Quyển 1 · Chương 200: Rút thăm quyết định

Thánh Thiên Sách liếc mắt nhìn khắp hội trường. Không ai hé răng. Những người xếp hạng trong top mười hành tinh, mấy người đứng chung với nhau, ôm nhau lấy nhau sưởi ấm. Những hành tinh xếp từ hạng mười một đến một trăm toàn là kẻ cô độc—một hành tinh, một người.

"Sao?" Ám Vĩnh Dạ cất giọng từ bóng tối vọng ra, lạnh như dao cắt, "Không ai muốn đi à?"

"Không ai đi?" Kim Bất Hoán quét mắt một vòng, giọng to đến mức vang, "Vậy chúng ta cứ ngồi đây chờ chết?"

Không ai đáp lời.

Một người mặc giáp lam lẻ loi ngồi thu mình dưới đất, hai tay ôm đầu: "Tôi không đi, đi là chết."

"Ông không đi, ngồi đây cũng chết." Kim Bất Hoán trợn mắt nhìn hắn.

"Ít nhất còn sống được thêm chút nữa."

Kim Bất Hoán thở dài, quay đầu nhìn về Xứng Thiên Quang: "Xứng Thiên Quang, nói vài lời đi."

Xứng Thiên Quang không nhìn hắn.

"Ông là đội trưởng của Tinh Tinh Tinh, cấp 119, ông nói vài lời đi!"

Xứng Thiên Quang cuối cùng cũng quay đầu lại. Đôi mắt lạnh lùng nhìn Kim Bất Hoán, như nhìn một con ruồi phiền nhiễu: "Nói gì?"

"Nói cách đánh chứ!"

"Đánh?" Xứng Thiên Quang bật cười lạnh lùng, "Ông đánh cho tôi xem thử."

Mặt Kim Bất Hoán đỏ bừng: "Ông—"

"Đủ rồi." Thái Sơ lên tiếng, giọng không to nhưng lạnh buốt.

Mặt đá im lặng.

Thái Sơ quét mắt nhìn khắp mọi người trong hội trường: "Nếu không ai chịu đi nhử quái, nhử chúng vào từng đợt để giết, vậy thì tất cả chúng ta đều không qua nổi. Chúng bây giờ chưa tiến đến, không có nghĩa là sẽ không bao giờ tới. Những quái dã này một khi tiến đến, tất cả chúng ta đều sẽ chết chôn ở đây."

Ông dừng lại.

"Tất cả đều không chịu đi, tức là đang chờ chết."

Ánh mắt ông dừng lại trên Xứng Thiên Quang, Ám Vĩnh Dạ, Thánh Thiên Sách.

"Chúng ta cũng không muốn đi." Kim Bất Hoán nghiến răng: "Vậy phải làm sao?"

Thái Sơ không trả lời.

Ông quay người lại, tiếp tục nhìn chằm chằm vào những con mắt đỏ rực trên hoang nguyên. Mặt đá lại im lặng.

Hàng ngàn con Ma Tắc Lưng Đen nằm im trên hoang nguyên, không động đậy. Chúng đang chờ. Chờ mọi người trên mặt đá tự loạn lên.

Thánh Thiên Võ đứng sau lưng Thánh Thiên Sách, vác rìu sắt, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi. Hắn không sợ. Hắn chỉ nóng lòng.

"Anh trai, để em đi nhử nhé?"

"Câm miệng."

Thánh Thiên Võ ngậm miệng, nuốt lời vào trong.

Thánh Thiên Vân nắm chặt thanh kiếm mảnh, đứng bên cạnh, không nói lời nào. Đôi mắt hắn lúc nào cũng lướt nhìn, nhìn Xứng Thiên Quang, nhìn Thái Sơ, nhìn Ám Vĩnh Dạ, nhìn những người của những hành tinh khác.

Trên mặt đá, có người cúi đầu, có người siết chặt nắm đấm, có người cắn chặt môi. Không ai nói lời nào.

Người béo lẻ loi ngồi bên cạnh, lại bắt đầu niệm kinh: "Bảy ngày, bảy ngày, bảy ngày—"

Xứng Thiên Hựu đứng sau lưng Xứng Thiên Quang, hạ thấp giọng: "Anh trai, nếu cứ thế này, không cần quái đánh, chúng ta tự tan vỡ mất."

Xứng Thiên Quang không nói lời nào.

Hắn biết.

Nhưng hắn không thể.

Lẽ nào hắn tự mình đi nhử quái?

Hắn là tông thất vương thất của Tinh Tinh Tinh, cấp 119, sở hữu hai năng lực SSS. Hắn là tương lai của hành tinh. Hắn không thể gặp nguy hiểm. Mối nguy này, không thể mạo hiểm.

Không ai muốn mạo hiểm.

Tình trạng bế tắc trên mặt đá, như một tảng đá, càng đè càng nặng.

Mỗi người đều cảm nhận được áp lực đó, nhưng không ai có thể phá vỡ nó.

Rồi, có người lên tiếng.

"Bốc thăm."

Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Thánh Thiên Sách.

