!” Mộ Dung Thiên Ưng giận dữ ném cái hộp xuống đất, chiếc hộp lập tức vỡ tan tành.
“Giáo chủ mau rời xa cái hộp đó ra…” Kiếm Ma còn chưa dứt lời, một luồng khói trắng từ trong hộp bay ra, chớp mắt đã biến mất không dấu vết.
Khói trắng tan đi, Mộ Dung Thiên Ưng và Mộ Dung Vũ Hân đứng bên cạnh nhìn người của Ám Nguyệt giáo lần lượt ngã nhào khỏi lưng ngựa.
“A! Á! Ối!…” Đám giáo chúng Ám Nguyệt giáo lăn lộn quằn quại trên mặt đất.
“Đây là chuyện gì!” Mộ Dung Vũ Hân đầy mặt kinh ngạc…
~ Phi Vân Phong Niệm Tán chẳng phải vô sắc vô vị sao? Vừa rồi sao lại xuất hiện khói trắng? Rốt cuộc là thế nào? Cũng may vừa rồi không giết Kiếm Ma, bằng không hiện tại ta cũng trúng chiêu rồi ~ Mộ Dung Thiên Ưng nghĩ thầm, một cảm giác may mắn đột nhiên nảy sinh.
“Cha, sao con không còn chút sức lực nào thế này?” Mộ Dung Vũ Hân vô lực ngã gục xuống đất.
Lúc này chỉ có Kiếm Ma đứng ở đằng xa nghĩ thầm ~ Phi Vân Phong Niệm Tán vừa rồi có khói trắng? Đúng rồi, nhất định là dùng liều lượng cực lớn, xem ra lần này Tư Mã Cảnh cố ý giở trò, mối thù với Phi Vân phái này kết sâu rồi ~
Đúng lúc này, Địch Xa Cận đang dẫn theo một nhóm người hướng về Phi Vân phái mà đuổi theo, chợt thấy đám người Ám Nguyệt giáo đang nằm la liệt. “Hú!” Mọi người dừng ngựa lại ~ Kia chẳng phải người của Ám Nguyệt giáo sao? Mộ Dung Thiên Ưng! ~ Địch Xa Cận kinh hãi, đứng từ xa quan sát không dám tới gần, ẩn nấp vào trong rừng cây…
Một lát sau…
“Ủa!” Đám người Ám Nguyệt giáo đứng bật dậy. “Sao lại không việc gì? Ha ha!” Vài kẻ vừa động niệm lực định nhảy lên ngựa, “Oanh!” một tiếng, cơ thể nháy mắt nổ tung thành sương máu.
Đám người Ám Nguyệt giáo nhìn nhau ngơ ngác kinh hoàng! “Cái gì?” Mộ Dung Thiên Ưng thất kinh. Chứng kiến cảnh này, Địch Xa Cận cười lạnh ~ Đám Ám Nguyệt giáo đáng chết, nguyên lai là trúng Phi Vân Phong Niệm Tán. Sư phụ dùng đến thứ này, chẳng lẽ người… Sư phụ ~ Địch Xa Cận khẽ nức nở.
“Giết sạch bọn chúng cho ta!” Địch Xa Cận dùng Thuấn Di Bộ đột nhiên vọt tới, đội thân vệ phía sau cũng bám sát theo. “Sát!” Một tiếng gầm vang trời. Địch Xa Cận dẫn đầu đội thân vệ như mãnh hổ lạc vào bầy dê. Nơi đi qua đao đao thấy máu, kiếm kiếm xuyên tim!
“A!” Kiếm Ma thấy thế kinh hãi nghĩ ~ Địch Xa Cận, hỏng rồi, mọi người đều trúng Phi Vân Phong Niệm Tán, dược hiệu lại cực mạnh, hễ động niệm lực là sẽ bị nổ tung. Ta phải đưa Giáo chủ và Đại tiểu thư rời khỏi đây ngay! ~
“Địch Xa Cận! Xem chiêu đây…” Kiếm Ma phấn chấn tinh thần, dùng Thuấn Di lao tới. “Giáo chủ mau đưa mọi người đi đi!” Kiếm Ma quát lớn.
Mộ Dung Thiên Ưng bất lực lắc đầu ra lệnh: “Mau rút lui!” Người của Ám Nguyệt giáo lồm cồm bò lên ngựa bắt đầu tháo chạy.
