Chính văn cuốn · Chương 16:

☆, Chương 16: Y hồng thắng phong, da bạch như tuyết

Tạ Liên đứng sững tại chỗ. Nhìn thiếu niên thân hình thon dài kia, lại còn giúp mình xách một bao đồng nát lớn, mà xách đến nhẹ nhàng ung dung như thế, khiến trong lòng y liên tục nói tội lỗi. Tam Lang bước vài bước đã đi ra ngoài, Tạ Liên vội đuổi theo, bỗng nhớ tới ông lão đánh xe vẫn còn nằm trên xe, lập tức quay trở lại, vươn tay điểm nhẹ một cái đánh thức người nọ, dặn dò ông ta chuyện tối nay tuyệt đối không được nói ra ngoài. Ông lão dọc đường đã thấy bản lĩnh của y, nào dám có ý kiến gì, liên tục gật đầu rồi đánh xe ngựa chạy nhanh về nhà.

Trên xe đẩy tay chỉ còn lại một tấm chiếu, Tạ Liên vác lên, quay đầu nhìn lại, Tam Lang đã một tay vác bao đồ lỉnh kỉnh kia, thong dong đi lên sườn núi.

Tới trước tòa Bồ Tề quan xiêu vẹo, Tam Lang cúi đầu, bật cười, dường như thấy được thứ gì thú vị. Tạ Liên lại gần mới phát hiện, hắn đang nhìn tấm bảng kêu gọi quyên góp sửa nhà kia. Y ho nhẹ một tiếng, nói: “Ngươi xem, chính là như vậy. Cho nên ta mới nói, ngươi có lẽ sẽ không ở quen.”

Tam Lang đáp: “Khá tốt.”

Trước đây, toàn là Tạ Liên nói với người khác “cũng tạm được”, hôm nay là lần đầu tiên nghe người khác nói với mình như vậy, thật khó mà hình dung cảm giác này ra sao. Cửa gỗ của Bồ Tề quan vốn đã mục nát, Tạ Liên tháo nó xuống thay bằng mành tre, tiến lên vén mành, nói: “Vào đi.” Tam Lang liền theo sau y bước vào.

Bên trong căn nhà gỗ nhỏ bày biện đơn sơ, chỉ có một cái bàn thờ hình chữ nhật, hai chiếc ghế gỗ nhỏ, một cái đệm hương bồ và một hòm công đức. Tạ Liên nhận lấy bao đồ từ tay Tam Lang, đặt ống thẻ, lư hương, giấy bút vừa mua về lên bàn thờ, rồi châm một cây nến đỏ nhặt được lúc đi thu đồng nát. Căn phòng bỗng chốc sáng bừng lên. Tam Lang tùy tay cầm ống thẻ lên, lắc lắc rồi đặt xuống, hỏi: “Vậy, có giường không?”

Tạ Liên xoay người, lặng lẽ đặt tấm chiếu trên lưng xuống, đưa cho hắn xem.

Tam Lang nhướng một bên mày: “Chỉ có một tấm thôi sao?”

Tạ Liên gặp thiếu niên này trên đường từ trấn về, tự nhiên không nghĩ tới việc phải mua thêm một tấm. Y nói: “Nếu ngươi không chê, đêm nay chúng ta có thể chen chúc một chút.”

Tam Lang đáp: “Cũng được.”

Tạ Liên cầm chổi quét dọn lại nền nhà một lần nữa. Tam Lang nhìn quanh quan một vòng, nói: “Ca ca, trong quan của huynh, có phải thiếu mất thứ gì không?”

Tạ Liên quét xong, đang ngồi xổm trên đất trải chiếu, nghe vậy liền đáp: “Ta nghĩ, ngoài tín đồ ra thì chắc không còn thiếu gì nữa.”

Tam Lang cũng ngồi xổm xuống, một tay chống cằm hỏi: “Thần tượng đâu?”

