Danh mục · Chương 120: Huyền Âm điểu

Tô Vũ sau khi lấy được Huyễn Linh Thạch, liền chuẩn bị lên đường tới điểm đến cuối cùng trong chuyến tìm kiếm nguyên liệu lần này.

Rất nhanh Tô Vũ đã dẫn theo Tô Linh Nhi đi tới mép của một bờ vực thẳm.

Thứ mà lần này Tô Vũ muốn tìm chính là Huyền Nhanh Chi.

Đúng như cái tên của nó, loại vật này thường mọc ở bên dưới vách đá, hơn nữa điều kiện hình thành cũng vô cùng khắc nghiệt.

Không chỉ linh khí nơi này phải dồi dào, mà còn phải có một loại linh yêu sinh sống ở đó thì mới có thể hình thành nên Huyền Nhanh Chi.

Loại linh yêu này tên là Huyền Âm Điểu, là một loại linh yêu vô cùng hiếm gặp.

Tô Vũ cũng phải dò hỏi một hồi lâu mới tìm được nơi này, hai người Tô Vũ đã đi tới bên bờ vực.

Hắn cảm nhận được cách đó không xa vẫn còn có người ở đây, điều này làm hắn có chút kinh ngạc, cái nơi này mà cũng có người tới sao?

Tô Vũ đảo mắt nhìn về phía xa, phát hiện phía xa có vài thôn xóm, những người trong mấy cái thôn xóm này cơ bản đều là luyện võ, cũng chính là công phu võ đạo mà Tô Vũ từng học ở phàm giới trước kia.

Đối với họ mà nói những công pháp này có giới hạn, cho dù tu luyện tới cực hạn thì cũng chỉ có thể kháng hằng với tu sĩ Luyện Khí tiền kỳ.

Gặp phải Luyện Khí trung kỳ là hoàn toàn không có cách nào rồi.

Hắn không ngờ ở đây lại còn có hai ba cái thôn xóm, nơi này cách những nơi có người khác là cực kỳ xa xôi.

Với tình trạng của họ, cả đời này cũng không thể nào bước ra ngoài được.

Mấy cái thôn xóm này Tô Vũ cũng đã xem qua, còn tưởng đâu chừng sẽ có điểm gì kỳ lạ, nhưng hắn lại chẳng thấy có gì khác biệt, chỉ là so với thôn xóm của phàm nhân thì có thêm sự phát triển về võ đạo.

Tô Vũ cũng nhìn thấy họ dùng máu thịt của một số mãnh thú để tôi thể, phương pháp này đúng là có hiệu quả nhất định.

Tô Vũ phát hiện bên trong có một vài người sở hữu linh căn, người tốt nhất sở hữu Tam Linh Căn, chỉ là không có ai chỉ dẫn họ.

Nhưng hắn làm sao có thể rảnh rỗi sinh nông nỗi mà chạy vào đó dạy họ kiến thức thức tu tiên.

Hắn lấy xong đồ đạc là sẽ rời đi ngay.

Tô Vũ đi tới nơi Huyền Âm Điểu sinh sống, hắn cũng đã nhìn thấy Huyền Nhanh Chi.

Con Huyền Âm Điểu này tuy nói là hiếm có, nhưng lại chẳng có giá trị gì quá lớn, cùng lắm thì đem về làm cảnh sưu tầm.

Tô Vũ vốn không bận tâm tới con Huyền Âm Điểu này, con chim này đừng nhìn tên mà tưởng lợi hại hay dáng vẻ hẳn phải đẹp đẽ lắm.

Trái lại hoàn toàn, con chim này trông vô cùng kỳ dị, hai con mắt còn không đối xứng, một mắt trên một mắt dưới, nhìn mà hắn thấy chẳng thoải mái chút nào.

Đã vậy tiếng kêu còn khó nghe, màu sắc lại còn là đỏ phối với xanh lá.

Tuy hiếm có thật nhưng nếu Tô Vũ mang nó về, người nào không biết thứ này nhìn thấy hắn nuôi con chim này e là đều cười hắn.

Tuy nhiên Tô Vũ lại từng nghe nói, thời thượng cổ con Huyền Âm Điểu này hình như có tác dụng đặc biệt nào đó.

Đáng lẽ lúc trước nên hỏi Vân Nam một chút, hắn chắc là biết vài chuyện về Huyền Âm Điểu, thôi bỏ đi lần sau có cơ hội thì hỏi Vân Nam sau, trước mắt không thèm quản nhiều như vậy.

Tô Linh Nhi nhìn con Huyền Âm Điểu trước mắt: "Oa, con chim này xấu quá đi".

Mà ở cách Tô Vũ không xa, một toán người đang bị một con mãnh hổ truy đuổi.

Những người đang dốc sức chạy nhìn con hổ yêu phía sau: "Đội trưởng, lần này e là phiền phức lớn rồi, không ngờ lại chọc giận con hổ yêu này".

"Bọn ta đối phó với nó quá khó khăn, chạy tiếp về phía trước chính là vực thẳm rồi".

Hạng Côn nhìn con mãnh hổ phía sau, cũng biết lần này bọn họ lành ít dữ nhiều, chỉ cần sơ suất một chút là sẽ toàn quân bị diệt.

Mấy người bọn họ không thể gục ngã ở đây được, người nhà của họ vẫn còn ở trong thôn chờ họ đi săn trở về.

Nếu như họ đều bỏ mạng ở đây, vậy thì trong thôn muốn đào tạo ra một đội khác phải mất thời gian quá lâu.

