Quyển 1 · Chương 107: Làm nhiều sai nhiều, không làm thì không sai!

Ngay thời khắc này, toàn bộ hạm đội như rơi vào một trạng thái giả chết.

Ánh đèn bên ngoài của tất cả chiến hạm chủ lực đều đã tắt ngấm.

Động cơ duy trì nhịp xung ở mức tối thiểu, vừa đủ để triệt tiêu quán tính và giữ trạng thái tĩnh tương đối một cách chính xác với khối thiên thạch.

Không có tín hiệu truyền tin, không có chùm sóng quét chủ động, ngay cả tuần hoàn năng lượng không cần thiết bên trong cũng bị đè nén đến mức cực hạn.

Chúng không còn là những cỗ cự thú sắt thép làm mưa làm gió giữa biển sao, mà giống như một đàn sinh vật cộng hưởng hoàn toàn đồng bộ đang bám chặt sau lưng cá voi khổng lồ.

Hóa thành một phần trong bóng tối của thiên thạch, một đốm tối vũ trụ biết di chuyển.

Tại cầu hàng hải của soái hạm Côn Lôn Sơn-Cải thuộc hạm đội, ánh đèn được điều chỉnh sang màu đỏ thẫm chỉ vừa đủ duy trì các thao tác cơ bản.

Tần Bắc Vọng đứng trước bàn chiến thuật, ánh mắt khóa chặt không phải là bản đồ sao, mà là chỉ số trường hấp dẫn của hệ sao Savannah phía trước đang từ từ phóng đại, do cảm biến bên ngoài bắt trọn qua khe hở thiên thạch.

"Đỉnh điểm hấp dẫn sắp tiến đến điểm tới hạn... 3, 2, 1..."

Trang Chỉ Tuyền hạ giọng báo số, âm thanh vang lên rõ rệt trong gian cầu hàng hải tĩnh mịch.

Ngay khoảnh khắc lời nàng vừa dứt——

Trong hư không phía trước, một tấm lưới lực vô hình đột ngột siết chặt!

Lực hấp dẫn phức hợp đến từ hằng tinh chính của hệ sao Savannah cùng các cự hành tinh của nó, tựa như một ngón tay từ bàn tay vũ trụ khổng lồ vươn ra, móc chặt một cách chính xác vào một điểm yếu trên quỹ đạo của thiên thạch GC-7712.

Khối thiên thạch khổng lồ vốn đang lướt đi theo đường thẳng với tốc độ đều đặn, chợt chấn động mạnh!

Thân thể nặng nề của nó như bị sợi dây thừng vô hình lôi kéo, bắt đầu chuyển hướng một cách chậm rãi nhưng không thể kháng cự, uốn cong về phía vòng tay của hệ sao Savannah.

Vài cấu trúc yếu ớt trên bề mặt băng đá nứt vỡ dưới sự biến đổi đột ngột của lực hấp dẫn, văng ra những tinh thể băng cùng mảnh đá vụn li ti, kéo thành một vệt đuôi ngắn ngủi mờ ảo phía sau.

Hầu như trong cùng một phần nghìn giây!

Hệ thống điều khiển động cơ trên mọi chiến hạm của hạm đội Diêm Vương Tinh, như thể được thao tác bởi cùng một bộ não, đã đưa ra phản ứng hoàn toàn nhất trí!

Ùng——

Tiếng điều chỉnh động cơ trầm đục đến mức gần như không thể nghe thấy vang vọng khắp lõi các hạm.

Không phải là tiếng gầm rú chói tai từ các vòi phun chuyển hướng, mà là sự hiệu chỉnh đồng bộ với biên độ cực kỳ nhỏ bé nhưng vô cùng quan trọng, được thực hiện với độ chính xác tối đa từ tất cả các bộ đẩy hướng lực và bộ điều chỉnh tư thế.