Được hắn nhắc nhở, Tạ Liên mới sực nhớ ra, y thực sự đã quên mất thứ quan trọng nhất —— thần tượng!

Không có thần tượng thì sao gọi là quan? Tuy bản tôn y đang ở đây, nhưng chẳng lẽ ngày nào cũng bắt y tự ngồi lên bàn thờ.

Suy tư một lát, Tạ Liên tìm được cách giải quyết: “Vừa rồi có mua giấy bút, ngày mai ta sẽ vẽ một bức tranh treo lên là được.”

Tự vẽ tranh mình treo trong quan mình, chuyện này nếu truyền lên Thiên giới, chắc chắn sẽ bị cười nhạo mười năm. Nhưng tạc một pho tượng thì vừa tốn tiền vừa tốn thời gian, so ra thì Tạ Liên thà chọn bị cười mười năm. Ai ngờ Tam Lang nói: “Vẽ tranh? Ta biết vẽ. Cần giúp không?”

Tạ Liên ngẩn ra, cười nói: “Vậy trước hết cảm ơn ngươi. Nhưng mà, chắc ngươi không biết vẽ chân dung Tiên Nhạc Thái tử đâu.” Dù sao thì tranh vẽ y gần như đã bị thiêu rụi từ tám trăm năm trước, mà dù còn sót lại bao nhiêu, e là cũng chẳng có mấy người từng nhìn thấy. Tam Lang lại nói: “Đương nhiên là biết. Vừa rồi trên xe, chẳng phải chúng ta đang nói về vị Thái tử điện hạ đó sao?”

Tạ Liên nhớ lại. Quả thực là vậy, lúc trên đường y có nói “ngươi chắc chưa từng nghe qua”, nhưng Tam Lang không trả lời. Giờ nghe hắn nói thế, y hơi ngạc nhiên. Y trải xong chiếu, đứng dậy hỏi: “Chẳng lẽ Tam Lang ngươi thực sự biết người đó?”

Tam Lang ngồi trên chiếu, đáp: “Biết.”

Thần sắc và giọng điệu của thiếu niên này rất thú vị. Hắn thường xuyên mỉm cười, thật khó phân biệt nụ cười đó là chân thành hay đang giễu cợt đối phương không đáng nhắc tới. Tạ Liên dọc đường trò chuyện với hắn, cảm thấy rất hứng thú, bèn ngồi xuống cạnh hắn: “Vậy, đối với vị Tiên Nhạc Thái tử này, Tam Lang có cái nhìn thế nào?”

Hai người đối diện dưới ánh nến, ngọn lửa đỏ khẽ lay động. Tam Lang quay lưng về phía ánh nến, đôi mắt đen chìm trong bóng tối, không nhìn rõ thần sắc.

Một lúc sau, hắn nói: “Ta cảm thấy, Quân Ngô nhất định rất chán ghét hắn.”

Tạ Liên không ngờ lại nhận được câu trả lời như vậy, ngẩn ra: “Vì sao ngươi lại cảm thấy thế?”

Tam Lang nói: “Nếu không thì tại sao lại đày hắn xuống trần hai lần?”

Nghe vậy, Tạ Liên khẽ mỉm cười, thầm nghĩ: “Đúng là suy nghĩ của trẻ con.”

Y cúi đầu, vừa chậm rãi cởi đai lưng vừa nói: “Chuyện này không liên quan gì đến chán ghét hay không cả. Trên đời có rất nhiều việc không thể đơn giản dùng từ chán ghét hay yêu thích để giải thích.”

Tam Lang đáp: “Ồ.”

Tạ Liên xoay người, cởi đôi ủng trắng, nói tiếp: “Huống hồ đã làm sai thì phải chịu phạt, Đế quân chẳng qua chỉ là thực thi chức trách mà thôi.”

Tam Lang không tỏ ý kiến: “Có lẽ vậy.”

