Danh mục · Chương 96: Linh Vãn Tình bình thường

Nhìn vào Linh Vãn Tình giữa đám người, dung mạo hiện tại của nàng chỉ là một nữ tử vô cùng bình thường, người qua đường nhìn vào cũng chỉ thấy khí chất tốt hơn chút mà thôi.

Không một ai để ý tới Linh Vãn Tình với diện mạo thế này, nếu ở chốn phàm trần thì cũng tạm ổn.

Đến giới tu tiên thì lại tầm thường, hèn chi Nam Vực từ trước đến nay vẫn luôn có rất ít lời đồn về Linh Vãn Tình xuất hiện.

Chỉ có lần Tô Vũ bọn họ vừa bước chân vào Huyền Thiên Tông, vị ấy từng hiện thân một lần vì đệ tử của mình trong đại bỉ của các đại tông môn.

Khi đó cũng gây ra không ít chấn động tại Nam Vực, sau đó thì hầu như không còn lộ diện lần nào nữa, tuyệt đại phần lớn mọi người chỉ biết có một người như vậy, chứ chưa từng thực sự nhìn thấy ai.

Hơn nữa hiện tại Linh Vãn Tình cũng dần bị phần lớn mọi người lãng quên trong lòng.

Bây giờ ai nấy đều săn đón những người thường xuyên có thể nhìn thấy, mà đồ nhi Vân Như Yên của Linh Vãn Tình, cùng với Liễu Thanh Hoà của Huyền Thiên Tông.

Hai người vô cùng được các tu sĩ Nam Vực săn đón, hai người đi đến đâu cũng sẽ có rất nhiều tu sĩ đến ân cần lấy lòng.

Tô Vũ nhìn Linh Vãn Tình trong đám người, nàng cũng lẳng lặng ngồi ở đó, chờ đợi bí cảnh mở ra.

Khác với chỗ của Linh Vãn Tình lúc này, trên đời này vốn không thiếu những nữ tử xinh đẹp.

Ở một hướng khác, một đám đông lớn đang săn đón một người con gái.

Kha Kiều nhìn cảnh tượng ở phía trước.

“Tô huynh mau nhìn kìa, vị nữ tử kia quả nhiên rất được hoan nghênh, cũng phải thôi, cô gái ấy quả thật rất xinh đẹp, hơn nữa khí chất đó cũng không phải người bình thường có thể có được”.

Tô Vũ nhìn sang, quả đúng là như vậy, nữ tử được hoan nghênh kia trông rất xinh đẹp, khí chất cũng vô cùng u nhã.

Nhưng so sánh diện mạo với Liễu Thanh Hoà bọn họ thì vẫn kém hơn một chút ít.

Bằng không Kha Kiều đã chẳng thể bình tĩnh nhường ấy, dẫu sao thì những nữ tử xinh đẹp hơn anh ta cũng từng thấy qua rồi.

Kha Kiều cũng đưa ra ý kiến của mình: “Đẹp thì đẹp thật, nhưng tổng hợp điều kiện lại thì kém xa Liễu Thanh Hoà của Huyền Thiên Tông chúng ta”.

Tô Vũ cũng trêu chọc: “Kha huynh không tính qua đó góp vui một chút sao?”

“Tôi không đi đâu, người ta chắc chắn cũng chẳng thèm để mắt tới tôi, bản thân điều kiện của cô ấy đã rất tốt rồi, anh nhìn trong đám người kia xem, có mấy kẻ cảnh giới còn cao hơn tôi, điều kiện cũng tốt hơn tôi kìa”.

“Người ta còn chẳng thèm đếm xỉa đến bọn họ, huống chi là tôi”.

“Lúc còn trẻ tôi cũng từng mơ mộng cóc ghẻ ăn thịt thiên nga, bây giờ thì chịu thua thôi”.

“Bây giờ tôi cũng là người có mục tiêu rồi, đến lúc thành công sẽ mời anh uống rượu mừng, hơn nữa người đó anh cũng quen biết đấy”.

Tô Vũ có chút khó hiểu: “Ồ, tôi cũng quen biết sao?”

Sau một hồi suy nghĩ lại: “Chẳng lẽ là Đổng Hân đó ư”.

Kha Kiều gật đầu: “Không sai chính là cô ấy”.

Đổng Hân này cũng là một trong những người mà anh ta quen biết nhờ tiếng đàn, Tô Vũ vẫn có chút ấn tượng với Đổng Hân này, cũng là một nữ tử khá tốt.

Tô Vũ nhìn Kha Kiều: “Cậu đấy, phải xem bản lĩnh của cậu thế nào đã”.

“Cứ yên tâm đi, tôi vẫn có chút bản lĩnh ở trên người đấy”.

Đột nhiên một tiếng động vang lên, lập tức xung quanh đều chấn động.

Mọi người thấy vậy liền hô lớn mọi người mau nhìn kìa bí cảnh sắp mở rồi.

Tuyệt quá, tôi đã chờ ở đây từ rất lâu rồi, cuối cùng cũng sắp mở ra rồi.

Lúc này lối vào của bí cảnh chậm rãi hiện ra trước mắt mọi người.

Mọi người đưa mắt nhìn nhau, sau đó liền có người dẫn đầu bay vào trước.

Chỉ cần có người đầu tiên dẫn đầu, những người ở phía dưới cũng lần lượt bay vào trong bí cảnh.

Kha Kiều nhìn Tô Vũ: “Tô huynh chúng ta cũng vào thôi”.

Tô Vũ gật đầu, lúc này Tô Vũ phát hiện Linh Vãn Tình cũng đã bay vào trong bí cảnh.

