Danh mục · Chương 109: Suy nghĩ về Linh Vực

Tô Vũ nhìn hai người: "Tiền huynh, hai người về rồi à, thương lượng xong xuôi chưa?"

"Thương lượng xong rồi, đệ tử chúng ta chọn không trùng với người được kẻ khác nhắm tới."

Tô Vũ gật đầu, nhìn dáng vẻ căng thẳng của đệ tử ngoại môn, hắn vẫn hiểu được cảm giác này.

Theo tiếng gọi đệ tử liên tục vang lên, những người được gọi đương nhiên không nói làm gì, người chưa được gọi thì lòng dạ ngày càng bất an.

Càng về sau thì xác suất được gọi lại càng thấp.

Vương Ân dưới đài đương nhiên cũng hy vọng được các trưởng lão Kim Đan Kỳ nhận làm đệ tử, nhưng hắn vẫn hiểu đây là điều không thể, hắn vừa lên đài đỡ không được bao lâu đã bị đánh văng xuống.

Sẽ không có trưởng lão nào nhắm trúng hắn đâu, hiện tại thực lực và kinh nghiệm của hắn đều chưa đủ, phải chờ về sau mới có cơ hội được các trưởng lão Kim Đan Kỳ coi trọng.

Nhìn những người được chọn, hắn cũng sinh lòng ngưỡng mộ, lúc trước hắn đã thấy Tô Vũ đứng cùng các trưởng lão.

Nói thật, khoảnh khắc nhìn thấy Tô Vũ, trong lòng hắn vẫn ôm một tia huyễn tưởng.

Nghĩ xem liệu Tô trưởng lão có nhận hắn làm đồ đệ hay không.

Về phía Tô Vũ, các trưởng lão khác hầu như cũng sắp xong xuôi, cũng tới lượt hai người Tiền Tiêu.

Tiền Tiêu cùng đồng đạo xướng tên những người họ chọn ra hướng bên ngoài.

Tức thì, những đệ tử được hai người Tiền Tiêu chọn trúng lộ ra vẻ mặt hưng phấn.

"Ta được trưởng lão chọn rồi, là Tiền trưởng lão và Hà trưởng lão."

"Họ đều là những trưởng lão Kim Đan lão làng đấy, tốt quá rồi, chúng ta mau đi tìm Tiền trưởng lão và Hà trưởng lão thôi, đừng để họ chờ lâu."

Những đệ tử được hai người chọn bước đi hưng phấn, hướng thẳng về gian phòng nơi Tô Vũ đang ở.

Theo thời gian trôi qua, những đệ tử chưa được xướng tên nhưng vẫn có chút tự tin vào bản thân càng lúc càng hoảng loạn, xem ra lần này hết hy vọng rồi.

Lúc này lại vang lên giọng nói của một trưởng lão: "Ta là trưởng lão thu đồ cuối cùng của lần này rồi, những trưởng lão khác vẫn chưa có ý định nhận đệ tử, những người chưa được chọn về sau thì chờ lần tới đi, các ngươi còn phải rèn luyện nhiều."

Sau khi ông gọi mấy đệ tử mình nhắm tới đi cùng, trái tim treo lơ lửng của các đệ tử bên dưới rốt cuộc cũng chìm nghỉm.

Tia hy vọng cuối cùng còn sót lại của Vương Ân cũng tan thành mây khói, Tô trưởng lão quả nhiên không có ý định thu đồ.

Haizz, dù Tô trưởng lão có ý định nhận đệ tử thì xác suất nhận hắn vẫn quá nhỏ ngoi.

Khi cái tên cuối cùng được đọc xong, mấy đệ tử được chọn cất tiếng reo hò vui mừng.

Tâm trạng của họ hiện tại có thể nói là còn vui sướng hơn cả những đệ tử phía trước.

Cho họ cảm giác như từ cõi chết trở về.

Bên chỗ Tô Vũ, bên ngoài đã vang lên tiếng gõ cửa.

"Hà trưởng lão, Tiền trưởng lão, chúng con tới rồi."

"Ừm, các ngươi vào đi."

Sáu người bên ngoài nhìn nhau một cái, mang theo tâm trạng bất an đẩy cửa bước vào.

