Danh mục · Chương 118: Vật liệu đặc biệt trong bí cảnh

Tô Vũ không hề nghĩ rằng với thực lực hiện tại của ma tộc mà chúng lại dám bước chân vào Vân Hải chi Sâm này.

Hắn ước chừng dù là nghìn năm trước, đám người ma tộc chắc cũng chẳng dám tiến vào đây, vậy mà vừa rồi hắn lại thấy không ít người của ma tộc xuất hiện bên trong.

Con thượng cổ yêu thú cấp Luyện Hư này đâu phải chuyện đùa, đã thế còn sở hữu cả tiên thiên thần thông.

Bên trong có nhiều ma tộc đến vậy, Tô Vũ đoán chừng nghìn năm trước chúng cũng từng tiến đánh Vân Hải chi Sâm, xem chừng đều biết rõ vào đây sẽ tổn thất thảm trọng.

Mà lúc này Giang Trình cũng cảm nhận được mấy tên tay sai của mình đã chết, đây đều là những quân cờ giai đoạn Kim Đan hậu kỳ do vực khác gửi tới.

Mới gửi qua chưa được bao lâu, còn chưa kịp tới chỗ hắn thì đã bỏ mạng, tổn thất một lúc mấy người thế này khiến hắn không khỏi phiền lòng.

Xảy ra chuyện đúng lúc then chốt, Giang Trình dựa vào hạt châu để cảm nhận vị trí cụ thể nơi chúng bỏ mạng.

Đáng chết, lũ ngu ngốc này sao lại mò tới cái nơi ma quỷ đó chứ, đúng là rời khỏi Nam Vực lâu rồi nên quên mất sự đáng sợ của chỗ ấy rồi.

Hắn vốn có ấn tượng cực kỳ sâu sắc với Vân Hải chi Sâm, năm đó chính hắn cũng nằm trong đoàn người tiến vào nơi ấy.

Khi đó họ tràn đầy tự tin sửa sang hành trang chuẩn bị san bằng Vân Hải chi Sâm, xuất động tới ba vị cường giả Hóa Thần đỉnh phong.

Ba người bọn họ vô cùng tự tin sẽ thu phục được nơi này.

Hắn không tiến vào ngay từ đầu mà đứng ngoài chờ một chút, lúc đó hắn nghĩ chắc chẳng cần tới lượt mình, hai người kia là quá đủ rồi.

Thế nhưng khi hai vị Hóa Thần đỉnh phong dẫn người đi vào, còn chưa đi được bao xa thì đã bị mắc kẹt bên trong.

Hơn nữa chủ nhân của Vân Hải chi Sâm nhận ra sát ý của họ, hai vị Hóa Thần đỉnh phong trong chớp mắt đã chết thảm bên trong.

Đến cả việc hai người đó chết như thế nào hắn cũng chẳng kịp nhìn rõ.

Vân Hải chi Sâm không chỉ có ảo cảnh, mà vị chủ nhân kia còn mạnh đến mức vô lý.

Tới cuối cùng không còn ai dám dòm ngó nơi này nữa, dù sao yêu thú bên trong cũng không chạy ra ngoài, chỉ cần bọn họ không vào trong tự tìm đường chết thì sẽ chẳng chịu ảnh hưởng gì.

Bây giờ mấy kẻ kia chết ở bên trong, đối với hắn mà nói, hắn đến nhìn cũng chẳng buồn liếc mắt nhìn một cái, cái nơi ma quỷ đó tới nay vẫn để lại bóng đen tâm lý không nhỏ trong hắn.

Giờ đây cho dù có hai đại chí bảo gia trì, sau này khôi phục lại thực lực thì hắn cũng sẽ không đặt chân tới cái nơi quỷ quái đó, kẻ bên trong ít nhất cũng có tu vi Luyện Hư kỳ, lại thêm sương mù kỳ quái cùng ảo cảnh hỗ trợ.

Hắn ước chừng mình vừa bước chân vào là sẽ bị vây hãm ngay, hắn vẫn còn chưa sống đủ đâu.

Giang Trình lắc đầu thở dài cho qua, tới lúc đó lại bảo phía bên kia truyền tải thêm vài người sang, mấy kẻ này chết thì cũng đã chết rồi.

Tô Vũ cũng chẳng để tâm tới chuyện bên này.

Lúc này Tô Linh Nhi cũng chạy ra ngoài, nhưng dáng vẻ vẫn như trước, chỉ cao lên một chút xíu.

Tô Vũ cũng mặc kệ cho cô bé chạy nhảy, dù sao ở trong kiếm lâu cũng chán, tuy rằng cô bé cũng có thể nhìn thấy chuyện xảy ra bên ngoài, nhưng tự mình trải nghiệm vẫn thật sự khác biệt.

"Vũ chú chú vẫn là bên ngoài vui nhất, cháu đã lâu lắm rồi không được ra ngoài chơi đó."

"Lần này Vũ chú chú ra ngoài tìm đồ, cháu cũng muốn ra ngoài chơi."

Tô Vũ mỉm cười "Không thành vấn đề, cháu cứ đi theo ta dạo quanh một chút là được."

"Tiện thể cháu cũng có thể đi tham quan khắp nơi."

Hai người Tô Vũ hiện đã tới điểm dừng chân tiếp theo, nơi này vốn chẳng có tin đồn nào quá nổi tiếng.

Đối với những người khác thì nơi đây chỉ hơi nguy hiểm một chút mà thôi.

Tô Linh Nhi thấy Tô Vũ dừng bước "Đây là địa điểm tiếp theo rồi sao, ngọn núi này cao thật đấy."