Đúng là lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa, Kiếm Ma dù trọng thương vẫn đánh ngang tay với Địch Xa Cận. Thấy người của Ám Nguyệt giáo đã đi xa, lão hư chiêu một kiếm rồi dùng Thuấn Di Bộ tẩu thoát!
“Đừng đuổi theo!” Địch Xa Cận giơ tay ngăn lại. “Mau! Đến Phi Vân phái!” Hắn chạy vào rừng cưỡi ngựa rồi phi nước đại. Nơi vừa chém giết để lại mấy trăm xác chết, quạ đen bay qua kêu “Quạ! Quạ…”
Trong Mãnh Thú Lâm, bên bờ vực Bất Hối, hai bóng hình tựa vào nhau nhìn bầu trời xanh thẳm với những đóa mây trắng trôi qua…
“Thiên Thắng…” Liễu Mộng Điệp yếu ớt thốt lên, đôi mắt dần trở nên mê ly. “Hù hù…” Liễu Mộng Điệp cảm thấy cơ thể như đang bị lửa thiêu đốt. Diêu Thiên Thắng nắm chặt lấy tay nàng, nước mắt lã chã rơi. “Hứa với thiếp, hãy sống tiếp thật tốt…” Liễu Mộng Điệp nói.
Diêu Thiên Thắng đau đớn nhắm nghiền mắt lại, lắc đầu quầy quậy. “Thiên Thắng, thiếp vốn muốn cùng chàng bạc đầu giai lão… Thiếp vốn muốn sinh cho chàng thật nhiều con cái. Để chúng vây quanh gọi chúng ta là cha mẹ. Cả nhà hạnh phúc bên nhau, vĩnh viễn không rời xa… Thiếp yêu chàng!…” Liễu Mộng Điệp mơ màng nói xong thì tinh thần bắt đầu hoảng loạn, nàng rơi lệ hôn lên môi Diêu Thiên Thắng…
~ Còn quá nhiều việc chờ chúng ta làm, nhưng đã quá muộn rồi, Thiên Thắng, hẹn gặp lại ở kiếp sau… ~ Bàn tay Liễu Mộng Điệp đang vuốt ve mặt Diêu Thiên Thắng từ từ trượt xuống, gương mặt chàng không ngừng hiện lên trong tâm trí nàng ~:
Mộng Điệp! Dẫu ngày mai là tận thế, nàng vẫn mãi ở trong tim ta, tình yêu này sẽ hóa thành ngàn sao. Mang đến cho nàng chút ánh sáng lung linh…
Giây phút này thế giới như ngừng lại, tiếng cười và nụ cười của Mộng Điệp không ngừng tái hiện trong lòng Diêu Thiên Thắng: “Hì hì, chỉ cần chàng không sao, thiếp nguyện làm tất cả! Thắng đại ca, chàng phải nỗ lực lên! Thắng đại ca dạo này có khỏe không?…” Gió thổi qua làm rối loạn tâm can, thổi tung vạt áo của Liễu Mộng Điệp.
Diêu Thiên Thắng bất động ~ Ôi… Tại sao? Tại sao chứ? ~ Diêu Thiên Thắng thầm gào thét.
Chẳng mấy chốc, hắn cảm nhận được Liễu Mộng Điệp sắp không còn hơi thở. Trong nháy mắt, thế giới nội tâm của Diêu Thiên Thắng biến thành màu xám trắng, trời đất quay cuồng, tâm như vạn trùng cắn xé, thế giới này chẳng còn gì để luyến tiếc…
Cảm giác thế giới này không còn thuộc về mình nữa, mọi thứ đang dần biến mất ~ Tạm biệt, ta đến với nàng đây Mộng Điệp ~ Diêu Thiên Thắng bế Liễu Mộng Điệp lên, đầu óc trống rỗng, bước chân tập tễnh đi về phía rìa vực Bất Hối, bóng lưng ấy toát lên một nỗi bi ai quyết tuyệt…
Gió thổi vù vù, thanh Đoạn Không cắm trên mặt đất phát ra tiếng “ong ong”, dường như cũng cảm nhận được tâm trạng tuyệt vọng của Diêu Thiên Thắng lúc này.
“~ A! Tại sao chứ hức hức…” Diêu Thiên Thắng nước mắt như mưa, đau khổ nhắm mắt lại, trong đầu hiện lên một đạo hàn quang cùng một con bướm màu đang bay lượn, cánh gãy rụng xuống đất ~ Mộng Điệp, ta đến đây, đợi ta với.~
Ngay khoảnh khắc định gieo mình xuống, Diêu Thiên Thắng nghe thấy một tiếng gọi. “Lão sư! Lão sư, Mộng Điệp cô nương cứu được rồi!” Mạc Tiểu Huề từ xa chạy như bay tới hét lớn. Diêu Thiên Thắng nghe thấy, trong lòng như có tia sét đánh ngang, nội tâm sụp đổ bỗng nhen nhóm chút sinh khí, hắn không tin nổi mở đôi mắt tuyệt vọng ra ~ Trời ơi!!