Họ cũng nhìn thấy Tô Vũ ở bên trong, họ đều biết Tô Vũ, đệ tử ngoại môn đều nắm rõ thông tin về tất cả trưởng lão ngoại môn.

Mặc định không có chuyện ngươi là đệ tử ngoại môn mà lại không biết trưởng lão ngoại môn của tông môn gồm những ai.

Sáu người cúi gập người chào Tô Vũ: "Tô trưởng lão hảo."

Tô Vũ gật đầu.

Tiền Tiêu cùng vị kia mỗi người thu nhận ba đệ tử, đều là hai nam một nữ.

Hai người Tiền Tiêu nhìn sáu người đứng ngây ở cửa không nhúc nhích: "Tất cả lại đây đi."

Sáu người lần lượt bước lên phía trước.

"Mấy đứa các ngươi trong quá trình Tam Tông Đại Bỉ, hai ta quan sát thấy tương đối hài lòng, tuy rằng các ngươi không đi tới tận cùng, nhưng tiềm năng sở hữu là không thể nghi ngờ."

"Chúng ta đã quan sát phẩm tính cũng như tìm hiểu qua về con người các ngươi."

"Mấy đứa đều rất tốt, đây cũng là lý do hai ta lựa chọn các ngươi."

Sáu người nghe xong cũng vô cùng mừng rỡ khi nhận được lời khen từ hai người Tiền Tiêu.

Hai người Tiền Tiêu nhìn sáu người lộ vẻ vui mừng, cũng không nói thêm gì nhiều.

"Được rồi, từ nay về sau sáu người các ngươi lần lượt là đồ đệ của hai ta."

"Đến lúc đó thu dọn một chút, chia ra đi theo hai ta trở về."

"Vâng, sư phụ."

Sáu người nhìn nhau, họ rốt cuộc đã chính thức bái vào dưới chướng trưởng lão.

Tự nay họ cũng đã có chỗ dựa, họ rất hiểu tình cảnh tự mình tu luyện mà không có sư phụ chỉ bảo, có nhiều kẻ có chống lưng tới tìm chuyện thì cũng chỉ đành ngậm đắng nuốt cay.

Chẳng có ai rảnh rỗi đi hướng dẫn họ những vấn đề trong tu luyện.

Bây giờ thì khác rồi, có vị sư phụ này, con đường tu hành của họ có thể nói là khá thênh thang.

Họ cũng không dám mơ tưởng tới việc đột phá Nguyên Anh Kỳ, chuyện đó không phải thứ họ có thể tính tới lúc này.

Hiện tại họ chỉ cần đột phá được Kim Đan Kỳ là đã mãn nguyện rồi, Nguyên Anh Kỳ cả Nam Vực cũng chẳng có được bao nhiêu.

Nếu không có sự chỉ dẫn của sư phụ Kim Đan Kỳ, việc họ có thể đột phá Kim Đan Kỳ hay không vẫn còn là dấu hỏi.

Thế nên hiện tại họ đã cảm thấy hài lòng.

"Được rồi, chúng ta cũng dặn dò xong xuôi, các ngươi cứ đứng chờ ở bên cạnh đi, tới Huyền Thiên Tông rồi ta sẽ dẫn các ngươi đi."

Tô Vũ nhìn mấy người ngồi bên cạnh, có cảm giác giống như kiếp trước hắn bị giáo viên hoặc ông chủ gọi lên văn phòng cùng phòng học đứng chờ vậy.

Tiền Tiêu nhìn Tô Vũ: "Tiếc là Tô huynh ngươi không thu đệ tử, bằng không chúng ta nhất định phải làm trận Tam Hữu Đại Bỉ, để đệ tử dưới danh nghĩa mỗi người thi đấu một trận, xem đệ tử nhà ai giành được quán quân."

"Chúng ta cũng có thể đưa ra phần thưởng thích hợp cho người thắng cuộc, như vậy cũng kích thích được nhiệt huyết của chúng."

Tô Vũ nhìn hai người: "Ý tưởng này không tồi, sau này có lẽ sẽ có cơ hội, hiện tại ta vẫn chưa có nhiều thời gian như vậy."

