Quyển 1 · Chương 13: Dị thú

Sáng sớm ngày hôm sau, một bóng người đã xuất hiện trước cửa phòng Mạc Tiểu Huề.

“Tiểu Huề có ở đó không? Hôm nay phải đi Mãnh Thú Lâm rồi, đệ đã dậy chưa?” Tạ Tiểu Quyên cất tiếng gọi. Lúc này Đàm An cũng đi tới, nhìn thấy Tạ Tiểu Quyên liền bảo: “Tiểu Quyên, sáng sớm thế này muội đã tới thăm Tiểu Huề rồi sao?”

“Đại sư huynh, chào buổi sáng!” Tạ Tiểu Quyên đáp. “Tiểu Quyên, hôm nay Tiểu Huề phải vào Mãnh Thú Lâm, muội để vài ngày nữa hãy tới tìm đệ ấy!” Đàm An nói. “Tam sư huynh, Tiểu Huề còn nhỏ như vậy, vào Mãnh Thú Lâm liệu có gặp nguy hiểm gì không?” Tạ Tiểu Quyên lo lắng hỏi.

“Yên tâm đi, sư phụ đã dặn huynh âm thầm bảo vệ đệ ấy rồi, không có việc gì đâu…” Đàm An hạ giọng. “Hi hi, muội biết rồi.” Tạ Tiểu Quyên cười nói rồi xoay người định đi, đúng lúc này Mạc Tiểu Huề nghe thấy tiếng cười liền tỉnh dậy ngay. Cậu lăn khỏi giường, chạy vội ra mở cửa: “Tiểu Quyên sư tỷ, tỷ đã tới rồi.”

Thấy Mạc Tiểu Huề bước ra, Tạ Tiểu Quyên quay đầu lại khen: “Không ngờ đệ mặc bộ đồ luyện công của Phi Vân phái chúng ta trông cũng bảnh bao phết đấy!”. “Hì hì!” Mạc Tiểu Huề ngại ngùng gãi ót.

“Tiểu Huề, mau đi ăn cơm đi, lát nữa phải vào Mãnh Thú Lâm rồi.” Đàm An giục. “Đệ biết rồi, đi thôi Tiểu Quyên tỷ, đi ăn cơm nào!” Nói xong Mạc Tiểu Huề liền hướng về phía nhà bếp chạy tới.

“Chờ muội với, Tiểu Huề!” Tạ Tiểu Quyên đuổi theo. ~ Đứa nhỏ này tâm lý vững vàng thật đấy, hôm qua vừa mới bẽ mặt xong mà hôm nay đã như không có chuyện gì xảy ra ~ Đàm An thầm nghĩ.

Ăn cơm xong, Mạc Tiểu Huề cùng Đàm An đi tới ngọn núi phía sau chính điện, dừng lại trước một cánh cổng sắt. “Tiểu Huề, đây là Hỏa Trúc Tiêu. Sau khi vào trong đừng có chạy lung tung, cố gắng trèo lên cây thật cao, như vậy mãnh thú sẽ không làm gì được đệ.” Đàm An dặn dò.

“Vậy ba ngày này đệ ăn cái gì?” Mạc Tiểu Huề hỏi. “Cứ yên tâm, sư phụ đã thu xếp ổn thỏa cả rồi.” Đàm An vừa nói vừa mở khóa cổng sắt. “Vậy đệ vào đây!” Mạc Tiểu Huề đẩy cửa bước vào. “Tiểu Huề, đừng có cậy mạnh nhé, ba ngày trôi qua nhanh lắm!” Đàm An nói với theo. “Đệ biết rồi!” Mạc Tiểu Huề đáp rồi rảo bước tiến sâu vào bên trong Mãnh Thú Lâm.

Niệm lực của Mạc Tiểu Huề tuy mới chỉ có tầng ba, nhưng độ tinh khiết tuyệt đối gấp ba lần người thường trở lên. ~ Hôm qua thật là nguy hiểm, may mà kéo dài được chút thời gian với Vi Chí. Nếu thời gian duy trì của Nan Trắc Chuyển Di Quyết mà hết thì mình toi mạng rồi, xem ra vẫn nên thành thật luyện võ thôi! Mấy trò khôn lỏi này bớt dùng thì hơn ~ Mải suy nghĩ, Mạc Tiểu Huề đã đi tới nơi sâu nhất của Mãnh Thú Lâm, một làn gió lạnh thổi qua.

