Danh mục · Chương 110: Đại thủ hư không, Ma tộc bị ma diệt

Bóng người này chính là Lãnh Giai Hàng, hắn đã đợi ở đây được một khoảng thời gian.

Hắn nhớ lại kiếp trước, một kẻ Ma tộc tu vi Kim Đan hậu kỳ đã tìm thấy người này, tuy rằng đã diệt khẩu nhưng khí tức tỏa ra vẫn bị kẻ khác phát giác.

Người của Huyền Thiên Tông khi đó tu vi Nguyên Anh kỳ đến chậm một bước, không kịp bảo vệ đệ tử này.

Nhưng thông tin về việc Huyền Thiên Tông phát hiện ra người Ma tộc vẫn bị truyền đi.

Lần này hắn đã sớm chờ sẵn ở đây, hắn phải đợi kẻ Ma tộc kia xuất hiện.

Người nằm trên mặt đất thấy Lãnh Giai Hàng tới, đôi mắt tức thì ánh lên vẻ mừng rỡ.

"Là Lãnh sư huynh, thật tốt quá".

Lãnh sư huynh đã đạt tới cảnh giới Nguyên Anh kỳ, tên Ma tộc này cho dù có mạo hiểm tìm tới, cũng không thể làm gì được hắn khi có Lãnh sư huynh ở đây.

Lãnh Giai Hàng nhìn hắn, tuy đã biết rõ đầu đuôi sự việc, nhưng vẫn phải giả vờ hỏi han.

"Sao thế, sao lại bị thương nặng đến vậy".

"Lãnh sư huynh không ổn rồi, là người Ma tộc, lời đồn kia là thật, thật sự có người Ma tộc xuất hiện".

Lãnh Giai Hàng giả vờ kinh ngạc: "Người Ma tộc ư?".

"Đúng vậy, hắn vẫn đang truy sát đệ, chỉ để không cho đệ tiết lộ thông tin".

"Đệ biết một cứ điểm của bọn chúng nằm ở đâu. Bây giờ bọn chúng vẫn đang tìm đệ".

"Kẻ Ma tộc kia có tu vi gì?".

"Tu vi đối với Lãnh sư huynh mà nói thì không cao, cao nhất chỉ là Kim Đan hậu kỳ, chính tên Kim Đan hậu kỳ đó cứ bám theo truy sát đệ".

Lãnh Giai Hàng gật đầu: "Hắn vẫn đang truy tìm ngươi sao?".

"Chắc là vẫn còn, tuy đệ có thể trốn tránh được một thời gian ngắn, nhưng không bao lâu nữa hắn sẽ tìm ra đệ. Đệ mới chỉ vừa bước vào Kim Đan kỳ, căn bản không phải là đối thủ của hắn".

Lãnh Giai Hàng nhìn hắn, nói ra kế hoạch ban đầu của mình.

"Vậy thế này, ngươi cứ giả vờ nghỉ ngơi ở đây, ta sẽ mai phục gần đó, xem kẻ Ma tộc kia có xuất hiện hay không".

Người nằm trên đất cũng nói: "Đệ đã trốn vào trong phạm vi của Huyền Thiên Tông rồi, Ma tộc chưa chắc đã dám bén mảng vào đây".

Lãnh Giai Hàng không giải thích quá nhiều: "Chúng ta thử xem sao, cũng không thiệt thòi gì, nhỡ đâu hắn xuất hiện thì sao".

"Được ạ Lãnh sư huynh, đệ nghe theo huynh".

Lãnh Giai Hàng lập tức ẩn nấp vào khu vực lân cận.

Người trốn thoát cũng trút bỏ được gánh nặng, bắt đầu ngồi tại chỗ tự chữa trị vết thương cho mình.

Lãnh Giai Hàng thì lặng lẽ chờ đợi gần đó, kẻ Ma tộc kia chắc sắp xuất hiện rồi.

Quả nhiên, một bóng người xuất hiện trước mắt Lãnh Giai Hàng.

Tôn Vũ nhìn kẻ vừa tới, đây chính là tên Ma tộc đã truy sát mình trước đó.

Kẻ Ma tộc nhìn Tôn Vũ: "Không phải ngươi chạy giỏi lắm sao?".

Tôn Vũ nhìn kẻ Ma tộc: "Đây là lãnh địa của Huyền Thiên Tông, ngươi mà cũng dám động thủ?".

Kẻ Ma tộc không hề nói nhảm thêm: "Cứ ngoan ngoãn đi chết đi".

Kẻ Ma tộc này vốn dĩ còn chút do dự, nhưng nghĩ đến việc trong tay thằng nhãi này còn nắm giữ một số tình báo của Ma tộc bọn chúng.

Nếu để nó sống sót, tổn thất gây ra cho Ma tộc bọn chúng sẽ càng lớn hơn. Dù sao cũng đã bại lộ rồi, bây giờ phải giảm thiểu nguy cơ xuống mức thấp nhất, cố gắng kéo dài thêm thời gian.

Ngay khi bóng đen của kẻ Ma tộc sắp xuyên thủng cơ thể Tôn Vũ.

Lãnh Giai Hàng dứt khoát ra tay.

Trên không trung phía trên tên Ma tộc, một bàn tay hư không khổng lồ lập tức ngưng tụ.

Tên Ma tộc nhìn bàn tay hư không phía trên, căn bản không có không gian để phản ứng.

Đến khi kịp định thần lại thì đã bị bàn tay này tóm chặt trong lòng bàn tay, không tài nào vùng vẫy thoát ra được.

Không xong, trúng kế rồi, không ngờ lại có kẻ Nguyên Anh kỳ mai phục ở đây.