Tạ Liên cởi áo ngoài, gấp gọn chuẩn bị đặt lên bàn thờ, định nói thêm gì đó thì quay đầu lại thấy Tam Lang đang nhìn chằm chằm vào chân mình.

Ánh mắt đó vô cùng kỳ lạ, nói là lạnh lẽo thì lại thấy nóng bỏng, nói là nóng cháy thì lại ẩn hiện sự lạnh lẽo. Tạ Liên cúi đầu nhìn, trong lòng hiểu rõ. Thiếu niên này đang nhìn chiếc gông chú màu đen trên cổ chân phải của y.

Đạo gông chú thứ nhất thắt chặt quanh cổ, đạo thứ hai lại trói chặt lấy cổ chân. Hai đạo gông này, dù là đạo nào cũng khóa ở vị trí không mấy dễ chịu, hơn nữa còn không thể che giấu. Trước đây nếu có người hỏi, Tạ Liên thường trả lời qua loa là do luyện công cần thiết, nhưng nếu là Tam Lang hỏi, e là không dễ qua mặt như vậy.

Thế nhưng, Tam Lang chỉ nhìn chằm chằm cổ chân y một lúc rồi không nói gì thêm. Tạ Liên cũng không bận tâm nữa, nằm xuống. Thiếu niên kia cũng ngoan ngoãn nằm xuống bên cạnh y, mặc nguyên quần áo mà ngủ. Nghĩ rằng hắn không quen ngủ dưới đất, Tạ Liên thầm nhủ hôm nào phải kiếm một chiếc giường, rồi nói: “Nghỉ ngơi đi.”

Nhẹ nhàng thổi một cái, nến đỏ vụt tắt.

Sáng sớm hôm sau, Tạ Liên mở mắt, Tam Lang không còn nằm cạnh y nữa. Ngẩng đầu nhìn lên, lòng y chấn động. Trên bàn thờ, không biết từ lúc nào đã treo một bức tranh.

Bức tranh vẽ một nam tử mặc hoa phục, đeo mặt nạ vàng, một tay cầm trường kiếm, một tay cầm hoa. Bút lực tuyệt hảo, phối màu tuyệt hảo.

Chính là bức “Tiên Nhạc Thái tử Duyệt Thần đồ”.

Tạ Liên đã nhiều năm không nhìn thấy bức tranh này, y ngẩn người hồi lâu, mãi sau mới đứng dậy, mặc y phục rồi vén mành bước ra. Tam Lang đang ở ngoài phòng, dựa vào một góc tường, một tay xoay xoay cây chổi, một tay chán chường nhìn trời.

Thiếu niên này dường như không thích ánh nắng cho lắm. Ánh mắt hắn nhìn trời đầy vẻ khó chịu, như thể đang suy nghĩ làm sao để kéo mặt trời xuống giẫm nát vậy. Ngoài cửa có một đống lá rụng đã được quét gọn vào một chỗ. Tạ Liên bước ra, hỏi: “Tối qua nghỉ ngơi có tốt không?”

Tam Lang vẫn dựa vào tường, quay đầu lại: “Không tệ.”

Tạ Liên đi tới, nhận lấy cây chổi trong tay hắn: “Tam Lang, bức tranh trong quan là ngươi vẽ sao?”

Tam Lang đáp: “Ừ.”

Tạ Liên nói: “Vẽ đẹp thật.”

Tam Lang khẽ nhếch khóe miệng, không nói gì. Không biết có phải vì ngủ không ngon giấc hay không mà hôm nay tóc hắn buộc hơi lệch, lỏng lẻo tùy ý, nhưng thực tế lại rất đẹp, tùy ý mà không lộn xộn, ngược lại có vài phần nghịch ngợm. Tạ Liên chỉ vào tóc mình, nói: “Có muốn ta giúp ngươi không?”

