Quyển 1 · Chương 85: Giáo sư Đinh

Linh Màu cuối cùng vẫn nhận lấy nhiệm vụ này. Tác muốn một ít mẫu vật văn vật bị ăn mòn đặc thù, nàng cũng được Hứa Thần đồng ý có thể cùng chia sẻ thông tin, hơn nữa Hứa Thần xưng, nếu cần thiết, có thể xin giúp đỡ từ quân sư đoàn của hắn.

Đây là đoàn đội được tạo thành từ quần thể tinh anh trí tuệ đỉnh cao nhất trong nước, hầu như có thể trả lời bất cứ vấn đề gì trong phạm trù khoa học.

Rốt cuộc, ngay cả những thông tin mà "Thần" cố gắng che giấu cũng đều xuất phát từ tay Hạ giáo sư, một thành viên trong đoàn đội này.

Nếu không phải sự tồn tại của Cthulhu quá phi khoa học, thì đoàn đội này đối với bất kỳ sự kiện nào trên thế giới cũng đều dư sức giải quyết.

Linh Màu không cho là đúng, nàng chỉ dặn dò Hứa Thần chớ quên ước định, bất cứ chuyện gì cũng phải để nàng biết, nàng sẽ tận lực giúp Hứa Thần giải quyết sự kiện ăn mòn đặc thù này.

Sau khi rời đi, Hứa Thần vội vã chạy về trường học của mình, Đại học Nam Nguyên, hắn muốn tìm giáo sư hệ Lịch sử để xác nhận một vài ý tưởng.

Người hắn tìm vẫn là người quen cũ, giáo sư Đinh.

Giáo sư Đinh vẫn ở văn phòng độc hữu của hệ Lịch sử, văn phòng của họ thông với một kho hàng nhỏ do trường học hợp tác cùng Cục Văn vật Quốc gia xây dựng, bên trong chứa toàn những món đồ có giá trị văn vật ở địa phương nào đó, nhưng lại không quá giá trị để đưa vào học viện nghiên cứu.

Thông thường là những món đồ có số lượng tồn thế cực lớn, ví dụ như nồi niêu xoong chảo, bàn ghế gia cụ mà dân chúng cổ đại từng dùng, hay như tiền cổ, các loại công cụ binh khí, thượng vàng hạ cám đều có đủ.

Nhưng thứ Hứa Thần coi trọng lại là những bản gốc sách cổ cận đại. Nguyên thư của chúng đương nhiên là bảo vật cấp quốc gia cao quý, nhưng những bản gốc này thường xuất phát từ tay những kẻ vô danh tiểu tốt, thuộc loại danh tiếng xếp hạng từ thứ hai đến thứ mười.

Không có tiếng tăm gì nhưng lại không thể không thừa nhận có giá trị nhất định.

Những thứ này chuyên dùng để các trường đại học tận dụng tối đa giá trị văn hóa bên trong và bảo tồn thích đáng. Để bảo vệ loại cổ vật hiếm có này, các trường đại học đều tận tâm tận lực bảo vệ để kéo dài thời gian có thể nghiên cứu.

Mà những văn vật này nếu đưa tới bảo tàng hay những nơi tương tự, vì không có danh tiếng gì, nên chưa chắc đã được trưng bày và bảo tồn thích đáng, rốt cuộc sức người có hạn.

Kết cục của chúng chỉ có bám bụi và hủ bại dưới sự ăn mòn đặc thù, tự nhiên hư hao.

Những thư tịch này, Hứa Thần trước kia đã từng xem qua, đều rách nát tả tơi, nhưng hiện tại hắn muốn xác nhận lại một lần.

Hứa Thần đẩy cửa bước vào, trên bàn làm việc của giáo sư Đinh, Hứa Thần nhìn thấy ông đang cầm kính lúp, quan sát một tấm bia đá tàn khuyết đã được in rập ra giấy.

