Quyển 1 · Chương 33: Ngôi nhà tiếng vọng
Allison đứng ở kia tòa bị năm tháng quên đi dinh thự trước, dây đằng giống như năm tháng xúc tua, gắt gao quấn quanh khung cửa. Cửa sổ nhắm chặt, dày nặng bức màn che đậy phòng trong hết thảy, khiến cho nơi tòa từng thuộc về một vị trứ danh tác gia chỗ ở cũ có vẻ càng thêm thần bí. Đồn đãi trung, vị tác gia ở chỗ này hoàn thành hắn di thế chi tác, theo sau tiện nhân gian bốc hơi.
Xuất phát từ đối không biết mãnh liệt tò mò, Allison quyết định trở thành người mới của tòa dinh thự này. Nàng tin tưởng vững chắc, nơi phòng ở trung cất giấu một đoạn chưa bị giảng thuật chuyện xưa, mà nàng, khả năng chính là người có thể vạch trần tầng tầng sương mù người.
Đẩy ra cánh cửa đại môn, một cổ môi trường không khí nghênh diện đánh tới, tro bụi ở ánh sáng trung tung bay. Allison bước vào phòng khách, khắp nơi nhìn xung quanh. Trên tường những bức ảnh cũ mơ hồ không rõ, gia cụ tuy hiện rách nát, lại mơ hồ có thể thấy được ngày xưa xa hoa. Nàng có thể cảm giác được, nơi này tràn ngập huyền mà chưa quyết bí mật cùng chuyện xưa.
Theo bóng đêm buông xuống, Allison bật lửa lò sưởi trong tường, ngọn lửa trong bóng đêm nhảy lên, đầu hạ quỷ dị bóng ma. Nàng ngồi ở ghế bập bênh thượng, ý đồ tại đây nghỉ ngơi trung tĩnh chính mình viết tiểu thuyến. Đúng lúc này, nàng nghe được một trận cơn vô pháp phát hiện thanh âm, phảng phất có người ở bên tai nói nhỏ.
Nàng nín thở ngưng thần, ý đồ bắt giữ thanh âm kia nơi phát ra. Thanh âm kia đứt quãng, tựa như kể lại một câu chuyện bi thương xưa. Allison tim đập gia tốc, nàng nhận ra, đây có lẽ chính là những cái tiếng vang trong truyền thuyết. Nàng quyết định đi theo con bướng bí ấy, xem nó sẽ dẫn nàng đi hướng nào.
Thanh âm dẫn nàng tới một gian phủ đầy bụi thư phòng. Cửa thư phòng bị khóa chặt, nhưng Allison ở ngăn kéo tìm được một cái chìa khóa cũ kỹ. Nàng thật cẩn thận mở ra cánh cửa, một cái gió lạnh từ trong phòng trào ra, khiến nàng không cản đánh cú rùng mình.
Trong thư phòng đầy thư tịch cùng bản thảo, một cuốn sách phóng ánh đèn dầu trên bàn. Allison đi lên trước, nhẹ nhàng bật đèn dầu. Ánh đèn chiếu rọi lên một bức tranh, nhân vật trong tranh ánh mắt thâm thúy, phảng phất đang nhìn chăm chú vào nàng.
Tiếng thì thầm lại vang lên lần nữa, lần này càng rõ ràng. Allison quay người, kinh ngạ phát hiện nhân vật trong bức tranh như đang rung động. Nàng tim đập như trống, nhận ra đây là bí mật của tòa phòng sắp được hé lộ.
Allison ánh mắt gắt gao nhìn vào bức tranh, nhân vật nam trong trang phục thời xưa, như đang trong một bức ảnh sống động. Nàng nói với chính mình, đây chỉ là ảnh ảnh hưởng cùng nàng tưởng tượng, nhưng tiếng thì thầm kia lại như thật, cuốn hút người.
Nàng hít sâu một hơi, cố bình phục nỗi lòng. Allison quyết định điều tra bản thảo này, hy vọng tìm được manh mối liên quan đến thanh âm bí ấy. Nàng bắt đầu lật qua các tài liệu, mỗi tờ đều ghi chép quá khứ, nhưng không có gì đặc biệt.
Chuẩn bị bỏ lại khi, tay nàng chạm vào một quyển nhật ký cũ nát. Bìa mặt chữ viết mờ nhạt, nhưng vẫn có thể đọc được tên chủ nhân trước. Nàng mở ra, từng trang ghi lại cuộc sống hàng ngày của tác giả, cùng với những sáng tạo nhiệt huyết. Nhưng ở những trang cuối, chữ viết loạn lổ, tràn ngập sợ hãi.
"Ta nghe được chúng, những tiếng thì thầm, chúng gọi ta mỗi đêm. Ta không biết chúng là gì, nhưng ta cảm thấy chúng dẫn ta đi đâu đó bí mật. Ta phải theo chúng, dù có mất đi tất cả." Allison đọc, cảm thấy lạnh lùng.
Đột nhiên, cửa thư phòng "phách" mạnh một tiếng đóng lại, Allison giật mình. Nàng quay lại, chỉ thấy tay nắm cửa không ai chạm vào. Nàng tim đập gấp, nhận ra mình không phải người duy nhất ở đây.
Nàng gồng lên can đảm, đi tới cửa, chậm rãi mở ra. Hành lang tối tăm, chỉ có ánh trăng mỏng manh xuyên qua cửa sổ. Allison cẩn thận bước ra, trực giác nói với nàng, những tiếng thì thầm đang dẫn nàng khám phá quá khứ.
