Quyển 1 · Chương 8: Nửa đêm
Giờ này khắc này, ít nhất ông nội xem như đã được mồ yên mả đẹp.
Chờ đến khi tất cả mọi người xuống núi, sự ồn ào náo động tan đi, toàn bộ Hồi Long Trại lại khôi phục vẻ yên lặng ngày xưa.
Chỉ là dưới sự yên lặng này, tựa hồ đang sục sôi những mạch nước ngầm nhìn không thấy.
Trở lại ngôi nhà cũ trống rỗng, ta ngồi trên ghế thái sư, nhìn những dải cờ trắng trong linh đường còn chưa kịp hạ xuống, trong tay thưởng thức chiếc trống bỏi kia.
Cha mẹ thật sự đã mất liên lạc, mỗi cuộc điện thoại ta gọi đi đều tựa như đá chìm đáy biển.
Nghe thấy ngoài cửa truyền đến tiếng động, ta cất trống bỏi đi, nhìn về phía cửa.
Người đẩy cửa bước vào chính là nhị thúc.
“Dương Tử, ăn cơm tối thôi.”
“Vâng.”
Ta lên tiếng, đi theo nhị thúc vào phòng bếp.
Thức ăn trên bàn cơm rất phong phú, cơ bản đều là chút cỗ bàn còn thừa từ buổi sáng, gà vịt thịt cá đều đủ cả, lại có thêm hai bát bún nóng hổi nghi ngút khói.
Sau khi ngồi xuống, ta nhìn quanh phòng bếp một vòng, phát hiện chỉ có ta và nhị thúc hai người.
“Nhị thúc, đường ca đâu rồi ạ?”
Nhị thúc gắp một đũa thức ăn, trên mặt lộ ra một tia tức giận: “Cái thằng ranh con ấy, giữa trưa ăn cơm xong là chết sống đòi về thành phố, nói cái gì mà ông chủ chỉ cho nghỉ hai ngày.”
“Cháu xem, ông nội nó hiện tại còn mồ yên mả đẹp chưa lâu, aiz...... Quá kỳ cục!”
Nói xong, ông đập mạnh đôi đũa xuống bàn, châm tẩu thuốc sòng sọc hút vài hơi.
Ta vẫn chưa động đũa, mà lên tiếng an ủi: “Thế hệ trẻ bây giờ đều như vậy cả, áp lực công việc lớn, nhị thúc cũng đừng quá sinh khí.”
Nhị thúc phả ra một ngụm khói thuốc: “Cái thằng ranh ấy ở bên ngoài lăn lộn bao năm nay, cũng chẳng thấy làm nên trò trống gì. Đến tiễn ông nội nó đoạn đường cuối cùng cũng vội vàng như vậy, nhìn lại cháu xem, thật là chẳng bõ so!”
Nói xong, nhị thúc xuyên qua làn khói liếc nhìn ta một cái.
Ta chỉ cười cười, không tiếp lời.
Nhị thúc thấy ta trầm mặc, lại hút thêm hơi thuốc, chuyển sang đề tài khác: “Không thèm nhắc đến nó nữa, nhắc đến là bực mình. Đúng rồi Dương Tử, công việc bên kia của cháu thế nào, ông chủ không giục cháu quay lại chứ?”
Ta gắp hai đũa rau xào: “Cháu tự do lắm, bên nhà tang lễ kia thợ khâm liệm không phải chỉ có mình cháu, lần này cháu tính để tang hết tuần đầu của ông nội rồi mới về.”
“Nhìn xem! Vẫn là cháu hiếu thuận!” Nhị thúc dùng tẩu thuốc gõ gõ lên bàn, “Không nói chuyện này nữa, nào, nếm thử bát bún nấu nước dùng gà nhị thúc làm cho cháu này, siêu cay! Xem có đúng vị hồi nhỏ cháu thích ăn không?”
Ta híp mắt, nhìn bát bún phủ đầy ớt trước mặt, gắp một đũa bỏ vào miệng.
“Vâng! Ngon lắm ạ!”
Sau đó liền ăn ngấu nghiến.
Thấy ta ăn xong, trên mặt nhị thúc cười rộ lên nếp nhăn: “Ăn nhiều chút đi Dương Tử, lâu lắm rồi không được nếm hương vị quê nhà đúng không?”
Sau một trận cuốn sạch như gió thổi mây bay, nhị thúc thu dọn bát đũa, còn ta thì trở về phòng.
