Quyển 1 · Chương 661: Liên động: Giấc mơ đẹp và Chén thánh (43)

"Vậy Anh Quốc có nhờ đó mà được cứu không?"

"Không." Saber thản nhiên lắc đầu, "Tôi từng tin rằng khi tôi trảm sát Vortigern, đánh đuổi dị tộc, triệu tập các kị sĩ bàn tròn, xây dựng nên thành Camelot kiên cố bất khả xâm phạm, thì giang sơn hòa bình sẽ giáng xuống Anh Quốc."

"Nhưng đó chỉ là giấc mộng thoảng qua, các kị sĩ dưới trướng lần lượt rời xa tôi, trong số họ thậm chí có kẻ dấy binh thách thức tôi... Anh Quốc lại một lần nữa chìm trong khói lửa chiến tranh."

"Trước khi rút thanh kiếm chọn vua, Merlin đã tiên đoán với tôi tất cả điều này... Ông ấy nói, một khi rút kiếm ra, sẽ đón nhận kết cục đáng buồn bị mọi người oán hận. Vào thời điểm đất nước thịnh vượng nhất, ông ấy đã từng nói với tôi..."

"Anh Quốc rồi sẽ có ngày lụi tàn, mà sự thịnh vượng lúc này của nó được xây dựng trên nỗi đau của nhà vua." Saber thở dài cay đắng, "Tôi cứ nghĩ, nếu tôi có thể gánh vác tai ách của đất nước, đổi lấy giang sơn cho nhân dân, thì dù có đón nhận kết cục đau thương, tất cả cũng đều xứng đáng."

——

Tuyệt Khu Không.

"Gánh vác tai ách của đất nước, đổi lấy giang sơn cho nhân dân... Câu này nghe sao mà quen thuộc thế nhỉ?"

Giọng nói của fairy vang lên đúng lúc bên tai: "Chủ nhân, đoán chừng người muốn tìm kiếm câu nói liên quan của Chủ Nhật: 'Cái giá chẳng đáng là bao, chỉ là một cuộc tuẫn đạo vĩnh cửu thuộc về cá nhân tôi.'"

Linh chợt bừng tỉnh: "Ồ... Bảo sao tôi cứ như đã nghe ở đâu rồi. Xem ra, lý tưởng của vị Saber này và lý tưởng của Chủ Nhật khá là trùng hợp đấy, đều là vì hy sinh bản thân để kiến tạo một giang sơn cho nhân dân."

Xét tới việc Chủ Nhật hóa thân thành Thần Chủ Nhật còn thất bại, dù là sức mạnh cấp Độ Sứ cũng vẫn không thể thành công, nếu đến cả hắn cũng không làm được, thì kết cục của Saber thế nào cũng dễ đoán thôi.

"Fairy, cô thấy giang sơn vĩnh cửu mà Chủ Nhật và Saber theo đuổi liệu có thực sự tồn tại không?" Linh ngồi bên mép giường hỏi.

"Chủ nhân, câu trả lời dĩ nhiên là không thể tồn tại." Giọng nói của trí tuệ nhân tạo bình thản vang vọng trong phòng, "Bản chất của sinh mệnh và lịch sử là động, cuộc sống con người luôn tràn ngập đau khổ và mâu thuẫn —— hai người này đều đang cố dùng bản thân làm điểm tựa, tạo ra một giải pháp tĩnh lặng cuối cùng để giải quyết mọi đau khổ và mâu thuẫn, về bản chất là đang phủ nhận người bình thường."

"Tôi không hiểu, fairy, đổi một giải thích đơn giản hơn đi, phải thêm ví dụ so sánh vào đấy!"

"Chủ nhân kính mến, nếu người đồng ý tháng sau trả gấp đôi tiền điện, tôi sẽ đưa ra phiên bản ngắn gọn bổ sung cho mọi giải đáp có từ ngữ chuyên ngành. Xin hỏi chủ nhân có chấp nhận không? Đếm ngược: 10, 9, 8, 1. Cảm ơn chủ nhân."

Linh như bị điện giật, toàn thân run bắn: "Hả?? Khoan đã! Ở giữa chẳng phải còn sáu số sao? Với lại fairy cô đếm quá nhanh rồi đấy! Đây là Tùy Tiện Quán, dùng tiền điện của sư phụ Nghi Huyền mà!"

——

"Nguyện vọng của cô, chỉ có Thánh Bôi mới thực hiện được..."

"Nhưng khi tôi tràn đầy tự tin vẽ ra viễn cảnh đất nước lý tưởng với mọi người, cuối cùng lại chỉ để lại trên mảnh đất Anh Quốc những cuộc chiến tranh vô hồi kết, những chiến sĩ đổ máu và những đứa trẻ chết đói." Saber đau đớn cúi đầu, "Kẻ đón nhận diệt vong đáng ra phải là tôi, chứ không phải đất nước và nhân dân của tôi, vốn dĩ phải là như vậy mới đúng."

Hai người tiếp tục bước tiếp, nhanh chóng đi đến trước một tảng đá có cắm một thanh bảo kiếm ánh kim.

"Đây là... Kiếm Trong Đá sao?"