Nàng đi dọc hành lang, mỗi bước như đang xuyên qua thời gian, tới thời đại của tác giả. Khi lên tới cầu thang, nàng nghe thấy tiếng bước nhẹ trên lầu. Allison dừng lại, biết đó không phải là giác mộng. Nàng ngẩng đầu, thấy một ánh sáng mờ ảo gọi gọi nàng lên.
Nàng nắm chặt nhật ký, bò lên cầu thang. Mỗi bước như đang vượt qua thời gian, tới thời đại của tác giả. Khi lên tới, nàng thấy một cánh cửa nhỏ, phía sau vang lên tiếng thì thầm quen thuộc.
Allison mở cửa, trước mắt là một gian phòng vẽ tranh đầy bụi. Trên tường treo một bức tranh chưa hoàn thành, nhân vật trong tranh như đang chào đón nàng. Nàng tiến lại gần, cảm thấy tiếng thì thầm ở bên tai: "Hoàn thành nó, hoàn thành nó."
Allison cảm thấy xúc động, muốn cầm bút vẽ, hoàn thành bức tranh. Nhưng khi chạm vào vải vẽ, nàng cảm thấy một cú sốc mạnh, cả phòng rung lên. Nhân vật trong tranh rõ ràng hơn, Allison cuối cùng cũng thấy rõ khuôn mặt —— đó là khuôn mặt của chủ nhân trước, ánh mắt tràn ngập cầu xin.
Allison hiểu ra, linh hồn của tác giả bị nhốt trong bức tranh, câu chuyện chưa kết thúc. Nàng cần giúp hắn hoàn thành tác phẩm, để linh hồn tìm được sự bình yên.
Ngón tay nàng chạm vào vải vẽ, bức tranh như được thu hút. Nàng nhìn quanh, phòng vẽ tranh chỉ có đồ đạc cũ kỹ, nhưng nàng cảm thấy sự khẩn trương trong không khí, như không gian đang chờ đợi.
Nàng quay lại nhìn bức tranh, nhân vật dần rõ ràng, ánh mắt đầy khát vọng. Allison hít sâu, quyết định theo đuổi. Nàng cầm bút, chấm màu, bắt đầu vẽ. Mỗi nét như đang trò chuyện với quá khứ, nàng giải mã ánh mắt, hoàn thành câu chuyện chưa nói.
Theo tiến độ bức tranh, Allison cảm thấy năng lượng kỳ lạ trong phòng. Tiếng thì thầm rõ ràng hơn, như linh hồn đang kể chuyện. Allison lắng nghe, tim đập cùng bút vẽ, như đang giải mã một câu trả lời đã bị lãng quên.
Cuối cùng, bức tranh hoàn thành. Nhân vật rõ ràng, ánh mắt tràn ngập cảm xúc. Allison bước lùi, nhìn tác phẩm, biết mình đã thành công. Nàng giúp một linh hồn tìm được sự bình yên.
Nhưng đúng lúc ấy, cửa phòng đột ngột đóng lại, cửa sổ cũng nhắm kín. Allison cảm thấy một cơn gió lạnh thổi qua, quay đầu, thấy một hình bóng mờ ảo —— đó là tác giả, trông sống động và trẻ trung hơn.
"Cảm ơn ngươi," tiếng nói vang lên trong phòng, "Ngươi đã hoàn thành tác phẩm của ta, bây giờ ta có thể an nghỉ."
Allison cảm thấy bình an, biết mình không chỉ giúp một linh hồn, mà còn tìm thấy nguồn cảm hứng sáng tạo. Nàng nhìn tác giả dần tan biến, để lại không gian yên lặng.
Từ ngày ấy, Allison không còu nghe tiếng thì thầm. Nàng dùng câu chuyện này vào tiểu thuyết, sáng tạo ra tác phẩm được người đọc yêu thích. Tòa nhà cũ không còn phát ra bất kỳ tiếng lạ nào. Allison biết, câu chuyện giữa nàng và tòa nhà đã kết thúc, nhưng nàng sẽ mãi nhớ sự giúp đỡ tìm thấy tiếng vang của chính mình.
Truyện liên quan
Khủng Bố Phát Sóng Trực Tiếp: Nàng So Hung Trạch Còn Hung
Đường Khương ham rẻ mua một căn biệt thự giá thấp, nhưng chỉ vài ngày sau khi dọn vào, ác ...
Bảy Ngày Niết Bàn Khởi Động Lại
Khi ý thức nhân loại trở thành chuỗi số hiệu trong thực nghiệm trường, bảy tầng thí luyện vắt ngang ...
Cuồng Đồ!
Đoán mệnh bảo ta là tướng, công thành chết vạn người.. Ý rằng ta phải tự tay đánh bại một ...
Đất Hoang Cầu Sinh, Ta Vật Phẩm Có Thể Thăng Cấp
Xuyên không đến thế giới Sơn Hải Kinh kinh dị.. Nơi đây cự thú tràn lan, yêu ma quỷ quái ...
Bắt Yêu
Năm Chính Đức thứ 27, yêu tà trỗi dậy tứ phương, nhân gian chìm trong loạn lạc.. Nho, Phật, Cổ ...
Âm Dương Kính
Vừa tốt nghiệp chưa lâu, cảnh sát Chu Bình An tình cờ có được một tấm gương tàn, mở ra ...