Tam Lang gật đầu, theo Tạ Liên vào trong quan. Khi hắn ngồi xuống, Tạ Liên tháo tóc hắn ra, nắm lấy mái tóc đen trong tay, lặng lẽ quan sát kỹ lưỡng.

Dù vân tay, chỉ tay có thể làm giả hoàn hảo, nhưng yêu ma quỷ quái luôn có sơ hở. Tóc của người sống đếm không xuể, từng sợi từng sợi phân tách rất rõ ràng. Còn những lớp da giả mà quỷ quái tạo ra, tóc của chúng hoặc là một mảng đen sì, hoặc dính bết lại như những miếng vải, hoặc… đơn giản là trọc lóc.

Tối qua đã xác nhận vân tay, Tạ Liên vốn đã buông lỏng cảnh giác, nhưng sáng nay nhìn thấy bức tranh kia, y không khỏi sinh nghi.

Không phải vì tranh vẽ không đẹp, mà chính vì vẽ quá đẹp nên y mới thấy kỳ lạ.

Thế nhưng, ngón tay y vuốt ve trong mái tóc Tam Lang, kiểm tra kỹ lưỡng, mái tóc thiếu niên này vẫn suôn mượt, hoàn toàn không có gì bất thường. Một lúc lâu sau, không biết có phải vì bị y chạm vào chỗ ngứa hay không, Tam Lang cười khẽ, hơi nghiêng đầu liếc nhìn y: “Ca ca, huynh đang giúp ta vấn tóc, hay là đang suy nghĩ làm chuyện gì khác vậy?”

Mái tóc dài xõa xuống, vẻ tuấn mỹ không hề giảm bớt mà lại thêm vài phần tà khí. Câu hỏi này nghe như đang trêu chọc, Tạ Liên mỉm cười nói: “Xong rồi.” Y nhanh chóng giúp hắn buộc tóc lại.

Ai ngờ, sau khi buộc xong, Tam Lang nhìn vào chậu nước bên cạnh, quay đầu lại nhướng mày với Tạ Liên. Tạ Liên nhìn theo, lại ho nhẹ một tiếng, xoa xoa giữa mày.

Mái tóc này, lúc nãy buộc lệch, bây giờ buộc xong vẫn lệch.

Tam Lang tuy không nói gì, cứ nhìn y như thế, Tạ Liên lại cảm thấy ít nhất vài trăm năm rồi mình chưa từng xấu hổ đến vậy. Y buông tay định nói ngươi lại đây chúng ta làm lại lần nữa, thì ngoài cửa bỗng ồn ào, tiếng người tiếng bước chân rầm rập, vài tiếng hét lớn truyền đến: “Đại tiên!!!”

Tạ Liên nghe vậy giật mình, vội chạy ra xem, chỉ thấy ngoài cửa vây kín người, ai nấy đều thần sắc kích động, mặt đỏ bừng. Thôn trưởng dẫn đầu lao tới, nắm chặt tay y: “Đại tiên! Thôn chúng ta thế mà có Thần Tiên Sống, thật là quá tốt rồi!!!”

Tạ Liên: “???”

Các thôn dân khác cũng vây quanh: “Đại tiên, chào mừng đến với Bồ Tề thôn chúng ta!”

“Đại tiên! Ngài có thể phù hộ cho con lấy được vợ không?!”

“Đại tiên! Ngài có thể phù hộ cho nhà con sớm sinh con không?!”

“Đại tiên! Ta có bồ đề tươi đây! Ngài ăn bồ đề không?!”

Các thôn dân quá nhiệt tình, Tạ Liên bị vây đến mức lùi lại liên tục, trong lòng kêu khổ. Ông lão tối qua đúng là cái miệng rộng, rõ ràng đã dặn đừng nói ra ngoài, thế mà sáng nay cả thôn đều biết hết!

Lời tác giả: Sắp có quái tới rồi, sau đó họ có thể vừa sống chung, vừa thu đồng nát, vừa đánh quái nha (cút!)

Truyện liên quan