Quyển 1 · Chương 113: Di ngôn của Ba Khắc

“Poter!”

Giọng của Boke như tiếng kim loại va chạm, lại mang theo một sự nặng nề gần như hữu hình.

Xuyên qua cơn gió tuyết buốt giá và tiếng gầm rú hỗn loạn trong thung lũng, nó đập mạnh vào màng nhĩ của người em trai Poter một cách rõ ràng và nặng nề.

Mỗi âm tiết tựa như một viên đá mài thô ráp đang cào xé trên trái tim.

“Bộ lạc…”

Hắn ngập ngừng, bên dưới sự thù hận như núi lửa phun trào là một tảng đá lạnh lẽo, nặng trĩu, “Giao cho em đấy!”

Ánh lạnh từ chiếc rìu khổng lồ phản chiếu lên gương mặt cương nghị của hắn.

Không đợi Poter kịp phản ứng, đôi đồng tử đỏ rực của Boke đột ngột khóa chặt vào những xúc tu khổng lồ đang điên cuồng quấy đảo ở trung tâm cơn bão tinh thể băng phía xa.

Ánh mắt tựa như mũi tên tẩm độc.

“Đợi ta…” Một tiếng gầm trầm thấp cuộn lên trong cổ họng hắn, âm thanh như ngọn lửa địa ngục đang cuồn cuộn trong lò luyện nơi vực thẳm, “…sau khi biến thân! Hãy dẫn tộc nhân và anh em đi! Đi càng xa càng tốt! Ngay lập tức!”

Chữ “đi” đó, tựa như khối sắt nung đỏ được vớt ra từ dòng nham thạch nóng bỏng, mang theo mệnh lệnh tuyệt vọng đến cháy lòng, đập mạnh vào trái tim của tất cả mọi người!

“Anh ơi, đừng mà!——!!”

Sự cứng đờ như bị đóng băng của Poter lập tức bị xé toạc, nỗi kinh hoàng và sự không cam tâm xé nát tâm can bùng nổ dữ dội.

Cánh tay vạm vỡ của cậu vươn ra, cố gắng nắm lấy thân hình vững chãi như núi đá của anh trai, giọng nói mang theo tiếng rít như dao cạo.

“Thật sự… thật sự không còn con đường nào khác sao?!!!”

Đôi mắt cậu đỏ ngầu, đầy những tia máu, như một con thú bị dồn vào đường cùng đang giãy giụa trong tuyệt vọng.

Thảm họa diệt vong của bộ lạc người lợn đang ập đến.

Cậu thực sự không thể chấp nhận kết cục người anh trai tộc trưởng của mình phải dùng mạng sống để đổi lấy một tia hy vọng mong manh.

Boke không nói thêm lời nào nữa.

Hắn thậm chí không nhìn em trai mình lấy một cái.

Thân hình đồ sộ đó đứng thẳng đầy kiêu hãnh, hai chân dang rộng,

Cắm sâu vào mặt đất băng giá cứng như thép, vững như bàn thạch.

Một nhịp điệu kỳ lạ không thể diễn tả bằng lời, vừa cổ xưa, hoang vu, lại mang theo hơi thở của đất nguyên thủy mục nát đan xen với sự sống mới sinh,

Bắt đầu lấy trái tim hắn làm trung tâm, lan tỏa ra xung quanh!

Tựa như những rễ cây lan ra từ sâu thẳm lòng đất vô tận, phát ra tiếng cộng hưởng trầm thấp đủ để khiến linh hồn run rẩy!

“Mẹ thể vô tận đang ngủ say trong vực thẳm mục rữa, nuôi dưỡng vạn vật sinh linh! Hỡi Zugmoy bất diệt từ thuở hồng hoang! Ta lấy máu thịt! Ta lấy trái tim! Dâng lên người ngọn lửa của sự sống nguyên thủy nhất!”

Mỗi âm tiết Boke thốt ra đều cổ xưa và quỷ dị, như tiếng gỗ mục ma sát trong hang sâu tối tăm ẩm ướt.

Mang theo mùi tanh nồng của chất mùn và vị ngọt lợ của đất.

Lồng ngực hắn phập phồng dữ dội, tiếng tim đập nóng bỏng như tiếng trống trận, làm rung chuyển cả không gian!

Cùng với điểm rơi nặng nề cuối cùng của câu chú.

Đôi bàn tay to lớn đầy những vết chai sạn của Boke.

Đột ngột cắm thẳng vào lồng ngực dày đặc, đầy lông cứng của chính mình!

Móng tay sắc nhọn đâm xuyên qua lớp da thịt dai chắc dễ dàng như cắt vào trái cây thối rữa!

Máu tươi lập tức phun trào, chưa kịp chạm đất đã bốc lên làn khói trắng cuồn cuộn trong gió lạnh.

Trong âm thanh xé da thịt thê lương và tiếng xương gãy giòn tan kinh hoàng.

Tay phải của hắn thọc sâu vào lồng ngực, mang theo sự lạnh lùng và quyết liệt khiến linh hồn như đóng băng!

“Phập——”

Một âm thanh ẩm ướt, pha trộn giữa tiếng xé thịt và tiếng chất lỏng nóng bỏng bắn tung tóe vang lên, khiến da đầu người nghe tê dại!

Một trái tim khổng lồ, đang đập với ánh sáng đỏ vàng rực rỡ, bị hắn tự tay móc ra đầy máu me!

Trái tim đó đập điên cuồng trong lòng bàn tay to lớn của hắn.