Nhìn quanh bốn phía, Mạc Tiểu Huề bỗng nghe thấy một tiếng động: “Rắc!” “Tiểu Huề, ở đây nguy hiểm lắm!” Tuyết Nhi nhắc nhở. Mắt Mạc Tiểu Huề bỗng trợn tròn, trước mặt cậu là hai con Phi Vân Hổ to gấp đôi hổ bình thường, đang cùng nhau xâu xé một con hươu.

“Tiểu Huề, mau trèo lên cây!” Tuyết Nhi thúc giục. “Sao phải thế? Chúng ăn no rồi, mình không trêu chọc thì chúng sẽ chẳng tấn công đâu.” Mạc Tiểu Huề thắc mắc.

“Nhưng muội nghe chúng bảo đã lâu không được ăn thịt người, muốn lấy đệ làm món tráng miệng đấy!” Tuyết Nhi nói. “Không thể nào, ta gầy thế này chẳng bõ dính răng đâu! Á!…” Mạc Tiểu Huề còn chưa dứt lời thì hai con Phi Vân Hổ đã từ hai phía bao vây, lao đến vị trí cách cậu chưa đầy hai mươi mét.

“Gầm!” Một tiếng gầm rống vang trời, hai con Phi Vân Hổ cùng lúc vồ tới, mắt thấy Mạc Tiểu Huề sắp bị đè bẹp. ~ Ba, hai, một, biến! ~ Trong chớp mắt, bóng dáng Mạc Tiểu Huề liền biến mất ngay trước mắt hai con mãnh thú.

“Ngao!” Một tiếng rên thảm vang lên, đầu của hai con Phi Vân Hổ đập mạnh vào nhau tóe lửa. “Haha, đã bảo trí não của mãnh thú thấp lắm mà! Haha…” Mạc Tiểu Huề cười lớn. “Tiểu Huề, đệ xấu tính thật đấy! Haha…” Tuyết Nhi cũng bật cười theo.

Hai con Phi Vân Hổ lồm cồm bò dậy, lắc lắc cái đầu đang choáng váng. “Gầm!” “Gầm!” Hai tiếng rít gào chấn động đất trời, rồi chúng lại hung hãn cùng nhau xông tới. “Tiểu Huề, hai con mèo lớn nổi giận rồi! Mau chạy đi! Á!” Tuyết Nhi hét lên.

“Đừng sợ! Tuyết Nhi, hãy xem ta thu dọn hai con mèo bệnh này thế nào!” Thân ảnh Mạc Tiểu Huề và một hòn đá nhỏ nhanh chóng hoán đổi liên tục. ~ Nan Trắc Chuyển Di Quyết tầng thứ hai: Di Hồn Huyễn Diệt, phát động! ~ Mạc Tiểu Huề mặc niệm xong liền phóng vọt tới. Lần đầu tiên thấy một con mồi yếu ớt lại dám chủ động lao về phía mình, Phi Vân Hổ nhất thời không kịp phản ứng, ánh mắt ngơ ngác đờ đẫn.

“Keng!” Một âm thanh như kim loại va đập vang lên giòn giã. “Ngao!” Con Phi Vân Hổ cắn Mạc Tiểu Huề đầu tiên đau đớn ứa cả nước mắt, lập tức lăn lộn trên mặt đất.

Con thứ hai vừa định ngoạm tới thì đã bị Mạc Tiểu Huề tung một quyền trúng ngay cằm, thân hình lộn nhào mấy vòng giữa không trung rồi “Uỳnh!” một tiếng rơi phịch xuống đất. Cả hai con hổ bị đánh cho hoa mày chóng mặt, vội vã lồm cồm bò dậy định quay đầu bỏ chạy. “Tuyết Nhi, bảo chúng nó nếu dám chạy thì ta nướng thịt ăn luôn đấy!” Mạc Tiểu Huề hét. Tuyết Nhi chẳng biết đã nói gì mà hai con Phi Vân Hổ bỗng khựng cứng người tại chỗ, bốn chân run rẩy lẩy bẩy.

