Quyển 1 · Chương 30: Ngôi nhà tiếng vọng

Ở một mảnh đất xa xôi bị rừng rậm bao quanh, có một tòa trang viên cổ xưa, tên của nó được người địa phương truyền lưu một đoạn truyền thuyết khiến người ta sởn tóc gáy — Phòng Vang Vọng. Chủ nhân của tòa trang viên này, một vị lão nhân tên là Henry Alden, nghe nói đã mất tích trong một trận hỏa hoạn thần bí nhiều năm trước, từ đó, trang viên bị bỏ hoang, không ai dám đến gần. Nhưng tối nay, một nữ tác giả trẻ tuổi tên là Lily Dawson, vì tìm kiếm cảm hứng sáng tác, quyết định bước vào tòa trang viên bị lãng quên này.

Lily xuyên qua con đường mòn uốn lượn, ánh trăng xuyên qua kẽ lá, chiếu lên vai nàng. Tim nàng đập nhanh dần theo từng bước chân. Cánh cổng lớn của trang viên kẽo kẹt rung động trong gió, như đang kể lại câu chuyện quá khứ. Lily hít một hơi thật sâu, đẩy cửa bước vào căn nhà đầy tiếng vang này.

Bên trong trang viên phủ đầy bụi bặm và mạng nhện, đồ đạc bị vứt bỏ bừa bãi, trông thật hỗn loạn. Chiếc đồng hồ treo tường dừng lại ở một khoảnh khắc vĩnh hằng, tất cả dường như bị đóng băng tại đêm Henry mất tích. Tiếng bước chân của Lily vang vọng trong đại sảnh trống trải, mỗi bước đi như đang đánh thức linh hồn đang ngủ say của tòa trang viên.

Nàng bước đến giữa đại sảnh, bỗng nhiên, một cơn gió lạnh thổi qua khiến nàng không tự chủ được rùng mình. Nàng nhìn quanh bốn phía, cố tìm kiếm manh mối về sự mất tích của Henry. Đúng lúc này, ánh mắt nàng bị thu hút bởi một bức chân dung treo trên tường. Trong tranh là một người phụ nữ trẻ tuổi, ánh mắt sâu thẳm, như đang kể vô tận câu chuyện.

Lily đến gần bức tranh, phát hiện phía sau khung kính có một tờ giấy đã ố vàng. Nàng cẩn thận lấy tờ giấy ra, trên đó viết một chuỗi con số và vài chữ cái. Lòng hiếu kỳ của Lily hoàn toàn bị khơi dậy, nàng quyết định điều tra sâu hơn bí mật đằng sau những con số và chữ cái này.

Nàng bắt đầu tìm kiếm khắp nơi trong trang viên, mỗi căn phòng, mỗi góc nhỏ đều không bỏ qua. Thời gian trôi qua, Lily phát hiện mỗi món đồ trong trang viên dường như đều liên quan đến chuỗi mật mã này. Thứ tự sắp xếp sách trên giá, đồ trang trí bên lò sưởi, thậm chí cả hoa văn gạch men trên sàn, đều ẩn giấu manh mối.

Đang lúc Lily chìm trong suy tư, một tiếng động bất ngờ phá vỡ sự yên tĩnh của trang viên. Nàng vội quay người lại, nhưng chẳng thấy gì cả. Tim nàng đập nhanh hơn, một linh cảm chẳng lành dâng lên trong lòng. Nàng tự nhủ, đó chỉ là tiếng gió, chỉ là tiếng vang của tòa nhà cũ kỹ này.

Nhưng khi nàng quay người lần nữa, nàng phát hiện người phụ nữ trong bức chân dung dường như đang mỉm cười. Lily dụi mắt nhìn lại, người trong tranh vẫn giữ nguyên biểu cảm ban đầu. Nàng bắt đầu nghi ngờ phán đoán của mình, nhưng trực giác mách bảo rằng bức tranh này có mối liên hệ không thể tách rời với sự mất tích của Henry.

Lily quyết định coi bức tranh này là chìa khóa để giải mã bí ẩn. Nàng bắt đầu đối chiếu từng chi tiết trong tranh với những con số và chữ cái trên tờ giấy. Sau một hồi nỗ lực, cuối cùng nàng phát hiện một cơ quan ẩn sau khung kính, nhẹ nhàng xoay chuyển, bức tường từ từ mở ra, lộ ra một lối đi bí mật.

Lily cẩn thận bước vào lối đi, càng đi sâu, lối đi càng trở nên rộng rãi. Cuối cùng, nàng đến một căn mật thất, bên trong chất đầy các loại văn hiến và bản đồ cổ xưa. Ở giữa mật thất có một bệ đá, trên đó đặt một cuốn nhật ký cũ nát.

Lily mở cuốn nhật ký ra, phát hiện đó là nhật ký của Henry. Nàng lật giở từng trang, dần dần ghép lại chân tướng sự mất tích của Henry. Hóa ra, Henry đã phát hiện một kho báu do tổ tiên để lại, nhưng để bảo vệ số tài sản này, ông đã chọn cách biến mất một cách bí ẩn, giấu manh mối về kho báu ở mọi ngóc ngách trong trang viên.