Tô Vũ gật đầu "Đúng vậy, đây chính là mục tiêu lần này của chúng ta."

"Linh Nhi cháu tạm chờ ở bên cạnh một chút, ta tìm xem thứ cần dùng đang nằm ở đâu."

Tô Linh Nhi gật đầu ngoan ngoãn, liền nhặt một cành cây gần đó ra một góc tự chơi.

Tô Vũ thấy cảnh đó chỉ biết cười thầm vô lực, đúng là trẻ con vẫn tốt nhất, vô tư vô lo.

Ánh mắt Tô Vũ hiện lên dị quang vận chuyển Huyễn Thế Đồng, quét nhìn khắp dãy núi này.

Rất nhanh Tô Vũ đã tìm thấy thứ mình cần, hắn cũng nhìn thấy có vài con yêu thú đang canh giữ ở đó, tu vi cũng không hề thấp, đã đạt tới Nguyên Anh kỳ.

Nhưng chẳng có tác dụng gì, mắt Tô Vũ hơi trầm xuống, ánh sáng kim sắc luân chuyển trong đồng tử.

Những con yêu thú đang canh giữ kia liền gục xuống trút hơi thở cuối cùng.

Tô Vũ thấy vậy khẽ cười, giới trẻ bây giờ tốt thật, nằm xuống là ngủ ngay.

Điều này cũng làm Tô Vũ có chút cảm thán, Huyễn Thế Đồng này dùng thích thật đấy, còn nhiều chức năng chờ hắn khai phá về sau, mà công dụng hiện tại đã khiến hắn vô cùng hài lòng rồi.

Tu luyện tới giai đoạn sau thì còn kinh khủng tới mức nào nữa.

Còn về cảnh giới một ánh mắt tạo nên một thế giới thì bây giờ vẫn còn quá xa vời.

Thế nhưng nghĩ tới cảnh sau này chỉ cần một ánh mắt là có thể hủy diệt cả một thế giới diệt vong, hắn vẫn không khỏi chấn động.

Cứ từ từ thôi, dù sao chỉ cần có thời gian thì những thứ này đối với hắn đều không phải là vấn đề.

Tô Vũ quay sang nhìn Tô Linh Nhi "Linh Nhi chúng ta đi thôi, ta tìm thấy rồi."

Tô Linh Nhi ném cành cây trong tay xuống rồi tung tăng chạy tới "Cháu tới đây, cháu tới đây."

Hai người Tô Vũ trong chớp mắt biến mất tại chỗ, xuất hiện ngay trước mặt nguyên liệu mà hắn cần.

"Linh Nhi qua giúp ta lấy những nguyên liệu đó xuống đi", Tô Vũ cũng muốn tạo cho Tô Linh Nhi chút cảm giác tham gia cùng.

Tô Linh Nhi nắm chặt nắm đấm nhỏ nhắn "Cứ giao cho cháu."

Nói rồi liền chạy qua thu gom những nguyên liệu mà Tô Vũ muốn.

Còn Tô Vũ thì xoay người, thu dọn các nguyên liệu trên người mấy con yêu thú vừa rồi vào trong không gian.

Lúc này Tô Linh Nhi cũng đã thu thập xong, tung tăng chạy tới trước mặt Tô Vũ.

Tô Linh Nhi đưa những nguyên liệu đã gom xong ra trước mặt Tô Vũ.

"Linh Nhi làm tốt lắm."

Tô Linh Nhi liền bật cười khoái chí.

"Chúng ta cũng tới lúc phải đi rồi, đi thôi Linh Nhi, ta đưa cháu tới nơi tiếp theo."

Trên đường bay Tô Vũ nhìn Tô Linh Nhi, đừng nhìn Tô Linh Nhi vô hại như một bé gái nhỏ nhắn.

Thực ra dù vừa rồi Tô Vũ không ra tay thì một mình Tô Linh Nhi cũng có thể giải quyết gọn gàng mấy con yêu thú đó.

Dù sao cô bé cũng là kiếm linh của hắn.

Hai người Tô Vũ đáp xuống một thành trì, lần này mục tiêu của hắn là nguyên liệu nằm trong một bí cảnh.

Cấp bậc của bí cảnh này rất thấp, hầu hết chỉ có những kẻ ở cấp Luyện Khí kỳ và Trúc Cơ kỳ tiến vào.

Bí cảnh này cũng chẳng có hạn chế gì, nhưng những người trên Trúc Cơ kỳ thường chẳng ai rảnh rỗi mà mò tới đây.

Tuy nhiên trong bí cảnh này lại có một loại nguyên liệu đặc biệt, đây cũng là thứ hắn phải tốn chút công sức mới nghe ngóng được.

Tô Vũ dẫn Tô Linh Nhi tới thành trì nằm gần bí cảnh đó.

Ngày mai bí cảnh mới mở cửa, Tô Vũ vốn dĩ vừa tìm nguyên liệu vừa đi dạo quanh.

Vừa hay hôm nay có thể dạo chơi trong thành trì này một chút, coi như lâu lắm rồi mới đưa Tô Linh Nhi ra ngoài chơi đùa.

Thời gian trước hắn cứ mải mê bận rộn tu luyện.

Tô Vũ dẫn Tô Linh Nhi vào trong thành trì, trước tiên hắn dẫn cô bé tới một khách sạn tìm chỗ dừng chân.

Sau khi hai người bước ra ngoài, quả nhiên bí cảnh vừa sắp mở ra là người kéo tới đông nghịt, khách sạn này cũng sắp chật kín cả rồi.

“Được rồi, Linh Nhi, chúng ta ra ngoài dạo một lát đi.”

Truyện liên quan