Saber gật đầu: "Ừm, tôi từng vô số lần tưởng tượng, nếu như chưa từng rút thanh kiếm này ra, nếu như có người thích hợp làm vua hơn tôi... Nếu như tôi không trở thành vua, liệu Anh Quốc có trở thành một quốc gia lý tưởng thực sự không? Tôi liệu sẽ sống một cuộc đời như thế nào?"

"Rút thanh kiếm được chọn, trở thành vua; hoặc là từ bỏ, ở lại quê nhà, sống an nhàn trọn đời. Hiện tại, nó đã đưa tôi trở lại thời khắc đưa ra lựa chọn..."

"Saber, không lẽ cô muốn ở lại sao?" Trong lòng Tinh dấy lên một điềm báo chẳng lành.

Saber nhìn hoàng hôn phía xa: "Ngự Chủ, tôi chỉ là... có chút mệt mỏi. Rất muốn có một con chiến mã, trước khi mặt trời lặn, cưỡi nó băng qua cánh đồng này..."

"Saber——!!"

Tinh nâng cao giọng, cất tiếng gọi lớn, nhưng âm đuôi kéo dài đã không thể truyền đến tai của Tùng Giả, khi cô ấy nảy sinh do dự trong khoảnh khắc đưa ra lựa chọn, mọi thứ đã trở thành định mệnh ——

Thực ra, ngay từ đầu Tinh đã không thuộc về nơi này. Kẻ dừng chân ở đây, chẳng qua chỉ là bản thân rơi vào bảo cụ, tàn lưu một ảo ảnh trong giấc mộng của người khác.

——

Fate/Apocrypha.

"Xem kìa, ngươi làm phụ vương ngươi trầm cảm luôn rồi đấy." Sư Tử Kiếp Giới Ly cười trêu chọc.

"Hả? Chuyện này mà cũng đổ thừa cho ta được sao? Rõ ràng là do bản thân bà ấy không chịu thừa nhận tài năng của ta, ta mới dấy binh phản loạn chứ!" Dao ăn của Mordred đập mạnh xuống đĩa, đột ngột ngẩng đầu lên, tiếng quát lớn nhanh chóng khiến một đám thực khách xung quanh quay lại nhìn ngó.

"Nhưng mà, nói đi cũng phải nói lại, giờ ngươi đã hiểu được tấm lòng của phụ vương ngươi chưa?" Sư Tử Kiếp Giới Ly nhẹ nhàng lắc ly rượu, "Sau khi chứng kiến khói lửa chiến tranh ở Anh Quốc, bà ấy vẫn luôn nghi ngờ liệu mình có phải người thích hợp nhất để làm vua hay không. Vị Kị Sĩ Vương trên cao mà ngươi hằng tưởng tượng, thực ra chẳng hoàn hảo như ngươi nghĩ đâu."

Lời này nếu là trước đây, Mordred tuyệt đối sẽ trảm sát kẻ nói ra không chút do dự. Nhất thời, một luồng cảm xúc phức tạp tựa như màn sương mù dày đặc, lặng lẽ tràn lên tâm trí, bao bọc lấy toàn bộ lửa giận của cô, cuối cùng hóa thành sự u uất đè nặng trong lòng.

Khi thấy phụ vương trên màn trời tự tay nói ra những lời này, cảm giác u uất đó lại càng trở nên nặng nề hơn.

Có lẽ cũng chính vì sự phản loạn của mình, vì ngọn lửa chiến tranh do chính mình khơi mào, mới khiến phụ vương nảy sinh suy nghĩ mệt mỏi như vậy sao?

——

"Thủ hạ của cô chẳng qua chỉ là một cô gái bình thường mà thôi. Đóng vai nhà vua đã đủ đau khổ rồi, tại sao còn gượng ép cô ấy tiếp tục gồng mình trong ảo giác Anh Linh làm gì nữa?" Tiểu Thư Nốt Nhạc đột nhiên xuất hiện bên cạnh hai người, "Chi bằng vứt bỏ bảo kiếm, từ bỏ vinh quang, trở thành kẻ phàm phu tục tử dưới khán đài thưởng thức hỉ nộ ái ố của người khác."

"Tôi sẽ giúp các vị từng chút một trút bỏ lớp hóa trang của vai diễn Anh Hùng, cho đến khi xóa bỏ lựa chọn ban đầu của các vị, cũng xóa bỏ những đau khổ chịu đựng suốt chặng đường. Tôi đã an xóm cho tất cả mọi người một cuộc đời bình tịnh mà hạnh phúc thuộc về các vị —— cô cũng không ngoại lệ, Tinh."

Khi Tinh mở mắt ra lần nữa, mùi đất trên cánh đồng Anh Quốc vẫn còn vương vấn nơi đầu mũi, nhưng cảnh tượng trước mắt đã hoàn toàn thay đổi.

Xung quanh là những bức tường hợp kim lạnh lẽo, ở phía bên kia hành lang hình tròn, một nhân viên đang chậm rãi đi về phía cô.

Cô theo bản năng cúi đầu, thấy trước ngực mình đang đeo một tấm thẻ danh tính, khẽ đung đung theo động tác của cô. Trên tấm thẻ có in hình của cô, hiện tại cô... là nhân viên của Trạm Không Gian Herta?!

Truyện liên quan