~ “Chát!” Diêu Thiên Thắng dùng Thuấn Di xuất hiện trước mặt Mạc Tiểu Huề. “Ái chà!” Mạc Tiểu Huề bị cành cây vấp ngã sấp mặt. Máu mũi chảy ra nhưng cậu chẳng kịp quan tâm.
Ý niệm vừa động, một viên Ngưng Hàn Khí Linh Đan xuất hiện trên tay. Diêu Thiên Thắng chộp lấy, cho Liễu Mộng Điệp uống vào. “Nha!” Một luồng niệm lực mạnh mẽ tràn vào cơ thể Liễu Mộng Điệp.
Chẳng mấy chốc, khuôn mặt tái nhợt của Liễu Mộng Điệp bắt đầu dần hồng hào trở lại!!!
“Hù hù! Thật là nghìn cân treo sợi tóc! May mà đuổi kịp!” Mạc Tiểu Huề lau mồ hôi hột trên trán.
“Tốt quá rồi! Tốt quá rồi hi hi!” Tuyết Nhi bật cười, đột nhiên cô nghĩ đến một vấn đề ~ Tiểu Huề, nếu có một ngày em sắp chết, anh có đối xử với em như Diêu lão sư đối với Mộng Điệp cô nương không? ~ Diêu Thiên Thắng lúc này không lời nào diễn tả nổi tâm trạng.
Chỉ còn lại niềm xúc động và biết ơn vô hạn ~ Tiểu Huề!!! ~ Diêu Thiên Thắng nhìn Mạc Tiểu Huề, kích động rơi lệ, rồi quay lại tiếp tục nhìn Liễu Mộng Điệp.
Liễu Mộng Điệp khẽ mở đôi mắt to tròn… Nhìn thấy cảnh này, đầu óc trống rỗng của Diêu Thiên Thắng bỗng bừng lên sắc màu. Cuối cùng là rực rỡ muôn màu! Giây phút này, Diêu Thiên Thắng nhận ra thế giới thật tươi đẹp!
~ Tiểu Huề nhất định là phúc tinh trời cao ban cho đời ta! Ta sẽ khiến ngôi sao này ngày càng tỏa sáng, chiếu rọi khắp thế gian! ~ Một ý nghĩ không ngừng hiện lên trong đầu Diêu Thiên Thắng.
Liễu Mộng Điệp mở mắt, nhìn thấy bầu trời xanh thẳm. Thấy gương mặt người mình hằng mong nhớ đang đẫm lệ, nàng kích động gọi: “Thiên Thắng!” rồi vòng tay ôm cổ Diêu Thiên Thắng hôn lên. Diêu Thiên Thắng lại rơi lệ. Lần này không phải đau thương mà là những giọt nước mắt hạnh phúc!
Thế gian chẳng có gì hạnh phúc hơn khi hai người yêu nhau được ở bên nhau!… Mạc Tiểu Huề dẫn Tuyết Nhi chạy đi xa, trên vực Bất Hối hai bóng hình vẫn đang triền miên…
“Huýt!” Mạc Tiểu Huề huýt sáo một tiếng, huynh đệ Phi Vân Hổ liền chạy tới, Mạc Tiểu Huề cưỡi lên hướng về lối vào Mãnh Thú Lâm mà chạy.
“Tiểu Huề, nếu có một ngày…” Tuyết Nhi định hỏi gì đó nhưng lại thôi. “Sao vậy?” Mạc Tiểu Huề hỏi. “Không có gì… Anh có thích ăn gà quay không?” Tuyết Nhi hỏi.
“Ta hả? Ta vẫn thích ăn cá hơn! Đặc biệt là thích ăn loại cá béo như heo giống em vậy! Oa ha ha!” ~ Mình béo thế sao? ~ Tuyết Nhi thầm nghĩ.
~ Hử? Sao lần này mắng Tuyết Nhi là heo mà cô ấy không giận? Nhất định có vấn đề ~ Mạc Tiểu Huề thầm nghĩ. Một con chim lớn bắt sâu tha về tổ.
