Quyển 1 · Chương 5: Gã mặt sẹo
Cộc, cộc, cộc.
Một tiếng đập cửa đột ngột vang lên.
Thanh âm không lớn, nặng nề mà có tiết tấu, nghe rất lạ.
Nhị thúc khựng tay lại, nhìn về phía đại môn: “Ai đấy? Đêm hôm thế này……”
“Cháu đi xem.”
Tôi thu hồi lá liễu đao, đứng lên, sửa sang lại vạt áo một chút.
Đi đến trước cửa, chậm rãi mở cửa gỗ ra.
Ngoài cửa đứng một người.
Người nọ mặc một chiếc áo mưa kiểu cũ màu đen rộng thùng thình, trùm mũ sụp xuống, không rõ mặt mũi, tay chống một cây dù đen còn đang tích nước.
Ống quần hắn đầy bùn lầy, hiển nhiên là đã đi một đoạn đường núi rất xa.
“Xin hỏi, đây là Trần gia phải không?”
Giọng nói khàn khàn, không nghe ra tuổi tác.
“Đúng vậy.” Tôi che ở cửa, trên mặt nở nụ cười lịch sự.
“Đêm khuya đến thăm, không biết các hạ là ai?”
Người nọ không trả lời ngay, mà chậm rãi thu dù đen lại, để lộ ra một khuôn mặt hằn sâu vết chân chim.
Đó là một người đàn ông tầm hơn năm mươi tuổi, trên mắt trái có một vết sẹo dao chém dữ tợn kéo dài tận khóe miệng.
“Tôi là kẻ chạy chân.”
Người đàn ông mặt sẹo giũ nước trên áo mưa, ánh mắt lướt qua vai tôi, nhìn chằm chằm vào cỗ quan tài giữa linh đường, trong mắt thoáng hiện một tia cảm xúc phức tạp —— có tiếc hận, cũng có nhẹ nhõm.
“Chịu người gửi gắm, đến thắp cho Trần lão gia tử…… nén hương.”
Dứt lời, hắn chẳng đợi tôi đồng ý, liền nhấc chân bước qua ngưỡng cửa.
Tôi chú ý tới, khi vào cửa hắn bước chân trái trước, hơn nữa gót chân không hề chạm đất.
Đây là quy củ trong nghề, ý là “Người âm qua đường, không dính khí đất, chỉ kính quỷ thần không nhiễu người dương”.
Là một người hiểu chuyện.
Tôi nheo mắt, nghiêng người nhường đường: “Nếu là khách, xin mời.”
Người đàn ông mặt sẹo đi đến trước linh vị, từ trong ngực móc ra ba nén hương, cũng không thấy hắn dùng lửa, đầu ngón tay chỉ vê một cái, đầu hương đã tự động cháy lên, tỏa ra một sợi khói nhẹ.
Hắn cung kính cúi đầu vái ba vái trước quan tài, sau đó cắm hương vào lư hương.
Làm xong những việc này, hắn quay người nhìn tôi, con mắt phải lành lặn độc nhất quét qua quét lại đánh giá tôi một lượt, đột nhiên nhếch miệng cười, lộ ra hàm răng ám khói vàng khè.
“Giống, thật sự rất giống. Đặc biệt là đôi mắt này, giống y hệt cha cậu.”
Tim tôi bỗng nảy lên một cái, nhưng nụ cười trên mặt vẫn không đổi, ngữ khí vẫn như cũ: “Ngài quen biết gia phụ sao?”
Người đàn ông mặt sẹo không trả lời trực tiếp, mà từ trong túi áo mưa bên ngực móc ra một phong thư bằng giấy da trâu ướt sũng, đưa đến trước mặt tôi.
“Có người bảo tôi chuyển lời cho cậu ——”
Hắn ghé sát vào tôi, đè thấp giọng: “Nắp quan tài này…… lúc hạ táng, vạn lần đừng đóng đinh. Nếu không, vị bên trong sẽ ngột ngạt lắm, đến lúc phá ván xông ra, thì cả nhà này không một ai sống nổi đâu.”
Nói xong, hắn nhét phong thư vào tay tôi, chẳng cho tôi cơ hội gặng hỏi, quay người che lại cây dù đen, rảo bước đi vào màn mưa.
“Khoan đã!”
Tôi đuổi theo ra cửa, lại phát hiện con ngõ ngoài nhà đã trống trơn, chỉ có cơn mưa xối xả gột rửa những phiến đá xanh.