Tô Vũ hiện tại đơn thuần là chưa có suy nghĩ thu đồ, có lẽ ngày nào đó sẽ có nhưng tuyệt đối không phải bây giờ.

Một mình hắn nằm ươn ra đó chẳng phải sướng hơn sao, trước kia lúc hắn dạy Hàn Đình vẫn phải thỉnh thoảng để mắt tới nàng.

Hơn nữa hiện tại Nam Vực đã bắt đầu mất ổn định, hắn cũng phải đưa ra chút tính toán.

Sau khi trở về Huyền Thiên Tông, Tô Vũ chào tạm biệt hai người.

Tô Vũ đã cảm nhận được bình cảnh Luyện Hư Hậu Kỳ, không bao lâu nữa hắn đã có thể đột phá tới Luyện Hư Hậu Kỳ.

Bước tiếp theo phải tính tới chuyện đột phá lên cảnh giới Hợp Thể rồi.

Hiện tại hắn có hai con đường có thể đi, đến lúc đó sẽ đi tìm phương pháp tới Linh Vực, nhưng có một điểm làm hắn rất khó hiểu, những người Nam Vực tới Linh Vực đã lâu rồi không thấy ai trở về.

Kết hợp với lần trước nghe lén người của Linh Vực trò chuyện, bọn họ muốn tới Nam Vực cũng chẳng hề dễ dàng.

Điều này khiến hắn không chắc chắn liệu sau khi tới Linh Vực đột phá xong có thể lập tức trở về hay không.

Hắn hiện tại sống ở Nam Vực thoải mái như thế, hắn chẳng muốn sang Linh Vực chút nào, nếu có thể lập tức trở về thì còn tốt.

Con đường thứ hai là hắn tận dụng truyền tống trận để truyền tống tới các vực khác, như Tây Vực chẳng hạn.

Bởi vì hắn sẽ không bị kẹt lại ở một cảnh giới nào cả, sau khi Luyện Hư Cảnh Viên Mãn.

Tu vi sẽ tự động thăng tiến, nói cách khác, dù hắn có ở một nơi không thể đột phá tới cảnh giới Hợp Thể thì hắn vẫn có thể đột phá.

Chính điều này khiến hắn không nắm chắc liệu đến lúc đó có sinh ra dị tượng gì hay không.

Để an toàn, hắn sẽ không đột phá ở Nam Vực, tới những vực khác cho dù dị tượng xảy ra sự cố thì cũng chẳng ai biết hắn là ai.

Nhưng hắn vẫn có niềm tin sẽ không xảy ra ngoài ý muốn, hắn sắp sửa trở thành Trận pháp sư cấp chín rồi, loại đại trận có thể che giấu hay làm thay đổi cả một vùng trời đất này hắn hoàn toàn đủ sức bố trí.

Tuy nhiên vẫn nên cẩn trọng một chút thì hơn, tuyệt đối không thể để xuất hiện dù chỉ một sơ suất nhỏ.

Nghĩ đến hai phương án này, hắn chẳng chút do dự mà chọn ngay phương án thứ hai, phương án đầu nhỡ đâu vừa đến Linh Vực đã đụng phải nhân vật đại năng thì biết làm sao.

Hắn cần bắt đầu thu thập một số nguyên liệu để chuẩn bị cho về sau, chỉ là những nguyên liệu này có chút khiến người ta đau đầu, đành phải từ từ tìm kiếm vậy.

Một kẻ mình mẩy đầy máu xuất hiện ở khu vực gần Huyền Thiên Tông, cuối cùng cũng giúp hắn thoát được một kiếp.

Vì điều này mà hắn phải đánh đổi một món bảo vật tình cờ có được, món bảo vật đó có thể nhốt hắn vào trong không gian ba chiều trong một khoảng thời gian.

Những kẻ không thuộc hàng đại năng thì tuyệt đối không thể phát hiện ra hắn.

Hiện tại thấy bảo vật đã cạn sạch năng lượng, hắn mới chui ra ngoài.

Không ngờ lời đồn về kẻ thuộc Ma tộc đó lại là sự thật, hắn phải truyền tin tức này ra ngoài mới được.

Đúng lúc hắn đang nhìn về phía trước, một bóng người đột nhiên xuất hiện ngay trước mặt hắn.

Truyện liên quan