Hắn đứng ở mép mặt đá, trường bào màu kim tối phất phơ trong gió. Nụ cười ôn hòa trên mặt hắn biến mất, thay vào đó là một vẻ lạnh lùng.

"Bốc thăm." Hắn nói lại lần nữa, "Tất cả mọi người, bốc thăm. Ai trúng thăm, người đó đi."

Suốt mặt đá im lặng trong khoảnh khắc.

Kim Bất Hoán là người đầu tiên lên tiếng: "Cách này hay đấy. Công bằng."

Xứng Thiên Quang không nói lời nào. Hắn đang suy nghĩ.

Bốc thăm, có thể trúng chính mình.

Nhưng cũng có thể không.

Thái Sơ cũng không nói lời nào. Ông cũng đang suy nghĩ.

Ám Vĩnh Dạ vẫn không nói. Ông vẫn đang suy nghĩ.

Thánh Thiên Sách quét mắt nhìn quanh: "Không ai phản đối? Vậy thì—"

"Đợi đã."

Thái Sơ lên tiếng.

Mọi người đều nhìn ông.

Thái Sơ quay người lại, đôi mắt băng giá nhìn chằm chằm vào Thánh Thiên Sách: "Bốc thăm cũng được. Nhưng mười hành tinh đứng đầu, không tham gia."

Suốt mặt đá lại im lặng.

Mặt Kim Bất Hoán đỏ bừng: "Dựa vào đâu?"

Thái Sơ nhìn hắn, giọng lạnh buốt: "Dựa vào chỗ chúng ta là những hành tinh đỉnh cao. Dựa vào chỗ sau khi ra khỏi đây, chỉ cần chúng ta nói một lời là có thể khiến hành tinh của ông tan vỡ."

Anh nhìn thoáng qua Chân Thiên Quang. Chân Thiên Quang không nhìn lại anh.

Anh lại nhìn thoáng qua Ám Vĩnh Dạ. Ám Vĩnh Dạ co mình trong bóng tối, ngay cả khuôn mặt cũng không nhìn rõ.

Anh lại nhìn thoáng qua Thánh Thiên Sách. Thánh Thiên Sách đứng đó, mặt không biểu lộ cảm xúc.

Nắm đấm của Kim Bất Hoán siết chặt lại, các khớp ngón tay trắng bệch.

Anh muốn nói gì đó.

Nhưng cuối cùng, anh chẳng nói gì cả.

Anh thả lỏng bàn tay xuống.

Cúi đầu.

"Được."

Một chữ, nhẹ nhàng như bị ép ra từ cổ họng.

Thái Sơ quay đầu nhìn về phía những người phiêu lưu gia rải rác.

"Các người thì sao?"

Chẳng ai lên tiếng.

Có người cúi đầu, có người nghiến răng, có người mắt đỏ hoe.

Nhưng chẳng ai nói gì.

Họ có thể nói gì đây?

Nói "không"?

Rồi sao nữa?

Ra khỏi đây, cả hành tinh này sẽ bị diệt vong?

Thái Sơ đợi năm giây.

"Không ai phản đối? Vậy là thế định rồi."

Anh quay người, bước về phía nam của bệ đá, hai tay đút sau lưng.

Tiếp tục nhìn chằm chằm vào những đôi mắt đỏ rực trên hoang mạc.

Như thể chẳng có chuyện gì xảy ra.

Thánh Thiên Sách đứng bên rìa bệ đá, quan sát tất cả.

Anh không nói gì.

Anh vốn đã biết điều này từ trước.

Những người thuộc hành tinh đỉnh cao, chẳng bao giờ chịu để người của mình mạo hiểm.

Hy sinh, luôn luôn là tầng lớp dưới cùng.

Anh đưa mắt nhìn những người đó.

Có người bất mãn, có người run rẩy, có người ngồi thu mình trên đất, ôm đầu.

"Bốc thăm đi."

Giọng anh bình thản.

Ở giữa bệ đá, có người đem đến một chiếc vạc đá, bên trong đặt vài chục hòn đá.

Mỗi hòn đá đều khắc một con số.

Những người không thuộc hành tinh đỉnh cao lần lượt bước lên, lấy ra một hòn đá từ vạc đá.

Có người tay run rẩy.

Có người nghiến răng.

Có người nhắm mắt.

Lâm Mặc dựa vào vách núi phía sau bệ đá, khoanh tay, quan sát tất cả.

Anh xếp hạng 98 trên hành tinh, tất cả đều phải tham gia bốc thăm.

Anh nhìn chằm chằm vào chiếc vạc đá, đầu óc quay cuồng.

Anh đang nghĩ về một vấn đề.

—Những người này, có thể dụ được bao nhiêu quái?

Vài con? Mấy chục con?

Rồi sao nữa?

Chết vài người.

Lại đổi lượt khác?

Rồi sao nữa?

Lại chết.

Bốc thăm bắt đầu.

Những người từ số 1 đến số 10 sẽ đi dụ quái trước, những người còn lại theo thứ tự thay phiên.

Truyện liên quan