Lũ chim non lông cánh chưa đủ vươn dài cổ chờ ăn, một lát sau lại có một con chim lớn bay về. Trong tổ chim chốc lát ríu rít náo nhiệt hẳn lên…
Mạc Tiểu Huề trở lại lối vào Mãnh Thú Lâm, cáo biệt huynh đệ Phi Vân Hổ. Đi về phía phòng nghỉ của mình, cảm giác mệt mỏi từng đợt dâng lên trong lòng.
Nếu nhìn vào cánh tay trái của Mạc Tiểu Huề, lớp màu vàng kim và ma dực đã biến mất. Nhìn ánh mắt ủ rũ của Mạc Tiểu Huề, Tuyết Nhi hỏi: “Tiểu Huề anh sao vậy? Có phải không khỏe không?” “Không có gì, chắc là đói bụng thôi!” Mạc Tiểu Huề lắc đầu tiếp tục đi tới.
“Tiểu Huề… hức!” Tạ Tiểu Quyên vừa khóc vừa chạy đến. “Hử? Có chuyện gì vậy.” Mạc Tiểu Huề hỏi. “Sư phụ mất rồi! Ám Nguyệt giáo đã giết chết sư phụ!” Tạ Tiểu Quyên khóc nói.
“Cái gì! Đám Ám Nguyệt giáo đáng hận!” Mạc Tiểu Huề nghiến răng nghiến lợi nói. Trong lòng giận dữ, đầu óc choáng váng. Cậu cố gắng giữ tỉnh táo ~ Ông nội, sư phụ! Mạc Tiểu Huề ta nếu không diệt sạch Ám Nguyệt giáo, thề không làm người. Ông nội, sư phụ, con thực sự yếu đuối vậy sao? Con sẽ không khóc nữa! Con phải trở nên mạnh mẽ! ~ Cậu nắm chặt nắm tay nhỏ.
Nhìn Mạc Tiểu Huề đứng bất động, Tạ Tiểu Quyên nói: “Chúng ta mau đến quảng trường luyện võ đi, sư phụ sắp được hỏa táng rồi! Hức…” Mạc Tiểu Huề chậm rãi di chuyển, bước chân tập tễnh suýt ngã.
Tạ Tiểu Quyên định tiến lên đỡ. Mạc Tiểu Huề xua tay, tấm lưng khom xuống lại đứng thẳng lên. Tạ Tiểu Quyên nhìn bóng dáng nhỏ bé ấy, phảng phất như thấy một ngọn núi cao sừng sững, chỉ là cậu cần phải lớn lên mới có thể vững chãi như núi! Cô lặng lẽ bước nhanh theo sau…
Trên vực Bất Hối ở Mãnh Thú Lâm…
“Đùng! Đoàng!” Một đóa pháo hoa đỏ rực vút lên không trung rồi nổ tung. Hai người trên vực buông nhau ra “Hử! Mộng Điệp, Phi Vân phái có đại sự rồi, đó là pháo hiệu chỉ dùng khi môn phái gặp nguy hiểm.” Diêu Thiên Thắng nói.
“Vậy chúng ta mau trở về thôi.” Liễu Mộng Điệp nói. Nàng vừa đi hai bước đã lảo đảo, chân mềm nhũn suýt ngã. Diêu Thiên Thắng đỡ lấy nói: “Để ta cõng nàng!” Nói xong hắn cầm thanh Đoạn Không rồi ngồi xuống.
Liễu Mộng Điệp khẽ mỉm cười, áp mặt vào lưng Diêu Thiên Thắng, hắn bắt đầu chạy như bay. ~ Thiên Thắng thiếp yêu chàng, tấm lưng thật vững chãi, rộng lớn và ấm áp… ~ “Chí chí!” Mấy con khỉ trên vực Bất Hối đùa giỡn nhau, trông chúng có vẻ rất vui mừng…
Một canh giờ sau, trên quảng trường luyện võ của Phi Vân phái…
Mọi người trong Phi Vân phái đầu quấn khăn tang trắng, đứng nghiêm trang bên đống củi cao ngất. Phía trước đám đông là Diêu Thiên Thắng, Địch Xa Cận, Vi Lâm Vân, Đàm An, Mạc Tiểu Huề, Tạ Tiểu Quyên, tất cả đều cúi đầu mặc niệm.
Trên đống củi, Tư Mã Cảnh lặng lẽ nằm đó, gió thổi qua gương mặt mọi người, chỉ có nỗi buồn thầm lặng không tiếng khóc than. Một đệ tử cầm đuốc chậm rãi tiến đến, mọi người đồng loạt quỳ một gối xuống.