“Tuyết Nhi, muội nói gì với chúng thế? Dù có dọa nướng thịt thì cũng đâu đến mức sợ hãi như vậy?” Mạc Tiểu Huề khó hiểu hỏi.

“Hì hì! Muội bảo nếu chúng dám chạy thì sẽ bẻ sạch răng, vặt hết lông rồi chặt đứt toàn bộ móng vuốt. Hổ mà không có răng, không có lông, không có vuốt thì ngay cả lợn rừng cũng bắt nạt được, đệ bảo sao chúng không sợ cơ chứ? Haha, đệ thấy muội có ngầu không!” Tuyết Nhi đắc ý khoe.

“Muội đúng thật là một tiểu ma nữ mà! Bảo chúng nó nếu muốn giữ mạng thì phải ngoan ngoãn nghe lời, làm vệ sĩ cho chúng ta ba ngày.” Mạc Tiểu Huề nói. Lát sau, Tuyết Nhi đáp: “Tiểu Huề, chúng nói không thành vấn đề, nhưng bọn chúng cũng có chuyện muốn cầu xin đệ giúp đỡ đấy!”

“Ồ? Thấy ta lợi hại nên muốn nhờ vả sao? Nói thử xem muốn ta giúp chuyện gì.” Mạc Tiểu Huề tò mò. Tuyết Nhi lại quay sang giao tiếp với hai con mãnh thú. Một hồi lâu sau, cô bé mới nói: “Tiểu Huề, hai huynh đệ chúng nó bảo có một con Hàn Băng Cự Mãng cướp mất địa bàn, muốn nhờ đệ giúp đoạt lại!”

Nghe xong, đầu óc Mạc Tiểu Huề bắt đầu quay cuồng suy tính: ~ Cái gì? Muốn mình đi đối phó với Hàn Băng Cự Mãng sao? Thế chẳng phải là đâm đầu vào chỗ chết à? Hiện tại Nan Trắc Chuyển Di Quyết của mình chỉ duy trì được có hai phút.

Đi đánh Hàn Băng Cự Mãng sao? Nếu nó quấn chặt lấy mình, đến khi thời gian hiệu lực của Nan Trắc Chuyển Di Quyết vừa hết thì mình chẳng phải toi đời sao? Huống hồ kể cả lúc còn hiệu lực, con cự mãng nuốt sống mình luôn thì mình cũng chết chắc rồi! ~

~ “Haizz!” Mạc Tiểu Huề thở dài một hơi. “Sao thế Tiểu Huề?” Tuyết Nhi hỏi. “Muội bảo chúng nó đừng đi vội, để ta suy nghĩ thêm một lát!” Mạc Tiểu Huề đáp.

Tuyết Nhi lại tiếp tục nói chuyện với hai con Phi Vân Hổ. Một lát sau cô bé bảo: “Tiểu Huề, chúng nó nói chờ bao lâu cũng được, chỉ cần đệ chịu giúp là được!” Nghe Tuyết Nhi nói, Mạc Tiểu Huề lại rơi vào trầm tư: ~ Mình vẫn còn quá yếu, nếu không nhờ có Nan Trắc Chuyển Di Quyết mẹ dạy cùng với Huyễn Vân Quả mà cha cứu con sói kia tặng cho, thì bây giờ mình cũng chẳng khác gì một đứa trẻ bình thường.

Cha và mẹ nhất định đang gặp phải nguy hiểm gì đó chờ mình tới cứu, mình nhất định phải trở nên mạnh mẽ hơn! Rốt cuộc cha mẹ là người thế nào nhỉ? Bây giờ mình vẫn chưa rõ, nhưng cha mẹ chắc chắn rất lợi hại. Bằng không thì Nan Trắc Chuyển Di Quyết mà mẹ dạy đã chẳng uy lực đến thế. Mẹ lợi hại như vậy, nếu cha không tài giỏi thì sao mẹ chịu gả cho cha chứ?

