Quyển 1 · Chương 37: Đạn gây mê chắc không có tác dụng với ngươi đâu nhỉ? Yujiro?

"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tại sao Đại Thủ Hộ Giả đó lại đột nhiên sai người tới bắt chúng ta chứ?"

"Càng nghĩ càng tức, March 7th phồng rộp hai má vì giận: "Đang lúc người ta ngủ ngon lành lại đột nhiên đánh lén, đúng là quá hèn hạ!"

"Trên người người phụ nữ đó có một luồng khí tức bất an… Trực giác quả nhiên không hề nói dối." Đan Hằng tay chân nhanh nhẹn quan sát xung quanh một lượt, cuối cùng tìm thấy một con đường nhỏ hẻo lánh hơn, "Cạnh đây có Băng Tuyết Thiết Vệ, đừng xung đột với họ."

Trong hẻm nhỏ đâu đâu cũng đầy quái vật Cổ Lực Giới, may mà vài người thân thủ đủ linh hoạt, Nhà Khai Phá càng là một gậy một con, chỉ lo đánh chứ không lo chôn.

Mấy cơ quan mở cửa trong hẻm cũng bị Nhà Khai Phá dễ dàng giải mã, cùng với cánh cửa lớn từ từ mở ra, lối đi Cổ Lực Giới tiếp theo xuất hiện cách đó không xa.

Ba người đang dốc hết sức bình sinh phi nước đại, chợt ánh mắt Đan Hằng giật mình, một tay cản March 7th phía sau lại: "Cẩn thận!"

Kèm theo ba tiếng đạn xé gió, viên gạch lát sàn dưới chân Đan Hằng bốc lên từng luồng khói xanh, may mà anh phát hiện kịp thời nên mới không có ai bị thương.

March 7th ngước mắt nhìn, hai bên hẻm nhỏ đứng đầy Thiết Vệ đã mai phục từ trước, những họng súng đen ngòm đã sớm chĩa vào họ.

"Hừ… Bị coi thường rồi nhỉ." Bronya từ tốn bước ra từ phía sau, hừ lạnh: "Dù có bị Cổ Lực Giới xâm thực, nơi này vẫn luôn là một phần của Belobog, là quê hương từng có của chúng ta. Thiết Vệ nắm rõ nơi này như lòng bàn tay."

March 7th bất lực buông hai tay: "Cô đúng là bám dai như đỉa mà… Chẳng hiểu rốt cuộc chúng tôi đã phạm tội gì mà khiến cô đuổi theo tới tận đây cũng không chịu buông tay!"

Đan Hằng bình tĩnh cố gắng giảng đạo lý với cô: "Hôm qua cô còn gặp chúng tôi, còn nhớ không? Khi đó chúng tôi được tiếp đón với tư cách là thượng khách của quý bà Cocolia. Sự thay đổi một trời một vực chỉ sau một đêm, chúng tôi cũng rất khó chấp nhận."

"……Thủ Hộ Giả đại nhân đã điều tra thân thế của các người." Bronya một tay chống hông, "Đêm qua người đã triệu kiến tôi, nói rằng các người đã lừa dối người, thân phận và mục đích của các người đều là giả mạo, nhằm phá hoại sự kiểm soát của Đấng Kiến Tạo đối với Belobog."

"Hả?! Bà lão phù thủy này sao trước mặt một đằng sau lưng một nẻo thế?!" March 7th vô thức thốt lên.

Vẻ mặt vốn tương đối dịu dàng của Bronya lập tức trở nên nghiêm túc, cô nghiến răng, gần như thốt ra từng chữ một: "Công khai xúc phạm Đại Thủ Hộ Giả chỉ khiến tội của các người nặng thêm một bậc, buông vũ khí hàng đi!"

"Xúc phạm mẹ người ta ngay trước mặt, cô March 7th này…… Phụt."

Furina suýt thì bị sặc một ngụm trà đỏ, cô đang định bật cười, nhưng nhìn Lynette và Lyney trước mặt, cô vẫn cố kìm lại, nỗ lực bày ra vẻ thanh lịch: "Nếu có thể, thật sự muốn dạy cho March 7th một chút lễ nghi tiểu thư mà."

"Hahaha, quả thực có chút không thỏa đáng, nhưng mà…… Người không biết không có tội mà."