Ở cái nơi hẻo lánh này mà cũng đụng phải Nguyên Anh kỳ nhanh thế sao, kẻ Nguyên Anh kỳ này thật đúng là rảnh rỗi không có việc gì làm, lại chạy tới rìa phạm vi quản lý của Huyền Thiên Tông này.

Tôn Vũ nhìn kẻ Ma tộc đang bị tóm gọn trên không trung.

"Thật tốt quá Lãnh sư huynh, lần này bắt được kẻ Ma tộc này, chúng ta có thể đem về tông môn thẩm vấn một phen rồi".

"Lúc ngươi truy đuổi ta chẳng phải rất hống hách sao? Giờ thì rơi vào tay bọn ta rồi nhé".

Kẻ Ma tộc thấy tình cảnh này cũng biết, hắn rơi vào tay những kẻ này thì kết cục sẽ không tốt đẹp gì.

Hắn vẫn còn chiêu bài cuối cùng, dù sao cũng là chết, hắn sẽ không bao giờ bán đứng tình báo của Ma tộc.

Đợi đến khi đại quân Ma tộc công phá tới nơi, lúc đó bọn chúng sớm muộn gì cũng phải xuống suối vàng bồi táng cùng hắn.

Hắn cố gắng vận chuyển linh lực trong cơ thể, nhưng phát hiện ra đã sớm bị kẻ trước mắt phong tỏa.

Cũng đúng như hắn dự liệu, dưới mí mắt của Nguyên Anh kỳ thì không thể tự bạo được, hắn giờ cơ bản không thể cử động.

Nhưng họ cũng đã sớm nghĩ đến điểm này, trong cơ thể hắn còn một viên châu, đây là thủ đoạn cuối cùng của hắn.

Ở căn phòng đằng xa, Giang Trình cảm nhận được viên châu của kẻ nào đó có động tĩnh.

Lập tức lấy ra viên châu tương ứng, truyền linh lực vào rồi bóp nát nó.

Mà phía Lãnh Giai Hàng cũng phát hiện ra điểm bất thường, kẻ Ma tộc này không còn hơi thở nữa, hơn nữa cơ thể đang già đi với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy, cho đến cuối cùng, chỉ còn lại một bộ xương khô khốc.

Thấy tình cảnh này, hắn cũng hiểu đây là thủ đoạn cuối cùng của tên Ma tộc trước mắt.

Hắn không muốn bị bắt, xem ra tên Ma tộc kia vẫn còn chút thủ đoạn trên người.

Hèn gì kiếp trước những người đó cũng không bắt được tên Ma tộc này, thì ra là như vậy.

Tên Ma tộc này quả là dứt khoát, không hề do dự chút nào.

Tôn Vũ đứng trên mặt đất nhìn cảnh tượng trước mắt cũng kinh ngạc, cứ thế mà chết rồi.

Tôn Vũ nhìn Lãnh Giai Hàng.

"Nhìn ta làm gì, không phải do ta giết, tên Ma tộc này quả là có chút bản lĩnh".

Cũng may là đã bảo vệ được tên Tôn Vũ này.

Mà lúc này, đã có không ít người gần đó tới chỗ Lãnh Giai Hàng, cũng có cả phong chủ Nguyên Anh kỳ đã tới kịp.

Dẫu sao cũng đã có người thông báo cho họ rồi.

Khí tức tỏa ra từ bàn tay khổng lồ đó họ đều biết, là của Lãnh Giai Hàng, phải biết rằng hiện nay Lãnh Giai Hàng đã là Nguyên Anh kỳ rồi.

Hắn ra tay trong phạm vi Huyền Thiên Tông, chắc chắn là đã có chuyện xảy ra.

Lãnh Giai Hàng không nói chuyện về kẻ Ma tộc trước mặt đông người như vậy.

Mà dẫn theo Tôn Vũ và vị phong chủ vừa tới rời đi trước.

Trên đường, Lương Văn Tĩnh nhìn Lãnh Giai Hàng và Tôn Vũ.

"Rốt cuộc là sao, đã xảy ra chuyện gì, Giai Hàng, người có thể khiến đệ phải ra tay thì không nhiều đâu".

Lãnh Giai Hàng nhìn về phía trước: "Người Ma tộc đã xuất hiện, vừa rồi đệ đã bắt được tên Ma tộc đó, nhưng không biết dùng thủ đoạn gì mà vẫn chết rồi".

Lương Văn Tĩnh suy nghĩ một chút: "Trước đây đã từng có người Ma tộc xuất hiện, nhưng qua lâu rồi mà không có động tĩnh gì, xem ra bây giờ người Ma tộc cũng không nhịn nổi nữa rồi".

"Đây là chuyện lớn, chúng ta hãy quay về bàn bạc với Tông chủ đi."

Ba người tìm tới Tề Lương.

Tề Lương nhìn ba người, trong đó có một người bị thương không nhẹ.

Nếu không có chuyện quan trọng, bình thường người khác sẽ không tìm đến hắn.

Lương Văn Tĩnh nhìn Tề Lương: "Tông chủ, người của Ma tộc xuất hiện rồi."

"Người này phát hiện ra một căn cứ của Ma tộc, bị bọn chúng phát hiện định diệt khẩu, nhưng vẫn trốn thoát được, vừa hay được Giai Hàng cứu giúp."

Tề Lương nhìn về phía trước, chuyện gì đến rốt cuộc cũng sẽ đến, trước đó khi nghe tin người Ma tộc xuất hiện, hắn đã biết Ma tộc sớm muộn gì cũng sẽ quay trở lại.

Truyện liên quan