“Sư phụ! Người lên đường bình an!” Tiếng hô vang vọng khắp núi Phi Vân… “Châm lửa!” “Hù!” Ngọn đuốc ném vào đống củi, ánh lửa nháy mắt soi sáng lòng người.
Tạ Tiểu Quyên thút thít khóc nhỏ. Mạc Tiểu Huề nắm chặt nắm tay ~ Sư phụ nhìn cho kỹ nhé! Phi Vân phái tuyệt đối không lụi tàn như thế này! Phải mạnh mẽ hơn!… ~ Một niềm tin vang vọng trong lòng mỗi người.
Ngọn lửa trên đống củi ngày một lớn, cuối cùng nuốt chửng Tư Mã Cảnh ~ Ta là kẻ điềm xấu, vừa sinh ra cha mẹ đã không thể ở bên nhau, vừa lớn lên ông nội đã mất. Vào Phi Vân phái không lâu sư phụ lại qua đời, vừa rồi Mộng Điệp cô nương cũng suýt chết, ông trời sao người lại đối xử với ta như vậy? Ta đã làm sai điều gì? Ám Nguyệt giáo! A ~ Một ý nghĩ tiêu cực vang lên trong đầu Mạc Tiểu Huề.
Cậu cúi gầm mặt, mái tóc che khuất đôi mắt…
Tư Mã Cảnh dùng cái chết của mình để tranh thủ thời gian rút lui cho Phi Vân phái, để lại trong lòng mọi người ngọn lửa không bao giờ tắt. “Đi thôi!” Mọi người ném khăn tang xuống đất, gió thổi tung những dải vải trắng bay xa.
Cảnh tượng này Phi Vân phái vĩnh viễn không quên! Trời dần tối sầm, đêm đen kéo đến…
“Vi Lâm Vân!” Mạc Tiểu Huề hét lớn. Mọi người đang định rời đi bỗng dừng lại nhìn Mạc Tiểu Huề dưới ánh lửa, Vi Lâm Vân nghe thấy liền quay đầu lại.
“Hử? Tiểu Huề có chuyện gì vậy?” Mạc Tiểu Huề ngẩng khuôn mặt vừa cúi thấp lên, một trận cuồng phong thổi qua “Hù!” “Đừng quên vụ cá cược của chúng ta! Không phải một tháng sau nữa! Mười năm sau gặp lại ở trận chiến xếp hạng tông phái! Lúc đó sẽ quyết định thắng thua!” Nghe xong, Vi Lâm Vân không nói gì, chỉ cảm thấy lòng nặng trĩu.
Mọi người cũng cảm nhận được một gánh nặng trách nhiệm, mười năm sau Phi Vân phái sẽ dục hỏa trùng sinh! Các đệ tử Phi Vân phái bắt đầu theo chân Vi Lâm Vân và Đàm An xuống núi.
Đột nhiên Mạc Tiểu Huề nói: “Mọi người bảo trọng! Lâm Vân chưởng môn bảo trọng!” Vi Lâm Vân cùng các đệ tử sững sờ một chút, rồi mỉm cười tiếp tục bước xuống núi…
Ngày hôm sau, Phi Vân phái không còn một bóng người, chỉ trong một đêm Phi Vân phái đã biến mất khỏi Huyễn Vân quốc! Không ai biết họ đã đi đâu…
Cũng vào ngày hôm sau, Mộ Dung Thiên Ưng và Kiếm Ma lại lên núi Phi Vân lần nữa. Trên quảng trường luyện võ. “Hử, thật kỳ lạ? Phi Vân phái sao lại yên tĩnh thế này” Kiếm Ma nói.
Mộ Dung Thiên Ưng không nói chuyện, đầy mặt hồng quang mà trên mặt hiện lên một tia nghi hoặc.
Đi tới một chỗ lửa lớn thiêu rụi để lại tàn tro củi lửa, khom lưng dùng ngón tay nhéo một chút tro củi đứng lên.
Tư Mã Cảnh? Thật là có điểm bội phục ngươi, một cái đại phái nói biến mất liền biến mất? Xé chẵn ra lẻ?
Được, ta khiến cho Phi Vân Phái cái gì đều không có, đến tra cũng không dư thừa!
Đáng giận mà Tư Mã Cảnh chết cũng không an phận.
Phi Vân Ngọc sẽ ở ai trong tay đâu?