Cho nên cha chắc chắn cũng vô cùng lợi hại! Mình nhất định phải mạnh lên! Hơn nữa một tháng sau mình còn phải tìm Vi Lâm Vân báo thù, lần này hắn nhất định sẽ không coi thường mình nữa. Phải làm sao bây giờ? ~ Mải suy nghĩ, Mạc Tiểu Huề đi tới gốc cây to bên bờ suối rồi ngả lưng nằm xuống bãi cỏ.

Hai huynh đệ Phi Vân Hổ cũng lẽo đẽo đi theo sau, mấy con thú nhỏ đang uống nước bên suối vừa thấy bóng hổ liền hoảng hốt tháo chạy tứ tán. Phi Vân Hổ ngồi xổm ở một góc cách Mạc Tiểu Huề không xa. Nằm gối đầu lên hai tay trên thảm cỏ, cậu ngước nhìn những áng mây bồng bềnh trôi qua trên bầu trời.

~ Mây… ~ Trong đầu Mạc Tiểu Huề bỗng lóe lên một tia sáng. ~ Sao mình lại quên mất thanh Huyễn Vân Kiếm mà cha để lại cơ chứ! Biết đâu bên trong lại có chiêu thức lợi hại nào đó thì sao? ~ Nghĩ đoạn, Mạc Tiểu Huề vừa chuyển động ý niệm, hoa văn cánh ma màu vàng kim trên cánh tay trái liền lóe sáng rực rỡ, một cuốn kiếm phổ Huyễn Vân Kiếm lập tức xuất hiện ngay trên tay cậu.

~ Hoa văn trên cánh tay mình kỳ lạ thật đấy, Tiểu Khương, Tiểu Lộ, Tiểu Tĩnh, Ngưu Nhị và Thẩm Quảng đều chẳng ai có cả. Đợi khi nào Diêu lão sư tới thăm, mình nhất định phải hỏi người mới được.

Nhưng Diêu lão sư tận bốn năm nữa mới tới, trong bốn năm này mình nhất định phải chăm chỉ luyện công. Dù chưa chắc đã đánh bại được người, nhưng cũng phải khiến người phải nhìn mình bằng con mắt khác! ~ Mạc Tiểu Huề hít sâu một hơi rồi mở cuốn sách đang phát ra ánh lam quang mờ ảo.

Vừa nhìn vào, cậu lập tức ngớ người, số chữ cậu nhận biết được trong sách cộng lại không quá mười chữ! ~ Trời đất ơi, biết thế hồi trước đã chăm chỉ nghe Diêu lão sư giảng bài rồi! Bây giờ hay chưa, có võ công tuyệt đỉnh bày ra trước mặt mà lại chẳng đọc hiểu được chữ nào? ~ Nghĩ tới đây, cậu chỉ biết cười trừ bất lực. Cậu lại chăm chú nhìn kỹ hơn một chút: ~ Ơ! Trong sách này có vẽ hình minh họa này… ~ Mạc Tiểu Huề liền hào hứng ngồi nghiên cứu.

Không biết đã trôi qua bao lâu, Đàm An rốt cuộc cũng đi tới Mãnh Thú Lâm. “Bộp!” một tiếng, bên cạnh Mạc Tiểu Huề xuất hiện một bọc lá sen bọc gà quay thơm phức. Mạc Tiểu Huề giật bắn mình, cuốn Huyễn Vân Kiếm Phổ trên tay liền biến mất tăm. “A, sao huynh lại tới đây?” Cậu ngạc nhiên hỏi.

“Sư phụ bảo huynh mang đồ ăn tới cho đệ đấy!” Vừa nói Đàm An vừa nhảy phắt từ trên cây xuống. ~ Quái lạ! Chuyện quái gì đang xảy ra thế này? Hai con Phi Vân Hổ kia sao không tấn công Tiểu Huề, lại còn nằm ngủ ở đằng kia nữa chứ? Tình huống gì đây? ~ Đàm An đầy ngờ vực cất tiếng hỏi: “Tiểu Huề, sao lũ Phi Vân Hổ kia không cắn đệ?” Đúng lúc này, hai huynh đệ Phi Vân Hổ nghe thấy tiếng người lạ liền lập tức bật dậy.