Mỗi lần co bóp đều như tiếng bễ lò rèn đang thổi.

Máu nóng chảy ròng ròng qua kẽ tay, in lại dấu vết đỏ tươi trên mặt đất đóng băng.

Phát ra tiếng xèo xèo đáng sợ, lập tức bốc lên làn sương mù đan xen giữa màu đỏ tanh nồng và màu trắng tinh khiết!

Ngay khoảnh khắc trái tim lộ ra ngoài không khí, sự thay đổi kinh hoàng và tráng lệ bắt đầu!

Trái tim nóng bỏng đang đập đó với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường trở nên tối sầm, khô héo, như bị ngọn lửa vô hình thiêu đốt thành than lạnh trong chớp mắt!

Bề mặt nhanh chóng phủ đầy những vết nứt đen xám như mạng nhện, hơi thở sự sống nóng bỏng lụi tàn với tốc độ ánh sáng, tỏa ra mùi mục rữa nồng nặc, như gỗ mục vạn năm bị đốt cháy sạch trong tích tắc.

Nhưng sự khô héo trong khoảnh khắc hiến tế này chỉ là một phần của nghi lễ. Một ý chí hùng mạnh vô hình, đến từ tầng sâu mục rữa dưới lòng đất, từ nguồn gốc của mọi sự hư hoại và tái sinh, dường như bị vật tế sống này thu hút, ầm ầm giáng xuống!

“Ù——!”

Một tiếng ù trầm thấp không thể nghe bằng tai, nhưng lại tác động trực tiếp lên từng dây thần kinh, từng giọt máu, chấn động lan tỏa!

Mặt đất dưới chân Boke vốn bị máu thấm đẫm và đóng băng đột ngột mềm ra, sụt lún!

Vô số sợi nấm màu xanh lục đậm, to như rễ cây trăn khổng lồ, đột ngột chui ra từ lớp bùn đông lạnh bẩn thỉu.

Phát ra tiếng “phập” nghe đến ghê răng, mang theo một sức sống dính nhớp đầy ác ý!

Những sợi nấm khổng lồ đó lấp lánh ánh sáng đen xanh tà dị, lập tức quấn chặt lấy toàn bộ thân hình đồ sộ của hắn như thú đói!

Từ cổ chân lan ngược lên trên, như vô số con rắn khổng lồ tham lam đang trườn tới, siết chặt điên cuồng.

Đâm xuyên vào lớp da cứng và lồng ngực vẫn đang phun máu của hắn!

“Ư á á——!!!”

Boke phát ra tiếng gầm đau đớn rung chuyển đất trời!

Đó không còn là tiếng gầm của chiến binh, mà là tiếng kêu thảm thiết vượt quá giới hạn, bùng nổ từ sâu thẳm linh hồn khi hình thái sự sống bị cưỡng ép xoay chuyển và tái tạo hoàn toàn!

Cơn cuồng phong hiến tế đang xé nát lớp vỏ cũ, rèn đúc nên một thực thể kinh hoàng mới!

Trong tiếng gào thét thê lương phi nhân tính, tựa như phát ra từ đáy vực thẳm.

Cơ thể Boke bắt đầu xảy ra sự thay đổi kinh thiên động địa, khủng khiếp đến tột cùng!

Có thể nhìn thấy bằng mắt thường, thân hình tựa núi của hắn phình to dữ dội!

Không phải cơ bắp lớn lên, mà là toàn bộ khung xương như bị một sức mạnh vô hình man rợ kéo giãn ra!

Lớp lông cứng màu xám dày đặc trên bề mặt da như bị gió lửa thổi qua, từng tấc một cháy sém, bong tróc!

Lớp da dày phủ trên cơ bắp phát ra tiếng xé “xoẹt” nghe đến ghê răng, từng mảng lớn cuộn lại, rơi rụng và bốc cháy!

Làn da mới nhanh chóng lộ ra, nhưng tuyệt đối không phải chất liệu của con người!

Đó là đá tảng được hình thành sau khi nham thạch núi lửa phun trào rồi nhanh chóng nguội lạnh!

Thô ráp, cứng rắn, phủ đầy những vết nứt chằng chịt và những rãnh sâu khổng lồ.

Từ sâu trong những khe nứt đó, tỏa ra ánh sáng đỏ vàng chói mắt, nóng bỏng như lõi lò luyện!

Toàn bộ lớp biểu bì chảy tràn một thứ ánh sáng đỏ sẫm đặc trưng của đá nóng chảy ở nhiệt độ cao.

Sóng nhiệt vặn vẹo không khí đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường.

Nó cưỡng ép đẩy lùi hơi lạnh và băng tuyết trong phạm vi vài mét xung quanh hắn, bốc lên những làn sương trắng dày đặc!

Đôi răng nanh vốn dĩ chỉ thô kệch và sắc nhọn trong miệng hắn, lúc này đang điên cuồng tăng sinh, bạo phát, vặn xoắn!

Chúng biến thành những thanh đao cong màu đen thô kệch, tựa như được rèn đúc từ vực thẳm nham thạch nơi địa ngục!

Chiều dài dễ dàng vượt quá một mét, đầu nhọn lóe lên ánh kim loại sắc lạnh đủ để xé rách không gian, khiến người ta kinh hồn bạt vía!

Gốc răng nanh thô to bất thường, tựa như đang man dại đâm xuyên từ sâu trong hộp sọ cứng cáp, mang theo sức mạnh xé nát mọi thứ!

Truyện liên quan