Nếu như lại gặp phải mãnh thú mò tới thôn xóm, vậy thì thôn xóm chống trả lại sẽ không còn dễ dàng như trước nữa.

Những người đang dốc sức chạy nhìn thấy con hổ yêu này sắp sửa đuổi kịp tới nơi: "Đội trưởng phải làm sao đây, chạy tiếp về phía trước là đường chết rồi, phía trước là vực thẳm rồi".

"Hay là liều mạng với con hổ yêu này đi, dù sao đi tiếp hay dừng lại cũng là chết, biết đâu chúng ta đánh thắng thì sao"?

Mấy người khác thấy vậy cũng đều gật đầu, dù sao phía trước đã không còn đường lùi, chạy tiếp nữa cũng chỉ là công dã tràng.

Hạng Côn biết liều mạng với con hổ yêu này là có xác suất thắng, nhưng bọn họ cũng sẽ tổn thất nặng nề, so với toàn quân bị diệt cũng chẳng khác là bao.

Hạng Côn nhìn vực thẳm phía trước hít sâu một hơi, cũng chỉ còn cách này thôi, ít nhất có thể đảm bảo các đồng đội khác bình an trở về.

"Được rồi nghe ta nói đây", Hạng Côn bèn nói ra kế hoạch của mình.

Mấy người sau khi nghe xong liền hô lên: "Không được đội trưởng, tôi không đồng ý, có phải hy sinh một người thì cũng là hy sinh tôi."

"Anh nhất định phải an toàn trở về, trong thôn chúng ta người mạnh nhất chính là anh, anh không thể xảy ra chuyện gì được".

Những người khác cũng nhao nhao: "Để tôi đi cho đội trưởng, dù sao thì đội trưởng anh cũng không được đi."

Hạng Côn nhìn mấy người bọn họ: "Các người không cần phải nói nữa, ta đã bảo ta đi là ta đi, các người có thể kháng hằng ngắn ngủi với con yêu thú này không?"

"Các người có thể đảm bảo lúc đó phần trăm trăm kéo được con hổ yêu này cùng rơi xuống vực thẳm không"?

Mấy người nghe xong đều cúi đầu im lặng không nói.

"Các người vẫn còn người thân ở trong thôn đang chờ các người đấy".

Hạng Côn vỗ vỗ vai mấy người.

"Được rồi, trở về giúp ta chăm sóc người nhà của ta, đừng để họ bị người ta ăn hiếp".

Cả đám ngẩng đầu lên: "Yên tâm đi đội trưởng, chúng tôi sẽ chăm sóc tốt cho người nhà của anh".

"Nếu như có kẻ nào dám ăn hiếp họ, phải bước qua xác của mấy người chúng tôi trước đã".

Hạng Côn cũng nhận ra tâm trạng của mấy người khá trầm lắng: "Được rồi, xốc lại tinh thần đi, tiếp theo cứ theo kế hoạch lúc nãy của ta mà làm".

Phía bên Tô Vũ cũng vừa mới hái được Huyền Nhanh Thảo, sau khi thu Huyền Nhanh Thảo vào không gian, Tô Vũ liền nhìn thấy tình hình của đám người Hạng Côn.

Tô Linh Nhi thấy vậy liền hỏi: "Chúng ta có cần qua giúp họ một tay không? Họ hình như sắp bị con hổ yêu đó ăn thịt mất rồi."

Tô Vũ lắc đầu: "Chúng ta cứ đứng xem đi, ta phát hiện ra một chuyện khá thú vị".

Tô Vũ nhìn Hạng Côn trong số mấy người họ, sau đó lại nhìn về phía vị trí vực thẳm dưới chân họ.

Đây chính là cái gọi là vận mệnh sao? Đúng là trùng hợp thật.

Tô Linh Nhi không hề biết chuyện gì sắp xảy ra tiếp theo, cũng chỉ giương mắt nhìn mấy người phía trước.

Bên mép vực thẳm, Hạng Côn đang gồng mình kháng hằng ngắn ngủi với hổ yêu.

Những người còn lại thì đang bọc lót cho hắn.

Hạng Côn trong quá trình vật lộn đã chịu chấn thương không nhỏ.

Nhưng vẫn chưa tìm được cơ hội, Hạng Côn biết cứ tiếp tục thế này thì hắn sẽ không chịu đựng nổi mất.

Chỉ còn cách cuối cùng nếu vẫn không được thì đành phải mạo hiểm một lần.

Nhưng trong đợt vật lộn tiếp theo, con hổ yêu tung một tát đánh tới.

Hạng Côn thấy vậy cuối cùng cũng đã chờ được cơ hội, chính là lúc này.

Hạng Côn nhô người vọt tới trước mặt hổ yêu, dùng chính cơ thể của mình khóa chặt lấy nó.

Tức thì Hạng Côn nhìn về phía mấy người bên cạnh: "Mau ra tay đi đừng chần chừ, chậm một chút nữa là ta không trụ nổi đâu".

Mấy người thấy vậy cũng chỉ đành mang theo tâm trạng nặng trĩu, hợp lực đẩy cả hổ yêu lẫn Hạng Côn xuống vực thẳm.

Tuy nói con hổ yêu đang dốc sức giãy giụa, nhưng Hạng Côn là mang theo quyết tâm cầm chắc cái chết muốn đồng quy vu tận với con hổ yêu này, hắn gạt chặt lấy con hổ yêu không chịu buông.

Ngay khoảnh khắc Hạng Côn sắp sửa không chống đỡ nổi nữa, cả hai liền nối đuôi nhau rơi xuống vực thẳm bên dưới.

Truyện liên quan