Ngoại cảnh nhìn vào, khoảng tối ẩn mình trong bóng che của thiên thạch không hề có một chút chệch nhịp hay hỗn loạn.

Hàng trăm tinh hạm đủ mọi kích cỡ, như một đoàn múa ba-lê vũ trụ đã qua diễn luyện hàng triệu lần, trong sự tĩnh lặng tuyệt đối, đã hoàn thành một cú diễn manơver chuyển hướng tập thể vô cùng phức tạp.

Chúng ẩn nấp phía sau thiên thạch, mượn nhờ vật che chắn tự nhiên nặng hàng trăm tỷ tỷ tấn.

Lặng lẽ không một tiếng động, nương theo lực kéo của vũ trụ, trượt vào tuyến hải đạo hình cung dẫn sâu vào lòng hệ sao Savannah.

Tần Bắc Vọng cảm nhận sự thay đổi quán tính gần như có thể bỏ qua truyền tới từ hạm thể, ánh mắt vẫn trầm tĩnh như nước.

Bước đầu tiên, đã thành công.

Họ đã quá giang thành công chuyến xe đi nhờ một chiều được chạy bằng lực hấp dẫn của các vì sao.

Tiếp theo, chính là núp dưới sự che chở của tảng đá khổng lồ này để băng qua Savannah.

Chờ đợi điểm ngoặt hấp dẫn then chốt tiếp theo, lao về phía đích đến cuối cùng——hệ sao Bushman.

Cùng lúc đó, tại trạm giám sát của Đế Quốc ở hệ sao Savannah.

Nhân viên giám sát Simon Brandon đang uể uải lướt mắt qua màn hình mảng cảm biến trước mặt.

Công việc của nhân viên giám sát vừa tẻ nhạt lại vừa lặp đi lặp lại.

Đột nhiên, hệ thống cảnh báo ven biên phát ra một tiếng nhắc nhở nhẹ.

Một đốm sáng đại diện cho vật thể kích thước lớn đang từ hướng Elvira tiếp cận ranh giới hấp dẫn của Savannah.

Brandon xóc lại tinh thần, phóng to dữ liệu.

Nhận diện mục tiêu: Thiên thể tự nhiên, thiên thạch hỗn hợp băng đá, đường kính khoảng... 82 ki-lô-mét.

"Chủ quản!"

Brandon lập tức kết nối kênh liên lạc với chủ quản giám sát Owen Pyne.

"Phát hiện thiên thể tự nhiên kích thước lớn đang xâm nhập phạm vi hấp dẫn của hệ sao chúng ta.

Đường kính khoảng 82 ki-lô-mét, tốc độ trung bình.

Có tiến hành xin kích hoạt đài phòng thủ quỹ đạo lân cận hoặc tuần tra hạm gần đó để bắn phá cảnh báo hoặc làm lệch hướng theo 《Điều lệ Xử lý Hiểm họa Tiềm tàng》 không?"

Đầu dây bên kia im lặng vài giây, rồi vang lên giọng nói có phần mất kiên nhẫn của chủ quản Pyne.

"Bắn phá? Brandon, dùng cái đầu của cậu mà suy nghĩ đi!

Bây giờ phân phối năng lượng tại chiến khu căng thẳng thế nào cậu không biết sao?

Vũ khí động năng hoặc mảng laser của đài phòng thủ quỹ đạo khởi động một lần, năng lượng tiêu hao đủ để trạm giám sát này của chúng ta vận hành cả tháng!

Còn chưa kể đến nhiên liệu và đạn dược để điều động tuần tra hạm nữa!

Chỉ vì một tảng đá rác rưởi như thế ư?"

Brandon bị nghẹn lời, nhỏ giọng biện giải.

"Nhưng điều lệ quy định, vật thể có nguy cơ va chạm tiềm tàng với đường kính vượt quá năm mươi ki-lô-mét..."

"Quy định là chết, con người là sống!"

Pyne ngắt lời cậu.