Lily nhận ra sự mất tích của Henry không phải ngẫu nhiên, mà là một câu đố được lên kế hoạch tỉ mỉ. Nàng quyết định giữ bí mật này trong trang viên, để nó trở thành điều bí ẩn cho hậu nhân khám phá. Nàng đặt cuốn nhật ký về chỗ cũ, đóng cửa mật thất, rồi rời khỏi Phòng Vang Vọng.

Khi Lily bước ra khỏi trang viên, bầu trời đã bắt đầu hửng sáng. Nàng ngoảnh lại nhìn tòa nhà cổ kính, lòng đầy kính sợ. Nàng biết rằng câu chuyện của mình mới chỉ bắt đầu, và bí mật của Phòng Vang Vọng sẽ mãi mãi ở lại trong tim nàng.

Sau khi rời khỏi trang viên, lòng Lily tràn ngập những cảm xúc phức tạp. Nàng vừa phấn khích vì đã vén màn bí ẩn về sự mất tích của Henry, vừa kính sợ trước những câu chuyện ẩn giấu trong tòa trang viên. Nàng biết bí mật này sẽ là nguồn cảm hứng cho cuốn tiểu thuyết tiếp theo của mình, nhưng nàng cũng hiểu rằng có những câu chuyện tốt nhất nên mãi mãi ngủ yên trong ký ức phủ bụi.

Khi mặt trời lên cao, Lily trở về căn phòng nhỏ của mình, bắt đầu sắp xếp những gì nàng phát hiện trong trang viên. Nàng kết hợp thông tin trong cuốn nhật ký với ghi chép của chính mình, dần dần xây dựng nên một khung câu chuyện hoàn chỉnh về Henry, kho báu và Phòng Vang Vọng. Nhưng ngay khi chuẩn bị bắt tay vào viết, nàng phát hiện ra một số điểm không nhất quán.

Lily hồi tưởng lại những trải nghiệm trong trang viên, nụ cười của bức tranh, tiếng động bất ngờ, và những văn hiến cổ xưa trong mật thất. Nàng bắt đầu nghi ngờ liệu tất cả những điều này có phải là một phần trong câu đố được Henry thiết kế tỉ mỉ hay không. Nàng quyết định quay lại trang viên lần nữa để kiểm chứng suy đoán của mình.

Trở lại Phòng Vang Vọng, Lily mang theo nhiều nghi vấn hơn và một linh cảm bất an. Nàng lại đứng trước bức tranh, cẩn thận quan sát nụ cười của người phụ nữ trong tranh. Nàng chợt nhận ra nụ cười đó dường như rõ ràng và chân thực hơn trước. Lily không khỏi rùng mình, nhưng nàng ép mình tiếp tục khám phá.

Nàng quay lại mật thất, cẩn thận kiểm tra những văn hiến và bản đồ. Phía sau một tấm bản đồ trông có vẻ bình thường, nàng phát hiện một chuỗi mật mã khác. Chuỗi mật mã này kết hợp với thông tin trong cuốn nhật ký, chỉ về một địa điểm hoàn toàn mới. Lily nhận ra kho báu của Henry có thể không chỉ là vàng bạc châu báu, mà còn là thứ quý giá hơn — lịch sử và bí mật của gia tộc.

Lily quyết định truy tìm chuỗi mật mã mới phát hiện này, nàng theo chỉ dẫn trên bản đồ, đến một khu rừng bên ngoài trang viên. Ở đó, nàng tìm thấy một cửa hang ẩn giấu. Bên trong hang tối tăm ẩm ướt, nhưng lòng Lily đầy quyết tâm, nàng bật đèn pin và dũng cảm bước vào.

Ở sâu trong hang, Lily phát hiện một căn phòng nhỏ được dựng bằng đá và gỗ. Trong phòng bày các loại cổ vật, rõ ràng đây là bảo vật được truyền qua nhiều thế hệ của gia tộc Henry. Ở giữa phòng có một chiếc rương đá, trên đó khắc những hoa văn khớp với mật mã.

Lily dùng mật mã nàng tìm được để mở chiếc rương, bên trong chứa đầy các loại văn hiến, thư tín và nhật ký quý giá của gia tộc. Những văn hiến này ghi lại lịch sử của gia tộc Henry, cùng cách họ bảo vệ những bí mật này khỏi con mắt của thế giới bên ngoài. Lily nhận ra những văn hiến này quý giá hơn bất kỳ vàng bạc châu báu nào, chúng là di sản của gia tộc Henry, là biểu tượng cho thân phận và vinh quang của họ.

Lily quyết định mang những văn hiến này về căn phòng nhỏ của mình, nghiên cứu kỹ lưỡng và viết một cuốn tiểu thuyết về gia tộc Henry. Nàng biết đây sẽ là kiệt tác của nàng, cũng là sự tri ân tốt nhất đối với lịch sử của gia tộc Henry.

Khi Lily rời khỏi hang động, Phòng Vang Vọng lại chìm vào yên tĩnh. Bí mật trong trang viên được Lily cẩn thận gìn giữ, còn câu chuyện của Henry sẽ thông qua cuốn tiểu thuyết của nàng mà mãi mãi lưu truyền.

Truyện liên quan