Lyney mỉm cười nhẹ, ngón tay men theo mặt bàn nhẵn thín, đẩy một tấm vé xem biểu diễn ảo thuật tối nay tại Nhà Hát Opera về phía thiếu nữ trước mặt, "Không biết Furina đại nhân buổi tối có thể hạ chiếu chiếu chiếu cố không?"

"Được chứ, nhưng mà đừng vì sự xuất hiện của tôi mà căng thẳng nhé." Furina cười duyên dáng.

"Ngài nói đùa rồi…… Nhưng nói đi cũng phải nói lại, Furina đại nhân vài trăm năm qua bước lên đài biểu diễn ở Nhà Hát Opera nhiều lần như vậy, có khi nào thấy căng thẳng không?" Lyney tò mò hỏi.

"Tất nhiên là không rồi, nhưng nếu bắt buộc phải nói thì—"

Furina hơi suy ngẫm một lúc, "Cách đây không lâu khi tôi biểu diễn ở Nhà Hát Opera, một trong các Quan Chấp Hành Quan Fatuus là 【 The Knave 】 từng tới xem tôi biểu diễn một lần, buổi biểu diễn đó…… Ờ……"

Nhắc tới mật danh của "Cha", Lyney không biết có phải ảo giác của mình hay không, cơ thể của Furina đại nhân dường như hơi run lên một chút.

Như thể tìm được đối tượng dãi bày hiếm có, Furina đại nhân lập tức thao thao bất tuyệt.

"Thật chẳng hiểu sao lại có người đi xem biểu diễn mà lại mang cái mặt đơ như cây cơ thế không biết. Cô ta lúc đó ngồi ngay hàng đầu tiên, khoảng cách giữa tôi và cô ta e là chỉ có hai ba mét……"

"Nói trước nhé…… Tôi không hề sợ hãi đâu đấy! Nhưng mà cái ánh mắt gã đó nhìn tôi…… Cứ cảm giác như tôi nợ cô ta nhiều Mora lắm ấy. Với lại chuyện ở Fontaine đã êm đẹp rồi, dù cô ta có là nhà ngoại giao của Snezhnaya đi nữa thì cũng không nên dùng cái ánh mắt đáng sợ như thế nhìn tôi chứ!"

"Nếu còn dùng cái ánh mắt đó nhìn tôi nữa, tôi… tôi hy vọng trên mặt cô ta mọc thêm vài nếp nhăn……!" Furina như thể tật giật mình, từ từ cúi đầu xuống, nhỏ giọng lẩm bẩm.

"Ờ, Furina đại nhân……" Lyney ngượng ngùng gãi gãi mặt, trên mặt rặn ra một nụ cười, "Tôi nghe thấy hết rồi đấy."

"…Anh hai." Trên gương mặt như pho tượng của Lynette hiếm hoi hiện lên một nụ cười nhạt.

"Người không biết không có tội nha~"

"Nét mặt Đan Hằng vẫn bình tĩnh như mọi khi, anh liếc mắt sang March 7th bên cạnh: "Nói nhiều vô ích rồi, March. Ít nhất có một điều rất rõ ràng: Hiện tại chúng ta tuyệt đối không thể bị bắt."

"March 7th tự tin dâng cao, hai tay chống hông: "Đã không còn đường lui rồi thì hãy để họ nếm trải sự lợi hại của Đội Tàu Kế Tiếp đi!"

"Trận chiến nổ ra ngay lập tức, cho dù những Thiết Vệ này đã sớm chuẩn bị từ trước, nhưng dưới sự bảo vệ từ lá chắn của March 7th, Nhà Khai Phá và Đan Hằng cứ như vào chốn không người, một thương một gậy, nhẹ nhàng hạ gục từng đám quân sĩ.

"Bronya vừa rồi còn chiếm ưu thế tuyệt đối về số lượng, chớp mắt một cái, dưới tay cô chỉ còn duy nhất một Thiết Vệ còn có thể đứng vững.

"Ngươi lui xuống đi." Bronya ra hiệu cho Thiết Vệ bên cạnh đứng sau lưng mình, "Để ta xử lý những…… tên tà đồ ác đảng này!"

"Một mình đối phó Đội Tàu Kế Tiếp?" Miyamoto Musashi ngơ ngác nhìn ngọn giáo dài trong tay thiếu nữ, "Loại đồ chơi này dùng để đối phó người bình thường thì có lẽ không sao, nhưng dùng để đối phó Nhà Khai Phá và Đan Hằng e là không đủ xài."

