Quyển 1 · Chương 111: Triệu hồi thần bộc

Mặt đất dưới chân Grom đột ngột nứt toác, lộ ra một khe sâu không thấy đáy!

Không phải vết nứt thông thường, mép khe hở nhẵn bóng như gương.

Nó tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo màu xanh u tối, tựa như bị nhiệt độ cực thấp cắt đứt trong chớp mắt!

Một luồng khí tức khủng khiếp, cổ xưa, bao la, lạnh lẽo và tràn đầy ác ý hủy diệt hơn hẳn khí tức tỏa ra từ người Grom.

Giống như một con quái thú hồng hoang đã ngủ say hàng tỷ năm, đang chậm rãi thức tỉnh từ sâu trong khe nứt!

"Khắc!"

Tiếng nứt đầu tiên này, tựa như chốt cửa thô kệch của cánh cổng địa ngục băng giá bị giật mạnh ra.

Mang theo sự chói tai đến tê dại, nó xé toạc sự tĩnh lặng chết chóc đầy áp bức trong thung lũng.

Nó xuyên qua gió tuyết, rõ ràng đến mức khiến tim gan người ta run rẩy.

Giống như một cây kim lạnh buốt!

Đâm mạnh vào sâu trong màng nhĩ của mọi sinh vật sống, xuyên thẳng đến tận linh hồn.

Ngay sau đó—

"Khắc rắc rắc! Rắc rắc rắc—!"

Âm thanh thay đổi đột ngột, không còn là tiếng giòn tan đơn điệu!

Mà hóa thành một cơn sóng vỡ vụn dày đặc, cuồng bạo và không bao giờ dứt!

Lớp băng rên rỉ, gào thét, nứt toác!

Âm thanh đó không chỉ truyền đến từ dưới chân, từ khe nứt kinh hoàng đang không ngừng mở rộng.

Nó như những móng vuốt quỷ hữu hình, vặn vẹo ép tới từ khắp mọi hướng.

Lấp đầy toàn bộ thung lũng, ép chặt không khí, giáng những đòn nặng nề lên trái tim!

Nó phóng đại vô hạn, như hàng tỷ khối băng khổng lồ cùng vỡ vụn trong một giây!

Cả thế giới đều run rẩy, sụp đổ trong tiếng vỡ vụn đó!

Giây tiếp theo, sự kinh hoàng không thể diễn tả đã phá vỡ xiềng xích của lớp băng!

Không phải một con quái vật hoàn chỉnh, chỉ là một phần của nó.

Một xúc tu khổng lồ đến mức nghiền nát hoàn toàn giới hạn của trí tưởng tượng!

Cuốn theo cái lạnh không thể đong đếm và khí tức tà dị đủ để đóng băng linh hồn.

Nó đột ngột hất tung lớp băng cứng dày hàng chục mét, như một con trăn khổng lồ thời thái cổ bò ra từ địa ngục, vươn vào thế giới lạnh lẽo này!

Phần xúc tu lộ ra trên mặt băng đã thô hơn ba mét.

Trên đó bao phủ lớp giáp băng màu xanh u tối dày đặc như giáp tàu chiến cổ xưa, các phiến giáp khớp vào nhau, lấp lánh ánh kim loại tôi luyện lạnh lẽo, kiên cố không thể phá vỡ.

Nhưng đó chưa phải là tất cả sự kinh hoàng.

Trong những khe hở của lớp giáp băng cứng đó!

Trên mép những giác hút khổng lồ đáng sợ như cối xay của bàn thờ cổ xưa.

Những tinh thể băng sắc nhọn như răng cưa xếp hàng đầy sát khí.

Mỗi lần cử động nhỏ, chúng lại cọ xát tạo ra tiếng rít chói tai như tiếng kính bị cào.

Đáng sợ hơn là sâu trong trung tâm giác hút, ngay khoảnh khắc lớp băng mỏng màu xanh u tối bao phủ phía trên vỡ ra và tan chảy.