Người đó cứ như thể đã bốc hơi vào hư không vậy.
Tôi cúi đầu, nương theo ánh nến mờ nhạt hắt ra từ trong nhà, nhìn vào phong thư trong tay.
Nắm phong thư, lòng tôi dâng lên niềm nghi hoặc.
Lời gã mặt sẹo thần bí đó rốt cuộc có ý gì? Phá ván xông ra? Ý là ông nội sẽ bật quan tài sống lại sao?
Không, tuyệt đối không thể nào.
Sát khí trên thi thể ông nội đã bị tôi hóa giải, phát cổ trong người cũng đã bị tôi lấy ra, thi thể giờ đã như người thường, tuyệt không có khả năng bật quan tài!
Xem ra nơi cho tôi đáp án, chỉ có phong thư trong tay này thôi.
Khoan đã, thư!
Còn nhớ nhị thúc từng nói, ông nội chính là sau khi nhận được một phong thư có in hình bươm bướm đen bên ngoài, mới bắt đầu chuẩn bị hậu sự cho mình!
Tôi quay sang nhị thúc: “Nhị thúc, phong thư trước đó ngài bảo ông nội xem đâu rồi? Giờ đang ở đâu?”
Nhị thúc hiển nhiên vẫn còn chìm trong bầu không khí quỷ dị mà gã mặt sẹo vừa mang tới, bị tôi đột ngột hỏi vậy liền sửng sốt một chút.
Đến khi định thần lại, nhị thúc mới nói: “À... phong thư đó hả, ta cũng không biết lão gia tử xem xong thì để đâu, có lẽ là đặt trong phòng mình......”
“Cái đó... Dương tử này, người vừa nãy là ai thế?”
“Yên tâm đi nhị thúc, đó là người trong giang hồ, ông ta hiểu quy củ, thắp hương xong sẽ không đến tìm phiền phức nữa đâu.” Tôi trầm giọng nói.
“Cháu vào phòng ông nội tìm ít đồ, bên ngoài này chú để mắt giùm cháu một chút, cháu ra ngay.”
“Được, nhị thúc nhớ rồi. Cháu…… cháu đi nhanh về nhanh nhé.”
“Vâng.”
Trấn an nhị thúc xong, tôi đi qua hành lang tối tăm, đẩy cửa phòng lúc sinh thời của ông nội ra.
Vào phòng, tôi bật đèn lên, cách bài trí trong phòng rất giản dị.
Chỉ có một chiếc giường gỗ kiểu cũ, một cái bàn viết và một chiếc tủ quần áo.
Đơn giản đến đáng sợ.
Tôi không lãng phí thời gian, bắt đầu lục tìm tung tích phong thư kia ngay trong phòng.
Thế nhưng từ đầu giường, trong tủ, cho đến ngăn kéo bàn viết, đều không thấy bóng dáng đâu.
Thứ tìm được chỉ có vài món đồ dùng lúc sinh thời của ông nội và mấy cuốn sách cũ.
Thậm chí từng túi áo của ông, từng kẹp sách cũ tôi cũng đã lật qua, vẫn chẳng thấy phong thư đâu cả.
Xem ra là ông nội không muốn người khác nhìn thấy phong thư này, nên tự mình xem xong đã tiêu hủy rồi.
Hiện tại, chỉ còn phong thư trong tay tôi mà thôi.
Không đắn đo nhiều, tôi trực tiếp xé phong thư, mở lá thư ra.
Bên trong rất mỏng, chỉ có một tờ giấy.
Mở tờ giấy viết thư ra, những dòng chữ đập ngay vào mắt.
“Cháu trai Trần Dương thân mến:
Thư tuyệt mệnh gửi cháu. Khi cháu đọc được bức thư này, ông nội đại khái đã xuống dưới kia báo danh rồi.
Đừng đau buồn, làm cái nghề này của chúng ta, sớm muộn gì cũng có ngày này. Ông nội đời này gặp vô số người chết, tích không ít âm đức, nhưng cũng rước phải không ít nhân quả.
Lần này gặp nạn, là mệnh số, cũng là báo ứng, chẳng trách ai được.
Cái chết của ông, cháu không cần điều tra sâu, nhưng việc cháu mang trong mình cuốn 《Trần Thị Thiên Y Sách》 gia truyền của nhà chúng ta, nhớ kỹ không được tiết lộ cho bất cứ ai.”