“Gầm!” Một tiếng rống vang lên, chúng định lao tới tấn công Đàm An. Mạc Tiểu Huề vội vàng bảo Tuyết Nhi ngăn lại. Huynh đệ Phi Vân Hổ lúc này mới chịu ngoan ngoãn nằm rạp xuống đất. ~ Thằng nhóc này không tầm thường chút nào! Phi Vân Hổ còn mạnh hơn cả cao thủ niệm lực tầng năm, Tiểu Huề làm sao có thể thu phục được chúng chứ? ~ Đàm An kinh ngạc thầm nghĩ.

“Tiểu Huề, đệ không đơn giản đâu đấy, đệ làm thế nào mà thuần phục được Phi Vân Hổ vậy? Nếu không ngại, đệ có thể gọi ta là Tam sư huynh, hoặc gọi là Đàm đại ca cũng được. Sư phụ đã có ý muốn nhận đệ vào môn hạ thì đệ nhất định sẽ gia nhập được Phi Vân phái thôi. Cứ gọi ta là Tam sư huynh đi cho thân thiết.” Đàm An niềm nở nói.

Mạc Tiểu Huề im lặng một lát rồi hỏi: “Tam sư huynh, huynh có loại đá nào mà bên trên có rất nhiều đường vân sóng lượn không?” “Đá có nhiều đường vân sóng lượn ư?” Đàm An ngẫm nghĩ một chút rồi vỡ lẽ: “À, có phải đệ đang nói tới Thuấn Phong Thạch không? Loại đá đó trong phòng luyện công có rất nhiều, chủ yếu dùng để luyện Thuấn Bộ. Đệ cần nó làm gì? Chẳng lẽ đệ thực sự muốn dùng chiêu Thuấn Phong trong Phi Vân Kiếm để đánh bại Đại sư huynh sao?” ~ Ra thứ đá có nhiều vân sóng đó tên là Thuấn Phong Thạch, mình biết rồi ~ Mạc Tiểu Huề gật đầu: “Đúng vậy!”

Đàm An ngẩn người rồi bật cười lắc đầu: “Tiểu Huề à, không phải huynh muốn dội gáo nước lạnh vào đệ đâu, nhưng muốn luyện thành chiêu đó thì nếu không trải qua khổ luyện trong một thời gian dài dằng dặc thì tuyệt đối không thể học được đâu! Đại sư huynh hiện tại chỉ cần gặp thời cơ là có thể đột phá tầng niệm lực thứ bảy, tiến vào tầng thứ tám để trở thành cao thủ nhất lưu rồi.

Đệ muốn đánh bại Đại sư huynh trong vòng một tháng là điều hoàn toàn không tưởng. Đệ mau từ bỏ ý định đó đi, có sư phụ ở đây che chở thì chẳng ai dám giễu cợt đệ đâu.” Đàm An cười khuyên nhủ. Mạc Tiểu Huề đáp: “Tam sư huynh nói không phải không có lý, nhưng Diêu lão sư từng dạy bọn đệ rằng, bất luận làm việc gì, chỉ cần việc đó không gây tổn hại tới quốc gia và bằng hữu, thì hãy dốc hết sức mình mà làm, không cần bận tâm tới ánh nhìn hay suy nghĩ của kẻ khác. Phải có quyết tâm một khi đã chọn con đường lớn thì dù trời tối đen như mực cũng phải đi tới cùng!”

Nghe xong những lời này, trong đầu Đàm An như có một tia sét đánh ngang tai, cả người đờ đẫn kinh ngạc đến sững sờ. ~ Thằng nhóc này, hóa ra là do Đại sư thúc đích thân chỉ dạy. thảo nào lại có bản lĩnh như vậy. Mình nhất định phải chăm sóc đệ ấy thật tốt, biết đâu một ngày nào đó Đại sư thúc vui lòng truyền thụ Thất Tình Kiếm Pháp cho mình, thì từ nay về sau mình sẽ không còn phải chịu sự chèn ép của Vi Lâm Vân và Lý Phi Vũ nữa! Chưa biết chừng còn có cơ hội tới Huyễn Vân Tháp -- tòa tháp của Thánh giới để tu luyện, rồi sau đó phi thăng tới Thánh giới nữa chứ! Haha! ~ Đôi mắt Đàm An bỗng rực sáng lên những tia nhìn nóng bỏng…

Truyện liên quan