Từng con ngươi dọc chết chóc, không chút cảm xúc, tràn ngập khí tức tử vong đậm đặc.

Đồng loạt mở bừng ra!

Con ngươi dọc màu xanh băng giá, không phải là nhãn cầu.

Nó giống như ngọc băng vĩnh cửu được đào lên từ dưới lớp đất đóng băng sâu trong biển cực bắc hơn.

Bên trong không có chút linh động nào của sinh vật, chỉ có một mảnh hư vô và sự vô tình thấu xương.

Mép đồng tử vặn vẹo những tinh thể băng nhỏ, phản chiếu những sinh vật nhỏ bé như kiến bên dưới, mang theo sự lạnh lùng tối cao khi nhìn xuống bụi trần.

Ánh nhìn quét qua, không khí như bị đóng băng, máu trong cơ thể những sinh vật sống bị nhìn thấu gần như chảy ngược và đông cứng!

Ngay khoảnh khắc xúc tu xuất hiện, nó dường như là một lõi không độ tuyệt đối đang sống, đang di chuyển.

Khí lạnh mang đến vượt xa giới hạn nhận thức về sự lạnh lẽo của mọi sinh vật!

"Phập—!" Một tiếng động trầm đục như tiếng đập vào thịt đông lạnh.

Sóng xung kích khí lạnh vô hình lấy gốc xúc tu làm tâm, mang theo cái lạnh cực độ tiêu diệt mọi nhiệt lượng.

Nó quét ngang, càn quét theo hình vòng tròn đến mọi ngóc ngách của thung lũng!

Khí lạnh này lạnh hơn gấp trăm, gấp ngàn lần cơn bão đêm đông buốt giá nhất sâu trong vòng cực Bắc!

Không khí gầm rú như nổ tung.

Những bông tuyết đang bay lượn.

Thậm chí cả hơi nước li ti không thể nhìn thấy bằng mắt thường.

Ngay khi tiếp xúc với luồng khí lạnh này, chúng lập tức ngưng kết, bành trướng.

Biến thành hàng tỷ lưỡi dao tinh thể băng sắc bén, xoay tròn tốc độ cao mang theo tiếng rít chết chóc!

Giống như một cối xay khổng lồ cấu tạo từ tinh thể băng, điên cuồng nghiền nát mọi thứ trong thung lũng.

Tuyết đọng không tan chảy, mà phát ra tiếng "lạo xạo" dày đặc chói tai, nhanh chóng ngưng kết, cứng lại, nặng nề và lạnh lẽo như kim loại.

Máu nóng vừa vung vãi trên mặt băng, còn chưa kịp phát ra tiếng rên rỉ, đã đông cứng thành những mảnh băng màu đen đỏ, nứt nẻ khắp nơi.

Vài chiến binh lợn rừng ở gần đó hoàn toàn bị tước đoạt thời gian phản ứng.

Sự kinh ngạc trên mặt họ vừa mới hiện lên, cơ thể đã như bị một cây bút vô hình quét qua.

Một lớp vỏ băng dày đặc, tỏa ra ánh sáng xanh u tối, bắt đầu từ dưới chân họ, lan lên trên với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.

Tiếng đóng băng không phải là tiếng "khắc" nhỏ bé, mà là tiếng "cộp" trầm đục khiến gan ruột đứt đoạn như quái thú đang nhai xương!

Một hơi thở!

Biểu cảm của họ định hình tại đỉnh điểm của sự tuyệt vọng, con ngươi bị đóng băng trong sự đờ đẫn kinh hoàng.

Máu, cơ bắp, xương cốt cùng với tư thế xung phong.

Trong chớp mắt bị lớp băng tử vong u tối nuốt chửng hoàn toàn, hóa thành những bức tượng băng người chết sống động, tỏa ra ánh sáng xanh diệt vong!