Ta ngồi trước bàn học, nương theo ánh đèn mờ nhạt lật xem một cuốn sách đóng chỉ đã ngả vàng tìm được từ đầu giường của ông nội.
Đó là cuốn sổ tay do chính tay ông nội viết, trên đó ghi chép dày đặc các loại trạng thái tử vong, phương pháp ứng đối cùng các loại bí thuật dân gian.
Nội dung cuốn sách ta vốn đã thuộc lòng, nhưng mỗi lần lật ra xem lại đều mang đến những cảm ngộ mới mẻ.
Đang xem, một cơn buồn ngủ đột ngột ập đến.
Cơn buồn ngủ này đến rất kỳ lạ, vô cùng mãnh liệt, không đợi ta kịp đặt cuốn sách xuống đã khiến ta ngủ thiếp đi ngay trên bàn học.
Không lâu sau đó, trong phòng ta có một bóng người lẻn vào.
Người nọ trước tiên lục lọi trong hành lý của ta một hồi, hẳn là không tìm thấy thứ mình muốn, lại không cam lòng mà sờ soạng trên người ta.
Một lát sau, người nọ lẩm bẩm lầm bầm: “Khốn kiếp, chiếc trống bỏi cư nhiên cũng không có trên người nó! Bỏ đi... Ra sau núi trước vậy!”
Sau khi bóng người kia rời đi không lâu, ta đột nhiên mở mắt.
“Nhị thúc......”
Sau núi, nghĩa trang tổ tiên nhà họ Trần, nơi có ngôi mộ mới.
Tiếng xẻng xúc đất vang lên giữa đêm khuya thanh vắng nghe vô cùng chói tai.
Trước mộ ông nội, một bóng người đang cầm xẻng điên cuồng đào đất.
Đất vàng mới đắp vốn tơi xốp, chẳng mấy chốc đã bị gã đào thành một cái hố lớn.
Ta đứng trong bóng râm của một cây hòe già, lặng lẽ quan sát màn này, lòng dạ từng chút một lạnh ngắt đi.
Bóng người đó chính là nhị thúc, lúc này ông ta phảng phất như nhận ra điều gì, dừng động tác tay lại, đột ngột nhìn chằm chằm về hướng ta đang đứng.
Ta cũng không thèm che giấu nữa, chậm rãi bước ra khỏi bóng tối.
“Nhị thúc, đêm hôm khuya khoắt rồi, để ông nội được yên nghỉ chút đi.”
Giọng ta rất nhỏ, nhưng trong không gian tĩnh mịch này lại vang dội như sấm bên tai.
“Dương Tử?! Sao lại là cháu? Không thể nào... Bát bún đó, chính mắt ta nhìn thấy cháu ăn hết rồi mà!”
Nhị thúc vẻ mặt đầy hoang mang, không thể tin nổi.
“Nhị thúc, chú đừng quên, cháu là do một tay ông nội dạy dỗ ra.” Ta lên tiếng, giọng điệu bình thản, “Một chút mỡ xác chết cùng một chút bột cổ trùng mà liền muốn làm mê man cháu sao? Cháu có tới chín cách để hóa giải nó, chín cách đấy.”
Nghe vậy, sắc mặt nhị thúc cũng dần bình tĩnh trở lại, hai tay chống lên cán xẻng, ngữ khí như thể đang tán gẫu: “À, cũng đúng thôi. Bất quá thúc rất tò mò, cháu bắt đầu đề phòng thúc từ khi nào thế?”
“Ban ngày, lúc đắp mộ.”
“Ừm... Ta đoán cũng là lúc đó. Suýt nữa thì quên mất, thằng nhóc cháu từ nhỏ tai đã thính hơn người.”
“Dương Tử, cháu thật sự rất giống đại ca, từ tính cách... Cho đến thủ đoạn.”
Nhị thúc ném cây xẻng trong tay sang một bên, từ sau hông móc ra tẩu thuốc, quẹt một que diêm châm lửa: “Nếu cháu đã xuất hiện ở đây, ta đoán có nhiều chuyện cháu cũng đã minh bạch rồi, còn muốn biết cái gì nữa thì cứ hỏi đi, nhị thúc giải đáp thắc mắc cho cháu.”
Ngữ khí của ta vẫn bình thản: “Đêm qua, con cổ trùng trên thi thể ông nội là do chú thả đúng không?”
Nhị thúc phả ra một ngụm khói, nhe hàm răng trắng nhởn: “Không sai, chính là do ta làm, mục đích là để thử xem bản lĩnh của cháu.”