"Lập tức mô phỏng quỹ đạo của nó!

Tôi cần biết, sau khi nó tiến vào Savannah, có gây ra mối đe dọa trực tiếp nào cho đài khai thác, trạm tiếp tế, đặc biệt là vòng hằng tinh của chúng ta không?

Nếu chỉ đi ngang qua thì cứ để nó qua!

Nếu quỹ đạo có nguy cơ giao cắt, lúc đó mới tính toán phương án làm lệch hướng tốn ít năng lượng nhất, đuổi nó biến đi xa là được!"

"Rõ, chủ quản."

Brandon không dám nói thêm, lập tức gọi chương trình mô phỏng quỹ đạo, nhập thông số của thiên thạch và dữ liệu lực hấp dẫn theo thời gian thực của hệ sao Savannah vào.

Các đường cong tính toán phức tạp nhanh chóng hình thành và kéo dài trên màn hình.

Vài phút sau, kết quả đã ra.

"Chủ quản, hoàn tất mô phỏng."

Brandon báo cáo.

"Sau khi thiên thạch này tiến vào Savannah, dưới tác động của lực hấp dẫn sẽ hoàn thành một vòng lượn bán cung không quy tắc, trong suốt quá trình sẽ không tiếp cận khoảng cách an toàn tối thiểu của bất kỳ cơ sở quan trọng nào.

Cuối cùng, vào khoảng mười bảy giờ sau, tại khu vực gần điểm Lagrange L3 của hệ sao.

Nó sẽ bị lực hấp dẫn từ hằng tinh chính của hệ sao Bushman lân cận bắt giữ, thoát khỏi Savannah và tiến vào vành đai tiểu hành tinh bên ngoài hệ sao Bushman.

Toàn bộ quá trình không có nguy cơ va chạm."

"Hệ sao Bushman?"

Giọng của Pyne nghe chừng đã thả lỏng hơn nhiều.

"Đó chẳng phải là lõi khu vực phòng thủ hiện tại của chúng ta sao?

Được rồi, đã không có nguy cơ thì không cần quản nó nữa.

Hãy tổng hợp dữ liệu quỹ đạo chi tiết cùng thời gian dự kiến đi ngang qua của nó thành một bản báo cáo, rồi gửi cho Tổng cục Hàng không Vũ trụ để lưu hồ sơ.

Bảo họ nhắc nhở các tàu vận tải và đội tuần tra đang hoạt động gần khu vực hàng đạo liên quan, hãy chú ý tránh né tảng đá lớn này, đừng để va phải."

Brandon do dự một chút, rồi vẫn hỏi thêm một câu.

"Thưa trưởng bộ phận, vậy... có cần đồng bộ gửi một bản cho Cục Cảnh báo sớm Bushman không ạ?

Dù sao thì cuối cùng nó cũng sẽ tiến vào hệ Bushman, nơi đó hiện đang có những cơ sở quan trọng..."

"Cục Cảnh báo sớm sao?"

Pine cười nhạt một tiếng, giọng điệu mang theo sự đùn đẩy quan liêu rõ rệt cùng một chút khinh khỉnh.

"Brandon, phạm vi chức trách của chúng ta là giám sát thiên thể và động thái của tàu chiến liên bang bên trong hệ Savannah.

Tảng đá này chừng nào còn ở Savannah mà không gây chuyện thì nó thích đi đâu thì đi.

Một khi nó rời khỏi quỹ đạo trọng trường của Savannah, thì đó là chuyện của Cục Cảnh báo sớm bên phía Bushman, liên quan gì đến chúng ta?

Thêm một việc không bằng bớt một việc, cứ làm theo lời tôi nói đi."

"Rõ, thưa trưởng bộ phận."

Brandon không nói thêm lời nào nữa, bắt đầu tổng hợp bản báo cáo định kỳ để gửi cho Cục Hàng đạo.

Truyện liên quan