Tuổi thọ của ta đã tận, tính tình của tiểu tử ngươi ta còn lạ gì, chuyến đi trở về Hồi Long Trại này, ngươi có muốn cũng không tránh được.
Ai... Mấy năm nay ta luôn không cho ngươi quay về, chính là muốn cho ngươi rời xa vũng nước đục này một chút.
Nhưng không ngờ tới, vòng đi vòng lại, cuối cùng vẫn tránh không khỏi.
Nếu đã trở lại, vậy thì trốn không thoát.
Hãy nhớ kỹ ba chuyện:
Một, thanh kiếm đồng tiền và cái trống bỏi kia là bùa hộ mệnh gia gia để lại cho ngươi, vạn lần không được rời thân.
Hai, qua giờ Tý đêm nay, bất luận trong quan tài có động tĩnh gì cũng đều đừng sợ. Đó là gia gia đang giúp ngươi “luyện gan”. Đó là cửa ải cuối cùng, qua được ải này, ngươi mới thực sự là người khâu xác của Trần gia.
Ba, đi Tương Tây, tìm một người tên là “Quỷ Thủ Trương”, chỉ có hắn mới biết tung tích cuối cùng của cha mẹ ngươi.
Cuối cùng, nếu mọi sự bất thành, hãy trở lại Giang Thành đi, vĩnh viễn đừng bao giờ về Hồi Long Trại nữa!
—— Tuyệt bút của gia gia”
Bức thư này, cư nhiên lại là gia gia để lại cho ta!
Bút tích của gia gia ta nhận ra được, huống hồ trên mặt giấy này còn tỏa ra một mùi hương gay mũi, giống như mực nước có pha thêm chút thứ gì đó đặc biệt, là... mùi dầu xác chết!
Ta đưa chóp mũi lại gần ngửi ngửi, không sai được, đây chính là phương pháp luyện dầu xác chết độc môn mà Trần gia ta mới biết, có công hiệu phá sát, trấn tà.
Bức thư này là thật.
Hóa ra gia gia đã sớm liệu trước được cái chết của chính mình, thậm chí tự tay bày ra hung sát chi cục như La Hán Ngồi Sát này để khảo nghiệm ta sao?
Không, không đúng, vẫn có điểm đáng ngờ.
Gia gia biết rõ thủ đoạn của ta, sát cục tầm cỡ này không thể gọi là khảo nghiệm được.
Còn nữa, thời gian không khớp.
Thời gian nói trong thư rõ ràng là đêm nay, huống hồ sát khí trên thi thể gia gia đã bị ta phá giải, khả năng tự chủ thi biến là không lớn.
Vậy chữ “luyện gan” này từ đâu mà đến?
Cùng với thanh kiếm đồng tiền được nhắc tới trong thư, ta cũng chẳng thấy tăm hơi đâu.
Còn có cha mẹ ta... Quỷ Thủ Trương... Cùng với việc gã mặt sẹo nói lúc hạ táng tuyệt đối không được đóng đinh quan tài......
Xem xong bức thư này, nghi vấn trong lòng ta không những không bớt đi, ngược lại ngày càng nhiều thêm
Truyện liên quan
10 Ngày Chung Yên
Không hậu cung, không kịch bản, không phải vô địch, không hệ thống, không phải không có não, khó chịu ...
Ta, Dựa Diễn Kịch Thành Kinh Tủng Vai Chính Bàn Tay Vàng
【 đại lão + sắm vai + áo choàng + kinh tủng thần quái + địch hóa + khí vận ...
Danh Sách Cầu Sinh: Từ Xe Máy Đến Huyết Nhục Cự Long
Mạt thế quỷ dị, song danh sách vô hạn tiến hóa, vô địch, nhiều nữ chính.. . Vầng trăng đỏ ...
Trộm Mộ: Chế Tạo Trường Sinh Huyết Mạch Gia Tộc
Phong Thần xuyên qua trộm mộ thế giới, trở thành Xem Sơn Thái Bảo Phong Gia tộc trưởng, đáng tiếc ...
Gia Gia, Ta Là Trọng Sinh, Thật Không Phải Quỷ Thượng Thân
【Huyền nghi thần quái truyền thống】【Nữ chính đơn nhất】【Niên đại văn】【Việc tang lễ nhi tiên sinh thật lục】【Phong tục quàn ...
Thái Thượng Ngự Quỷ Sát
Trời đất mới khai hỗn độn phân, vạn yêu quỷ quái đều xưng tôn.. Nếu có học ta pháp quá ...