Quyển 1 · Chương 2: Lâu đài gia tộc
Trong đêm mưa gió dữ dội, bầu trời như bị xé rách tấm màn đen, tiếng sấm tựa thần linh gầm thét, những tia chớp cắt ngang bầu trời đêm, chiếu sáng những cây cối vặn vẹo quanh trang viên. Trên bức tường ngoài, dây leo như những sinh vật bị nguyền rủa, bám chặt lấy những phiến đá cổ xưa, dường như muốn nuốt chửng tòa kiến trúc này. Tim Allison đập nhanh hơn theo từng tiếng sấm, một linh cảm chẳng lành lan tràn trong lòng nàng.
Nàng bước qua hành lang dài, ánh mắt trống rỗng của những bức chân dung treo trên tường dường như đang kể lại quá khứ của trang viên. Mỗi bức tranh đều toát ra một bầu không khí ngột ngạt, như thể các nhân vật trong tranh đều đã chứng kiến nỗi kinh hoàng sắp xảy đến. Tiếng bước chân của Allison vang vọng trong hành lang trống trải, hòa lẫn với tiếng mưa gió bên ngoài, tạo nên một thứ âm hưởng kỳ dị.
Khi nàng cuối cùng đứng trước cửa tầng hầm, chiếc vòng sắt trên cánh cửa trở nên nặng trĩu trong tay nàng, như thể mang theo một sức mạnh cổ xưa nào đó. Nàng dùng hết sức đẩy cửa, bản lề phát ra tiếng kẽo kẹt chói tai, như đang phản kháng sự xâm nhập của nàng. Không khí trong tầng hầm đặc quánh mùi ẩm mốc, cùng một thoáng hơi thở của sự mục nát, khiến người ta không khỏi liên tưởng đến cái chết và sự lãng quên.
Allison thắp lên ngọn đèn dầu, ánh sáng leo lét lay động trong bóng tối, hắt ra những cái bóng dài. Nàng đảo mắt nhìn quanh, cố tìm cuốn gia phả. Trên giá sách, gáy những cuốn sách phủ đầy bụi, mỗi cuốn đều có vẻ nặng nề, như đang gánh chịu một phần lịch sử trầm trọng. Nàng cẩn thận mở cuốn gia phả, mỗi trang đều ghi lại vinh quang và bi kịch của gia tộc, còn đôi mắt trên huy hiệu dường như lấp lánh theo từng động tác lật trang của nàng.
Đúng lúc đó, một cơn gió lạnh thổi qua, ngọn lửa đèn dầu vụt tắt, cả tầng hầm chìm vào bóng tối. Tim Allison đập như trống trận, nàng cố châm lại đèn nhưng những que diêm trong bàn tay run rẩy lần lượt tắt ngấm. Nàng cảm nhận được có thứ gì đó đang di chuyển phía sau, tiếng bước chân rõ ràng hơn trước, ngày càng gần hơn. Nàng quay lại, nhưng chỉ thấy những hình thù mờ ảo trong bóng đêm, như thể có thứ gì đó đang dần hiện ra từ màn đen.
Hơi thở Allison trở nên gấp gáp, một sức mạnh vô hình đang đè nén khiến nàng gần như không thở nổi. Nàng biết, bí mật của trang viên sắp được phơi bày, còn nàng, có lẽ sẽ trở thành nạn nhân tiếp theo của lời nguyền.
Allison siết chặt bìa cuốn gia phả trong tay, như thể đó là cọng rơm cứu mạng duy nhất. Nàng ép mình bình tĩnh, hít một hơi thật sâu, cố tìm một tia sáng trong bóng tối. Tim nàng đập loạn trong lồng ngực, mỗi nhịp đập như đang nhắc nhở nàng rằng hiểm nguy đang ở ngay bên cạnh.
Nàng chậm rãi đưa tay ra, dò dẫm dọc theo bức tường, hy vọng tìm được một ngọn đèn hay bất cứ thứ gì có thể phát sáng. Đầu ngón tay nàng chạm vào những phiến đá lạnh lẽo, bỗng nhiên, tay nàng chạm phải một vật nhô lên – đó là một chiếc đèn treo tường cổ, phủ đầy bụi. Nàng dùng sức lau đi, bụi bay mù mịt, để lộ bề mặt kim loại của chiếc đèn. Nàng nhớ hồi nhỏ, quản gia của trang viên từng nói với nàng rằng những chiếc đèn này có thể thắp sáng trong trường hợp khẩn cấp.