Ta nhíu mày: “Sống chung hơn hai mươi năm, chú đều thể hiện ra bộ dạng của một người bình thường, chú học những thứ này từ khi nào?”
“Hắc!” Nhị thúc cười khẽ một tiếng, “Cái này không trách cháu được, ông già xác thực chưa từng truyền cho ta bất kỳ bản lĩnh nào, mấy thứ này đều do ta tự học ở Nam Cương. Đừng nói là cháu, ngay cả ông già cũng không biết ta biết những thứ này.”
Khó trách, chiêu số tung ra toàn là cổ trùng các loại, không có nửa phần phong thái của một bậc thầy khâm liệm chính tông.
Ta trầm giọng, hỏi ra câu hỏi mà mình muốn biết câu trả lời nhất: “Cái chết của ông nội có liên quan gì đến chú không?”
Nhị thúc hiếm khi rơi vào trầm tư một lúc, “Xem ra trong bức thư lão già để lại cho cháu không hề nói cho cháu biết ông ta rốt cuộc đã đi làm cái gì. Nhưng cái chết của ông ta xác thực không có quan hệ gì với ta.
Lão già nửa tháng trước có đi một chuyến đến Nam Cương, sau khi trở về liền trọng thương không chữa trị nổi. Trước khi chết, ta bảo ông ta nói ra tung tích của cuốn 《 Trần Thị Thiên Y Sách 》, ai ngờ cái lão già gàn dở này cư nhiên nói cái thứ đó không nên lưu truyền lại cho hậu thế, ông ta muốn mang nó xuống quan tài!
Ta vốn định dùng phát cổ để bức ông ta mở miệng, ai ngờ ông ta lại tắt thở nhanh như vậy, hừ! Lão già gàn dở này sát khí trên người quá nặng, cư nhiên dùng ngụm oán khí cuối cùng để bày ra cái cục diện La Hán Ngồi Sát gì đó!
Phát cổ của ta bị trấn yểm trong cơ thể ông ta, các con cổ trùng khác không thể tiếp cận được, ta không phá được cái cục này, không còn cách nào mới phải gọi điện thoại cho cháu, bảo cháu quay về một chuyến.”
Ta nghe xong mà trong lòng nổi trận lôi đình, nhưng ngữ khí vẫn giữ được vẻ bình thản: “Nhị thúc, chuyện đã đến nước này rồi mà chú vẫn còn nói dối.”
“Thứ nhất, trong lời nói của chú chỉ nhắc đến phát cổ, lại cố tình giấu nhẹm đi lá bùa quấn quanh phát cổ. Nếu cháu đoán không lầm, đó hẳn là thủ đoạn của một mạch đuổi xác vùng Tương Tây.”
“Thứ hai, đêm nay chú chuốc thuốc mê cháu, ý đồ là muốn tìm chiếc trống bỏi này đúng không? Một thứ khiến chú khao khát đến vậy, nhưng từ đầu đến cuối chú lại chẳng hề nhắc tới, là vì sợ cháu biết được điều gì sao?”
Truyện liên quan
10 Ngày Chung Yên
Không hậu cung, không kịch bản, không phải vô địch, không hệ thống, không phải không có não, khó chịu ...
Ta, Dựa Diễn Kịch Thành Kinh Tủng Vai Chính Bàn Tay Vàng
【 đại lão + sắm vai + áo choàng + kinh tủng thần quái + địch hóa + khí vận ...
Danh Sách Cầu Sinh: Từ Xe Máy Đến Huyết Nhục Cự Long
Mạt thế quỷ dị, song danh sách vô hạn tiến hóa, vô địch, nhiều nữ chính.. . Vầng trăng đỏ ...
Trộm Mộ: Chế Tạo Trường Sinh Huyết Mạch Gia Tộc
Phong Thần xuyên qua trộm mộ thế giới, trở thành Xem Sơn Thái Bảo Phong Gia tộc trưởng, đáng tiếc ...
Gia Gia, Ta Là Trọng Sinh, Thật Không Phải Quỷ Thượng Thân
【Huyền nghi thần quái truyền thống】【Nữ chính đơn nhất】【Niên đại văn】【Việc tang lễ nhi tiên sinh thật lục】【Phong tục quàn ...
Thái Thượng Ngự Quỷ Sát
Trời đất mới khai hỗn độn phân, vạn yêu quỷ quái đều xưng tôn.. Nếu có học ta pháp quá ...