Ông đã viết xuống những chữ tương ứng bên cạnh rất nhiều văn tự trên bia, đang cẩn thận, lặp lại châm chước những nét chữ không rõ ràng trên mặt đá, muốn dựa vào những vết tích bút mực còn sót lại cùng ngữ cảnh trên dưới để suy đoán đây là văn tự gì.

Từ những nội dung tẩy xóa bên cạnh có thể thấy, ông đã thử qua vài chữ nhưng vẫn không đoán ra được một chữ hợp lý.

Hứa Thần nhìn mà vẻ mặt thống khổ, hắn lại nhớ tới việc bị đám giáo sư hệ Lịch sử bắt mình đi khôi phục sách cổ, đi học cũng bị giáo viên đuổi đi, nói rằng hắn không cần thiết phải nghe giảng bài.

Hắn làm miễn phí, nhưng lại không hoàn toàn miễn phí.

Các giáo sư nhàn rỗi ở các hệ Lịch sử khác luôn lấy danh nghĩa thảo luận bài giảng riêng, tóm lấy hắn ở cửa phòng học rồi lôi về văn phòng để khôi phục các loại tư liệu và văn tự cổ trong điển tịch.

Mỗi lần lý do đều thay đổi, nhưng việc phải làm thì mẹ nó toàn bộ đều giống nhau: khôi phục cổ văn.

Lúc đó hắn thật sự cảm thấy, mình mà tiếp tục ở lại thì sẽ giảm thọ, nên vội vàng tìm cách rời đi.

Hiện tại hồi tưởng lại đoạn ký ức đó, hắn đều muốn đeo một chiếc mặt nạ thống khổ.

Nhưng vì có việc cần nhờ giáo sư Đinh, hắn không thể không tới.

“‘Tất’, chữ này là chữ tất, không phải chữ thường dùng, bên phải là một chữ tất, ý nghĩa là khi đế vương đi ra ngoài thì mở đường quét dọn phố xá, cấm người khác thông hành, nghĩa rộng chỉ xa giá của đế vương.”

Giáo sư Đinh theo bản năng bổ sung thêm một chữ “tất” bên cạnh chữ túc của mình, rồi sau đó lại cầm kính lúp lên nhìn một chút.

“Vậy đoạn lời nói này chính là: Ta Thái Tổ trời cao không, khai quốc sơ không, dừng chân trống trơn, văn chương rỗng tuếch trí điện?”

“Cái gì trống trơn trống không.” Hứa Thần nhìn không nổi nữa, nói thẳng đáp án: “Đoạn này hẳn là: Ta Thái Tổ Cao Hoàng đế, khai quốc năm đầu, dừng chân với tư, chế văn trí điện. Trong đó dừng chân là chỉ xa giá đế vương đình trú.”

“Nga nga.” Giáo sư Đinh kinh ngạc thốt lên, bừng tỉnh đại ngộ, hơn nữa còn đem tất cả chữ viết vào bên cạnh để đối chiếu với văn tự khắc trên bia còn sót lại.

“Lời cậu nói hình như đúng là văn bia khắc, nguyên văn hẳn là như thế.” Giáo sư Đinh hài lòng gật gật đầu: “Từ khi Hứa Thần cái thằng nhóc đó đi rồi, chúng ta giải mã những mảnh vỡ văn bia này cứ như rơi vào vũng bùn, bước đi gian nan, chưa từng sảng khoái phá giải như vậy.”

“Phải không? Hứa Thần có quan trọng đến thế sao? Rời xa cậu ta các người liền không bổ toàn được văn bia?”

“Đó là đương nhiên, Hứa Thần chính là thiên tài hệ Lịch sử, làm sao đám đồ cổ chúng ta có thể so sánh, đáng tiếc……” Giáo sư Đinh vừa đắc ý lại tiếc hận quay đầu, tức khắc bị hoảng sợ: “Hứa Thần? Sao cậu lại tới đây?”