Mộ Dung Thiên Ưng trong mắt hiện lên tia tàn nhẫn.
“Rống!” Nhảy bay lên không trung!
Đây là Long Tương! So thuấn di còn tiến bộ hơn một bậc di động tâm quyết, chẳng lẽ hắn đã là…
Kiếm Ma kinh ngạc trợn mắt há hốc mồm.
Trong một trận cuồng phong gầm thét, trong nháy mắt tất cả đồ vật của Phi Vân Phái hóa thành hư ảo!
“Ha ha,” rơi xuống đất mà Mộ Dung Thiên Ưng cười ha hả.
“Phi Vân Phái! Ta nhất định phải đem ngươi nhổ tận gốc! Đi!” Mộ Dung Thiên Ưng giận không kềm được nói.
Kiếm Ma vừa nghe liền đi theo.
“Ám Nguyệt Vĩnh Hằng!” Một người mặc đại bào màu đen, Ám Nguyệt truyền lệnh sứ, quỳ một gối xuống đất ôm quyền dừng trước mặt Mộ Dung Thiên Ưng.
“Nói!”
“Huyễn Vân quốc phân đàn bảo bị Huyễn Vân cấm vệ quân vây sát!”
“Ân? Đáng chết Tư Mã Cảnh lại hại ta vừa mất phu nhân lại thiệt quân!!! A!”
Mộ Dung Thiên Ưng ngửa mặt lên trời dài gầm.
Một lát sau, nhìn Ám Nguyệt truyền lệnh sứ nói: “Lệnh đại quân rút về tổng giáo!”
“Là.” Ám Nguyệt truyền lệnh sứ chợt lóe biến mất.
Mộ Dung Thiên Ưng cùng Kiếm Ma đi rồi, lại có hai người lên Phi Vân Sơn, một cái là Lý Phi Vũ thật sự, một cái là Nam Cung Phi Yến.
Nhưng bọn họ nhìn thấy Phi Vân Phái bị hủy xong liền lại xuống sơn.
Diêu Thiên Thắng đi nơi nào rồi? Nam Cung Phi Yến thầm nghĩ, vừa cưỡi lên ngựa muốn chạy liền đột nhiên bị một tiếng gọi lại.
“Uy!” Nam Cung Phi Yến dừng bước chân, nhìn người trước mặt mặc trang phục Phi Vân Phái.
Lý Phi Vũ chậm rãi tiến lại gần hỏi: “Cô nương có biết Phi Vân Phái đi đâu rồi không?”
Nam Cung Phi Yến nhảy xuống ngựa nói: “Ngươi là người Phi Vân Phái?”
“Đúng vậy.” Lý Phi Vũ đáp.
“Diêu Thiên Thắng ngươi nhận thức không?” Nam Cung Phi Yến kích động nói.
“Ngươi tìm đại sư thúc chúng ta làm gì?” Lý Phi Vũ cảnh giác nói.
“Mau nói cho ta biết hắn ở đâu!” Nam Cung Phi Yến cả giận nói.
Lý Phi Vũ vừa nghe liền rút kiếm tấn công qua, nữ nhân này có vấn đề, Phi Vân Phái bị hủy xem ra có liên quan tới nàng, mặc kệ đi, bắt lấy trước đã.
Hai người đánh nhau…
Truyện liên quan
Diệt Thế Trời Cao Chi Ngạo Thiên Cuồng Tôn
Thẩm Ngạo Thiên ban đầu một lòng chỉ mong thiên hạ bá tánh sống yên ổn. Đến trận chiến giữa ...
Mênh Mang Thế Giới
Tác phẩm mới ra mắt, hoan nghênh mọi người ghé thăm thưởng thức, hy vọng mọi người sẽ yêu thích, ...
Lôi Linh Đế Lộ
Mai Niệm, thiếu niên mang Lôi Linh Căn, từ nhỏ thôn trang bị diệt, nhờ ân sư chỉ điểm bước ...
Diệt Thế Thần Kiếp
Thế gian không kiếp nạn, ta liền hóa thân thành kiếp nạn.. Con đường trường sinh đứt đoạn, ta chính ...
Một Tấc Vuông Tiên Vực
Mười tuổi, thiếu niên sơn thôn Cố Trần vì cứu cha lên núi hái thuốc, vô tình có được Càn ...
Càn Khôn Thiên Đế
Kiếm Tiên Lý Khanh Duyên khéo léo gặp cơ duyên, sở hữu long mạch hiếm có thế gian.. Tin tức ...