Ngay cả tàn tro và tiếng gào thét cuối cùng của sự sống cũng bị cái lạnh vĩnh hằng khóa chặt bên trong lớp băng cứng!

"Hống ồ ồ ồ—!!!"

Ngay sau đó, một tiếng gầm tựa như kết nối với tận cùng của vực thẳm Cửu U!

Lại như truyền đến từ sâu trong hư không đen tối của vũ trụ, giống như hàng vạn chiếc búa khổng lồ mang theo linh hồn mục nát và điên cuồng.

Nó không truyền qua màng nhĩ, mà phớt lờ sự ngăn cách của máu thịt, giáng mạnh vào phần mềm yếu nhất trong ý thức của mọi sinh vật có mặt!

Nó phớt lờ sự truyền dẫn của không khí, như hàng tỷ xúc tu vô hình cùng lúc đâm vào trong não bộ.

Đây không phải âm thanh, mà là sự tuyên cáo của ý chí thần linh! Là sự khinh miệt nghiền nát của thực thể không thể gọi tên đối với sinh mạng loài kiến cỏ!

Nỗi đau như xé toạc linh hồn bùng phát theo đó!

Một nỗi sợ hãi và run rẩy nguyên thủy nhất, không thể cưỡng lại, vốn bắt nguồn từ thuở sơ khai của sự sống và được khắc sâu vào tận cùng gen di truyền, ập đến như một cơn sóng thần!

Dù là lũ bộ binh người lợn thấp kém nhất, hay những chiến binh thân tín được tuyển chọn kỹ càng, thậm chí cả những con thú cưỡi vốn nổi danh hung bạo ngày thường.

Lúc này tất thảy đều run rẩy dữ dội như sàng trấu!

Những chiến binh người lợn có ý chí yếu ớt hơn.

Chân cẳng hoàn toàn nhũn ra, trong miệng phát ra những tiếng rên rỉ ai oán như loài vật đang hấp hối, chẳng rõ nghĩa lý gì.

Mùi hôi thối của đại tiểu tiện không tự chủ được lập tức lan tỏa trong gió lạnh, nhưng chúng thậm chí chẳng còn chút sức lực nào để cảm thấy xấu hổ vì nỗi nhục nhã này nữa!

Ngay cả Bruce, con chó săn rồng ngục tối từng hấp thụ máu rồng, lúc này cũng phát ra tiếng gầm gừ đau đớn xen lẫn cuồng nộ.

Thân hình to lớn căng cứng, cơ bắp dưới lớp vảy sẫm màu cuồn cuộn vặn xoắn.

Bốn cái móng vuốt thô kệch cắm chặt vào nền băng tuyết cứng đờ, để lại những rãnh sâu hoắm.

Nó cố hết sức muốn ngẩng đầu lên, gầm thét để chống trả, nhưng cảm giác áp bức lạnh lẽo bắt nguồn từ sâu trong huyết quản khiến mỗi lần cơ bắp co rút đều đi kèm với sự run rẩy không thể kìm nén.

Lâm Dịch có thể cảm nhận rõ ràng sự giằng xé giữa sức mạnh hung bạo và nỗi sợ hãi trong cơ thể Bruce, tựa như dòng nham thạch sôi sục bị ném vào biển băng vạn dặm.

Anh nắm chặt cây thương khát máu, dòng máu rồng đen chảy trong người lần đầu tiên cảm thấy trì trệ khó khăn đến thế.

Sâu trong đại não vang lên những tiếng ong ong, lý trí sụp đổ nhanh chóng như cát lún.

Đây... chính là cái giá phải trả khi chạm vào cái gọi là tôi tớ của thần linh sao?

Chỉ số tinh thần sụt giảm chóng mặt khiến anh gần như không thể chịu đựng nổi sự hỗn loạn do việc nhìn thẳng vào vực thẳm mang lại.

Truyện liên quan