Hứa Thần mặt vô biểu tình: “Đáng tiếc? Đáng tiếc cái gì?”

“Không, không có gì.” Giáo sư Đinh có chút xấu hổ, ông vừa thừa nhận mình không bằng Hứa Thần, lại còn bị chính chủ nghe được. Nhưng ông rõ ràng còn có chuyện quan trọng hơn cả sự xấu hổ của bản thân, rất nhanh đã da mặt dày vứt chuyện này ra sau đầu: “Kia gì, lần này cậu trở về, có phải là đổi ý rồi không? Tính toán quay lại hệ Lịch sử? Tôi cùng toàn bộ giáo sư hệ Lịch sử đều quét dọn đón chào, thủ tục cũng không cần cậu nhọc lòng……”

“Đừng, đừng, nhắc lại cái này tôi với ông tuyệt giao đấy.” Hứa Thần vừa nhớ tới những gì mình gặp phải ở hệ Lịch sử đều đau đầu không thôi, mẹ nó đám giáo sư đó quả thực coi mình như gia súc mà dùng, đãi ngộ thì tốt, nhưng việc cần làm toàn là việc không phải người làm.

Hắn một chút cũng không thèm khát những đãi ngộ hậu hĩnh mà các giáo sư đưa ra, nào là hội trưởng Hiệp hội Bảo hộ Sách cổ, hội trưởng Hiệp hội Văn hóa, cục trưởng Cục Văn vật Quốc gia.

Địa vị rất cao, nhưng những thứ đó đều yêu cầu hắn dùng mạng để đổi!

Giáo sư Đinh sau khi bị từ chối quyết liệt thì có chút lúng túng, nhưng ông rất nhanh phản ứng lại: “Ân? Lần này cậu tới nếu không phải vì quay lại hệ Lịch sử, vậy là tới làm gì?”

“Tôi muốn xem lại những điển tịch cổ vật mà các người cất giữ.”

Giáo sư Đinh tròng mắt xoay chuyển, lộ ra nụ cười không nhịn được.

Hứa Thần bất đắc dĩ, hắn đã sớm dự đoán được chuyện này: “Điều kiện ông đề ra đi.”

“Hảo, cậu giúp tôi bổ toàn nốt cái văn bia này, tôi liền mang cậu đi xem.”

Giáo sư Đinh chỉ vào tấm văn bia ông đang bổ toàn, Hứa Thần xem xét thấy còn lại cũng không nhiều, liền thả lỏng xuống, nhưng hắn rất nhanh lại phát hiện ra điểm dị thường.

Thứ này thế mà lại chính là tấm bia tẩm điện mà lần trước hắn gặp phải, bị cắt thành mấy đoạn, hơn nữa chữ viết tổn hại cực kỳ nghiêm trọng!

Nhưng văn tự được in rập nhìn qua lại rõ ràng hơn nhiều so với lúc hắn nhìn thấy, hơn nữa tổng thể còn không nhìn ra dấu vết từng bị tổn hại.

“Các người tìm đủ mảnh vỡ tấm bia tẩm điện và những phần còn lại rồi à?”

“Đó là đương nhiên.” Giáo sư Đinh nhớ lại lúc khai quật ở hố lớn Quá Hạo Lăng, gần như là đãi vàng, đem từng phương thổ nhưỡng sàng lọc hết lần này đến lần khác, hòn đá hơi lớn một chút đều bị chọn ra, chuyên môn phân loại, đào ba thước đất không phải là từ ngữ hình dung, mà là một sự kiện có thật.

“Chữ viết này……” Hứa Thần xác nhận một chút: “Vốn dĩ không rõ ràng như vậy đúng không?”

“Chúng tôi đã hợp tác với Đại học Thiên Kinh, dùng máy quét của họ…… Đây chính là phát hiện khảo cổ trọng đại!”

Truyện liên quan