Allison run rẩy châm lửa, ánh lửa nhảy múa, chiếu sáng một góc tầng hầm. Nàng thấy những cái bóng trên tường vặn vẹo trong ánh lửa, như thể chúng có sự sống. Nàng quay người, cố tìm nguồn gốc của tiếng bước chân, nhưng ngoài bóng dáng của chính mình, chẳng có gì cả.
Thế nhưng, ngay khi nàng chuẩn bị buông lỏng cảnh giác, một tiếng rên rỉ trầm thấp vang vọng khắp tầng hầm, âm thanh ấy đầy đau khổ và tuyệt vọng. Máu Allison như đông cứng lại, nàng biết đó không phải tiếng gió, cũng chẳng phải do nàng tưởng tượng ra. Nàng ôm chặt cuốn gia phả, lùi từng bước về sau, cho đến khi lưng chạm vào bức tường đá lạnh buốt.
Đột nhiên, một giọng nói trầm thấp khàn khàn vang lên bên tai nàng: “Ngươi không nên đến đây.” Allison giật mình quay lại, chỉ thấy một bóng người mờ ảo hiện ra bên cạnh ánh lửa, thân hình vặn vẹo, như được tạo nên từ bóng tối. Nàng muốn thét lên, nhưng tiếng kêu nghẹn lại trong cổ họng vì sợ hãi.
“Ta là Allison,” nàng cố gắng cất tiếng, “chủ nhân của trang viên này. Hãy nói cho ta, ngươi là ai?”
Bóng người từ từ tiến lại gần, mỗi bước đi kèm theo tiếng xích sắt nặng nề. Allison nhìn thấy một đôi mắt trống rỗng, chúng lấp lánh ánh sáng kỳ dị trong ngọn lửa. Giọng nói ấy lại vang lên, lần này rõ ràng hơn: “Ta là kẻ bị lãng quên, kẻ bị nguyền rủa. Ngươi đã đánh thức ta, giờ đây, ngươi phải gánh chịu hậu quả.”
Allison cảm thấy một sức mạnh vô hình trói chặt lấy nàng, khiến nàng không thể cử động. Nàng biết mình đã rơi vào một lời nguyền cổ xưa, và lời nguyền ấy có thể sẽ giam cầm nàng mãi mãi trong bóng tối của trang viên. Nàng nhắm mắt lại, cố tập trung tinh thần, tìm kiếm lối thoát. Nhưng trong đêm bị nguyền rủa này, mọi thứ đều trở nên bất lực.
Tuyệt vọng dâng lên trong lòng Allison, nhưng bản năng sinh tồn thôi thúc nàng không ngừng tìm kiếm lối thoát. Nàng hít một hơi thật sâu, cố làm cho đầu óc tỉnh táo. Nàng nhớ lại những nghi thức cổ xưa được ghi chép trong cuốn gia phả, có lẽ đó có thể là cọng rơm cứu mạng của nàng.
“Nếu ngươi muốn ta gánh chịu hậu quả, vậy hãy nói cho ta biết ta phải làm gì.” Giọng Allison run rẩy, nhưng nàng cố làm cho nó nghe có vẻ kiên định. Nàng biết, khi đối mặt với những thực thể siêu nhiên như thế này, sợ hãi chỉ khiến nàng yếu đuối hơn mà thôi.
Bóng người dừng lại, đôi mắt trống rỗng dường như đang soi xét nàng. Sau một khoảng im lặng, nó cất giọng trầm: “Ngươi phải hoàn thành nghi thức còn dang dở, mới có thể giải trừ lời nguyền này.”
Trong đầu Allison hiện lên một trang trong cuốn gia phả, ghi chép về một nghi thức cổ xưa, cần được tiến hành tại khu vườn trung tâm của trang viên. Nàng gật đầu, dù không hiểu rõ chi tiết của nghi thức, nhưng nàng biết đó là hy vọng duy nhất của mình.
“Ta sẽ,” nàng hứa, “Ta sẽ hoàn thành nghi thức, giải trừ lời nguyền này.”
Bóng người dường như hài lòng, hình dáng của nó bắt đầu mờ nhạt dần, tiếng xích sắt cũng xa dần. Allison cảm thấy sức mạnh trói buộc mình biến mất, nàng vội vàng cầm lấy cuốn gia phả, quay người chạy về phía lối ra của tầng hầm. Nàng biết thời gian không còn nhiều, phải hoàn thành nghi thức trước khi trời sáng.
Nàng lao ra khỏi trang viên, băng qua màn mưa gió, tiến đến khu vườn bị lãng quên. Nước mưa thấm ướt quần áo, nhưng nàng không dừng lại. Theo chỉ dẫn trong cuốn gia phả, nàng tìm thấy một bệ thờ cổ, phủ đầy rêu xanh và dấu vết của thời gian. Nàng bắt đầu sắp xếp những vật phẩm cần thiết cho nghi thức, mỗi thứ đều có vẻ nặng nề, như đang mang trên mình trọng lượng của lịch sử.