Tô Vũ và Kha Kiều hai người bước vào trong bí cảnh, đám người vừa đặt chân vào bí cảnh liền bay thẳng về hướng nơi truyền thừa của Tấm Tu đó, suy cho cùng thì bọn họ đều đã nghe ngóng được vị trí truyền thừa của Tấm Tu nằm ở đâu.

Trước đó cũng có không ít người từng đến đây, nhưng chưa có một ai nhận được truyền thừa của Tấm Tu đó cả.

Cho nên nơi truyền thừa của Tấm Tu này, phần lớn những người đến đây đều biết rõ, chỉ cần bước vào trong bí cảnh là bọn họ ngay lập tức sẽ đi về hướng nơi truyền thừa của Tấm Tu này.

Cho dù không biết thì cứ đi theo hành động của đại quân đoàn thể là được.

Hai người Tô Vũ cũng bay lượn giữa dòng người.

Trong đám người có không ít kẻ đang bàn tán về chuyện truyền thừa bí cảnh lần này.

Những kẻ bay trên không trung cũng lần lượt cất lời: “Này, các cậu nói xem, lần này liệu có ai có được truyền thừa của vị Tấm Tu kia không”.

“Chỉ cần có được truyền thừa của Tấm Tu này, việc bước chân vào cảnh giới Ý Đàn kia sẽ không còn quá khó khăn nữa”.

“Tôi cảm thấy lần này bản thân có lẽ sẽ giành được sự công nhận của vị Tấm Tu đó, truyền thừa lần này chắc chắn là của tôi rồi”.

Trong đó cũng có không ít người quen biết kẻ đang lớn tiếng cất lời này.

“Cậu thì bớt mơ tưởng đi, tài nghệ đánh đàn còn chẳng giỏi bằng tôi, nếu cậu mà có được sự công nhận của vị Tấm Tu này, vậy thì phần lớn mọi người có mặt ở đây chẳng phải đều nhận được sự công nhận rồi hay sao”.

Thấy thô lỗ khoác lác bị vạch trần, kẻ đó liền không phát ra âm thanh nào nữa.

“Tôi đoán người có khả năng cao nhất đạt được truyền thừa lần này vẫn là Âm Vân tiểu thư vị kia”.

“Không sai tôi thấy cơ hội của Âm Vân tiểu thư là lớn nhất”.

Cái tên Âm Vân mà bọn họ nhắc đến chính là nữ tử xinh đẹp từng gây ra chấn động không nhỏ và được mọi người săn đón ở ngoại môn trước đó.

Mọi người nhìn thấy vậy cũng nhao nhao phụ họa theo.

Tô Vũ nghe vậy liền thấy, người đẹp quả nhiên vẫn có một số đặc quyền nhất định.

Tô Vũ nhìn về phía Âm Vân kia, phát hiện ra cô ta cũng chẳng bận tâm đến những lời người khác nói, hoàn toàn không quan tâm đến mọi thứ xung quanh.

Tô Vũ cũng chẳng màng tới, anh chỉ cần làm tốt vai trò người qua đường Giáp của mình là được.

Mọi người rất nhanh đã đến nơi truyền thừa của vị Tấm Tu kia.

“Đây chính là nơi truyền thừa của Tấm Tu đó sao, quả nhiên rất khác biệt”.

Tô Vũ nhìn nơi truyền thừa của Tấm Tu này, khắp nơi toàn là gác lầu, xem ra những lầu gác này là để dành cho bọn họ những kẻ đến tiếp nhận truyền thừa lưu trú lại.

Những lầu gác này vây quanh một gác lầu ở chính giữa, mà gác lầu ở chính giữa kia lại không mở cửa đối ngoại, xem ra phải là người nhận được sự công nhận mới có thể bước vào trong đó.

Mọi người từ sớm đã nghe ngóng rõ quy tắc, lần lượt bước vào trong từng lầu gác khác nhau.

Mà bên ngoài lại có không ít kẻ không hề bước vào lầu gác đầu tiên, ngược lại cứ nhìn chằm chằm Âm Vân ở phía trước, xem xem cô ta định đi vào lầu gác nào.

Tô Vũ liếc nhìn một cái là biết ngay mục đích của đám người này vô cùng rõ ràng.

Âm Vân cũng chẳng để ý đến tình hình xung quanh, tùy tiện chọn đại một gác lầu rồi bước vào trong đó.

Ngay khoảnh khắc Âm Vân bước vào gác lầu, một đám đông liền ùa về phía gác lầu đó như ong vỡ tổ.

“Tôi muốn ở chung một lầu gác với Âm Vân tiểu thư”.

Nhưng vị trí của lầu gác có hạn, không ít người vì thế mà tranh giành lẫn nhau.

“Đây là chỗ tôi đến trước”.

“Nói nhảm, rõ ràng là tôi đến trước”.

Hai người Tô Vũ và Kha Kiều cũng liếc nhìn tình hình bên đó một cái, hai người cũng chẳng nói thêm điều gì, tùy ý chọn đại một lầu gác rồi bước vào trong.

Hai kẻ bọn họ mới không thèm xen vào loại chuyện thế này làm gì.

Tô Vũ đi vào bên trong cùng Kha Kiều tìm hai chỗ ngồi rồi ngồi xuống.

Tô Vũ nhìn quanh một lượt, một cái gác mái cũng không chứa được bao nhiêu người, mỗi người đều có đủ khoảng trống, như vậy cũng tốt.

Hai người Tô Vũ ngồi xuống, trước mặt mỗi người đều có một chiếc bàn dùng để đặt cầm.

Không ít người đã lấy cầm của mình ra, đặt lên trên bàn.

Truyện liên quan