Nhà Khai Phá một gậy có thể nện lệch đầu quái thú Tận Thế, uy lực lớn như thế nhìn thế nào cũng không giống như một cô gái nhỏ như Bronya có thể đỡ nổi.

Nhưng trận chiến diễn ra trong màn hình quang ảnh tiếp theo lại nằm ngoài dự đoán của Musashi.

Bronya không chỉ huấn luyện bài bản, thân thủ cũng vô cùng nhanh nhẹn, ngọn giáo dài trong tay vừa có thể cận chiến vừa có thể bắn xa, giao thủ ba mươi hiệp với ba người Đội Tàu Kế Tiếp mà không hề tỏ ra yếu thế.

"Đứa trẻ này… hơi giỏi quá rồi đấy. Kìa, Đan Hằng, mau dùng sức mạnh ẩn giấu của cậu ra đi chứ!" March 7th sốt ruột nói.

"Bronya ra tuyên bố cuối cùng: "Ngoan ngoãn chịu bắt đi, kẻ xâm nhập! Tôi sẽ đảm bảo các người nhận được sự xét xử công bằng."

"Nhưng ngay lúc này, trên đỉnh đầu bốn người bỗng truyền đến một giọng nói quen thuộc.

"Ờ, tôi không cố ý làm hỏng bầu không khí căng thẳng này đâu nhé~"

"Mọi người nghe tiếng ngước đầu lên, nhưng hoàn toàn không chú ý tới mấy quả bom khói lăn tới dưới chân, một tiếng "bùng" vang lên, khói bụi bốc lên nghi ngút, hiện trường lập tức chìm trong mù mịt.

"……Là ai?" Bronya bịt miệng, ho sặc sụa.

"Chỉ thấy trong khói bụi từ từ bước ra một bóng hình kiêu ngạo bất kham, hắn nhàn nhã băng qua làn khói, đi tới bên cạnh nhóm ba người, mái tóc màu xanh lam đặc trưng đó đã chứng minh danh tính của hắn.

"Tôi chỉ muốn nói, Sampo tuyệt đối không để bạn bè từng giúp đỡ mình chịu thiệt đâu."

"Một luồng mệt mỏi đè nặng như thủy triều dâng trào mãnh liệt, nhanh chóng nhấn chìm cơ thể Nhà Khai Phá. Cô chỉ cảm thấy mí mắt ngày càng nặng trĩu, như thể ngâm trong nước, vào giây cuối cùng trước khi ý thức biến mất, giọng nói cợt nhả của người đàn ông vang vọng bên tai.

"Thấy chưa, Sampo tôi nói là làm nhé~"

"Đạn gây mê lại có thể tạo ra ảnh hưởng đối với người sở hữu Stellaron sao?"

Miyamoto Musashi vuốt chòm râu trên cằm, rơi vào trầm tư, ông vừa được Tokugawa hồi sinh, hiểu biết về công nghệ thời đại này vô cùng ít ỏi, mấy ngày nay giao thủ qua lại cũng chỉ mới nếm trải qua uy lực của súng đạn và dùi đậy điện.

Liếc nhìn Hanma Yujiro bên cạnh, Musashi tò mò nở nụ cười: "Yujiro, ngươi đã từng nếm trải uy lực của đạn gây mê chưa?"

Ông đã sớm nghe ngóng từ chỗ Tokugawa về người được mệnh danh là mạnh nhất trên mặt đất này, hắn không chỉ có thể dùng mặt đỡ trọn tia sét mười ức Volt, mà còn có thể đấm một cú gây ra động đất nhỏ, mạnh tới mức không giống người bình thường.

"Chưa từng." Câu trả lời của Yujiro ngắn gọn một cách bất ngờ.

Tokugawa ngồi phía sau họ tò mò ghé đầu ra, ông không hiểu tại sao Yujiro lại nói dối: "Lẽ nào ngươi quên rồi sao? Yujiro, trước đây ở sới bạc ngầm, cái tên Nobi đó dùng súng gây mê……"

"Câm miệng! Lão già!"

Trong một khoảnh khắc, vẻ mặt trên mặt Yujiro như thể ác quỷ giáng thế, đáng sợ tới cực điểm. Từng sợi tóc trên đỉnh đầu hắn dựng đứng lên, lơ lửng trong không trung, khí thế bùng phát thậm chí làm không khí xung quanh trở nên vặn vẹo.

"Còn nhiều lời nữa là ta giết ngươi đấy!!"

Truyện liên quan