Khi nghi thức diễn ra, những đám mây đen trên bầu trời bắt đầu tan đi, lộ ra một tia sáng bình minh. Allison cảm nhận được một luồng sức mạnh ấm áp chảy trong cơ thể, nàng biết đó là dấu hiệu nghi thức đang phát huy tác dụng. Nàng đọc lên câu thần chú cuối cùng, giọng nói vang vọng trong khu vườn trống trải.
Giọng Allison vang vọng trong màn mưa, những lời thần chú dường như hòa cùng sức mạnh của tự nhiên. Ngọn lửa trên bệ thờ nhảy múa, như đáp lại lời triệu hoán của nàng. Khi câu thần chú cuối cùng rơi xuống, một luồng sức mạnh vô hình bùng nổ từ trung tâm bệ thờ, tạo thành một cơn lốc ánh sáng bao quanh lấy nàng.
Dưới tác động của sức mạnh cổ xưa ấy, Allison cảm thấy linh hồn mình như bị kéo đi, thân thể trở nên nhẹ bẫng, như muốn bay lên theo luồng sức mạnh này. Nàng nhắm mắt lại, để mặc cho nó dẫn dắt. Thời gian như ngừng trôi trong khoảnh khắc đó, nàng cảm giác mình đang xuyên qua không gian và thời gian, trở về quá khứ của trang viên.
Nàng nhìn thấy thời kỳ huy hoàng của trang viên, nhìn thấy tổ tiên của mình – nụ cười, nỗi buồn, tình yêu và hận thù của họ. Nàng thấy những linh hồn bị lãng quên, họ lang thang trong bóng tối của trang viên, tìm kiếm sự giải thoát. Allison nhận ra rằng nàng không chỉ đang giải trừ một lời nguyền, mà còn đang mang lại sự bình yên cho những linh hồn ấy.
Khi nghi thức hoàn thành, những linh hồn bắt đầu tan biến, hóa thành những chấm sáng lấp lánh, hòa vào bầu trời đêm. Allison cảm nhận một luồng sức mạnh ấm áp chảy vào cơ thể – đó là lời chúc phúc của tổ tiên, là sức mạnh bảo hộ của trang viên. Nàng mở mắt ra, phát hiện mình vẫn đứng trước bệ thờ, nhưng mọi thứ xung quanh đã thay đổi. Cây cối trong vườn tỏa ra sức sống mới, không khí tràn ngập sự bình yên và tĩnh lặng.
Allison biết rằng nàng đã hoàn thành sứ mệnh của mình. Nàng không chỉ giải trừ được lời nguyền, mà còn mang lại một khởi đầu mới cho trang viên. Nàng mỉm cười, lòng tràn đầy biết ơn. Nàng biết rằng, dù có lẽ sẽ không bao giờ hiểu hết được mọi chuyện, nhưng nàng đã tạo nên một mối liên kết vĩnh cửu với trang viên này, với gia tộc của mình, với mảnh đất này.
Từ ngày đó trở đi, trang viên không còn vang lên những âm thanh kỳ dị, và Allison không còn cảm thấy cô đơn. Nàng biết tổ tiên đang bảo hộ nàng, còn nàng, cũng đang bảo vệ trang viên này.
Truyện liên quan
Khủng Bố Phát Sóng Trực Tiếp: Nàng So Hung Trạch Còn Hung
Đường Khương ham rẻ mua một căn biệt thự giá thấp, nhưng chỉ vài ngày sau khi dọn vào, ác ...
Bảy Ngày Niết Bàn Khởi Động Lại
Khi ý thức nhân loại trở thành chuỗi số hiệu trong thực nghiệm trường, bảy tầng thí luyện vắt ngang ...
Cuồng Đồ!
Đoán mệnh bảo ta là tướng, công thành chết vạn người.. Ý rằng ta phải tự tay đánh bại một ...
Đất Hoang Cầu Sinh, Ta Vật Phẩm Có Thể Thăng Cấp
Xuyên không đến thế giới Sơn Hải Kinh kinh dị.. Nơi đây cự thú tràn lan, yêu ma quỷ quái ...
Bắt Yêu
Năm Chính Đức thứ 27, yêu tà trỗi dậy tứ phương, nhân gian chìm trong loạn lạc.. Nho, Phật, Cổ ...
Âm Dương Kính
Vừa tốt nghiệp chưa lâu, cảnh sát Chu Bình An tình cờ có được một tấm gương tàn, mở ra ...